501-600

Chương 507: Hoàng trùng (蝗蟲) (7)

Chương 507: Hoàng trùng (蝗蟲) (7)

Tôi từng có một trải nghiệm khá ấn tượng khi còn nhỏ.

Trải nghiệm khi đang đạp xe qua một con đường dạo bộ thì đụng phải đám côn trùng.

…Mặc dù tôi tự hỏi liệu có đúng khi gọi lúc đó là quá khứ theo tiêu chuẩn hiện tại nhưng dù sao thì tôi cũng từng có một trải nghiệm như thế.

Con đường dạo bộ mà tôi thường đi có rất nhiều cỏ và sông ở gần đó, nghĩa là môi trường rất tốt để muôn loài sinh sống.

Lúc ấy tôi đã đụng phải đám côn trùng cụ thể là loại gì nhỉ.

Không phải phù du vì quá nhỏ còn không phải muỗi vì chẳng hút lấy một giọt máu của tôi.

Ưm…. Dù nghĩ mãi cũng không nhớ ra.

Rốt cuộc chúng là thứ gì vậy.

Dù sao thì đám côn trùng xuất hiện ngay trước mặt tôi khi đang đạp xe thì như thể ăn nhầm thứ gì đó nên lao thẳng vào tôi va chạm chính diện.

Cảm giác thứ gì đó va đập liên hồi vào mặt và toàn thân thì… thật sự không thể diễn tả được.

Thậm chí còn có vài con chui vào lỗ mũi và miệng nữa.

Vì bầy côn trùng đó mà tôi đã phải chịu một cú sốc tâm lý vô cùng lớn và có một câu chuyện hậu trường là sau đó tôi rất ít khi đi xe đạp nữa nhưng cái đó thì cứ bỏ qua đi.

Vậy tại sao tôi lại kể chuyện này bây giờ.

“Ư a a a a!”

“Kh a a a a!”

Vì dáng vẻ những binh sĩ đứng ngẩn ngơ trên đường bay của đàn châu chấu rồi bị chúng va chạm toàn thân giống hệt tôi lúc ấy.

Điểm khác biệt duy nhất thì là cái này.

Đám côn trùng tôi va phải lúc ấy thân hình rất nhỏ nhưng đàn hoàng trùng mà binh sĩ hiện tại va phải thì thật sự to lớn kinh khủng.

Đám mây đen kịt phủ kín bầu trời.

Dù không có chuyện đám mây ấy lao vào cắn xé con người như trong phim nhưng dù không đến mức đó thì cũng đủ khiến con người kinh hãi rồi.

“Đừng hoảng loạn! Dùng vũ khí trong tay đánh chết hết chúng!”

“Dạ──!”

Khi phó quan chỉ huy đội ngũ phía trước hét lớn như vậy thì binh sĩ lập tức tích cực hành động.

Dáng vẻ binh sĩ vung kiếm hay thương khiến châu chấu rơi rụng như mưa cũng rất ấn tượng nhưng nếu phải chọn cảnh tượng nổi bật nhất thì…

Quác──!!

Ò ó o──!!

Chính là đàn gà vịt đang ở giữa bình nguyên hút châu chấu như máy hút bụi.

Nhưng thật sự ăn kinh khủng thật.

Lần trước cũng đã cảm nhận nhưng cảnh một con vịt ăn hàng chục hàng trăm con châu chấu vẫn không thể quen được.

Gà thì dù so với vịt có kém hơn chút nhưng cũng ăn rất nhiều.

Cái thân hình nhỏ xíu ấy chứa được lượng lớn như vậy ở đâu chứ.

Dạ dày có hố đen sao?

Khi trận chiến bắt đầu và trôi qua khá lâu thì xuất hiện một điểm đáng chú ý.

Vài con châu chấu bị vũ khí binh sĩ đánh trúng rơi xuống đất.

Vù vù vù vù──!!

Rồi những con châu chấu khác đậu lên trên chúng bắt đầu ăn thịt đồng loại.

Xé đầu ăn bụng moi ruột.

Trong số ít nhất vài nghìn vạn con châu chấu thì số con làm vậy không nhiều nhưng cảnh chúng tự quay phim zombie với nhau thì đủ để để lại ấn tượng sâu sắc.

“…Châu chấu không ăn thịt mà?”

Lữ Bố từng nghe tôi giải thích về châu chấu nhìn chằm chằm tôi rồi hỏi.

