501-600

Chương 535: Sói (狼) (5)

Chương 535: Sói (狼) (5)

Sau khi trải qua cái chuyện thế này thế nọ cùng Tư Mã Ý, đương nhiên là mối quan hệ giữa chúng tôi đã có một bước tiến triển vô cùng lớn.

Nếu phải chọn ra yếu tố lớn nhất trong số vô vàn những điểm khác biệt thì chính là cái đó.

“Công việc nhiều quá. Giúp ta một tay đi.”

“Lại nữa sao? …Thần biết rồi ạ.”

Giờ thì dù tôi ném việc sang thì con bé cũng không còn gửi ánh mắt đáng sợ nữa.

Nếu là tiểu mưu sĩ trước khi kết nối với tôi thì chắc chắn sẽ càu nhàu một phen rồi thở dài thườn thượt trước khi nhận lời.

Cụ thể thì đại khái thế này.

───Thành thật nói đi. Chỉ là lười làm việc nên mới đẩy cho thần thôi đúng không?

───……Không phải đâu? Thật sự mệt mỏi nên mới thế mà?

───Vừa rồi trả lời hơi chậm đấy nhé?

───Dù sao thì thật sự không phải.

───Hừuuu…

Lòng tin dành cho tôi rốt cuộc đã rơi xuống mức nào đây.

…Nhưng tôi đẩy việc vì lười thì đúng thật.

Nhưng biết làm sao được.

Trong thời gian một kẻ như tôi vật lộn xử lý hai ba tờ giấy tờ thì một nhân tài thông minh như Tư Mã Ý xử lý mười, hai mươi tờ một cách nhẹ nhàng, không đẩy cho con bé thì mới lạ.

Hơn nữa thiên tài như vậy lại thuộc quyền dưới trướng tôi?

Đây chính là nhẫn nhịn mới là Bồ Tát.

Bản chất lãnh đạo lười biếng vừa phải cũng là một đức tính.

Quá lười thì lại làm hỏng quốc gia thôi.

Dù sao thì Tư Mã Ý trước đây mỗi lần tôi đẩy việc là càu nhàu không ngớt thì gần đây đã ôm ấp che chở cho tôi mà không nói gì nhiều.

Người kinh ngạc nhất trước bộ dạng Tư Mã Ý này là ai đây.

“…?”

Chính là Gia Cát Lượng ngày nào cũng xung đột với Tư Mã Ý.

Mỗi khi Tư Mã Ý càu nhàu tôi một câu thì Gia Cát Lượng gần đó lập tức lao tới cào cấu tâm can con bé, rồi tiểu mưu sĩ tức giận đáp trả, thế là một trận rap battle nổ ra, đó là chuyện thường ngày.

Thực ra Tư Mã Ý thì thôi nhưng Gia Cát Lượng cũng đặc biệt lắm.

Chỉ cần cảm thấy có ai đó đang nói xấu tôi thì con bé như dịch chuyển tức thời xuất hiện, bắt đầu tung đủ loại diss.

Ai từng đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa do La Quán Trung viết thì đều biết tài ăn nói của Gia Cát Lượng xuất chúng đến mức nào.

Trước trận Xích Bích, ông liên tiếp hạ gục các văn quan Đông Ngô đang chủ trương hàng Tào, cảnh đó khiến người ta phải trầm trồ.

Hơn nữa chỉ nhìn mặt Tôn Quyền một cái đã biết phải thuyết phục hắn thế nào.

Cụ thể thì nói gì nhỉ…

Ông nói không phải dùng logic mà phải chọc tức tính tình mới được.

Quả thật trong lịch sử gốc Tôn Quyền cũng thường bị cảm xúc chi phối, đưa ra phán đoán không thể hiểu nổi bằng lý trí.

Chỉ nhìn mặt một cái đã lập tức lập chiến thuật phù hợp thì làm sao thắng nổi trong khẩu chiến.

Ngày xưa có một tiên sinh từng phê bình tôi như thế này.

‘Đại tướng quân hiện nay thích rong chơi ngoài đường, coi nhẹ chính sự, sao lại không thành vấn đề được chứ?’

Vị tiên sinh trông nghiêm khắc và khó tính đã hèn hạ đưa ra sự thật để chọc vào lương tâm tôi.

Có người thích thì cũng có người ghét.

Không phải hiện tượng tâm lý đám đông, làm sao tất cả mọi người đều thích tôi được.

Nếu vị tiên sinh đó công khai dùng kích động và bịa đặt để đấu thì tôi cũng sẽ đáp trả tương xứng, nhưng với vị tiên sinh sống thanh liêm, nghiêm khắc với bản thân thì tôi không muốn làm gì quá đáng.

