501-600

Chương 518: Ký Châu (3)

Chương 518: Ký Châu (3)

Yến tiệc mà Viên Thiệu tổ chức để chào đón tôi thì theo thời gian trôi qua không khí dần dần nồng ấm hơn.

Thông thường ở những yến hội như thế này thì đều có một hai nhân vật nổi bật đến mức thu hút ánh nhìn.

“Rượu hết rồi không thấy sao?! Mau mang lên đây──!!”

“Cái rượu này nhạt quá… Không có loại mạnh hơn sao?”

Trường hợp hiện tại thì Trương Phi và Tôn Sách chính là nhân vật chính.

Hai người ấy uống rượu như thể rót vào chén là lãng phí nên trực tiếp tu ừng ực chai mà uống.

Đặc biệt Trương Phi từng bị cấm rượu bắt buộc trong thời kỳ mang thai và cho con bú thì nhân cơ hội này như muốn giải tỏa nỗi oán hận nên uống rượu một cách bừa bãi.

“…….”

Dù sao thì khi trở về Lạc Dương lại phải cấm rượu nên hôm nay cứ để cô ấy vui vẻ đi.

Mỗi đứa trẻ thời gian cai sữa cũng khác nhau nhưng có vẻ con gái của Trương Phi sẽ cai muộn hơn một chút.

Thông thường trẻ em khi hệ tiêu hóa phát triển đủ để bổ sung dinh dưỡng bằng cháo thì từ một hai tuổi sẽ cai sữa.

Thời điểm sữa mẹ loãng đi cũng đại khái khoảng đó…

Thành thật thì tôi cảm nhận được rõ ràng.

So sánh vị sữa mẹ khác nhau tùy theo từng nữ nhân thì cũng bất ngờ thú vị…

…Khụ khụ.

Vô thức trong lòng thực hiện hành vi quấy rối tình dục rồi.

Dù sao thì Trương Phi dù không ai nói cũng sẽ tự giác cai rượu khi trở về Lạc Dương.

‘Ngươi biết không? Sữa mẹ chịu ảnh hưởng từ thức ăn mà mẹ ăn đấy.’

‘Thật, thật sao?’

‘Ừ. Vậy nên nếu uống rượu rồi cho con bú thì….’

‘…Biết rồi! Biết rồi! Không uống là được chứ gì!’

Trương Phi mà cai rượu cơ đấy.

Quả nhiên tình mẫu tử thật sự vĩ đại.

Tôn Sách trông thoạt nhìn như kiểu người thích chơi bời thì như để xứng đáng với ngoại hình mà uống rượu với mức độ tương đương Trương Phi.

Tình huống dù gan có kêu cứu mà đình công cũng không lạ nhưng thể chất hai người ấy khác xa người thường nên chuyện bình thường như vậy không xảy ra.

Tính cách hào sảng của Tôn Sách có lẽ là di truyền từ phụ thân.

Tôn Kiên được gọi là Mãnh Hổ Giang Đông cũng uống rượu đến mức khiến người ta lo sợ sẽ chết vì rượu.

Nghĩ đến em gái Tôn Quyền giống mẹ tính tình rất ôn hòa thì sự khác biệt thật lớn.

‘Đại tướng quân! Cái đó chỉ khoảng một nửa là giả vờ thôi!’

‘Ừ?’

‘Nếu ngài trực tiếp nhìn cách tiểu nữ thứ hai ở nhà đối xử với thần thì… Ư a a a!’

Nhưng Tôn Kiên từng nghe cảm tưởng của tôi rồi hét lớn gì đó rồi bị Tôn Sách đang ở bên cạnh khống chế.

…Gia tộc Tôn rốt cuộc là nơi thế nào đây.

Tôi cũng hơi lo lắng tương lai liệu có rơi vào tình cảnh đáng thương bị con gái bảo vệ chồng mà thất bại không.

Nói thật thì nếu chỉ cần nghe thấy một câu kiểu ‘Ghét cha nhất!’ thôi chắc tôi sẽ lập tức ngất xỉu mất.

Cha mê con gái thì không thắng nổi con gái.

“Này. Ngươi nổi tiếng thế cơ mà?”

“?!”

“Đừng căng thẳng. Chỉ tò mò thôi nên hỏi đấy.”

Khi tôi đang suy nghĩ linh tinh và uống rượu thì Trương Phi đột ngột tiến đến chỗ Trương Cáp rồi khoác vai.

