501-600

Chương 531: Sói (狼) (1)

Chương 531: Sói (狼) (1)

Điều chuyển Viên Đàm từ Ký Châu sang Tư Lệ Châu.

Thực ra nếu là người có chút nhãn quan thì sẽ nhận ra ngay việc tôi xử lý Viên Đàm không phải là hình phạt.

Nếu tôi thực sự muốn phạt thì Viên Đàm đã giống như các nhân vật khác trong phái Dự Châu, đầu lìa khỏi cổ rồi.

Nhưng tôi không làm vậy, nghĩa là người ta sẽ nhận ra tôi không những không phạt mà còn đang bảo vệ cô ấy.

Tư Mã Ý nhìn hành động của tôi rồi khẽ nheo mắt, thốt lên.

“…Chẳng lẽ ngài định động đến cả nữ nhân đã có gia đình sao?”

“Ngươi đang nói gì vậy.”

Tôi trông háo sắc đến mức đó sao.

Ngay cả Tào Tháo chuyên săn vợ người ta cũng chỉ động đến góa phụ, chứ chưa từng động đến nữ nhân có chồng còn sống khỏe mạnh…

…….

…Hay là có?

Sao tôi lại không chắc chắn được.

Tôi đâu phải stalker của Tào Tháo mà nhớ hết danh sách thê thiếp của ông.

Điều chắc chắn là ở thời đại tam thê tứ thiếp là cơ bản này, việc cướp đoạt nữ nhân của người khác một cách trắng trợn vẫn là sở thích không thể tha thứ với người thường.

…À, giờ chợt nhớ ra một chuyện.

Tào Tháo không chỉ động đến góa phụ mà còn động đến cả nữ nhân có chồng.

Chẳng phải có một người được gọi là Đỗ phu nhân vô cùng nổi tiếng từng khiến cho cả gian hùng loạn thế là Tào Tháo và Quan Vũ đồng thời phải say đắm sao.

Lúc đó chồng của Đỗ phu nhân là Tần Nghi Lộc đã bỏ nàng ở Hạ Bì rồi đi chơi bời với nữ nhân khác.

Nói cách khác là khi vợ bị chồng ruồng bỏ thì Tào Tháo mới nhanh tay cướp lấy.

Chồng chơi bời với nữ nhân khác…

Vợ bị bỏ rơi một mình…

Rồi bàn tay đen tối vươn tới nữ nhân ấy…

Tôi thấy tình huống này quen quen ở đâu rồi.

Dù sao thì khác với Tào Tháo, tôi không có sở thích nữ nhân có chồng nên việc xử lý Viên Đàm không phải vì nhắm đến cô ấy.

“…Chỉ là muốn kết thúc mà không đổ máu thôi.”

“Thật chứ ạ?”

Nếu là giả thì đã nói dối rồi.

Trước phản ứng của Tư Mã Ý kiểu tin hết mọi thứ trừ chuyện quan hệ nam nữ của tôi, tôi lộ vẻ ngẩn ngơ.

Mà này tiểu mưu sĩ của chúng ta gần đây quan tâm đến chuyện nam nữ nhiều quá nhỉ.

Thời chưa làm lễ thành nhân thì chỉ thỉnh thoảng nhắc đến thôi, nhưng gần đây thì tôi còn cảm thấy nghi hoặc vì con bé nhắc đến chuyện đó quá nhiều.

Ừm…

Tính theo tuổi hiện tại của Tư Mã Ý thì đúng là độ tuổi bắt đầu hứng thú với người khác giới.

Đầu hai mươi.

Ai nghĩ cũng thấy chuyển biến ý thức về chuyện đó là bình thường.

Điểm đặc biệt là dù vậy Tư Mã Ý vẫn hoàn toàn không gặp gỡ người khác giới.

Chức vị hiện tại của Tư Mã Ý cũng không phải dạng vừa nên lời cầu hôn đến rất nhiều, tôi nhớ là thế, nhưng Tư Mã Ý thực sự dựng tường sắt từ chối hết.

Mỗi khi tiểu mưu sĩ nhìn chằm chằm thì ai nấy đều giật mình tránh xa.

