501-600

Chương 525: Ký Châu (10)

Chương 525: Ký Châu (10)

Hứa Du.

Nhân vật này những thứ khác thì không biết chứ riêng về mạng lưới quan hệ thì cực kỳ đỉnh cao.

Là người có thể khoe khoang mối quan hệ thân thiết với cả Viên Thiệu thống trị Hà Bắc lẫn Tào Tháo sau này được gọi là gian hùng thời loạn thế.

Thành thật mà nói thì thật sự tò mò không biết bọn họ làm sao mà thân thiết được nhưng trên đời này vốn có những chuyện không thể hiểu nổi.

Nhưng dù Viên Thiệu hay Tào Tháo thì tính cách đều có vấn đề giống nhau nên có lẽ là cùng hội cùng thuyền.

Tôi nhìn Hứa Du vẫn đang tái mét mặt rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Vậy là… gần đây có đám đang bất hợp pháp trục lợi sao.”

“Đúng, đúng vậy ạ!”

Khi tôi sắp sửa lục soát nhà riêng của Hứa Du như bắt rận thì Hứa Du run rẩy nhưng vẫn nhanh chóng mở miệng.

Có lẽ đã phán đoán tình hình xong rồi sao.

Tốc độ phản bội không đùa được đâu.

Dù sao thì cũng vì vậy mà trong lịch sử nguyên bản mới đâm sau lưng Viên Thiệu không chút do dự.

Kẻ ngạo mạn tham lam lại không có chút tín nghĩa.

Nhìn việc Hứa Du lập công lớn khi thế lực Tào Tháo chinh phạt Ký Châu trong lịch sử nguyên bản thì có vẻ rất có năng lực nhưng bản thân tính cách thì vấn đề quá nhiều.

…Ừ?

Đây hoàn toàn là phiên bản mưu sĩ của Lữ Bố…

“…Ngươi đang nghĩ gì đấy?”

“Không, ta không nghĩ gì cả.”

Tôi vừa có suy nghĩ kỳ lạ thì Lữ Bố lập tức nhìn chằm chằm tôi hỏi.

“Thật không?”

“Ừ. Thật sự.”

“Trông không giống lắm.”

Tôi né tránh ánh mắt đầy nghi ngờ của Lữ Bố rồi khẽ quay đầu đi.

Quả nhiên nhãn lực thì nhanh kinh khủng.

Lúc này nói rằng ta ghét nhất những đứa nhạy bén như ngươi thì được chứ.

Dĩ nhiên Lữ Bố không thể hiểu được câu đùa này nên chắc chắn sẽ hiểu theo nghĩa đen rồi khóc tu tu.

Nếu tôi chỉ hơi mạnh tay một chút là cô ấy lập tức cụp đuôi rồi rên rỉ nên cảm giác thật khó tả.

Hơn nữa người rên rỉ ấy lại là thiếu nữ có thể bẻ gãy cổ người bằng tay không nên cảm giác càng kỳ lạ hơn.

“…….”

Dù sao thì dù nói vậy nhưng năng lực của Hứa Du thật sự không thể so sánh với Lữ Bố.

Chỉ là mưu sĩ khá khá bình thường thôi.

Có người sẽ nghĩ rằng kẻ cung cấp thông tin quyết định dẫn đến thắng lợi trận Quan Độ cho Tào Tháo thì không thể nói vậy nhưng thông tin ấy cuối cùng cũng là do đâm sau lưng chủ quân mà có nên vẫn mơ hồ.

Tôi nhìn dáng vẻ Hứa Du đang bán đứng đồng bọn từng cùng tham nhũng với mình rồi gật đầu tiếp lời.

“Tốt. Ngươi đã nói ra chuyện này với ta nghĩa là biết rõ đám ấy là ai đúng không.”

“Dạ! Thông tin này chắc chắn không sai nên ngài có thể tin tưởng!”

“Hừ, vậy sao.”

Tôi nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của Hứa Du thì khẽ cười khẩy rồi ra hiệu bằng mắt cho Lưu Bị gần đó.

Lưu Bị nhận hiệu lệnh của tôi thì lập tức nhận trúc giản trống và bút từ binh sĩ chuẩn bị ghi chép.

Bây giờ nghĩ lại vẫn không tin nổi.

