Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt tím của Tư Mã Ý vừa thốt ra lời khá táo bạo.
“…….”
Đôi mắt vẫn lấp lánh đẹp như dải ngân hà dù tôi đã nhìn nhiều lần.
Đôi mắt màu tím mà Tư Mã Ý sở hữu là thứ khá hiếm trong thế giới này đầy những màu sắc sặc sỡ.
Giống như đôi mắt trắng của Gia Cát Lượng ngày nào cũng cãi nhau.
Ngoại hình của hai tiểu mưu sĩ có màu tóc và màu mắt hoàn toàn giống nhau thì rất hợp với những kẻ thích sự phối hợp màu sắc.
Dù sao thì màu tím của Tư Mã Ý mang lại ảnh hưởng tâm lý gì cho con người nhỉ.
Màu sắc khá thần bí và tinh tế chăng?
Hơn nữa còn thêm ấn tượng cao quý nên rất được những người ngồi vị trí cao ưa chuộng.
Cái gì nhỉ.
Đế quốc La Mã cũng thường nhắc đến áo choàng màu tím như biểu tượng hoàng quyền mà.
Chắc nhờ ấn tượng cao quý mà màu tím mang lại nên mới khoác áo choàng tím.
…Không biết nếu Tư Mã Ý đến đế quốc La Mã thì công dân đế quốc sẽ phản ứng thế nào đây.
Có khi sẽ giật mình kinh hãi nghĩ rằng con bé định xưng đế không chừng.
Dù sao thì ngay cả ở nhà Hán hiện tại mà tôi đang ở thì lụa tím cũng rất được những người giàu có ưa chuộng.
Dĩ nhiên so với lụa đỏ tượng trưng cho điềm lành của nhà Hán thì hơi kém hơn chút.
Chắc Hán Cao Tổ Lưu Bang tự xưng là hậu duệ của Xích Đế cũng góp phần nâng cao độ phổ biến của màu đỏ.
“…Sao cứ nhìn chằm chằm thế?”
“Hử?”
Lúc đó Tư Mã Ý nhìn tôi bằng ánh mắt cộc cằn rồi nói.
“Thần đã lấy hết can đảm để nói ra rồi mà ngài lại chỉ đứng ngẩn ra thôi…”
“…….”
“Chẳng lẽ ngài sợ rồi sao?”
Tư Mã Ý nói thế rồi cố ý làm bộ mặt chọc tức.
Không, giờ còn khiêu khích tôi nữa.
Dám sỉ nhục Đại tướng quân bất bại chưa từng thua trên chiến trường đêm tối sao.
“…Em xin lui trước.”
“Chơi… chơi vui vẻ nhé!”
Nhận ra ánh mắt tôi thay đổi, Tư Dữ và Lữ Bố lập tức ngừng quan sát rồi nhanh chóng rời khỏi phòng.
Hai vị tướng mà trên chiến trường khó tìm được đối thủ cũng vội vã như vậy.
Tư Mã Ý nhìn cảnh đó rồi lộ vẻ hơi nghi hoặc.
“…Thần có nói gì kỳ lạ sao?”
“Điều đó thì cứ trực tiếp kiểm chứng là biết.”
“Hả?”
Tôi chậm rãi đặt Tư Mã Ý đang thắc mắc trên đầu xuống sàn rồi ôm chặt lấy con bé.
“Hya?!”
Không ngờ đến hành động của tôi nên Tư Mã Ý bị kéo theo mà không chút kháng cự, tôi hoàn toàn áp sát thân thể vào rồi hôn trước khi con bé kịp định thần.
“…?!”
Cảm giác mềm mại xâm nhập vào khoang miệng mình.
Cảm giác lạ lẫm lần đầu trải qua khiến Tư Mã Ý giật mình mở to mắt.
“Ư bu…! Chụt!”
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, Tư Mã Ý dù vụng về vẫn cố gắng di chuyển lưỡi để theo kịp tôi.
Nhưng sao một thiếu nữ chưa từng hôn ai có thể theo kịp người có kinh nghiệm được.
