501-600

Chương 530: Ký Châu (15)

Chương 530: Ký Châu (15)

Mọi kế hoạch đều thất bại, đám quan viên phái Dự Châu bị trói như xúc xích Vienna, kéo lê từng hàng một.

Ừm, dù tôi nói chung chung là quan viên phái Dự Châu nhưng thực tế những kẻ thực sự hợp sức với Quách Đồ để gây chuyện thì không nhiều.

Vài người trong phái Dự Châu cũng nhận ra kế hoạch phản loạn là chuyện điên rồ nên lén lút rút lui.

Mặc dù vẫn phải xem xét kỹ lưỡng mức độ nặng nhẹ của tội thế nhưng việc máu phải đổ ít đi là một điều đáng để tôi hoan nghênh.

Nhưng ngay cả trong tình huống này vẫn tồn tại những kẻ cuối cùng phải đổ máu…

Còn cần nói gì nữa.

Những kẻ chủ mưu gây ra tình hình hiện tại dù trời có sập cũng không tránh khỏi việc đầu lìa khỏi cổ.

Thuần Vu Quỳnh, người vừa mới nói chuyện gì đó khó hiểu với Viên Thiệu.

“Ta đã chuẩn bị tâm lý rồi. Chém đi!”

Hắn rõ ràng có phong thái của một vị tướng, bình thản đưa cổ ra.

Tôi từng lưỡng lự giữa Diễn Nghĩa và chính sử, nhưng đến khoảnh khắc này mới nhận ra Thuần Vu Quỳnh nghiêng về phía nào nhiều hơn.

Nếu là Thuần Vu Quỳnh trong Diễn Nghĩa thì chắc chắn sẽ quỳ lạy van xin Viên Thiệu tha mạng một cách thảm hại, rồi bị cắt mũi tai trước khi chết.

Nhưng khí phách đường hoàng trước cái chết kia dù nhìn thế nào cũng cách xa từ “vô năng” một khoảng.

…Dù đúng là hắn thích rượu vô độ thật.

Có lẽ vì tình thế quá thuận lợi nên lần này hắn buông lỏng, rồi bị Tào Tháo đánh úp sau lưng ở trận Quan Độ chăng?

Dù sao thì trận Quan Độ giờ không thể xảy ra nên tôi cũng chẳng biết được.

Nhưng hễ có nhân vật này thì cũng có nhân vật cho thấy những hành động hoàn toàn trái ngược.

“Thần thực sự không biết gì cả!”

“Chủ công! Xin tha thứ! Chủ công──!!”

Quách Đồ tự hào với tỷ lệ trúng kế sách 0% và Tân Bình cùng hoạt động gây đủ thứ rắc rối, đến phút cuối vẫn chối bay chối biến rồi van xin tha thứ.

Có người sẽ nói Quách Đồ trong lịch sử gốc dù bị Tào Tháo đánh úp vẫn không đầu hàng, vậy nên thực ra là trung thần méo mó của Viên Thiệu.

Nhưng có lẽ không phải Quách Đồ trung thành với Viên Thiệu mà là hắn biết Tào Tháo sẽ không tha mạng mình nên không đầu hàng.

Tôi từng giải thích rồi mà.

Quách Đồ và Tân Bình thời đó bị chửi là chó săn sói đồng, đủ loại lời nguyền rủa.

Tào Tháo cũng không ngu, kẻ đã phá tan thế lực Viên Thiệu như Quách Đồ dù có đầu hàng thì sớm muộn cũng bị tìm cớ giết, mà Quách Đồ là kẻ chỉ dựa vào nhãn quan chính trị đã chiếm ghế cao trong nội bộ Viên Thiệu nên chắc chắn hiểu rõ tính cách Tào Tháo.

Cuối cùng hắn cố biến Viên Đàm thành con rối để tìm đường sống, nhưng đương nhiên không thành.

Khục a a a─!

Ư a a a─!

Dù sao thì đám định khởi binh phản loạn cuối cùng cũng mất đầu, kết thúc một cách thảm hại.

Phái Dự Châu thực tế đã bị chặt hết tay chân, mất hết ảnh hưởng chính trị.

Trong phái Dự Châu mà có nhân vật đặc biệt thì chắc chỉ có Tuân Thầm muội muội của Tuân Úc…

“Thần, thần không nhận được bất kỳ liên lạc nào từ đám phản tặc…”

“Thật sao?”

“Vâng…”

Quách Đồ kỳ lạ thay không nói với Tuân Thầm về việc cùng khởi binh phản loạn.

Tại sao vậy.

Có lẽ muốn nhân cơ hội củng cố thêm vị thế của mình?

Với kẻ bị quyền lực làm mờ mắt như hắn thì chuyện đó hoàn toàn có thể, chẳng có gì lạ.

