501-600

Chương 514: Thay đổi (3)

Chương 514: Thay đổi (3)

“Trạng thái của ngươi nói đơn giản thì giống như cái bát đã vỡ.”

Liệt Ngự Khấu để tôi nằm xuống chỗ rồi dùng giọng điềm tĩnh bắt đầu giải thích.

“Dù bằng cách nào đó cũng đã ghép các mảnh vỡ lại để khôi phục hình dạng cái bát nhưng vẫn không thể ngăn nước rỉ ra hoàn toàn.”

“Vậy sao ạ.”

Ngay cả ở hiện đại khoa học kỹ thuật phát triển đến đâu thì việc ghép lại một cái bát vỡ cũng đã khó khăn.

Huống chi đó là con người thì cần giải thích chi tiết nữa sao.

Lão nhân nhìn mặt tôi rồi đang nói tiếp thì đột nhiên cười khẩy.

“Ngươi đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm nhất rồi.”

“…….”

“Nghĩ đến việc ghép lại cái bát vỡ thành công là việc khó khăn nhất thì có vẻ ngươi rất có phúc phận đấy.”

Y thuật đến mức thần tiên cũng khen ngợi…

Nghĩ đến việc người đầu tiên phẫu thuật cho vết thương của tôi là Trương Giác thì thực lực của cô ấy cũng đã vượt xa mức so sánh với y sư bình thường.

Dù sao thì nếu đã vượt qua giai đoạn quan trọng nhất thì phương pháp chữa trị mà vị thần tiên này sẽ làm cho tôi là gì đây.

“Việc thân này giờ làm cho ngươi không phải chuyện gì quá lớn lao.”

Thấy biểu cảm nghi hoặc của tôi thì Liệt Ngự Khấu dùng giọng không có gì khó khăn giải thích.

“Chỉ là thực hiện một số biện pháp nhất định với ngươi để rút ngắn thời gian chữa lành vốn dĩ phải mất vài năm thôi.”

“…….”

Chỉ vậy thôi cũng đã đủ lớn lao rồi chứ?

Có lẽ với thần tiên hô mưa gọi gió đông chớp tây chớp thì việc này chẳng là gì.

Nếu người như vậy thực sự nghiêm túc thì rốt cuộc sẽ thế nào đây.

Việc mọi người cứ mở miệng ra là lại ca bài ca Thần tiên đại nhân, Thần tiên đại nhân rồi tôn sùng không phải là không có lý do đâu.

Tôi nghe giải thích của thần tiên thì sinh ra hiếu kỳ hỏi.

“Biện pháp nhất định đó là gì ạ?”

“Cái đó sao.”

Liệt Ngự Khấu nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng thản nhiên nói.

“Sẽ không nói cho ngươi biết đâu.”

“…A vâng.”

Đột nhiên giải thích thấy phiền phức sao.

Hay là nội dung không thể tùy tiện nói cho người khác biết.

Khi tôi đang nghĩ vậy lộ vẻ ngẩn ngơ thì Liệt Ngự Khấu cười khẩy rồi tiếp lời.

“Chỉ là truyền một chút khí vào để giúp ngươi hồi phục thôi.”

“…….”

Truyền khí vào để chữa trị con người?

Đây chẳng phải Nội gia liệu thương thuật (內家療傷術) thường thấy trong võ hiệp sao?

Truyền nội công vào cơ thể người khác rồi xử lý thế này thế kia chữa lành mọi vết thương trong nháy mắt, cách mạng y học.

Như cương thi làm người chết sống lại hay dùng cổ độc điều khiển người như điều khiển từ xa, một trong những thứ gọi là công nghệ vượt thời đại trong thế giới võ hiệp.

Vì bọn họ là những kẻ thậm chí còn có thể hét lên hya a a rồi dùng vũ khí sắc nhọn để hất văng cả súng đạn nên mức độ này chắc cũng chẳng thấm vào đâu chăng.

…Thế giới này thật sự là thế giới võ hiệp sao?

Hay chỉ vì còn quá cổ xưa nên hệ thống chưa hình thành?

Tôi thật sự sợ hãi không biết bản chất thế giới này rốt cuộc là gì.

Nghĩ kỹ thì bất kỳ thế giới nào cũng không có gì lạ.

Vốn dĩ chính thân phận của tôi đã là thứ không thể giải thích bằng khoa học.

Thêm vài thứ nữa vào cũng chẳng có gì lạ tôi tin vậy.

