Cụ thể là từ khi nào nhỉ.
Hứa Du ngày càng cảm nhận rõ ràng địa vị của mình trong thế lực đang giảm dần theo ngày.
Nàng không phải kẻ ngu ngốc nên đại khái cũng đoán được lý do địa vị của mình giảm sút.
Chắc hẳn là vì nghĩ rằng mình chỉ dựa vào mối quan hệ với Bản Sơ mà ngồi ở vị trí cao.
Nghĩ kỹ thì cũng không phải lời nói sai.
Viên Thiệu đứng đầu cai quản Ký Châu và Hứa Du từ nhỏ đã là bạn rất thân thiết.
Dĩ nhiên hiện tại quan hệ không còn như xưa nhưng việc Viên Thiệu và Hứa Du thân thiết là sự thật không ai có thể phủ nhận.
Chỉ cần nhìn việc Viên Thiệu không hề trừng phạt Hứa Du là đủ biết.
Dù trong nội bộ Ký Châu có lời ra tiếng vào xấu về Hứa Du nhưng Viên Thiệu vẫn không công khai trục xuất nàng thì quả là chuyện đáng kinh ngạc.
Có lẽ chính Viên Thiệu cũng nghĩ đến tình bạn xưa nên bỏ qua những sai phạm nhỏ nhặt.
Dĩ nhiên sự nhẫn nhịn ấy cũng có giới hạn nên bản thân Hứa Du cũng cần biết giữ giới hạn.
Dáng vẻ không thể từ bỏ hối lộ dù địa vị ngày càng giảm sút thì thể hiện rõ ràng Hứa Du là loại người gì.
Dù sao thì bản thân Hứa Du nghĩ rằng mình vẫn giữ được giới hạn và trục lợi tốt đẹp nhưng…
Chẳng bao lâu sau nàng nhận ra đó là ảo tưởng không hề buồn cười.
Lý do thì rất đơn giản.
Vì đã thu hút sự chú ý của nhân vật chỉ cần thốt ra một lời là có thể âm thầm xóa sổ mình.
Và sự chú ý ấy không phải theo nghĩa tích cực thì cả Hứa Du lẫn mọi người đều biết rõ.
“Đã muộn thế này rồi. Ta về trước đây.”
“A, vâng ạ! Xin ngài đi đường bình an!”
Dáng vẻ nhân vật mà mình phải cẩn thận nhất đang điềm tĩnh rời đi.
Hứa Du vẫn chưa tin nổi tình huống vừa nãy nên chỉ biết chớp mắt liên hồi.
───Tốt. Vậy thì tạm thời cứ quan sát đã.
Đại tướng quân hiện tại chỉ cần nói đến uy thế thì chim trời cũng rơi xuống được.
───Nhưng có một điều phải nhớ kỹ.
Nhân vật lập địa truyền kỳ đã thu gom nhà Hán phân liệt nhiều phần vì bệnh hoạn lâu năm chỉ trong vài năm ngắn ngủi thì để lại một lời cảnh cáo cho Hứa Du.
───Nếu làm chuyện vớ vẩn thì sẽ không chết tử tế đâu.
“…….”
Nghĩ đến gần đây kẻ dám chống lại Đại tướng quân đã chịu kết cục thế nào thì nàng không khỏi run rẩy toàn thân.
Làm sao có thể quên được bộ dạng thảm khốc của Công Tôn Toản khiến mọi người trong Ký Châu kinh hãi.
Xẻ thịt toàn thân rồi nhét vào vại đầy muối để ướp sống trong đau đớn tột cùng, thi thể ấy.
Thi thể ấy giống hệt như một lời cảnh báo đích đáng của hoàng đế rằng nếu chống đối Đại tướng quân cho đến tận cùng thì sẽ có kết cục như thế nào.
Bản thân cũng không có luật nào bảo đảm không rơi vào kết cục ấy nên phải nhân lúc còn cơ hội chứng minh giá trị và cầu xin Đại tướng quân tha thứ bằng mọi cách.
Ban đầu nàng còn nghĩ đến việc chạy trốn sang nơi khác…
Chạy trốn đi đâu chứ.
Toàn bộ thiên hạ rộng lớn đều nằm trong tay Đại tướng quân.