Ngày tôi sai khiến Lưu Bị cùng các tỷ muội đào viên làm phó tướng mới đến.

Xác nhận Lưu Bị đã chuẩn bị xong thì Hứa Du cẩn thận quan sát phản ứng của tôi rồi mở miệng rất thận trọng.

“Trước hết thần sẽ báo cáo về đám cố tình giấu của cải ở nơi hẻo lánh để thu nhỏ quy mô tài sản!”

“Ừ.”

Những kẻ nhận tiền hối lộ thì hành vi cũng giống nhau thật.

Dĩ nhiên Ký Châu là nơi Viên Thiệu đang để mắt nên quy mô không thể lớn nhưng chắc chắn có những kẻ âm thầm trục lợi ở mức không lộ liễu.

So với đám từng công khai gây chuyện ở Lạc Dương hay Kinh Châu thì tội nhẹ hơn nên tôi định giữ mạng chúng.

Có thể bị tịch thu hết tài sản thành kẻ ăn mày hoặc bị giáng xuống nô tỳ lao động cả ngày nhưng vẫn sống chứ.

Dục vọng sinh tồn của con người thật sự đáng kinh ngạc, chỉ cần thân thể còn lành lặn thì bằng cách nào đó cũng tìm đường sống.

Có kẻ từng vênh váo vì là quý tộc sau khi bị tịch thu tài sản giáng xuống bình dân thì vài năm sau đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống nông dân.

Dĩ nhiên cũng có kẻ không chấp nhận hiện thực nhưng trường hợp ấy đa phần lại gây chuyện nên bị bắt lại giáng xuống nô tỳ là xong.

Không muốn làm việc chăm chỉ thì tôi biết làm sao.

Cho ăn cho ở nhưng phải ép buộc mạnh tay một chút.

“Tiếp theo là đám quan viên ngấm ngầm đòi hối lộ rồi âm thầm bức bách thương nhân…”

Ồ.

Không ngờ đám có thật thì đều có hết nhỉ.

Công khai gây chuyện thì đầu rơi trước Viên Thiệu nên đòi ngấm ngầm không để lộ mới buồn cười.

“Chúng bức bách thương nhân thế nào?”

“Cách, cách thì nhiều lắm ạ.”

Hứa Du dùng giọng run rẩy nhưng vẫn tiếp tục nói như chẳng có gì khó khăn.

“Hoặc viện cớ hàng hóa có vấn đề để bắt bẻ hoặc thả người làm xấu hình tượng…”

“Ưm.”

Dù sao Viên Thiệu cai quản bao nhiêu nơi thì làm sao xử lý được những chuyện chi tiết gián tiếp thế này.

Chỉ xử lý những vụ lớn thôi đã kiệt sức rồi mà bắt xử lý cả những chuyện này thì quá khắc nghiệt.

Gia Cát Lượng trong lịch sử nguyên bản cũng xử lý từng việc nhỏ nhặt rồi kiệt sức chết sớm mà.

Tôi thì có nhiều nhân tài dưới trướng làm việc tốt nên coi là ngoại lệ.

‘Nhờ cả phần của ta nữa!!’ rồi ném hết việc chỉ giữ lại vài việc thật sự quan trọng thì đám tiểu mưu sĩ tự xử lý tốt.

───Thật sao?

───Ừ.

───Thật sự sao?

───Ừ.

───…….

Dù có vấn đề nhỏ là Tư Mã Ý dùng mắt chửi tôi đủ kiểu nhưng mức ấy thì có thể bỏ qua bình tĩnh.

Sở trường cơ bản của kẻ ăn lương không làm việc là mặt dày.

Công việc đã nhiều rồi thì chút lệch lạc này cứ bỏ qua đi.

Dù sao thì cấp dưới phải làm việc tốt nhưng cấp dưới lại gây vấn đề nên thật là…

Trước lời giải thích không ngừng của Hứa Du thì tôi dùng giọng điềm tĩnh không thể không nói.

“Sao trông ngươi quen thuộc với những hành vi ấy quá vậy.”

“…?!”

“Toàn bộ là kinh nghiệm thực tế sao?”

Hứa Du đối mặt ánh mắt điềm tĩnh của tôi thì giật mình kinh hãi vội vàng thanh minh.

“Không, không, không thể nào ạ! Thần chỉ nghe phong phanh từ chuyện đường phố thôi!”

