Tôi đối mặt với hành động đột ngột của Viên Thiệu thì trong lòng cực kỳ bối rối nhưng vẫn cố gắng mở miệng.
“Viên Thiệu.”
“…Ngài gọi thần ạ.”
Viên Thiệu đáp lại lời gọi của tôi thì sắc mặt cô ấy đúng nghĩa là đỏ rực như son.
Dù nghĩ thế nào cũng khác hẳn bình thường.
Bây giờ dù mang ai đến đây cũng có thể nhận ra Viên Thiệu đang xấu hổ.
Dù mặt đỏ rực như vậy mà vẫn cố gắng duy trì không biểu cảm thì khiến tôi nhớ đến Quan Vũ đang ở ngoài kia chuyên tâm hộ vệ cho tôi.
Quan Vũ dù mặt đỏ như cà chua thì biểu cảm bản thân cũng hiếm khi sụp đổ.
Cô ấy cố gắng duy trì không biểu cảm đến mức dù tôi cố tình trêu chọc thì cũng dùng tay bịt miệng rồi chịu đựng.
Dĩ nhiên giới hạn ấy cũng tồn tại…
…Sao đột nhiên lại quấy rối tình dục thế này.
Chắc chắn là do không khí xung quanh trở nên dâm đãng.
Mùi hương xung quanh cũng hơi ngọt ngào, có phải đã thắp hương gì đó không?
Trước hết phải giải quyết tình huống trước mắt đã.
Tôi lại đưa ý thức trở về với Viên Thiệu rồi hỏi xác nhận với cô ấy.
“Lý do hiện tại ngươi hành động như vậy… có phải là điều ta đang nghĩ không?”
Như đã nhắc lần trước tôi là nam nhân đi cầu còn gõ đá hai lần.
Dù manh mối xung quanh chỉ hướng đến một tình huống duy nhất nhưng xác nhận rõ ràng thì chẳng có gì xấu.
“…….”
Viên Thiệu nhận câu hỏi của tôi thì nhìn tôi im lặng một lúc rồi đáp.
“Đúng vậy ạ.”
“…….”
“Đây là ý chí của thần không bị pha lẫn ý định của người khác.”
Biểu cảm ấy còn ẩn chứa quyết tâm gì đó khó hiểu.
Có lẽ là tâm trạng của bà già chưa chồng quyết tâm nắm bắt nam nhân vừa ý để thoát khỏi kiếp độc thân.
“Vậy sao.”
Thành thật thì có vẻ có người đứng sau thúc đẩy lưng Viên Thiệu, nữ nhân sự nghiệp vô tri về quan hệ nam nữ…
Nhưng hiện tại điều quan trọng không phải cái đó.
“Nhưng thật sự không sao chứ?”
Tôi dùng biểu cảm giả vờ tò mò hỏi.
“Ta đã có hơn năm đứa con rồi đấy.”
“Không sao ạ.”
Viên Thiệu vừa nghe câu hỏi của tôi thì lập tức đáp lại như không cần suy nghĩ.
“Càng nghĩ càng nhiều thì càng nhận ra phu quân của thần chỉ có thể là Đại tướng quân.”
“…….”
Thật là quả đấm thẳng mặt kinh khủng.
Trước câu trả lời dứt khoát của Viên Thiệu thì chính tôi đặt câu hỏi lại bối rối.
Xác nhận được ý chí kiên định ấy thì cuối cùng tôi chỉ có thể gật đầu.
“Ta hiểu rồi. Có vẻ không phải lời giả dối.”
“Lời ấy nghĩa là…”
“Hãy tiến lại gần ta đi.”
Tôi vừa lúc chuyển chỗ sang chiếc giường gần đó rồi vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
Chắc chiếc giường này cũng do Viên Thiệu chuẩn bị trước.
Lúc nãy nghĩ sao lại dẫn người chỉ nói chuyện một lát vào phòng ngủ tiếp khách nhưng giờ thì mọi nghi hoặc đều được giải đáp.
“Thần, thần thất lễ ạ.”
Viên Thiệu từ khi vào phòng vẫn duy trì biểu cảm điềm tĩnh nhưng tình huống hiện tại thì có vẻ không thể kiềm chế nên giọng run run.