Nàng không có tự tin chạy trốn cả đời với Đại tướng quân nên chỉ có cách nằm rạp xuống là con đường sống.
‘Đúng, đúng rồi. Trước hết phải thu thập thông tin đã….’
Nghĩ xong Hứa Du run rẩy toàn thân nhưng vẫn bật dậy khỏi chỗ rồi vội vã hành động.
Nếu là lịch sử nguyên bản thì nhân vật này sẽ tự mãn vì lập công ở trận Quan Độ khoe khoang mối quan hệ với Tào Tháo rồi hành động ngạo mạn đến chết.
Hứa Du nhìn Đại tướng quân có thể gọi là người xa lạ cùng đám võ tướng không tầm thường đứng bên cạnh hắn thì chỉ có thể nằm rạp xuống.
──────────
Người ta nói kẻ tham nhũng thì kẻ tham nhũng giống mình mới bắt tốt phải không.
Dù sao thì tôi đã giao vai trò mật thám cho Hứa Du rồi tiếp tục di chuyển để giải quyết vấn đề phe phái trong thế lực Viên Thiệu.
Như tôi từng giải thích trước đây thì Viên Thiệu dùng khí chất kinh người của mình khiến thần tử đấu đá lẫn nhau để điều hòa sức mạnh của chúng.
Cụ thể là từ đám nhân tài kéo đến như mây vì danh tiếng của mình thì chọn lọc người vừa phải để tuyển dụng rồi khi giá trị sử dụng hết thì không chút do dự trục xuất để tuyển người mới, liên tục tuần hoàn nội bộ thế lực như vậy.
Đại diện là Khúc Nghĩa (麴義) từng dưới trướng Hàn Phúc rồi hàng Viên Thiệu.
Nghe tên Khúc Nghĩa thì nhiều người sẽ nghiêng đầu hỏi đó là ai nhưng hắn là tướng lĩnh lập công lớn khi Viên Thiệu đối đầu Công Tôn Toản.
Vũ khí chiến lược từng tàn sát man di dưới trướng Công Tôn Toản, Bạch Mã Nghĩa Tòng, mà hắn dùng bộ binh đánh bại trên bình địa lập công kinh thiên động địa.
Từ đó chênh lệch thực lực giữa Viên Thiệu và Công Tôn Toản dần đảo ngược nên có thể thấy Khúc Nghĩa đóng vai trò quyết định đến mức nào.
Nhưng Viên Thiệu dùng Khúc Nghĩa thêm vài lần rồi vì không chiếm được Dịch Kinh Lâu nơi Công Tôn Toản cố thủ nên lập tức thanh trừng.
Về lý do Viên Thiệu hành động như vậy thì có hai giả thuyết.
Giả thuyết Viên Thiệu thanh trừng Khúc Nghĩa để củng cố thêm quyền lực của mình.
Giả thuyết Khúc Nghĩa không bỏ được tính cách từng đâm sau lưng chủ cũ Hàn Phúc nên cũng ngạo mạn với Viên Thiệu rồi bị thanh trừng.
Nghĩ đến tính cách lạnh lùng của Viên Thiệu thì giả thuyết trước không lạ còn nghĩ đến việc Khúc Nghĩa thực sự từng tạo phản với Hàn Phúc thì giả thuyết sau cũng không lạ.
Có lẽ cả hai đều đúng cũng nên.
Dù lý do thế nào thì việc Khúc Nghĩa bị Viên Thiệu thanh trừng là sự thật.
Như vậy thế lực Viên Thiệu đã trở thành một loại động quỷ mà không có năng lực chính trị thì không thể sống sót.
Trong tình huống như vậy mà không có phe phái mới là chuyện lạ.
Cách thanh trừng không do dự của Viên Thiệu khiến tổ chức trở nên cứng nhắc và thiếu hiệu quả nhưng lại có ưu điểm lớn là quyền lực lãnh đạo cực kỳ mạnh mẽ.
Thực tế thì cai quản quốc gia mà hoàn toàn không thanh trừng thì gần như bất khả thi.
Nhưng Viên Thiệu thì hơi quá đà cũng nên.
