Tôi ngồi xuống chỗ thích hợp thì Liệt Ngự Khấu nắm lấy cổ tay tôi rồi bắt mạch.
Dù là thần tiên thì việc bắt mạch cũng chẳng khác gì mấy.
Cách bắt mạch của Hoa Đà xong việc là biến mất như khói và Liệt Ngự Khấu khá giống nhau.
Liệt Ngự Khấu bắt mạch tập trung như vậy vài phút.
“Ưm….”
Thần tiên chẩn đoán tình trạng cơ thể tôi rồi dùng giọng điềm tĩnh hỏi.
“Ngươi làm sao còn sống được vậy?”
“Vâng?”
Tôi không ngờ đột ngột lại nhận được câu hỏi như vậy.
Khi tôi lộ biểu cảm bối rối thì Liệt Ngự Khấu tiếp tục nói.
“Đây không phải mức độ huyết mạch bị vặn vẹo là có thể chữa được.”
“……?”
“Không hiểu sao?”
Thấy phản ứng ngơ ngác của tôi thì Liệt Ngự Khấu nói dễ hiểu hơn chút.
“Giờ ngươi có thể coi như một thứ quan trọng đã hoàn toàn đứt đoạn.”
“A ha.”
Tôi nhớ lại kết cục của chiến binh mặt trời từng chiến đấu với ma cà rồng đeo mặt nạ đá đã từ bỏ nhân tính rồi gật đầu.
Nhân vật có cơ thể chính là hung khí ấy thì đến khi cổ họng bị xuyên thủng mới nghĩ rằng thứ gì đó quyết định đã đứt.
Với kẻ yếu đuối như tôi thì chỉ bị xuyên thủng bụng thôi đã đứt thứ quan trọng sao.
Trong lúc tôi đang nghĩ ngẩn ngơ thì Liệt Ngự Khấu tiếp tục nói.
“Ngay cả bây giờ ở chỗ bị thương vẫn đang rỉ ra chân khí (眞氣) từng giọt một.”
“Vậy sao.”
Chân khí (眞氣).
Đây là từ chỉ sức mạnh căn bản của con người.
Trong võ hiệp cũng thường xuyên nhắc đến tiên thiên chân khí hay chân nguyên chân khí.
Chính là chân khí ấy.
Thường thì trợ thủ của nhân vật chính bùng nổ tiên thiên chân khí để thi triển chiêu thức chí mạng.
Sau đó nói “Tương lai giao cho ngươi…!” rồi lăn ra chết là thường tình.
Nhờ vậy mà nhân vật chính ngộ ra cảnh giới tăng lên nghiền nát kẻ địch trước mắt thì…
Ừ thì giờ đã là mô típ vương đạo rồi.
Đương nhiên cũng không thể quên việc phải cho thấy một phản ứng kiểu ‘Tại, tại sao ta lại bị đẩy lùi thế này?!’ trước sự thăng cấp đột ngột đó.
Ưm chỉ tưởng tượng thôi đã thấy thú vị.
…Nhưng thế giới này thật sự là thế giới võ hiệp sao?
Không dù thế nào thì có vẻ không phải…
Thấy tôi bình tĩnh đến mức kỳ lạ thì Liệt Ngự Khấu dùng giọng hơi bối rối hỏi.
“…Ngươi thật sự hiểu lời ta nói sao?”
“Dĩ nhiên ạ.”
Nghĩa là dù tôi nằm im thì tiên thiên chân khí vẫn rỉ ra từng giọt một.
Cuối cùng thì tôi bị dán nhãn chứng nhận cá thái dương rồi.
Còn được chính thần tiên công nhận nữa.
Nếu đây là thế giới võ hiệp thì đã nhận phán quyết thời hạn rồi bắt đầu hành trình đi tìm ngộ đạo để chữa trị.
Nhưng từ trước đến nay tôi sống mà chưa từng thấy nội công gì cả.
Phía Tây Lương hay Việt Nam kia cũng không có tuyệt thế cao thủ phóng Thiên Ma Death Beam gì.
…Vốn dĩ đám ấy phải đợi thêm chút thời gian nữa mới xuất hiện?
