Tôi nhìn nam nhân đang cười nham nhở trước mắt rồi nhớ ra hắn là ai.
Trong lịch sử nguyên bản thì thế lực Viên Thiệu đã đánh bại Công Tôn Toản bá chủ U Châu rồi thống nhất Hà Bắc và trở thành thế lực tiến gần nhất đến thống nhất thiên hạ.
Viên Thiệu giờ chỉ cần đánh bại thế lực Tào Tháo đã chia tay thì với quy mô thế lực áp đảo có thể dễ dàng đè bẹp các quân hùng khác.
Trận chiến diễn ra từ đó chính là trận Quan Độ.
Trận chiến mà bất kỳ độc giả nào từng đọc Tam Quốc Chí dù chỉ một lần cũng không thể không biết.
Nếu Viên Thiệu diệt vong thế lực Tào Tháo rồi vượt qua Hoàng Hà thì rất có khả năng sẽ chiếm được thiên hạ.
Dù Viên Thiệu có nhiều khiếm khuyết tính cách nhưng ông không phải kẻ phơi bày chúng ra ngoài.
Khác hẳn với Tào Tháo từng gây ra Từ Châu đại hiệu đồ để báo thù cho phụ thân.
Vì vậy Viên Thiệu không bị đóng dấu là ác nhân thiên hạ như Tào Tháo.
Không, ngược lại ông còn có thể thu được lợi ích chính trị khổng lồ bằng cách trừng phạt Tào Tháo và cứu vớt hoàng đế nhà Hán đang bị Tào Tháo bức bách.
Thực tế thì chỉ là kẻ bức bách hoàng đế đổi từ Tào Tháo sang Viên Thiệu nhưng cứ tạm bỏ qua chuyện đó.
Nếu diễn ra như vậy thì có hai người rơi vào tình thế hơi khó xử.
Chính là Lưu Bị và Tôn Quyền.
Lưu Bị lấy danh nghĩa chống lại Tào Tháo để liên tục tập hợp thế lực rồi cuối cùng tam cố thảo lư mời Gia Cát Lượng, hào tộc Từ Châu.
Tôn Quyền thì bị Lỗ Túc từng bị Tào Tháo đại tàn sát ở quê nhà Từ Châu thuyết phục nên kết minh với Lưu Bị.
Danh nghĩa đối đầu kẻ thù chung, ác nhân thiên hạ Tào Tháo, thì không thể so sánh được.
Dù sao thì cũng không nghĩ hai người này sẽ dễ dàng sụp đổ.
Biết đâu đấy.
Viên Thiệu cũng như Tào Tháo tự đắc vì đang chiếm ưu thế rồi bị “Xích Bích” một phát.
Viên Thiệu huyết áp tăng vọt vì đại bại Xích Bích rồi chết, lại chia thành phái Viên Đàm và phái Viên Thượng đấu đá lẫn nhau.
Khụ khụ.
Không biết sao suy nghĩ lại đi xa đến vậy.
Dù sao thì nếu thắng trận Quan Độ đánh bại Tào Tháo thì có thể từng bước tiến tới thống nhất thiên hạ nhưng Viên Thiệu lại nghe theo lời một mưu sĩ rồi chịu đại bại khiến người ta phải ôm gáy.
Đến đây thì hẳn đoán được mưu sĩ ấy là ai.
“…Đại tướng quân?”
Chính là tên này trước mắt.
Quách Đồ (郭圖). Tự là Công Tắc (公則).
Hắn là một trong vô số mưu sĩ xuất hiện trong Tam Quốc Chí nhưng xứng đáng được gọi là mưu sĩ đỉnh cao nhất.
Dĩ nhiên không phải theo nghĩa tích cực mà theo nghĩa tiêu cực.
Quách Đồ có tỷ lệ trúng kế sách đạt tới 0%, một con số kinh khủng.
Giống như thi cử đạt 100 điểm thì đạt 0 điểm cũng rất khó nhưng tên này làm được.
Việc ngày nào cũng gây rối loạn nội bộ thế lực thì có thể bỏ qua vì Viên Thiệu đã nửa chủ động dẫn dắt nhưng tên này thực sự khiến người ta nghi ngờ có phải mưu sĩ không vì phạm phải vô số sai lầm kinh thiên động địa.
Sai lầm kinh thiên động địa đầu tiên.
