501-600

Chương 505: Hoàng trùng (蝗蟲) (5)

Chương 505: Hoàng trùng (蝗蟲) (5)

Tôi cùng các tiểu mưu sĩ chia sẻ thông tin rồi quyết định phương châm hành động nên lập tức trò chuyện với Viên Thiệu.

Tin tức đàn châu chấu quy mô lớn đã xuất hiện ở Quý Sương Quốc xa xôi.

Viên Thiệu nhận thông tin từ tôi thì hiếm khi lộ biểu cảm bối rối.

“…Ngài nói là đàn hoàng trùng quy mô lớn xuất hiện ở ngoại quốc ạ?”

“Ừ.”

“…….”

Viên Thiệu leo lên vị trí cao nhờ cảm giác chính trị xuất chúng dường như lúc này mới nhận ra tại sao tôi lại dẫn theo lượng lớn vịt và gà.

“Dù sao thì cũng có khả năng đàn châu chấu ấy không vượt biên giới mà tự tan rã…”

Tôi nhìn Viên Thiệu rồi nhún vai.

“Người cai trị quốc gia thì lúc nào cũng phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.”

“…….”

“Ngươi có đại khái đoán được lý do ta nói thông tin này cho ngươi không?”

Nói đơn giản thì là nhờ giúp đỡ.

Viên Thiệu đã cai quản Hà Bắc lâu dài để mở rộng ảnh hưởng của mình thì chắc chắn biết rõ giờ phải hành động thế nào trong tình hình này.

Cụ thể khu vực nào nguy hiểm nhất và để đối phó nguy cơ này thì cần hành động ra sao, những chỉ dẫn hành động như vậy.

Nếu là bộ óc ngu ngốc thì khi đại họa ập đến cũng chỉ lo giành lợi ích cá nhân mà đấu đá lẫn nhau rồi cùng nhau sụp đổ.

Nhà Hán vài chục năm trước khi hoàng đế và Thập Thường Thị vui vẻ mua bán quan tước thì chắc chắn sẽ như vậy.

Nhưng hiện tại thì không phải.

“…….”

Dù nói ra thì hơi ngại nhưng tôi nghĩ hiện tại nhà Hán đang vận hành rất tốt.

Những tham quan ô lại nhận hối lộ từ kẻ lạ mặt để che đậy tội lỗi lại cướp bóc dân chúng để làm giàu cho mình thì dù tôi không trực tiếp ra tay cũng đã được đưa đến thiên đường du lịch nơi có thể sống mà không cần làm gì.

Và những vị trí trống ấy tôi khéo léo bổ nhiệm quan viên cương trực thanh liêm để kéo sức mạnh hành chính của quốc gia lên bằng cách nào đó.

Sau vô số nỗ lực cuối cùng nhà Hán cũng bắt đầu thực hiện được chức năng quốc gia nên hiện tại không có nhân vật nào vì bát cơm của mình mà gây vấn đề.

Dĩ nhiên tôi cũng không phải nhân vật hoàn hảo nên chắc chắn vẫn có vài kẻ lén lút trốn thoát nhưng không biết chúng có thể qua mắt được các mưu sĩ khác hay ánh mắt của hoàng đế bệ hạ không.

Có lẽ chúng sẽ chịu hình phạt khắc nghiệt đến mức nghĩ rằng bị tôi bắt còn tốt hơn.

“Đại tướng quân thuốc hôm nay đây ạ.”

“…….”

Tôi đối mặt với thuốc đắng ngắt do Trương Giác mang đến thì khẽ nhăn mặt.

“Không uống được không?”

“Dạ không được ạ.”

Thật sự kiên quyết.

Ngay cả đạm bạc cũng phải chịu thua.

“Thuốc làm từ dược liệu quý nên không được bỏ sót đâu ạ.”

“…….”

Cuối cùng không chống nổi sự ép buộc của Trương Giác nên tôi miễn cưỡng uống thuốc thì nữ nhân trước mắt mở miệng.

“Thần hiểu rồi ạ. Thần sẽ gửi thư đến khắp nơi ở Hà Bắc.”

“…Ừ. Nhờ ngươi.”

Nghe được câu trả lời chắc chắn của Viên Thiệu thì tôi tiếp tục uống nốt nửa thuốc còn lại một cách chăm chỉ.