Tôi nhìn Viên Thiệu cẩn thận ngồi xuống bên cạnh rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Khoảng cách xa quá.”
“Điều đó thì…”
“Nếu chỉ ngồi bên cạnh thôi đã xấu hổ thì không được đâu.”
Điểm này của Viên Thiệu thì khác biệt cực kỳ rõ ràng với bạn thân Tào Tháo.
…Nhưng đây là Tào Tháo đặc biệt.
Tào Tháo thì cái gì nhỉ.
Vừa thấy tôi ôm Tư Dữ và Lữ Bố vào lòng thì nghĩ đã đến lúc rồi lao thẳng vào tôi.
Nữ nhân tóc bạc ấy chắc chắn đã vứt bỏ cảm xúc xấu hổ ở đâu đó.
Thật sự sở thích méo mó…
Quả nhiên là nhân vật khó nắm bắt.
Tôi nhìn Viên Thiệu vẫn chưa dám đến gần mà lúng túng đứng tại chỗ thì suy nghĩ một lát rồi quyết định phương châm hành động.
Lúc này thì dùng liệu pháp sốc thôi.
Nếu cứ chờ Viên Thiệu lấy lại bình tĩnh thì chắc đến sáng mai vẫn thế này.
“Đừng đứng đó nữa hãy đến gần hơn.”
“Hự?!”
Khi tôi đưa tay kéo cô ấy vào lòng thì Viên Thiệu giật mình kinh hãi toàn thân cứng đờ.
Nhìn càng nhiều càng cảm nhận rõ ràng đây là lần đầu quan hệ nam nữ.
Tự nhiên nhớ đến đêm đầu của các nữ nhân khác nên chỉ biết cười khổ.
“…….”
Tư Dữ nhìn Viên Thiệu một lúc rồi phán đoán an toàn nên rời khỏi chỗ.
“Hừ.”
Lữ Bố thì dùng khí thế oai phong bước ra khỏi phòng.
Chắc vì lời mình nói không sai nên mới oai phong như vậy.
“…….”
Két két…
Ầm.
Lữ Bố đang bước đi thì nhìn chằm chằm tôi rồi chậm rãi đóng cửa.
Cách thể hiện sự tồn tại đến phút cuối thì đúng là rất giống Lữ Bố.
Viên Thiệu nhìn cô ấy rồi hỏi tôi.
“…Ngài không sao chứ ạ?”
“Ừ? Ý nói Lữ Bố sao?”
Viên Thiệu nghe câu hỏi của tôi thì chậm rãi gật đầu.
Tôi nhìn hành động của cô ấy thì cười khẩy mở miệng.
“Bây giờ nói vậy thì có hơi muộn rồi đấy?”
“Điều đó thì…”
Viên Thiệu cũng biết nguyên nhân tình huống này là do mình nên lộ biểu cảm không biết phải làm sao.
Nhưng dù vậy vẫn không rút lại lời thì có vẻ đã quyết tâm phải nối duyên với tôi bằng mọi cách.
“Dù sao thì không cần lo lắng như vậy.”
Tôi xác nhận cô ấy rồi dùng giọng đùa nói với Viên Thiệu.
“Chắc ngươi cũng biết khá nhiều tin đồn về ta rồi nhỉ.”
“…….”
Viên Thiệu nghe lời tôi thì lộ vẻ không thể phủ nhận.
Ban ngày bình định thiên hạ ban đêm bình định giường chiếu hay kích thước hạ bộ của tôi to bằng voi phương Nam hay thể lực kinh người đối phó hàng chục nữ nhân mà vẫn không mệt.
Những tin đồn quá mức phóng đại ai nhìn cũng biết là giả nhưng lại lan truyền khắp quân doanh và thiên hạ đến mức dân thường cũng biết.
Chắc chắn là đám thích buôn chuyện lan truyền.
Đặc biệt đám thương nhân vì tính chất nghề nghiệp phải đi khắp nơi nên đóng vai trò rất lớn.
Tin đồn lan rộng đến mức mỗi lần tôi xuất hiện ở triều đình thì vài người lén nhìn hạ bộ tôi.
