501-600

Chương 511: Hoàng trùng (蝗蟲) (11)

Chương 511: Hoàng trùng (蝗蟲) (11)

Sau khi đàn châu chấu khổng lồ và đội vịt va chạm nhau thì vài ngày đã trôi qua.

Trận đại chiến vịt – châu chấu có thể gọi là xứng đáng với tên gọi ấy đã kết thúc.

Quác──!!

Ò ó o──!!

Những kẻ chiến thắng trên chiến trường lịch sử ấy không ai khác chính là đội vịt.

…Thành thật mà nói thì kẻ ăn và kẻ bị ăn va chạm nhau nên kết quả đương nhiên là vậy.

Dĩ nhiên không phải hoàn toàn không có thiệt hại.

Đàn châu chấu thật sự nhiều đến mức vượt quá sức tưởng tượng và quy mô ấy không phải thứ có thể tiêu diệt trong một ngày.

Vậy thì tôi phải làm gì đây.

Trước khi đàn châu chấu bay sang nơi khác gây họa thì chỉ có cách rải mồi nhiều nhất có thể để giữ chân chúng thôi.

Đàn châu chấu biến thành hoàng trùng tùy theo quy mô thì một ngày có thể ăn sạch lượng lương thực đủ cho vài vạn đến vài chục vạn người.

Dù đã vét sạch cỏ dại xung quanh nhưng số lượng vẫn thiếu nên tôi đành ngậm nước mắt rải lương thực của binh sĩ.

…Nhưng lượng lương thực mang theo quá nhiều nên mức tổn thất này vẫn chịu được.

Ở nhà Hán nơi thường xuyên có vài chục vạn người đánh nhau thì lượng lương thực bị đàn châu chấu ăn sạch cũng không đến mức không chịu nổi.

Dù có vấn đề là lương thực bị hao hụt kinh khủng nhưng so với việc thả đàn châu chấu điên loạn ra khắp thiên hạ thì tốt hơn rất nhiều.

Thành thật thì lương thực thì cứ lấy thêm từ Viên Thiệu ở phía sau là xong.

Hiện tại ai cũng biết Ký Châu là nơi cực kỳ giàu có mà.

“…….”

Tôi chậm rãi quay đầu xác nhận tình hình xung quanh thế nào.

Xác châu chấu nằm la liệt khắp nơi.

Đàn vịt và gà vui vẻ nhặt xác châu chấu ăn.

Tách tách.

…Cả binh sĩ đang đốt lửa nướng châu chấu ăn nữa.

Nếu nghĩ đến việc hiện tại đã là ban đêm khi mặt trời đã lặn thì không thể xóa bỏ được ấn tượng rằng nơi này giống hệt như một buổi lửa trại vậy.

Nhưng cảnh nướng châu chấu ăn thì thật sự không thể quen nổi.

Hơn nữa họ còn lộ biểu cảm hạnh phúc khi nhìn cảnh ấy nên càng không thể quen hơn.

Người ta dùng kỹ thuật cực kỳ điêu luyện tách chân ra rồi hoặc luộc trong nước hoặc nướng trực tiếp trên lửa đủ kiểu cách ăn châu chấu.

Đám châu chấu giờ chắc đang ở âm phủ nếu nhìn thấy cảnh này thì sẽ kinh ngạc đến ngất xỉu mất.

Nhưng nghĩ đến việc bọn này cũng là lũ ăn thịt cả đồng loại thì có khi lại cảm thấy thán phục cũng nên cái đó mới đáng sợ đấy.

Có lẽ nhận ra tôi đang nhìn chằm chằm chúng nên phó quan đang nướng châu chấu cùng binh sĩ tiến đến gần.

“Đại tướng quân cũng dùng không ạ? Đám này thịt múp rất ngon đấy ạ.”

“…….”

Đàn châu chấu bay từ Quý Sương Quốc xa xôi tàn phá mọi thứ đến đây thì đúng như phó quan nói thịt múp thật.

Ăn rất sung sướng nhỉ.

Chỉ tưởng tượng Quý Sương Quốc hiện tại đang ở tình trạng gì thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi.