Cái này đắng kinh khủng thật.

Thường nói thuốc tốt thì đắng miệng nhưng cái này thì quá đáng rồi chứ.

Vị đắng là vị mà bản năng con người tạo ra để tránh ăn thứ có hại cho cơ thể nhưng gần đây tôi đã trải nghiệm triệt để bản năng ấy là gì.

Dù sao thì liên quan đến sức khỏe của tôi nên không còn cách nào khác.

Chằm chằm──

Nếu tôi tuyên bố không uống thì Tư Dữ và Lữ Bố sẽ dùng ánh mắt như định ép mở miệng tôi ra nên mới uống chứ không phải vì gì khác.

…Thật sự đấy.

“…….”

Tôi phải ngậm nước mắt trong lòng mà tiếp tục uống thuốc.

Thần tiên lão gia đi ngang qua.

Xin hãy mau mau giúp đỡ.

──────────

Sau khi các tiểu mưu sĩ nhận lệnh của tôi và Viên Thiệu cai quản Hà Bắc trực tiếp bắt đầu hành động thì vài ngày sau.

Ngày định mệnh đến sớm hơn tôi nghĩ rất nhiều.

“Chủ, chủ công! Bẩm báo ạ!!”

“Ừ? Chuyện gì vậy?”

Tôn Quyền lao vào với dáng vẻ cực kỳ khẩn trương rồi hét lớn bằng giọng đầy sức sống.

“Gần Hà Bắc phát hiện đàn côn trùng khổng lồ đang bay đến!”

“…….”

“Là, là đàn hoàng trùng (蝗蟲) ạ!!”

Cuối cùng thứ phải đến đã đến rồi.

Tôi thầm thốt lên câu thoại nổi tiếng từ trailer chiến tranh nào đó rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Đại khái chỉ mất một tháng đã vượt biên giới đến đây sao.

Không hổ là côn trùng biết bay tốc độ thật sự kinh khủng.

Nếu bay 100km một ngày thì khoảng 250 dặm.

Từ Seoul đến Busan chỉ mất có bốn ngày.

Dù sao thì bay nhanh như vậy nên chắc chắn có rất nhiều con lạc đàn mà chết.

Thế giới tự nhiên thật tàn nhẫn.

…Nhưng quân đội Mông Cổ đang chơi đùa ở Trung Á hiện tại thì tốc độ hành quân một ngày khoảng 130km~150km phải không?

Gì vậy.

Sao lại nhanh hơn cả đám biết bay.

Thiên tai ăn sạch ngũ cốc mà bay 100km một ngày.

Đế quốc Mông Cổ vừa đánh trận vừa chiếm thành mà chạy 150km một ngày.

Nghĩ đến bộ binh thời Xuân Thu Chiến Quốc chỉ lê bước 12km~15km một ngày thì chênh lệch tốc độ vượt quá sức tưởng tượng.

Ngay cả đế quốc La Mã cũng phải chịu đựng kẻ lạc đàn rồi ngày đêm hành quân mới di chuyển được 40km.

Nếu chỉ tập trung chạy mà không đánh trận thì một ngày chạy được bao xa?

Ừm.

Nếu ký ức của tôi chính xác thì kỷ lục cao nhất của quân truyền lệnh Mông Cổ là chạy 350km một ngày.

Kết quả từ châu Âu đến Trung Quốc chỉ mất khoảng 2 tuần lập kỷ lục chưa từng có.

350km thì khoảng 900 dặm nên có thể đi từ Seoul đến Busan trong ngày.

Không phải KTX hiện đại mà tốc độ điên rồ gì vậy. [note92089]

Tôi thầm giật mình trước tốc độ kinh người của đám vũ khí hình người rồi mở miệng.

“…Tốt. Kho lương đã niêm phong kỹ chưa?”

“Dạ! Theo lệnh ngài đã thu hoạch sớm toàn bộ lương thực rồi lưu trữ hết vào kho!”

Nói đến đó thì Tôn Quyền khẽ nhìn chừng tình hình rồi tiếp lời.

“Nhưng vì lệnh truyền đến chậm nên vẫn có vùng chưa kịp thu hoạch…”

“Chuyện đó thì không còn cách nào.”