“Ừ? Châu chấu là động vật ăn cỏ đúng rồi.”

“Vậy cảnh kia là gì?! Giờ chúng đang ăn thịt lẫn nhau đấy!”

À.

Cảnh đó quả thật kỳ lạ thật.

Những kẻ lẽ ra chỉ ăn cỏ mà giờ ăn thịt đồng loại thì gây sốc đến mức nào.

Hiểu tâm trạng Lữ Bố nên tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp lại câu hỏi ấy.

“Lữ Bố. Ngươi có biết không?”

“…Biết gì?”

“Ở tự nhiên thì sinh vật hoàn toàn ăn cỏ rất hiếm đấy.”

Giữa cỏ đứng yên một chỗ và động vật nhảy nhót lung tung thì cái nào dễ bị ăn hơn.

Động vật ăn cỏ không cần săn động vật khác cũng sống được nên chúng không làm vậy thôi.

Thịt so với cỏ thì dinh dưỡng phong phú hơn nhiều nên không có động vật ăn cỏ nào bỏ qua thịt miễn phí cả.

Những động vật thật sự hoàn toàn ăn cỏ thì do bẩm sinh không tiêu hóa được thịt nên mới tránh.

Giống như vài động vật ăn thịt không tiêu hóa được cỏ nên chỉ ăn thịt vậy.

Tôi chỉ vào đàn châu chấu đang quay phim zombie rồi nói.

“Nhìn kìa. Chúng cũng chỉ chọn những con đã chết hoặc sắp chết để ăn thôi.”

“Ư ư dù sao cũng là châu chấu đồng loại mà…”

“Thế giới hoang dã vốn dĩ tàn nhẫn mà.”

Con thú mẹ khi rơi vào tình huống không có gì để ăn sắp chết đói thì cũng ăn thịt con mình đẻ ra.

Con non mất mẹ vì đói thì sớm muộn cũng theo sau mà vốn dĩ con non thì đẻ lại được nên xét lạnh lùng thì là lựa chọn hợp lý…

Nhưng nếu nhìn từ góc độ cảm tính thì sao đó cảm giác kỳ lạ phải không.

Thế giới hoang dã chính là thứ rất thích hợp để phá hủy tâm hồn trẻ thơ của vài người.

Cảnh ăn thịt đồng loại đang diễn ra trước mắt cũng không phải tình huống kỳ lạ gì.

Khi hàng chục vạn gia cầm và hàng vạn con người đang đối đầu với đại quân châu chấu thì xảy ra biến cố.

Vù vù vù vù───!!

“Ừ?”

Một phần đám mây đen phủ kín bầu trời bắt đầu bay về phía này.

Số lượng so với toàn bộ đàn thì cực kỳ ít nhưng ít nhất cũng vài nghìn vài vạn con là vấn đề.

Khi những con châu chấu to bằng bàn tay nam nhân trưởng thành bay đến kèm âm thanh không bình thường thì những người hộ vệ tôi cũng tự nhiên bận rộn.

Ầm──!

“Đừng mất tập trung mau chuẩn bị chặn lại──!!”

“A dạ hiểu rồi!!”

Nhân vật trong lịch sử nguyên bản từng dùng tiếng gầm sư tử một lần khiến quân Tào Tháo phải rút lui ở Trường Bản Pha.

Trương Phi hét lớn thì binh sĩ giật mình hoảng hốt hành động vội vã.

“Chủ công xin lui về phía sau chúng thần.”

“…Ừ.”

Dù hình thức không đẹp nhưng tôi núp sau lưng Lưu Bị và Quan Vũ thì lộ vẻ hơi bối rối.

‘Rốt cuộc ở đây có cái gì chứ?’

Trên ngọn đồi tôi đang đứng hiện tại chẳng có gì thu hút sự chú ý của châu chấu cả.

Sau một lúc trầm tư thì tôi chỉ có thể lắc đầu.

Dù sao thì làm sao tôi hiểu được tâm tư của đám châu chấu điên loạn đã sớm mất trí vì cơn đói.

Vù vù vù vù──!

Không hổ danh là côn trùng biết bay những con châu chấu đáp xuống chỉ trong chớp mắt đã lao vào với một khí thế mà nếu là một người bình thường thì chắc chắn sẽ kinh hồn bạt vía.

Nghĩ mà xem.