Khi kho lương của thế lực Viên Thiệu bị Tào Tháo tấn công thì hắn lại chủ trương đây là cơ hội tấn công bản doanh Tào Tháo để thắng lợi.
Kết quả tất nhiên là kho lương cháy rụi khiến thế lực Viên Thiệu buộc phải bại trận ở trận Quan Độ.
Khi toàn bộ thế lực Viên Thiệu đổ dồn ánh mắt vào Quách Đồ thì hắn bị dồn vào chân tường nên phạm sai lầm thứ hai.
───Kế hoạch của thần rõ ràng không có sơ hở!
───Vậy thì chỉ còn một khả năng duy nhất!
───Chẳng phải các tướng lĩnh tấn công bản doanh Tào Tháo đã phản bội chúng ta sao?!
Hắn bắt đầu vu oan cho các tướng lĩnh chỉ làm theo lệnh cấp trên.
Tôi từng nghe câu nói này ở kiếp trước.
Nếu ai đó dùng tội phản nghịch chưa hề làm để bức bách mình thì hãy thực sự gây ra tội phản nghịch chết tiệt ấy cho chúng.
Vị tướng lĩnh tấn công bản doanh Tào Tháo vì vậy mà mắt trợn ngược rồi ngược lại tấn công Viên Thiệu gây ra sự kiện siêu lớn.
Vị tướng lĩnh ấy là ai.
Chính là Trương Cáp, một trong Ngũ Tử Lương Tướng.
Nói cách khác là để bảo vệ bản thân mà hắn vu oan cho tướng lĩnh tầm cỡ Trương Liêu hay Từ Hoảng khiến ông trở thành địch nhân.
Kho lương cháy rụi rồi còn bị tấn công từ chính những người từng là đồng minh thì Viên Thiệu làm sao chịu nổi.
Vốn đã bị Tào Tháo dùng chiêu Quan Vũ chặt đứt đầu Nhan Lương rồi ngay sau đó Văn Xú cũng dính kế Tuân Du nên đầu rơi thì Viên Thiệu buộc phải bại trận ở trận Quan Độ.
Ngoài ra trong quá khứ khi Thư Thụ chủ trương phải tiếp nhận Hán Hiến Đế đang bỏ trốn khỏi Lý Thôi và Quách Dĩ, Quách Đồ cũng đã phản đối, những trò phá đám của hắn ta quả thực là không có điểm dừng, thế nhưng hành động của hắn ta đâu chỉ dừng lại ở đó…
“Đại tướng quân có vấn đề gì sao?”
“A.”
Tôi nhìn nam nhân giờ không thể gọi là mưu sĩ nữa rồi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Hiện tại chưa phải lúc. Để sau gặp lại.”
“…Thần hiểu rồi ạ.”
Dù nghĩ thế nào thì mục đích của hắn dường như là muốn tiếp cận gần với tôi, thế lực mới, nên tôi bảo Quách Đồ để sau gặp rồi tạm thời đuổi hắn đi.
Khi Quách Đồ chậm rãi lui ra vì phản ứng dứt khoát của tôi thì Viên Thiệu gần đó quan sát rồi hỏi tôi.
“Có vấn đề gì sao ạ?”
“Ừm, là thế này…”
Tôi suy nghĩ gì đó một lát rồi chậm rãi lắc đầu.
“…Dù sao thì hiện tại cứ quan sát đã.”
“Vâng?”
“Không, không có gì đâu.”
Quách Đồ ở đây có thể khác với tên kia trong lịch sử nguyên bản.
Nếu hắn chưa làm gì mà tôi đã ra tay trước thì hắn sẽ oan ức chứ.
Ít nhất tạm thời thì cứ theo dõi nghiêm ngặt hắn, nếu thấy dấu hiệu gây vấn đề thì hành động cũng chưa muộn.
“…….”
Tôi lần lượt nhớ lại các ác nhân trong thế lực Viên Thiệu rồi lập danh sách trong đầu.
Để xem nào.
Trong đám này thì kẻ nào nếu hiện tại bắt được chứng cứ thì có thể xử lý triệt để…
Ừ. Có tên đó rồi.
Tôi nhớ đến một nhân vật gần đây đang ầm ĩ thể hiện sự tồn tại trong nội bộ Ký Châu rồi cười khẩy.
“Đừng cười. Lại định dụ dỗ ai nữa hả?”
“…….”
Tôi vừa cười thì Lữ Bố gần đó lập tức lộ biểu cảm cộc lốc rồi khẽ kéo má tôi.