Có lẽ vậy.

Kiếm Tiên Lã Động Tân thường xuyên xuất hiện trong thế giới quan võ hiệp cũng là người thuộc cuối thời nhà Đường nên nhỏ hơn tôi tận vài trăm tuổi đấy.

Hiện tại là năm 200 nên đại khái chênh lệch khoảng 600 tuổi?

Không phải đùa đâu chỉ cần hắng giọng hừm hừm rồi nói “Tên tiểu tử đầu còn chưa khô máu…” là được.

Dĩ nhiên đến lúc ấy thì tôi đã khô máu đến mức thành một nắm tro rồi.

600 năm đâu phải là cái tên của một cái chuồng chó trong xóm chứ.

Nhà Hán tôi đang ở hiện tại trong lịch sử nguyên bản cũng chưa đầy 500 năm đã diệt vong.

Nhân vật có thể so sánh tuổi tác với tôi hiện tại chắc chỉ có Đạt Ma Đại Sư thôi nhỉ.

Vị sư được gọi là người sáng lập ra Thiếu Lâm Quyền hay gì đó ấy.

Nhưng người ấy cũng sinh ra sau khi nhà Hán diệt vong nên cuối cùng vẫn trẻ hơn tôi.

Tương tự thì Trương Tam Phong được gọi là trùm võ hiệp?

Ây da,,, cái thằng ranh con phải hơn 1.000 năm nữa mới ra đời,,.. dám mang đi so sánh ở đâu hả,,,!!~~@

…Dĩ nhiên là đùa thôi.

Bất kỳ nhân vật nào ở trên xuất hiện thì tôi cũng bị hạ gục trong một chiêu trở thành gà quay nguyên con.

Nam nhân chỉ có thể tự hào về tuổi tác.

Đó chính là tôi.

Nghĩ theo một hướng thì sinh sớm lại là may mắn.

Tôi không có tự tin sống sót trong cái gọi là giang hồ, chốn ma quỷ ngoài nhân loại.

Thần tiên ngồi gần tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Sẽ không đau lắm như ngươi nghĩ nên hãy bình tĩnh điều tức.”

“Vâng.”

Tôi đáp vậy nhưng tim tôi đang đập thình thịch dữ dội.

Quái lực loạn thần chỉ nghe kể nay lại trực tiếp đối mặt.

Không, tôi không chỉ nghe kể mà còn chứng kiến nhiều lần nhưng trải nghiệm bằng cơ thể như hiện tại thì là lần đầu.

Khi bàn tay thần tiên chậm rãi tiến đến chạm vào sườn tôi,

“…?!”

Tôi giật mình kinh ngạc nhìn thần tiên vì cảm giác mắt mở toét như bị điện giật.

Cảm giác giống như khi ở kiếp trước bị điện trị liệu cường độ rất mạnh.

Không đau đến mức hét lên nhưng nếu hỏi có đau chút nào không thì phải lắc đầu.

Tôi lộ cảm xúc bối rối trước cảm giác tinh tế ấy.

“Sao vậy, giật mình à?”

Liệt Ngự Khấu nhìn biểu cảm tôi thì nói bằng giọng vui vẻ.

“Thân này nói là ‘sẽ không đau lắm như ngươi nghĩ’ chứ đâu nói là hoàn toàn không đau.”

“Điều đó thì đúng thật…!”

Hiện tại tình huống này là do tôi chủ quan!

Một trong những câu nói không đáng tin nhất trên trần đời này chính là câu ‘Không đau lắm đâu.’ của bác sĩ mà…!

Lời nói dối tương tự có “Tiền mừng tuổi mẹ giữ hộ rồi sau này trả lại nhé.”

Tôi đã mất vô ích bao nhiêu Bắp cải vì vậy. [note92090]

“…….”

“Ư gực….”

Tư Dữ và Lữ Bố đứng gần đó quan sát tình huống này không chớp mắt tập trung toàn bộ thần kinh vào tôi.

Nhìn gân nổi trên mu bàn tay kìa.

Thật sự sát khí ngút trời.

Tôi nói với hai vị hộ vệ tướng quân đang tỏa ra khí thế kinh người.

“Ta không sao nên hai ngươi bình tĩnh lại đi.”

“Nhưng…”

“Nếu cứ tiếp tục thế này thì điều trị thành công cũng sẽ thất bại.”