“Ừ. Ta cũng đang có chuyện tò mò đây.”

“Dạ, dạ?!”

“Sao biểu cảm thế kia? Sợ bị ăn thịt sao?”

Ngay sau đó Tôn Sách cũng khoác vai Trương Cáp rồi cười nhếch miệng.

“…….”

Sao lại cảm giác như hai tỷ tỷ khí thế mạnh đang bắt nạt một nữ nhân dễ bắt nạt vậy.

Chẳng lẽ vì tôi vừa nãy nhìn cô ấy nên mới chú ý thế này sao?

“Này. Ngươi từng hành hạ Công Tôn Toản giỏi lắm mà?”

“Nghe nói từng giao chiến với hắn nên kể chuyện lúc ấy đi.”

“Ư a a…”

…Chẳng lẽ.

Hai người này uống rượu thì tiếp cận bất kỳ ai mà không ngại ngùng.

Lần này chỉ là vận may của Trương Cáp kém thôi.

Trương Cáp có danh tiếng lớn là sự thật.

Khi Bạch Mã Tướng Quân Công Tôn Toản giờ đã thành dưa muối từng đối đầu lớn với Viên Thiệu thì Trương Cáp luôn đứng đầu ngăn chặn hắn.

Đúng như nhân vật trong lịch sử nguyên bản liên tục chặn Bắc phạt của Gia Cát Lượng thì Trương Cáp là tướng lĩnh có thể xuất chinh bất cứ lúc nào mà không lo lắng.

Có lẽ vì nhạy bén và đầu óc linh hoạt nên trừ khi đối thủ quá đặc biệt thì đều phát huy giá trị đầy đủ.

Tôi nhìn Trương Cáp đang nhận được sự chú ý dồn dập từ Trương Phi và Tôn Sách rồi quay đầu đi.

“Tôn Quyền.”

“Dạ, dạ!”

Tôn Quyền vừa nghe tôi gọi thì giật mình rồi đáp lại đầy sức sống.

Tóc màu đỏ sẫm giống Tôn Kiên và Tôn Sách.

Đôi mắt màu xanh lam trông rất lạc lõng trong gia tộc Tôn toàn màu đỏ.

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì đây là một ngoại hình từng nhận được một lời đánh giá khổng lồ từ Quan Vũ là ‘Thằng ranh con mắt xanh, thằng chuột nhắt râu đỏ!’.

Dù sao thì kỹ năng chửi của người xưa thì phải công nhận.

Tôi nhìn chén rượu của Tôn Quyền vẫn còn đầy dù vừa uống.

Trong mắt tôi vẫn là tiểu quỷ nhưng Tôn Quyền đã là người trưởng thành vài năm trước.

Đã làm lễ thành nhân nên uống rượu cũng không vấn đề gì nhưng Tôn Quyền lại tránh uống rượu một cách kỳ lạ.

“Từ nãy giờ không động đến thức ăn. Có vấn đề gì sao?”

“Không có ạ!!”

Tôn Quyền đáp lại bằng giọng mạnh mẽ như thường lệ.

Nhưng chỉ trong chốc lát sau khi trả lời câu hỏi của tôi thì Tôn Quyền hơi lúng túng rồi khó khăn nói tiếp.

“…Cái đó, vì thói quen uống rượu của thần không tốt nên…”

“A.”

Nghe giải thích ấy tôi mới muộn màng nhớ ra.

Trong lịch sử nguyên bản thì thói quen uống rượu của Tôn Quyền thế nào nhỉ.

Nếu ký ức tôi đúng thì cực kỳ kinh khủng.

Bắt buộc thuộc hạ uống rượu là cơ bản còn nếu ai giả vờ say rồi ngất thì nổi giận đùng đùng muốn giết luôn.

Có vẻ thói quen uống rượu kinh khủng ấy cũng áp dụng với tiểu quỷ trước mắt.

Tôi nhìn Tôn Quyền đang lộ vẻ lo lắng rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Vậy thì không cần uống cũng được.”

“…Đa tạ sự quan tâm của ngài!!”

Tôn Quyền vừa nghe câu trả lời của tôi thì biểu cảm lập tức sáng lên.

Nghĩ lại thì hơi trớ trêu thật.