“…Không ta không cần.”

Thật sự không cần đâu.

Tôi nhìn xác châu chấu nướng đến mức cơ thể chuyển thành màu nâu đậm rồi lắc đầu.

Giờ không còn là hoàng trùng (黃蟲) nữa mà thành hạt trùng (褐蟲) rồi.

Hoàng của hoàng trùng (蝗蟲) không phải là màu vàng (黃) mà là châu chấu (蝗) nhưng nhìn dáng vẻ chúng thì gắn chữ màu vàng (黃) cũng chẳng lạ gì.

Vốn dĩ châu chấu màu xanh khi bắt đầu tụ tập thì màu sắc chuyển sang vàng nhạt và thân hình cũng lớn nhanh như thổi.

Lý do gắn chữ hoàng từ đầu chắc cũng vì dáng vẻ như vậy.

Chữ thì cần thì tạo ra lúc ấy là được mà…

“Vậy sao ạ?”

Khi tôi lộ biểu cảm miễn cưỡng từ chối thì phó quan lộ vẻ “Sao lại từ chối món ngon thế này?”.

Dù nhìn thế thì ta cũng không ăn đâu.

Dạ dày ta yếu hơn tưởng tượng nhiều đấy.

Nhưng ở thời đại này thì tôi mới là kẻ đặc biệt.

Ở thời cổ đại lương thực khan hiếm thì có thể nói là ăn được cái gì cũng ăn hết.

Thậm chí khi nạn đói đến thì ngay cả người đồng loại cũng ăn.

Nghe nói ngay cả ở hiện đại con người mới thực sự hưởng thụ vật chất phong phú chưa đầy 100 năm thì thời đại như hiện tại thì khỏi cần nói chi tiết.

Có lẽ lý do các bà nội cứ nhìn cháu là cố gắng nhồi thức ăn cũng vì vậy.

Bản thân thời nhỏ hiếm khi no nên ít nhất cũng cố gắng hết sức để cháu mình không phải đói.

Theo tiêu chuẩn năm 2020 thì người 60 70 tuổi là thời kỳ chiến tranh Triều Tiên vừa kết thúc…

Không cần nói cũng biết họ đã khổ sở đến mức nào.

Lúc ấy nước ngoài cũng đại khủng hoảng! Chiến tranh thế giới thứ hai! Chiến tranh lạnh! liên tục hỗn loạn nên cũng chẳng khác biệt gì.

“…….”

Tôi nhìn đám binh sĩ đang hứng khởi vì đã tiêu diệt đàn châu chấu ngăn chặn thêm một tai họa.

Ít nhất thì ở chỗ uống rượu sẽ không bao giờ thiếu chuyện để kể.

Họ có thể tự hào với con cái cháu chắt về việc mình đã lợi hại thế nào.

Dù sao nếu cứ đứng mãi ở đây thì đám binh sĩ đang tổ chức lễ hội châu chấu sẽ tiếp tục nhìn chừng.

Người đứng đầu nhất mà không động đến thức ăn chỉ đứng yên thì ai dám ăn thoải mái được chứ.

Ăn cơm thì chó cũng không động vào vậy mà đây lại động đại.

Chỉ tưởng tượng thôi đã kinh khủng rồi.

Quả nhiên lúc lễ hội thì ở nơi mắt người không dễ nhìn thấy mới giúp ích nhiều hơn.

Dù sao tôi cũng thích đứng ở chỗ thích hợp tạo dáng cool ngầu hơn nên không sao.

Tôi là kiểu thích đứng xa quan sát hơn là tích cực tham gia.

Khi ở Lạc Dương cũng xảy ra tình huống tương tự thì chẳng phải vô cớ mà tôi lên tường thành chỉ nhấm nháp rượu đâu.

Lữ Bố nhìn hành động của tôi thì đưa ra cảm nghĩ.

‘Sao lại buồn thiu thế? Ta nhìn cũng mệt mỏi theo luôn.’

‘…….’

Nói người đàn ông tạo dáng như vậy luôn.

Quả nhiên trở thành nam nhân lạnh lùng ngầu lòi với tôi là việc bất khả thi.