Thế nhưng lẽ nào con bé thậm chí không thể dung túng cho cả những lời phê phán nhỏ nhặt như thế sao.

Không biết từ đâu xuất hiện, Gia Cát Lượng lập tức phản bác lời tiên sinh.

‘Các hạ không biết chuyện Hoàn Công (桓公, Tề Hoàn Công) sao?’

‘…Ừm?’

‘Hoàn Công ngày thường thích uống rượu với nữ nhân và săn bắn thường xuyên, vậy mà sao lại có thể lên ngôi trong Xuân Thu Ngũ Bá (春秋五霸), các hạ thực sự không biết sao?’

Tề Hoàn Công.

Quả thật vị vua đó tự nhận thích nữ nhân và săn bắn đến mức công khai nói ra.

Dù nghĩ thế nào cũng không hợp với việc cai trị quốc gia, vậy mà sao lại lên ngôi bá chủ thời Xuân Thu Chiến Quốc được.

Lý do rất đơn giản.

‘Hoàn Công quên đi oán hận quá khứ với kẻ đã từng cố gắng ám sát mình, trọng dụng Quản Trọng (管仲, Quản Di Ngô), vui vẻ chấp nhận mọi ý kiến của ông ấy nên mới khiến Tề quốc trở thành cường quốc.’

‘…….’

Đó là bởi vì ông đã sử dụng một cách vô cùng tích cực Quản Trọng được hậu thế gọi là cheat key chính trị.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Gia Cát Lượng ngày nào cũng so sánh mình với Quản Trọng (管仲) và Nhạc Nghị (樂毅) mà.

Chính là Quản Trọng đó.

Tề Hoàn Công tin tưởng Quản Trọng đến mức các cận thần bình phẩm rằng ông ấy giao hết việc nước cho Quản Trọng.

…Thật sự vậy.

Trừ khi có chiến tranh lớn cần đích thân xuất chinh thì bình thường Tề Hoàn Công đều giao hết việc cho Quản Trọng.

Nhưng ngay cả Tề Hoàn Công cũng có một lần không nghe lời Quản Trọng.

Chính là không làm theo di ngôn của Quản Trọng trước khi chết.

Quản Trọng liệt kê tên gian thần xung quanh, dặn Tề Hoàn Công phải xa lánh chúng rồi qua đời, nhưng Tề Hoàn Công không nghe, trọng dụng chúng, cuối cùng bị cướp quyền, bị nhốt trong mật thất rồi chết thảm.

Sau này con trai Tề Hoàn Công đến thu xác thì thi thể đã đầy giòi bọ, kết cục thảm hại đến mức không thể tin nổi với một bá chủ Xuân Thu Ngũ Bá.

Từ nội dung này có thể thấy điều gì.

Quân chủ dù thiếu thốn mọi khả năng, tính tình có khuyết điểm cũng không sao, chỉ cần có con mắt chọn người tài thì hoàn toàn có thể phú quốc cường binh.

Nói bằng từ ngữ nghe hay ho thì là phải tinh thông thuật dùng người (Dụng nhân thuật - 用人術).

Lý do Hán Cao Tổ Lưu Bang thắng được Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ…

…Ở đây là Hạng Lương sao?

Dù sao thì lý do Hán Cao Tổ thắng được Tây Sở Bá Vương cũng nhờ thuật dùng người.

Hán Cao Tổ không phải kẻ vô năng nhưng nếu chỉ có vậy thì chắc chắn đã bị cỗ máy giết người biết đi Tây Sở Bá Vương nghiền nát mà thua.

Quốc sĩ vô song Hàn Tín cũng từng nói.

Bệ hạ không đủ tư cách làm tướng dẫn binh nhưng có khả năng làm tướng dẫn tướng.

Đó là khả năng trời ban mà kẻ như thần không thể so sánh nổi.

‘…Khụ.’

Vị tiên sinh phê bình tôi chắc cũng nghĩ đến đó nên không phản bác được gì, chỉ biết hắng giọng.

…Nhưng nếu tính vậy thì cuối cùng vẫn là khả năng của tôi thiếu sót đúng không?

Thuật dùng người mà người ta khen ngợi cuối cùng cũng dựa vào kiến thức tương lai…

Nghĩ vậy thì hơi buồn buồn.

Hơi hiểu cảm giác của người bình thường kẹt giữa đám thiên tài.

Dù sao thì giờ làm bộ thanh xuân cũng xấu hổ nên tôi nhanh chóng gạt đi.