Trong lịch sử nguyên bản Tôn Quyền là quân chủ Đông Ngô nên không ai dám lên tiếng nhưng ở đây thì cấp trên nhiều hơn nên phải nhìn sắc mặt…

Tôi xoay xoay chén rượu dù vừa uống nhưng không biết từ lúc nào đã đầy lại rồi lẩm bẩm.

“Chỉ nhận đãi ngộ thế này thì hình tượng không hay lắm.”

“…?”

Trước lời lẩm bẩm đột ngột của tôi thì Viên Thiệu gần đó lộ chút nghi hoặc.

Tôi xác nhận cô ấy rồi đặt chén xuống bàn cầm bình rượu lên nói.

“Giờ đến lượt ta rót rượu. Uống cạn đi.”

“…….”

Thành thật thì nếu uống thêm nữa thì ý thức có lẽ sẽ đứt đoạn.

Người ta thường gọi tình trạng ấy là blackout.

Uống vừa phải thì không sao nhưng uống quá mức đến mất trí nhớ thì không phải điều tôi mong muốn.

Nếu trong trạng thái ấy mà gây ra chuyện thì không có chỗ kêu ca.

…Không, nghĩ kỹ thì có chứ?

Nếu kêu với hoàng đế bệ hạ thì dù chuyện lớn đến đâu cũng sẽ xử lý được nhưng vấn đề là chính việc gây chuyện.

Dù sao tôi muốn tránh uống thêm rượu ở đây nên mới rót rượu cho Viên Thiệu.

“…….”

“Hồ, đúng là nam nhân ta để mắt đến.”

Viên Thiệu nhận đề nghị của tôi thì im lặng một lúc, còn nữ nhân gần đó quan sát tình huống thì mỉm cười lẩm bẩm.

“Không ngờ lại biết cách lợi dụng quyền lực của bản thân để tự nhiên đảo ngược vị trí của bên tấn công và bên phòng thủ cơ đấy.”

“Ừ?”

“Ta đã nói rồi mà.”

Tào Tháo tóc bạc nhìn Viên Thiệu với biểu cảm vui vẻ.

“Một bà già cả đời chỉ bám víu quyền lực và danh vọng mà xem thường nam nhân thì không thể khiến hắn theo ý mình…”

“Im đi.”

Viên Thiệu cắt lời Tào Tháo đang nói điều gì đó không bình thường rồi trừng mắt.

Nếu là người thường thì bị ánh mắt Viên Thiệu làm cho khiếp sợ không nói được gì nhưng…

Tào Tháo đâu phải người thường.

Cô ấy là bạn thân của Viên Thiệu nên dễ dàng phớt lờ khí thế kinh người ấy.

“Ta đã nói lần trước rồi chứ? Thái độ bất cần ấy rốt cuộc bao giờ mới sửa?”

“Hừ hừ, phụ thân ta còn không làm gì được thì Bản Sơ ngươi làm sao sửa nổi.”

Sao cuộc đấu khẩu giữa Tào Tháo và Viên Thiệu lại có mức độ kỳ lạ thế này.

Cái này là cuộc đấu khẩu giữa Phiêu Kỵ Tướng Quân nhân vật số 2 của quân đội và Đô đốc cai trị Hà Bắc sao.

Thật sự khiến lòng người hùng tráng.

Xì xầm…

Thì thầm…

Nhan Lương và Văn Xú, hai bà tám Hà Bắc, không chịu nổi nên bắt đầu thì thầm gì đó.

Dựa theo cái thói quen hành động mà tôi đã từng quan sát cho đến tận bây giờ thì chắc chắn họ đang liên tục buông lời cảm thán bảo hai nữ nhân đang tranh giành một nam nhân đấy.

Nhìn biểu cảm hứng thú thì chắc chắn vậy.

Thực tế thì Tào Tháo không phải kiềm chế đối thủ mà chỉ đang trêu chọc bạn thân lâu năm Viên Thiệu thôi.

Bạn thân thì khi có chuyện tốt thì chửi khi có chuyện xấu thì cười phải không.

Tào Tháo chỉ nhân cơ hội này trêu chọc Viên Thiệu chưa sinh nổi một đứa con.

Nghĩ lại thì kỳ lạ thật.

Viên Thiệu thật sự không có ý định sinh con sao?

Tôi nhìn nữ nhân không thể nhắc đến tuổi tác rồi rơi vào suy tư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!