Chậc chậc. Tính tình thế này thì không biết có ai dám rước về không.

Theo dự đoán của tôi thì phải đến giữa cuối ba mươi như Tào Tháo hay Viên Thiệu mới bắt đầu cảm thấy khủng hoảng.

…Tào Tháo có cảm thấy khủng hoảng hay không thì tôi không rõ.

Mắt chọn nam nhân quá kén nên sống độc thân cả đời rồi nhận con nuôi chăng.

Trong quá khứ Tào Đằng người từng tự hào với uy thế khổng lồ chẳng phải cũng nhận cha của Tào Tháo là Tào Tung làm con nuôi nên Tào Tháo mới được nhập hộ khẩu sao.

Lý do Tào Đằng nhận Tào Tung làm con nuôi rất đơn giản.

Vì là hoạn quan không có thứ sinh mệnh khác của nam nhân.

Không sinh được con nên đành nhận con nuôi…

Nghĩ vậy thì thấy thật đáng thương.

Quyền lực hay sinh mệnh nam nhân, đại chiến hùng tráng giữa hai bên.

Người hiện đại thì dù có chuyện gì cũng chọn bên sau, nhưng thời xưa cũng có kẻ độc ác chọn bên trước.

Nghĩ vậy thì hiểu tại sao hoạn quan dễ tha hóa.

Để có quyền lực mà từ bỏ cả sinh mệnh nam nhân, nếu không bám vào quyền lực thì bám vào cái gì nữa.

Tôi tiến lại gần Tư Mã Ý vẫn giữ thân hình nhỏ nhắn rồi luồn tay vào dưới nách con bé nhấc bổng lên.

“Kyaa?! Đột, đột nhiên làm gì vậy?!”

“Chỉ là thấy ngươi trông không vui nên thôi.”

Tư Mã Ý nhẹ đến mức ngay cả tôi là người bình thường cũng nhấc dễ dàng.

Rõ ràng ăn uống đầy đủ, nghỉ ngơi đủ giấc mà sao vẫn nhỏ xíu thế này.

Rốt cuộc dinh dưỡng chạy đi đâu hết vậy.

Tôi gọi con bé là tiểu mưu sĩ dù con bé đã làm lễ thành nhân không phải vô cớ đâu nhé?

Thân hình nhỏ bé thế này mà hạ gục nam nhân trưởng thành, mỗi lần nhìn cảnh đó tôi vẫn thấy kinh ngạc.

Trong lịch sử gốc Tư Mã Ý nổi tiếng với chiến thuật cơ động xuất quỷ nhập thần nên thể lực chắc chắn rất tốt, có lẽ vì vậy mà con bé mới mạnh đến thế.

La Quán Trung cũng nghĩ vậy nên trong Tam Quốc Diễn Nghĩa còn viết cảnh Tư Mã Ý và Ngụy Diên đơn đấu.

Nhưng cảnh đó bị độc giả chửi nhiều vì quá đáng.

Trừ phi Tư Mã Ý đột nhiên thức tỉnh biến thân thì không thể ngang cơ với Ngụy Diên, đại tướng nửa sau của Thục Hán được.

Nhưng ảnh hưởng của La Quán Trung trong Tam Quốc Chí là không thể xem thường, nên Tư Mã Ý trong nhiều tác phẩm được miêu tả là văn quan có võ lực độc bá nhất.

Chỉ cần nhìn game Tam Quốc tiêu biểu thì đối thủ Gia Cát Lượng võ lực đáy 30 trong khi mình một mình ở mức 60.

Điều này không phải Gia Cát Lượng lạ mà là Tư Mã Ý lạ.

Tổng hợp chỉ số cao nhất là kẻ săn vợ người cũng chỉ võ lực khoảng 70, vậy thì rất khủng khiếp.

Nếu vậy thì tôi chắc khoảng 40.

À, còn có Thất Tinh Bảo Đao từng đưa cho Điêu Thuyền và Phủ Việt từ bệ hạ, nên khoảng 45.

…Cái thứ như thế này mà là Đại tướng quân sao?

Có thể kết nghĩa huynh đệ với Đại tướng quân Hà Tiến bị thập thường thị chặt đầu vì không có thứ dưới háng.