Nếu có thể sống nhàn nhã thì đủ rồi.

Dù sao thì Gia Cát Lượng đã lao ra chắn hết mọi lời chỉ trích nhắm vào tôi như tấm khiên sống.

Cứ như đang hô to “tốt lắm tốt lắm” rồi nâng tôi lên tận mây xanh.

Trong lịch sử gốc Gia Cát Lượng một khi đã mê một người thì tìm đủ cách để đưa người đó lên ngôi hoàng đế, trung thành đến cùng.

Giờ thì có vẻ tiến hóa theo hướng hơi khác.

Không, thật sự vậy.

Trong chính sử, Gia Cát Lượng nghe tin nhà Hán diệt vong thì lập tức lao đến chỗ Lưu Bị thuyết phục lên ngôi hoàng đế.

Thực ra không phải vì nhà Hán mà vì chính Lưu Bị mới đúng.

Quả nhiên là nam nhân mang sức hấp dẫn ma quái khiến cả người cùng giới cũng mê mẩn.

Tôi chỉ cảm thấy hơi sợ hãi một chút mà thôi.

Trong lúc tôi đang nghĩ linh tinh thì Tư Mã Ý đã xử lý xong công việc nhanh như chớp, đưa trúc giản ra nói.

“Đây, xong hết rồi.”

“Nhanh vậy?”

“Thần là ai chứ.”

Tư Mã Ý lộ vẻ kiêu ngạo một lúc rồi hỏi.

“Còn việc gì nhờ nữa không?”

“Ừm… Không.”

Thực ra ở Ký Châu thì việc tôi phải đích thân xử lý không nhiều.

Hầu hết giấy tờ đều kết thúc ở Ký Châu mục Viên Thiệu nên giấy tờ lên đến tôi rất ít.

“……?”

Gia Cát Lượng như không hiểu chuyện gì xảy ra, dừng xử lý giấy tờ, đầu đầy dấu chấm hỏi.

“Có gì đó… lạ lắm…”

Bàng Thống cũng chuẩn bị hít sâu chờ trận khẩu chiến, phản ứng không khác mấy.

Gia Cát Lượng và Bàng Thống ghé sát nhau thì thầm gì đó.

“Giọng nói dịu dàng hơn bình thường nhiều.”

“Không khí xung quanh cũng hơi khác…”

Ngoài ra còn nói ánh mắt sắc bén giờ mềm mại hơn, tính tình bỗng dưng hiền lành hơn, liên tục chỉ ra điểm khác thường.

Hai người đó nhìn Tư Mã Ý trong đầu là hình dạng gì vậy.

Nghe câu nói thì cứ như ác ma phun lửa từ miệng ấy.

Dĩ nhiên Tư Mã Ý ở gần không thể không nghe được nội dung đó.

“…….”

Nhưng con bé chỉ khẽ run khóe mắt, khác với bình thường là kiềm chế được cơn giận.

Hai người quan sát Tư Mã Ý rồi nhanh chóng đưa ra kết luận.

“Chắc, chắc là có chuyện vui gì đó rồi…”

“Thú vị thật đấy.”

…Gia Cát Lượng thì thôi nhưng không ngờ Bàng Thống cũng dám chọc tức Tư Mã Ý.

Ngươi rụt rè thật đấy à?

Vừa nhát gan nhưng lại vừa nói toạc ra những điều cần nói đúng là một bộ dạng kỳ quặc mà.

Trong lúc tôi đang cảm thán thì Gia Cát Lượng hỏi Tư Mã Ý.

“Khác với bình thường thì hôm nay các hạ rất giữ lễ nghi với chủ công.”

“…….”

“Gần đây có chuyện vui gì sao?”

“…Hừ.”

Tư Mã Ý như chờ sẵn câu hỏi đó nên cười khẩy rồi đáp.

“Một thiếu nữ chưa từng kết đôi với ai thì làm sao hiểu được tâm tư của nữ nhân đã gặp được phu quân của mình chứ.”

“…Hả?”

“Ngươi làm gì vậy? Không xử lý giấy tờ à?”

“Điều, điều đó là…”

Gia Cát Lượng vừa nghe lời Tư Mã Ý đã run giọng hiếm thấy.

Rùng rùng rùng.

Động đậy đến mức tay cầm bút cũng run lẩy bẩy.

Mực đang bắn tung tóe lên trúc giản rồi, có sao không vậy?

Tôi nhìn Gia Cát Lượng run như điện thoại đang ở chế độ rung và Bàng Thống cứng đờ tại chỗ, không biết nói gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!