Lúc này đất đai rộng lớn thật sự phiền phức.

Lệnh truyền khắp Hà Bắc chắc chắn mất nhiều thời gian hơn tưởng tượng mà thu hoạch thì cần thời gian dài nên đa phần chỉ chặt ngang thân cây rồi vội vàng nhét vào kho.

Làm sao có thời gian chọn bông lúa rồi bóc vỏ.

Hiện tại đàn côn trùng mắt đỏ ngầu đang vo ve bay đến ngay trước mắt mà.

Đã dự đoán từ trước rằng không thể tránh hoàn toàn thiệt hại nên tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“…Gia Cát Lượng.”

“Dạ. Chủ công gọi thần ạ.”

“Từ giờ giảm lượng thức ăn cho vịt và gà.”

“Thần tuân lệnh.”

Con vịt mà tôi từng cho Gia Cát Lượng xem dù không đói lắm vẫn ăn sạch 100 con châu chấu trong nháy mắt.

Hơn nữa còn lộ vẻ vẫn chưa đủ.

Vậy vịt đói thì sẽ ăn bao nhiêu châu chấu?

Thật đáng để xem.

Dĩ nhiên phải tính đến việc đám châu chấu này chưa tiến hóa thành hoàng trùng (蝗蟲) nên kích thước rất nhỏ.

Bởi vì những con châu chấu tiến hóa thành thảm họa thiên nhiên kích thước sẽ trở nên khổng lồ đến mức bằng cả một bàn tay của một nam nhân trưởng thành cơ mà.

Nhưng tôi không phải kẻ không biết điều đó nên khi nuôi vịt đã cố gắng nuôi sao cho chúng ăn được nhiều nhất.

Thân hình thì lớn dần lượng thức ăn thì nhiều dần, đội quân vịt heo.

Nói vậy nghe như đang chửi vịt.

Vậy thì gọi là đội quân vịt ăn nhiều đi.

…Cái này cũng là chửi sao?

Dù sao thì đội quân khổng lồ với 10 vạn vịt và 30 vạn gà chen vào thì tôi nghĩ có thể đối kháng được với quân đoàn châu chấu.

Nếu một con gà ăn 30 con côn trùng, một con vịt tinh nhuệ (?) ăn 100 con thì một ngày ăn khoảng 20 triệu con.

Nếu ăn nhiều hơn thì con số còn tăng nữa.

Đương nhiên cũng không được quên việc liên tục rải thức ăn trong lúc chiến đấu để giữ chân bầy châu chấu không cho chúng bay đi mất.

Bước chân lạch bạch của vịt và gà không thể đuổi kịp đàn châu chấu cố tình bay.

Đàn châu chấu tiến hóa thành thiên tai thì trong đầu chỉ có ý nghĩ “Ăn!” nên là sinh vật vô tri không thể bỏ qua thức ăn trước mắt.

Bình thường thì thấy người là chạy ngay nhưng giờ lại lao thẳng vào thì loài chim có là gì.

“Giờ bắt đầu hành động thôi.”

“…Đi xem tận mắt sao?”

Khi tôi lộ ý định ra ngoài thành thì Lữ Bố dùng giọng lo lắng hỏi.

Tôi đáp lại câu hỏi ấy bằng giọng điềm tĩnh.

“Đừng lo. Châu chấu không ăn thịt được.”

“Vậy, vậy sao?”

Chẳng lẽ không biết sao.

Tôi nhìn Lữ Bố đầu óc thuần khiết thì cười khổ thì cô ấy đột nhiên hét lớn.

“…Dù vậy cũng có vấn đề chứ!”

“Ừ? Vấn đề gì?”

Lữ Bố nhận câu hỏi của tôi thì lập tức nói lớn.

“Nếu bị đàn châu chấu đâm phải thì sao!”

“…….”

“Dù nghĩ thế nào cũng nguy hiểm! Đừng ra ngoài!”

Tôi sống đến giờ mới nghe được câu có thể chết vì bị côn trùng đâm.

Tôi đã bị đối xử như không còn là con người mà là thứ gì đó ở rìa biên giới rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
KTX là tàu tốc hành Hàn Quốc - Korea Train eXpress
KTX là tàu tốc hành Hàn Quốc - Korea Train eXpress