Dù y sư lợi hại đến đâu nếu gần đó có những người như vậy thì tay cũng run lẩy bẩy thôi.

“…….”

Hai người nhận ra ý tôi thì với tư cách võ nhân xuất chúng cố gắng kiềm chế cảm xúc giảm bớt khí thế.

“Khà khà nếu lão phu sơ sẩy chút thì chắc đầu rơi ngay lập tức.”

Liệt Ngự Khấu vẫn đang truyền điện trị liệu tê rần cho tôi thì cười như không có gì.

Đây chính là sự thong dong của thần tiên vượt qua sinh tử đạt được bất lão trường sinh (不老長生) sao?

Có lẽ vì sống quá lâu nên ngược lại không sợ chết cũng nên.

Tôi muốn phá vỡ bầu không khí kỳ lạ này nên hỏi thần tiên.

“…Vậy cái này bao giờ mới xong ạ?”

“Vừa mới bắt đầu nên cứ bình tĩnh chờ đi.”

Liệt Ngự Khấu có vẻ cũng không biết cụ thể điều trị này bao giờ kết thúc.

“…….”

Ban đầu thì tê rần nhưng càng về sau càng quen dần giống như đang massage điện thì tôi cảm thấy cơ thể mỏi mệt.

Nhưng ông nội hơn tôi vài trăm tuổi đang tận tình chữa trị mà tôi lại ngủ gật thì không phải lễ phép.

Tôi suy nghĩ chủ đề trò chuyện rồi nói với thần tiên.

“Tại hạ có điều muốn hỏi ạ.”

“Ưm?”

Khi tôi mở miệng thì Liệt Ngự Khấu quay đầu như hỏi có chuyện gì.

“Có chuyện gì thú vị không ạ?”

“…….”

“Sắp ngủ mất rồi ạ.”

“…….”

Lão nhân lộ biểu cảm không biết nói sao trước câu hỏi có phần đường đột của tôi.

“Hừ thật. Hay là dạy cách thành thần tiên luôn?”

“Chỉ nghe thôi đã khiến mắt sáng rỡ rồi.”

Thần tiên.

Cảnh giới cuối cùng mọi đạo sĩ đều nhắm đến và nỗ lực tu luyện.

Nghĩ đến việc Tả Từ từng thi triển đủ loại yêu thuật kỳ lạ ở yến hội hay Vu Cát hóa hồn quấy rối Tôn Sách cũng chỉ được gọi là đạo sĩ chứ không phải thần tiên thì có thể cảm nhận mục tiêu ấy cao vời đến mức nào.

Thành thần tiên thì có được sức mạnh kinh thiên động địa lay chuyển trời đất nhưng còn có yếu tố quan trọng hơn.

Bất lão trường sinh (不老長生).

Không già và sống rất rất lâu.

Khi lão nhân vừa thốt ra thì tôi lập tức quan tâm nên Liệt Ngự Khấu lắc đầu.

“Không nói đâu.”

“…Vâng.”

Đại khái cũng đoán vậy rồi.

Vốn dĩ vượt qua sinh mệnh sống vĩnh cửu thì dễ gì.

Người trước mắt cũng khổ cực lắm mới thành thần tiên thì sao dễ dàng nói ra phương pháp.

Tôi dù là con người nên không thể hoàn toàn không hứng thú nhưng bị từ chối dứt khoát thế này thì ngược lại cảm thấy biết ơn.

“Nếu thật sự tò mò thì hỏi đứa nhỏ lúc nào cũng lẽo đẽo theo ngươi không được sao?”

“Vâng?”

Đứa nhỏ?

Người đó là ai vậy?

Khi tôi lộ biểu cảm nghi hoặc thì Liệt Ngự Khấu suy nghĩ gì đó rồi đột nhiên cười lớn.

“Ha ha ha ha! Chẳng lẽ vẫn chưa gặp mặt lần nào sao! Đứa nhỏ đó cũng ghê thật!”

“Rốt cuộc ý gì vậy ạ.”

Sao lại nói chuyện chỉ mình ông biết.

Tôi lộ biểu cảm tò mò nhưng Liệt Ngự Khấu vẫn không trả lời tiếp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tiếng lóng của Hàn Quốc chỉ tờ tiền màu xanh 10k won, mệnh giá lớn thứ 2
Tiếng lóng của Hàn Quốc chỉ tờ tiền màu xanh 10k won, mệnh giá lớn thứ 2