Khi tôi lặng lẽ quay bước thì Lưu Bị hỏi.

“Giờ ngài đi nghỉ ngơi ạ?”

“Ừ. Việc dọn dẹp thì giao cho ngươi.”

Lưu Bị nghe giọng điềm tĩnh của tôi thì cung kính cúi lưng.

“Dạ. Mong ngài có một đêm bình an.”

──────────

Dù sao người bệnh thì không được nghỉ ngơi ở nơi khắc nghiệt nên lều đầy đủ các loại vật phẩm đắt tiền.

Cảnh toàn bộ lều được bọc bằng lụa để không cho dù chỉ một chút gió lạnh lọt vào vẫn khiến người ta câm nín.

Thật ra gọi là màn lụa còn hơn gọi là lều.

Rốt cuộc bao nhiêu tiền đổ vào đây vậy?

Ngoài ra lông thú cao cấp và đồ xa xỉ không rõ nguồn gốc cũng đủ chứng minh ít nhất tôi không bị chết cóng ở đây.

Không phải đùa đâu, nếu bán cái lều này thôi cũng đủ chơi bời vài chục năm.

Thêm vào đó là vô số hộ vệ túc trực 24 giờ khiến người ta liên tưởng đến đoàn xa giá của hoàng đế.

Khi tôi cảm thấy áp lực nên nói giảm quy mô chút thì người xung quanh hoàn toàn không nghe.

Cụ thể thì Gia Cát Lượng đã nói như vậy.

‘Đây là việc hoàng đế bệ hạ trực tiếp ra lệnh ạ.’

‘…….’

‘Chúng thần sao dám tùy tiện trái hoàng mệnh.’

Lý do chính đáng đến mức ngay cả tôi cũng không thể làm gì.

…Dùng khiên hoàng đế một cách hèn hạ thật.

Người xung quanh đồng lòng bí mật làm chuyện này thật khiến người ta kinh ngạc nhưng tôi đã từng dự đoán sẽ có ngày như vậy.

Con cá thái dương không biết chết lúc nào nơi nào mà cứ lang thang khắp nơi thì họ lo lắng đến mức nào.

Nếu biết thì sẽ khuyên tôi tự trọng chút nhưng đáng tiếc tôi là tính cách phải trực tiếp xác nhận khi có chuyện xảy ra mới cam lòng.

Tôi biết nhân tài dưới trướng sẽ xử lý công việc hoàn hảo.

Nhưng muốn tự mắt nhìn thì làm sao được?

Nếu kìm nén tâm trạng này thì con cá thái dương sẽ vì không trung thực với bản thân mà stress rồi chết mất.

…Nghĩ vậy thì hơi ngớ người thật.

Chẳng lẽ chuyện đó thật sự có thể xảy ra trong khi lại không phải hoàn toàn không có sức thuyết phục nên với người xung quanh thì chắc phát điên mất.

Con cá thái dương nếu không được chiều theo ý muốn thì tự chết một mình.

Nhưng nếu con cá thái dương ấy chết thì nhà Hán tan rã giữa không trung?

Ồ ngay cả tôi nghĩ cũng thấy ác độc thật.

Sau khi sức khỏe tôi suy yếu thì điểm bất tiện cũng nhiều nhưng ngược lại cũng có điểm tiện lợi nên không biết nên vui hay buồn.

…Dù sao thì sống lâu sống khỏe vẫn là tốt nhất.

Tôi không có ý định như Tần Thủy Hoàng đi tìm tiên dược không tồn tại mà làm loạn.

Chỉ mong chậm rãi già đi rồi chết mà không đau đớn thôi.

“Hừm ở nơi xa hoa hơn tưởng tượng nhỉ.”

“…?”

Tôi quay đầu theo giọng nói đột ngột vang lên gần đó.

Giọng nói quen thuộc nhưng lại không quen thuộc kỳ lạ này…

“Lâu rồi không gặp.”

“…….”

“Ta đến để giữ lời hứa với ngươi.”

Vị thần tiên từng báo trước đàn hoàng trùng sẽ ập đến đột ngột xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!