Không bị hồn vía lên mây chỉ sau một nụ hôn như Tư Dữ hay Lữ Bố đã đáng khen rồi, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.
“Hừm…!”
Tôi vừa vuốt ve thân thể Tư Mã Ý vừa đại khái ước lượng mức độ của con bé.
Thân thể run rẩy không định thần nổi thì chắc khá dễ dàng?
“Phù ha!”
Tiếng động tục tĩu thường nghe khi nam nữ hôn nhau kéo dài một lúc.
Tư Mã Ý rời môi rồi đỏ mặt nói.
“Đột, đột nhiên lao vào thế này thì làm sao được?! Phải cho thần thời gian chuẩn bị tâm lý chứ!”
“…Vậy sao?”
Chuẩn bị tâm lý à.
Chẳng phải từ lúc khiêu khích ta thì đã chuẩn bị rồi sao?
Dù cố tỏ ra mạnh mẽ khiêu khích tôi nhưng tiểu mưu sĩ cuối cùng vẫn là thiếu nữ chưa từng thực sự tiếp xúc với nam nhân.
Nhưng lời đã thốt ra thì không thể thu hồi.
Dù ý định thế nào thì đã khiêu khích tôi nên cần khắc sâu vào cơ thể để con bé không còn dám trèo cao nữa.
Trừ phi định kết thúc quan hệ với Tư Mã Ý chỉ trong một đêm thì sau này còn phải chồng chất thân thể nhiều lần, mỗi lần con bé lại cười cười khiêu khích tôi thì nghĩ xem.
───Hừ, lần này cũng sợ rồi sao?
───…….
───Ngài nhút nhát thế này thì làm sao thực hiện đại kế (大計, kế hoạch lớn) được… Hya?!
…Nữ nhân như vậy mà khuất phục thì có lẽ cũng thú vị lắm, nhưng dù sao giờ thì cần phải dập tắt khí thế của Tư Mã Ý trước đã.
Đây là cái kiểu mesugaki gì đó sao.
Dĩ nhiên con bé không nói thẳng là tôi phế vật nhưng cách ăn nói ngạo mạn chọc tức người khác thì giống hệt.
Tôi chậm rãi vuốt ve thân hình Tư Mã Ý dù nhỏ bé nhưng đường cong lại khá rõ rệt.
“Hự…”
“Cảm giác thế nào?”
“Lạnh người mà… cũng rùng mình ạ.”
Tôi hỏi bằng giọng bình thản thì Tư Mã Ý dù xấu hổ vẫn trả lời từng câu từng chữ.
Ừ thì, khi căng thẳng cao độ mà người khác chạm vào cơ thể thì cảm giác như vậy là bình thường.
Tôi đưa tay về phía bộ phận chứng minh con bé là nữ nhân, phần phồng lên nhỏ nhắn.
“Vậy thì chỗ này thì sao?”
“Ư hyaaat?!”
Cảm giác mềm mại khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải bị mê hoặc theo bản năng.
Khi tay tôi chạm vào ngực mình, Tư Mã Ý phản ứng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tôi nhìn phản ứng đó rồi lại đùa giỡn hỏi tiếp.
“Hự…! Hự!”
“Sao thế? Mau trả lời đi chứ?”
“Không… thích đâu!”
Dù bị tôi chiếm thế thượng phong, Tư Mã Ý vẫn cố tỏ ra không chịu thua mà đối đầu thẳng thừng.
Can đảm thật.
Tôi thích thế.
Lúc đầu Tào Tháo cũng khiêu khích tôi suốt nhưng giờ thì vì ngày hôm sau mệt mỏi nên ít khi kích thích tôi nữa.
Cụ thể thì nói gì nhỉ.
‘Nếu làm chân ta mềm nhũn đến mức không đi nổi thì sao đây.’
‘…….’
‘Ngươi có biết mọi người xung quanh nhìn ta run rẩy chân thì có biểu cảm gì không?’
Tôi biết Tào Tháo nói đùa nhưng câu nói đó không có chút giả dối nào nên tôi hơi bối rối.