Loài côn trùng to hơn chim sẻ rất nhiều không phải một hai con mà hàng nghìn con lao đến.

Ở hiện đại thì chỉ có tình huống ấy mới so sánh được với hiện tại.

Phạch phạch phạch phạch!

‘Điên rồi──!! Gián bay──!!’

‘Kieeeek──!’

‘Ư a a a a──!!’

Chỉ tưởng tượng thôi đã nổi da gà rồi.

Thành thật thì châu chấu cũng là sinh vật khiến một số người cảm thấy ghê tởm nên có thể còn đáng sợ hơn.

Dù sao cũng đã chuẩn bị tinh thần rồi.

Con gián dang rộng cánh lao thẳng vào tôi.

Con bọ que với bộ râu dài dị thường và đôi chân sau nhảy điên cuồng.

Con nhện làm tổ rồi nằm yên như đồ trang trí đột nhiên tung ra hàng trăm con non…

Cứ thử đến đây xem.

Tâm trí tôi từng chung sống với ông gián ông bọ que ông nhện và đủ thứ khác thì không dễ sụp đổ đến vậy đâu.

…Có lẽ vậy.

“Đám côn trùng khốn kiếp này dám nhắm vào lang quân của ai?!”

Khi tôi nhớ lại thời thơ ấu để trấn tĩnh tâm trí thì nữ nhân tóc đen mắt đỏ đã đứng chắn trước mặt tôi.

“Nếu muốn đến thì đến đây! Ta sẽ giết sạch──!!”

Trương Phi hét lớn như vậy thì thể hiện dáng vẻ cực kỳ kinh ngạc vì bắt đầu xoay Trượng Bát Xà Mâu dài đến 4 thước như cối xay gió ngay trước mặt tôi.

“…Ồ.”

Dù không phải lần đầu thấy nhưng mỗi lần nhìn vẫn kinh ngạc.

Rốt cuộc hai cánh tay mảnh khảnh ấy lấy đâu ra sức mạnh kinh người như vậy.

Vù vù vù vù──!!

“Chết đi──!!”

Ngay sau đó đàn châu chấu lao vào chúng tôi và Trương Phi đứng đầu bắt đầu xay nát châu chấu.

Sau máy xay người thì đến máy xay côn trùng sao.

Dáng vẻ Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) chặn đứng châu chấu là cảnh tượng quý giá có tiền cũng không mua được.

Cô ấy từng dùng cách đó chặn vô số mũi tên nên không lo bị châu chấu xuyên thủng nhưng quy mô quá lớn nên vẫn có những con không đụng Trương Phi mà lao thẳng vào.

“Bảo vệ Đại tướng quân!”

“…Bảo vệ thế nào đây?!”

“Ta cũng không biết! Cứ dùng khiên đập đại đi!”

Cảnh hộ vệ cũng trò chuyện khá buồn cười trong lúc đối đầu với châu chấu.

Không hiểu sao trong tình huống hiện tại tôi lại có cảm giác Déjà vu thì liệu có phải là do tôi ảo giác không nhỉ.

Nói cụ thể hơn thì cái lúc đế quốc Mông Cổ cố gắng đột phá một điểm thì cũng y hệt như thế này mà.

Giờ liệu có mũi tên nào bay tới từ đâu đó không?

Khi tôi đang nghĩ linh tinh thì xác nhận tình hình xung quanh rồi ngậm miệng.

“…….”

“Không phạm sai lầm lần hai! Tuyệt đối không rời ra!”

Tư Dữ và Lữ Bố dán sát lưng tôi mắt lóe sáng.

“…Dính sát quá rồi đấy?”

Dù muốn rời cũng khó mà di chuyển được.

Giữ tư thế này thì làm sao mà hộ vệ người khác được chứ?

Lữ Bố nhận câu hỏi của tôi thì hét lớn.

“Ta đã nói rồi! Sẽ nghiến răng chịu đựng bảo vệ mà!”

“…….”

“Sẽ không để một con côn trùng nào chạm vào thân thể nên cứ yên lặng đi!”

Ồ khí thế mạnh mẽ thật.

Ai nghe chắc tưởng chạm một con côn trùng là chết luôn ấy.

Rõ ràng là khoảnh khắc nghe lời tỏ tình tương tự thì tim phải đập thình thịch nhưng tôi chỉ cười khổ.

…Thật sự chỉ cười khổ thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!