Bình thường thì tôi sẽ thở dài bảo cô ấy nói gì vậy nhưng…
Lần này làm vậy thì hơi áy náy lương tâm.
Dường như càng ngày càng đúng như lời Lữ Bố từng nói.
Cảm giác như chuyện Lữ Bố từng coi là ảo tưởng của cô ấy giờ đang xảy ra thật sự.
Tôi nhất thời cảm thấy cảm xúc kỳ lạ nhưng vẫn nghĩ là do tâm trạng nên chỉ nhún vai.
──────────
Tôi xem xét danh sách ác nhân trong thế lực Viên Thiệu thì tập trung thu thập thông tin về một nhân vật đặc biệt trong số đó.
Dù là thành viên sáng lập quân Viên Thiệu nhưng vì tính tham lam và ngạo mạn nên không thuộc bất kỳ phái nào.
Chỉ vì quen biết Viên Thiệu từ nhỏ mà ngồi ở vị trí cao rồi tham nhũng.
“Đại, Đại tướng quân? Ngài đến đây có việc gì ạ?”
Tôi nhìn nữ nhân ai nhìn cũng thấy vẻ mặt bỉ ổi rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Ngươi là Hứa Du sao?”
“Đúng, đúng vậy ạ.”
Có phải vì tôi đột ngột xuất hiện nên cô ta kinh ngạc.
Hay vì có điểm gì đó đáng ngại nên kinh ngạc.
Dù sao thì nữ nhân trước mắt cứ run rẩy khi có tôi ở gần nên không lấy lại được bình tĩnh.
…Nhưng nhân vật này cũng là nữ nhân nhỉ.
Dù sao thì nếu hỏi người biết Tam Quốc Chí vì sao Viên Thiệu bại trận ở trận Quan Độ thì đa số sẽ nhắc đến cái tên này.
Hứa Du (許攸).
Tự (字) là… theo thông tin thuộc hạ thu thập thì là Tử Viễn (子遠)?
Vì hành vi thường ngày mà địa vị trong quân Viên Thiệu giảm sút nên sốt ruột, Viên Thiệu không nghe kế sách của hắn nên cuối cùng phản bội tiết lộ vị trí kho lương.
Nhân vật này giống như Quách Đồ là kẻ có mặt trong thế lực cũng chẳng giúp ích gì mà còn trăm hại không lợi (Bách hại vô ích - 百害無益).
Quách Đồ hiện tại chưa lộ vấn đề rõ ràng nên còn có thể theo dõi nhưng Hứa Du thì dù tôi nhìn thế nào cũng không còn chỗ dung thân, out luôn.
Tên này… không, con nhỏ này tôi phái người điều tra thì tài sản nhiều đến mức đáng ngờ.
Dù nhìn thế nào cũng tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.
Người săn bắt thường hun khói vào hang chờ con mồi chạy ra.
Tôi định cố tình kích thích Hứa Du để quan sát động tĩnh của cô ta.
Tham nhũng thì chắc chắn có đám ăn cánh với Hứa Du.
Tưởng tượng kéo cả đám Hứa Du lên như nhổ dây khoai lang thì tâm trạng hơi thoải mái.
…Nói đến khoai lang thì nhớ đến món khoai lang.
Mà món đó phải hơn 1.000 năm nữa mới truyền đến Đông Á.
Nghĩ vậy thì hơi tiếc thật.
Chỉ cần có khoai lang thì khả năng nuôi dân sẽ tăng mạnh.
Tôi khẽ gây áp lực để Hứa Du sốt ruột rồi nói.
“Nghe nói có đủ thứ chuyện về ngươi truyền đến tai ta.”
“…….”
“Nội dung là gì thì ngươi cũng đoán được chứ?”
Nữ nhân này có thể sợ hãi hơn rồi càng co cụm nhưng tôi đã chuẩn bị đối sách nên dù phản ứng thế nào cũng không sao.
Dù sao thì mau chóng kết thúc đi.
Dạo này bệ hạ gửi thư đến thường xuyên lắm.
Tôi nhìn Hứa Du mặt cắt không còn giọt máu rồi khẽ cười…
“…….”
Suýt nữa cười thành tiếng.
Nhìn ánh mắt Lữ Bố kìa.
Có vẻ đang tính kéo má tôi bất cứ lúc nào.
…Về nhà rồi sẽ tính sổ.
0 Bình luận