“Vậy sao.”

Trước hết thì giọng run rẩy và đôi mắt cứ rung động đã cần chỉnh đốn trước đã.

Ai nhìn cũng tưởng đang động đất.

Dáng vẻ Hứa Du toát mồ hôi lạnh thì thực tế chính là tự thú nên tôi chỉ biết chép miệng.

Dù sao thì dù không làm gì sai thì khi cảnh sát đến gần cũng giật mình vô cớ chứ.

Hơn nữa Hứa Du là kẻ thật sự làm sai nên run rẩy thế này cũng không có gì lạ.

Nếu quan tâm chính trị chút thôi thì chắc chắn biết tôi thường làm gì.

Hiện tại Hứa Du đang run sợ nghĩ rằng tôi có thể đứng phắt dậy chặt đầu cô ta bất cứ lúc nào.

“Ai nhìn cũng tưởng ta đang bắt nạt người vô tội.”

“…!”

“Đừng thế hãy cười tươi lên đi.”

Tôi mỉm cười dịu dàng nói.

“Như vậy không khí u ám này sẽ sáng sủa hơn chút chứ.”

“H, ha ha! Đúng vậy ạ! Thần nghĩ chưa chu đáo!”

Ừ.

Cười lên thì trông đẹp biết bao…

…….

“Ưm…”

“Đại, Đại tướng quân?”

Tôi xác nhận nữ nhân mang ánh mắt bỉ ổi đang cố gắng cười rồi tiếp tục nói.

“Ta nghĩ chưa chu đáo. Thôi đừng cười nữa.”

“…….”

Sao dáng vẻ cười lại càng khó coi hơn.

Đó cũng là một tài năng đấy.

Hay do ấn tượng đầu tiên đã quá xấu rồi?

Ngoại hình bản thân thì không tệ lắm…

Tôi ngồi bắt chéo chân nhìn Hứa Du một lúc rồi gõ gõ ngón tay lên đầu gối rồi mở miệng.

“Thông tin đáng nghe thì hết rồi sao.”

“A, không phải đâu ạ!”

Hứa Du nghĩ rằng tôi đã nghe hết thông tin nên chuẩn bị xử lý cô ta thì vội vàng đáp lại bằng giọng gấp gáp.

“Nếu ngài cho thần thêm chút thời gian thì thần sẽ mang hết thông tin về mọi phe phái đang tồn tại trong toàn bộ Ký Châu!”

“…….”

“Hãy tin thần ạ! Đại tướng quân chắc cũng biết thần có chân rộng ở phương diện ấy!”

Dù sao thì Hứa Du là nhân vật từ nhỏ đã thân thiết với cả Viên Thiệu lẫn Tào Tháo nên lực giao tiếp tốt thật.

Dù vì tính ngạo mạn tham lam mà không thuộc phe phái nào trong quân Viên Thiệu nhưng lực giao tiếp ấy không mất đi nên nếu muốn thì ở hậu trường cũng trở thành tay không bắt giặc.

Nhìn dáng vẻ Hứa Du đang nhiệt tình khẳng định giá trị của mình bằng cách xin làm mật thám cho tôi thì tôi giữ nguyên biểu cảm vừa nãy nói.

“Vậy là muốn làm mật thám sao.”

“Dạ, dạ! Đúng vậy ạ!”

Dù sao thì từng là đồng bọn nhưng bán đứng không chút do dự thật.

Dù sao thì cũng chỉ là quan hệ vì lợi ích nên cũng không có gì lạ.

Tôi nghĩ rằng trong các game Tam Quốc thì lực trí của Hứa Du vượt 80 không phải vô cớ rồi đứng dậy.

“Tốt. Vậy thì tạm thời ta sẽ quan sát.”

“Đa tạ Đại tướng quân!”

“Nhưng có một điều phải nhớ kỹ.”

Tôi nhìn Hứa Du đang quỳ rạp xuống rồi tiếp lời.

“Nếu làm chuyện kỳ quặc thì sẽ không chết tử tế đâu.”

“…….”

“Hiểu chưa?”

“Vâng, vâng ạ…”

Hứa Du ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi rồi đáp lại bằng giọng vẫn còn run rẩy.

Thế là đã cài một mật thám.

Bây giờ chỉ cần giải quyết vấn đề phe phái nữa là xong nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!