Quan viên nam thì nhìn bằng ánh mắt kính sợ tương tự, quan viên nữ thì nhìn bằng ánh mắt phức tạp hơn nên thật khó xử.
…Thành thật thì đây chẳng phải quấy rối tình dục sao, tôi nghĩ vậy nhưng vì không phải tin đồn bôi nhọ nên cứ để qua.
Với nam nhân thì sức mạnh tình dục là một loại tự tôn.
Nghĩ vậy thì những tin đồn liên quan đến tình dục (性) này ngược lại là khen ngợi tôi.
Tôi nói với Viên Thiệu.
“Ngươi biết không?”
“…Biết gì ạ?”
Viên Thiệu đáp vậy thì tôi thì thầm vào tai cô ấy bằng giọng nhỏ như đang nói bí mật kinh thiên động địa.
“Lữ Bố dù tâm trạng tệ đến đâu thì ta chỉ cần vuốt ve vài lần là trở lại bình thường.”
“…….”
Dĩ nhiên điều này chỉ áp dụng với tôi.
Nếu người khác tùy tiện chạm vào Lữ Bố đang tâm trạng xấu thì chắc xương gãy.
Không, vượt qua gãy thì có lẽ vỡ nát luôn.
Người trưởng thành có khoảng 200 xương thì chắc tăng thêm vài chục cái nữa.
“Càng bảo đừng chạm nữa thì dáng vẻ mắt ngấn lệ lại kích thích tâm lý bạo dâm của ta.”
“Vậy, vậy sao ạ.”
Viên Thiệu nghe chuyện của tôi thì không giấu nổi vẻ ngẩn ngơ.
Cô ấy đã hoàn toàn thả lỏng cơ thể dù không biết từ lúc nào đã nằm trong lòng tôi.
Tôi nghĩ không khí đã chín muồi nên tiến tới bước tiếp theo.
“Trông ngươi không tin lời ta lắm nhỉ.”
“…Vâng?”
“Tốt. Vậy thì để ta chứng minh trực tiếp nhé?”
Tôi vừa đổi giọng thân mật vừa khẽ vuốt ve sườn cô ấy thì Viên Thiệu giật mình run lên.
Qua lớp y phục mỏng cảm nhận được hơi ấm và làn da mềm mại.
“Hự ư…”
Ngay sau đó khi tôi vùi đầu vào gáy cô ấy ngửi mùi hương ngọt ngào thì cô ấy phản ứng nhẹ.
Mùi hương dễ chịu thật.
Đại khái cũng đoán được nhưng quả nhiên đã tắm rửa sạch sẽ trước.
Vấn đề duy nhất là dù vừa nãy đã thả lỏng nhưng Viên Thiệu lại căng cứng toàn thân.
Đã vậy thì tốt nhất là tiếp tục trêu chọc cho đến khi toàn thân cô ấy thả lỏng hoàn toàn.
“…?!”
Và điều này thì sao đây.
Trong chuyện đêm thì việc tôi tự tin nhất chính là trêu chọc nữ nhân một cách dai dẳng.
“Chờ, chờ đã…!”
“Ưm.”
Và theo kinh nghiệm của tôi, người đã ôm ấp nhiều nữ nhân, thì mỗi người đều có một điểm yếu cực kỳ nhạy cảm.
Dĩ nhiên cũng có trường hợp có nhiều điểm yếu.
Đại diện là Tư Dữ thì khi công tắc bật lên thì chạm đâu cũng rên rỉ.
Nói thẳng là yếu thật sự.
Có nữ nhân nào mà ban ngày thắng ban đêm thua hợp lý đến vậy không biết.
“Ư hự ư?!”
A, chỗ này rồi.
Tôi vừa vuốt ve cơ thể đầy đường cong vừa xác nhận phản ứng của Viên Thiệu thì biết được cô ấy nhạy cảm ở chỗ nào.
Nhưng thân hình thật sự tuyệt vời.
Có phải chăm sóc kỹ lưỡng hay bẩm sinh đã vậy.
Dù sao thì giờ đã đến lúc hành động chính thức.
0 Bình luận