Dù sao thì đến bối cảnh võ hiệp là thời Minh cũng phải hơn nghìn năm nữa.
Tôi nhớ là cũng thường xuyên xuất hiện cái thiết lập kiểu hoàng thất và những đám giang hồ lưu manh học được võ công đã đánh lui cuộc xâm lược của tộc Nữ Chân khiến cho triều đại nhà Thanh ngay cả việc thành lập cũng là điều bất khả thi thì phải.
Nhưng hiện thực thì…
Ừ thì đại khái vậy.
Chính vì là giấc mơ không thể thực hiện nên mới đẹp đẽ.
Đến lúc ấy thì tôi đã thành xương trắng thành tro rồi nên không nghĩ đến nữa.
Ngay cả trong thế giới võ hiệp thì thời kỳ Hậu Hán đến Ngụy Tấn Nam Bắc triều trừ Tam Quốc Chí ra thì chẳng có cá tính gì.
Tam Quốc Chí ảnh hưởng lớn đến mức xuất hiện gia tộc Gia Cát thị nhưng ở thế giới này thì không biết có vậy không.
“Biết tình trạng cơ thể tệ nhất của mình mà vẫn bình tĩnh thế này…”
Thấy phản ứng điềm tĩnh của tôi thì Liệt Ngự Khấu vuốt râu nói.
“Có vẻ không phải không vương vấn với cuộc sống mà là có chỗ dựa tin cậy nhỉ.”
“Vâng.”
Vừa nãy Liệt Ngự Khấu nói tôi sống sót đã là kỳ lạ.
Nghĩa là có người nghiến răng giữ cho con cá thái dương không đột tử…
Dù nghĩ thế nào thì chỉ có hai người phù hợp.
Hoa Đà và Trương Giác, những người chế ra đan dược và thang thuốc kinh khủng đắng ngắt từ dược liệu không biết lấy đâu ra.
Nhưng những thứ đắng ngắt ấy hiệu quả thì chắc chắn.
Tôi dù không rành y thuật cũng biết thuốc và độc chỉ cách nhau một đường tơ kẽm.
Huống chi dùng cho con cá thái dương được chính thần tiên công nhận thì càng nguy hiểm hơn.
Hơn nữa hai người ấy khi tôi vừa trúng tên đã trực tiếp rạch bụng tôi phẫu thuật.
Sau đó còn cằn nhằn từng điểm phải chú ý vì tác dụng phụ.
Dù không gặp thần tiên thì tình trạng hiện tại cũng sẽ được chữa khỏi vào lúc nào đó tôi nghĩ vậy.
“Quả nhiên là kẻ đặc biệt.”
“Tại hạ thì đúng là vậy thật.”
Khi tôi đáp lại bằng giọng đùa thì lão nhân cười khẽ.
“Đến tựa như cơn gió rồi lại định tan biến đi giống hệt một làn khói sao (風來煙消).”
“…?”
“Người gần bên lo lắng cũng là chuyện đương nhiên (近人憂當).”
“Vâng?”
Phong lai yên tiêu (風來煙消), Cận nhân ưu đương (近人憂當)?
Vần điệu nghe không bình thường.
Liền ngẫu hứng làm thơ sao?
Tôi hơi bối rối trước câu nói đột ngột thường gọi là hán thi (漢詩).
Nghĩ lại thì ở thời cổ đại như hiện tại thì làm thơ ngẫu hứng rồi trao đổi lẫn nhau là một loại trò chơi.
Dĩ nhiên với tôi không có tố chất văn học thì bảo làm thơ ngay tại chỗ là việc quá khó.
Làm thơ bằng chữ Hán thì phải nghĩ vần điệu rồi chọn chữ thích hợp nhét vào…
Có dễ đâu.
Thấy tôi bối rối thì Liệt Ngự Khấu dùng giọng điềm tĩnh tiếp tục.
“Là thú vui chẳng ra gì của lão phu thôi. Không cần để tâm quá…”
“…Cán vân thiên tàng (旰雲天藏), Thảo mộc từ trác (草木徐㭬).”
“……?”
Lúc ấy mọi người quay đầu theo giọng nói trầm tĩnh vang lên gần đó.
“Quang mang hôn tiền (光茫昏前), Thành nỗ giá đính (誠努這訂).”