Giải thích hơi dài nhưng trong tình huống ấy thì phe phái trong thế lực Viên Thiệu chủ yếu chia thành hai thế lực lớn.
Thế lực thứ nhất là đám xuất thân Dự Châu từng theo Viên Thiệu từ khi mới khởi binh.
Thuần Vu Quỳnh, Quách Đồ, Tân Bình thuộc phái này.
Thế lực thứ hai là đám xuất thân Ký Châu gia nhập dưới trướng Viên Thiệu sau khi cô ấy lật đổ Hàn Phúc chiếm Ký Châu.
Trương Cáp, Điền Phong, Thư Thụ là đại diện.
Sao cân bằng quyền lực lại lệch lạc nghiêm trọng thế này nhưng vì Viên Thiệu trọng dụng đám Dự Châu rất nhiều nên dù có năng lực xuất chúng thì đám Ký Châu cũng không thể phát huy sức mạnh.
Lý do Viên Thiệu kiềm chế Ký Châu thì tôi cũng hiểu.
Viên Thiệu cuối cùng là nhân vật hoạt động ở kinh sư Lạc Dương và sinh ra ở Dự Châu phía dưới chứ không phải Ký Châu nên ngoài danh tiếng tự mình tích lũy thì phương tiện để mở rộng ảnh hưởng ở Ký Châu rất hạn chế.
Vì vậy việc bỏ qua Ký Châu để ưu tiên Dự Châu củng cố quyền lực thì tốt nhưng…
Cái, cái gì đây.
Đám văn quan xuất thân Dự Châu tình trạng thật sự tệ hại.
Chắc Viên Thiệu cũng không tưởng tượng nổi mưu sĩ khoe tỷ lệ thành công kế sách 0% lại thuộc Dự Châu.
Kế sách của mưu sĩ Dự Châu thất bại. > Quả nhiên mưu sĩ Ký Châu đúng nên sức mạnh Ký Châu tăng lên. > Viên Thiệu muốn kiềm chế nên lại chọn ý kiến Dự Châu. > Lại thất bại. > Lặp vô hạn.
…Sao lại giống như tên cờ bạc nghĩ lần này chắc thắng nên dồn hết tài sản vào vậy nhỉ hay là tôi tưởng tượng.
Nếu Viên Thiệu có nhãn lực lọc được kế sách đúng thì tình hình đã khác rồi.
Nhưng đến đây thì hết.
Trong tình huống Dự Châu hay Ký Châu chỉ như trẻ con tranh sức thì hành động tôi có thể làm chỉ có một.
“Tức là từ giờ đừng kích động đấu đá phe phái nữa sao ạ.”
“Ừ. Giờ cũng không cần nữa mà.”
Tôi khoanh tay gật đầu khi độc đối với Viên Thiệu thống trị Ký Châu.
“Nếu có kẻ nào dám chống lại quyền lực của ngươi thì nói với ta.”
“…….”
“Kẻ ấy thực tế chính là tạo phản hạ khắc thượng.”
Khác với lịch sử nguyên bản hoàng đế chỉ mang danh nghĩa mà bị lôi kéo khắp nơi thì hoàng đế ở thế giới này là ‘hoàng đế thật sự’ có chính thống và sức mạnh đầy đủ.
Nhưng kẻ không nghe lời quan viên do hoàng đế bổ nhiệm rồi gây vấn đề?
Kẻ ấy thì treo cổ ở chợ cũng chẳng có vấn đề gì.
“…Vâng. Thần hiểu rồi ạ.”
Viên Thiệu nghe giọng đĩnh đạc của tôi thì im lặng một lát rồi mỉm cười dịu dàng.
“Nếu Đại tướng quân đã nói vậy thì thần xin tuân theo.”
“Ơ… Ừ.”
Không biết lý do nhưng dáng vẻ cung kính hơn bình thường rất nhiều.
Nghe lời tôi rồi cảm nhận được gì đó sao.
“…….”
“Ồ, lại đang dụ dỗ nữ nhân từng dụ dỗ rồi kìa…”
Không biết sao ánh mắt Tư Dữ và Lữ Bố đang quan sát tình huống gần đó lại đậm hơn nhưng tôi chỉ nghĩ là do tâm trạng của mình.
Thật sự đấy.
0 Bình luận