Dù sao thì cũng tại Tào Tháo khiêu khích tôi nên mới bị phạt…
Nhưng dù nói thế thì cũng không thắng nổi Tào Tháo trong khẩu chiến.
Cùng lắm thì cô ấy sẽ nói “ngươi quả là dã thú” rồi tiếp tục khiêu dâm.
Tôi tức giận lại tiếp tục hành hạ Tào Tháo, Tào Tháo lại lấy đó làm trò đùa…
…Khoan đã, chẳng lẽ ta đang hành động theo ý Tào Tháo sao?
“Hừm ưut?!”
Trong lúc đầu óc tôi lạc đi đâu đó thì cơ thể vẫn trung thành với bản năng, tiếp tục hành hạ Tư Mã Ý trước mắt không ngừng.
Tôi không tự khen nhưng kỹ năng đã thành thạo đến mức đáng sợ.
Giờ thì gần như vô thức di chuyển.
Nghe nói khi tích lũy kinh nghiệm thì điều quan trọng nhất là trải qua vô số tình huống đa dạng.
Tôi ôm ấp những nữ nhân có đủ loại cá tính đặc biệt ngày nào cũng thế nên đúng là trường hợp như vậy.
…Ừm.
Nghĩ lại thì dù bị đồng loại ném đá cũng không có gì để nói.
Trung Sơn Tĩnh Vương sinh hơn 120 đứa con, dù không so được nhưng Tào Tháo cũng sinh hơn 30 đứa.
Tôi nhớ không có ghi chép về việc tranh giành tình cảm giữa các thê thiếp của họ dù số lượng nhiều như vậy, có lẽ bí quyết chính là kỹ thuật phòng the khủng khiếp.
Dĩ nhiên không nghĩ rằng hoàn toàn không có tranh chấp tình cảm, nhưng nếu có chuyện đổ máu thì chắc chắn đã được ghi chép trong sử sách.
Chỉ tính riêng Tào Phi con trai của Tào Tháo liên quan đến cái chết của Văn Chiêu Hoàng Hậu Chân thị chẳng phải cũng có đủ mọi lời đồn đại sao.
Rằng Tào Phi một kẻ đa nhân cách chỉ đơn thuần là làm ra những hành động mang tính chất Tào Phi mà thôi, hay những thê thiếp khác vì ghen tị với Văn Chiêu Hoàng Hậu nên đã vu oan và dồn nàng ấy vào chỗ chết….
Những lời như vậy.
Gần đây tôi lại thấy dấu hiệu lạ ở Tào Tháo…
…Chẳng lẽ lại mang thai sao?
Dù sao thì chồng chất thân thể và làm loạn thế này mà không có phản ứng thì mới lạ.
Trong lúc tôi đang nghĩ linh tinh thì bàn tay xấu xa vẫn tiếp tục kích thích Tư Mã Ý không ngừng, trước sự hành hạ không phải hành hạ ấy, Tư Mã Ý hét lên bằng giọng bối rối.
“Chờ, chờ đã! Rốt cuộc định sờ soạng đến bao giờ?!”
“Đến khi ta thỏa mãn thì thôi.”
“Hya aat?!”
Da con bé mềm mại thế này là do ngày thường sống thế nào vậy?
Nếu muốn kết thúc nhanh thì giờ có thể kết thúc ngay nhưng tôi vốn là kiểu thích từ từ nên tiến triển rất chậm rãi.
Thứ đang phô trương uy phong ở dưới quần đang nóng lòng muốn được thả ra nhưng nếu chỉ định đâm một phát rồi xong thì thà tự xử lý còn hơn.
Với Tư Mã Ý thì khoảnh khắc này chính là lần đầu.
Lý do nam nữ chồng chất thân thể nhau có cả khoái lạc thể xác.
Nhưng việc trao đổi cảm xúc để thỏa mãn tinh thần mới là quan trọng hơn nhiều.
“Hự…!”
Tôi mỉm cười khi xác nhận tần suất tiếng thở dốc từ miệng Tư Mã Ý ngày càng nhiều theo thời gian trôi qua.
0 Bình luận