“…….”
Can vân thiên tàng (旰雲天藏), Thảo mộc từ trác (草木徐㭬).
Mặt trời lặn mây che kín trời nên cỏ cây chậm rãi khô héo chết đi.
Quang mang hôn tiền (光茫昏前), Thành nỗ giá đính (誠努這訂).
Trước khi ánh sáng mờ ảo khiến lạc đường thì phải dốc hết tinh thành nỗ lực để sửa chữa ngay.
“…Ha ha ha ha!”
Khi bài thơ khác hoàn thành từ nơi hoàn toàn không ngờ tới thì Liệt Ngự Khấu bật cười lớn.
“Không ngờ lại bị ăn một đòn thế này!”
“…….”
“Ừ nếu lui bước lúc này thì chỉ mất mặt thôi!”
Liệt Ngự Khấu nhìn Tư Dữ một cái rồi quay lại nói với tôi.
“Nếu đường đã đứt thì nối lại là được. Giờ nằm xuống thoải mái đi.”
“Vâng.”
Tôi đáp vậy rồi liếc nhìn Tư Dữ.
“…….”
“…….”
Không ngờ chứ không phải học dở mà là không học.
Trường hợp “Con tôi đầu óc tốt nhưng không chịu học…” mà phụ huynh hay dùng để khen con chính là Tư Dữ thì tôi không ngờ tới luôn.
Nghĩ lại thì Hạng Tịch trước khi chết trong tình huống tứ bề thọ địch thì vừa uống rượu vừa hát.
Nội dung gì nhỉ.
Ta từng hô phong hoán vũ thiên hạ nhưng giờ cục diện bất lợi Ô Truy Mã cũng không tiến được.
Ngu Cơ à, ta phải làm sao với nàng đây….
Đại khái nhớ vậy.
Lực bạt sơn khí cái thế (力拔山氣蓋世).
Sức mạnh nhổ núi khí thế bao trùm thiên hạ.
Cụm từ thường liên tưởng đến Hạng Tịch cũng xuất phát từ bài thơ do chính hắn làm.
Thực tế thì chẳng khác gì tự sướng nhưng nhân vật thực sự lợi hại nói vậy thì không thể phủ nhận.
Đại trượng phu chỉ cần biết viết tên mình là đủ, hắn hô lớn rồi say rượu than thân thế bài thơ ấy truyền đời.
Ít nhất thì năng lực văn học thì xuất chúng.
Chỉ là không biết mưu lược không biết chính trị nên bị Hán Cao Tổ đánh tan.
Lữ Bố phát hiện khía cạnh mới của Tư Dữ thì giật mình hét lớn.
“Ơ gì vậy. Ngươi cũng biết làm thơ sao?!”
“…….”
“Người ta hỏi thì trả lời đi!”
“…….”
“Này!!”
Lại ngậm miệng rồi.
Chỉ vừa nãy tình huống đặc biệt thôi chứ Tư Dữ vốn dĩ là hiện thân của sự lạnh lùng không mở miệng với ai ngoài tôi.
Ngay cả Tư Hỉ giống mẹ đến mức đáng ngờ cũng không bao giờ khóc thì đại khái cũng đoán được.
Không phải vô cớ mà tôi nhìn hai người ấy gọi là mẹ robot con robot.
Thành thật thì ngay cả việc mẹ con trò chuyện ấm áp có xảy ra hay không cũng đáng nghi.
Chỉ trao đổi ánh mắt mà không mở miệng gì cũng nên.
Dù có phản ứng vi tế với hành động người xung quanh thì cũng không phải hoàn toàn phớt lờ…
“Ngươi làm gì vậy? Mau nằm xuống đi.”
“A xin lỗi.”
Khi Liệt Ngự Khấu dùng giọng nghi hoặc hỏi thì tôi ngừng suy nghĩ nằm xuống giường đã chuẩn bị trong lều.
Đã chẩn đoán tình trạng cơ thể thì giờ bắt đầu điều trị chính thức sao.
Tôi hơi mong chờ như trẻ con xem thần tiên thi triển tiên thuật rốt cuộc sẽ chữa trị thế nào.
0 Bình luận