Dù sao thì thân hình Tư Mã Ý chính là kiểu mà mấy người có sở thích kỳ lạ trên mạng rất thích.

Có mấy người nói gì mà tử tù gì đó cơ mà.

Giờ tôi nói vậy cũng không tiện nhỉ.

Tôi đã ôm ấp không ít nữ nhân có thân hình gần giống thế này rồi.

Đang nghĩ điều hơi nguy hiểm thì tôi nói với Tư Mã Ý đang được nhấc bổng như mèo.

“Thế nào? Đã hết buồn chưa?”

“Ư, ưư… Thật sự…”

Dù nhận câu hỏi của tôi nhưng Tư Mã Ý chỉ lộ vẻ xấu hổ, không như bình thường mà càu nhàu châm chọc tôi.

Thực ra nếu Tư Mã Ý muốn thì giờ có thể biến tôi thành (từng là) người.

Với thân pháp nhẹ nhàng thường thấy trước mắt, xoay một vòng đá vào cằm thì con cá thái dương yếu đuối như tôi sẽ đột tử ngay.

Nhưng Tư Mã Ý không cố thoát khỏi tay tôi thì có nghĩa gì đây.

Tôi cười khẩy rồi nói bằng giọng đùa cợt.

“Thật sự hết buồn rồi hả?”

“À, không phải! Rốt cuộc tự tin cái gì vậy?!”

Tự tin gì chứ.

Là tự tin vì từ vài năm trước đến giờ luôn dõi theo ngươi mà.

Dĩ nhiên nếu nói thẳng câu sến súa này thì tiểu mưu sĩ trước mắt chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức nhảy dựng lên nên tôi im lặng.

Mà này tiểu mưu sĩ của chúng ta cuối cùng sẽ kết đôi với ai đây.

Thực ra nhìn hành động con bé dành cho tôi thì cũng đoán được phần nào…

Nhưng tôi và Tư Mã Ý cách nhau ít nhất 15 tuổi mà.

Có người nhìn chắc sẽ chửi tôi là đồ khốn nạn không bằng.

Trong lịch sử gốc Lưu Bị và Tôn phu nhân cách nhau tận 30 tuổi, nhưng đó là hôn nhân chính trị vì lợi ích giữa Thục và Ngô nên còn hiểu được.

Nhưng trường hợp hiện tại thì…

Ừm…

Dù nhìn thế nào cũng chỉ thấy Đại tướng quân háo sắc nuốt chửng nữ nhân trẻ hơn mình rất nhiều.

Đến lúc đó thì mọi người xung quanh sẽ nhìn tôi thế nào đây.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy lạnh gáy.

“Vậy bao giờ ngài thả thần xuống?!”

“Chờ chút?”

Tôi tiếp tục nhấc bổng Tư Mã Ý đang đỏ mặt hét lớn, vui vẻ cười.

Đến lúc đó thì tôi tương lai tự chịu thôi.

Tôi tin là thế….

“…Hừuuu.”

“?”

“Kia kìa.”

Trong lúc tôi đang vui vẻ nhấc bổng tiểu mưu sĩ thì Tư Mã Ý điều hòa hơi thở rồi nhìn thẳng vào tôi.

“Nếu cứ tiếp tục thế này thì thần sẽ làm ngài ngã ngửa đấy.”

“…Hử?”

Thấy vẻ bối rối của tôi, Tư Mã Ý má ửng hồng tiếp lời ngay.

“Ngài thấy thần đang đùa sao?”

“…….”

“Vậy thì thử xem thật sự sẽ thế nào nhé?”

Khoan đã.

Chẳng lẽ tương lai đó là ngay bây giờ?

Tôi của quá khứ, rốt cuộc đã làm gì vậy.

“…….”

“Ừm…”

Ngay cả Tư Dữ và Lữ Bố luôn hộ vệ sát bên tôi giờ cũng đang do dự có nên rời khỏi vị trí này không.

…Quả nhiên đùa giỡn phải có chừng mực.

Tôi đã hoàn toàn cạn lời trước quang cảnh cái thằng tôi của vài giây trước vẫn đang nở một nụ cười rạng rỡ và giơ ngón tay giữa lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!