Hoặc thực sự vì Tuân Thầm không có sự tồn tại nên hắn quên mất…

…Cái này hơi quá rồi chăng?

Dù sao khi mọi vấn đề được giải quyết thì có một nhân vật rơi vào vị thế rất khó xử.

Ai là nhân vật đó thì đại khái cũng đoán được chứ.

“Viên Đàm.”

“Vâng, vâng! Tỷ tỷ gọi muội ạ!”

Chính là Viên Đàm, người mà phái Dự Châu định đặt lên vị trí lãnh đạo sau khi xử lý Viên Thiệu.

Viên Đàm liên tục đẩy ra đám phái Dự Châu bám dính như keo, khi cuộc thi tìm bảo vật diễn ra trong thành thì cứ ngồi ngẩn ngơ trong phủ riêng rồi bị bắt, ai nhìn cũng không nghĩ cô ấy cấu kết với phái Dự Châu.

Nhìn bộ dạng này thì phái Dự Châu chắc chắn chỉ định dùng Viên Đàm làm bù nhìn mà thôi.

Năng lực quân sự của Viên Đàm không hẳn vô dụng, nhưng năng lực chính trị thì thực sự 0 điểm.

Trong lịch sử gốc khi thế lực Viên Thiệu chia thành Viên Đàm và Viên Thượng thì ngay cả với Quách Đồ cũng phải run sợ, thế là đủ hiểu.

Viên Đàm không có cảm giác chính trị đến mức đó, sau khi bị kéo đến đây nghe hết tình hình thì mặt cô ấy tái mét.

“Ơ, ơ, tỷ tỷ!! Tỷ tỷ biết muội không phải kẻ phản bội tỷ tỷ mà phải không?!”

“…Hình như ta đã từng bảo muội phải giữ lễ nghĩa ở những nơi công cộng rồi thì phải.”

“Hựp!”

Thấy chưa.

Giờ vẫn gọi sai xưng hô nên nói không ra lời, chỉ biết đổ mồ hôi lạnh.

Nhưng dù ý định của Viên Đàm thế nào thì phái Dự Châu thực sự định đưa cô ấy lên làm lãnh đạo mới của Hà Bắc là sự thật.

Vài kẻ làm chuyện vô ích khiến người vô tội chịu khổ là chuyện từ đông sang tây cổ kim đều có.

Thế kỷ 21 cũng vậy, nếu trong 5 người có 1 kẻ có vấn đề thì 4 người còn lại cũng khóc thét.

Đây là hiện thực buồn không thay đổi.

Liên quan đến chuyện này, vài người trong hoàng tộc cố tình làm chuyện ngông cuồng để đánh xấu tiếng tăm.

Khi kẻ lạ mặt tự ý dựng hậu thuẫn rồi khởi binh phản loạn thì bản thân hắn không biết gì, đầu đã lìa khỏi cổ.

Dù sao thì nhờ màn troll khổng lồ của Quách Đồ và Tân Bình mà Viên Đàm rơi vào tình thế mạng sống treo sợi chỉ.

“Ư ức… Hức hức…”

Cô ấy nhanh chóng nhận ra tình cảnh của mình rồi rơi nước mắt như nước mắt gà.

Trước vẻ đột ngột đó khiến mọi người hơi bối rối, Viên Đàm nức nở nói.

“Dù có giết muội thì cũng xin hãy tha cho gia đình muội…”

“…….”

“Con gái muội… Giờ mới bắt đầu vui vẻ chạy nhảy ngoài trời…”

“……….”

Gì vậy.

Cuộc tấn công lương tâm đau đớn này là cái gì đây.

Thực ra cô ấy là một nhân vật tai to mặt lớn sở hữu cảm giác chính trị vô cùng xuất chúng sao.

“…Hừ.”

Dù nghĩ vậy nhưng Viên Đàm chắc chắn thực sự đang cầu xin tha mạng cho gia đình dù bản thân chết.

Là một người mẹ trong gia đình, dũng cảm đối mặt với gian nan nghịch cảnh, vẻ hy sinh.

Mạnh mẽ là gì chứ.

Khoảnh khắc này, Viên Đàm trước mắt chính là người mạnh mẽ nhất thế gian.

“…….”

Mọi người xung quanh nghe tiếng thở dài của tôi liền quay sang nhìn.

…Tiếng hơi to sao?

Dù sao tôi cũng định lên tiếng lúc này nên không sao.

Tôi vốn chỉ đứng xem tình hình đến giờ, giờ lần đầu tiên mở miệng.

“Viên Đàm, ngẩng đầu lên.”

“Vâng, vâng…”

Ban đầu định gọi bằng tên quan chức nhưng bộ não đáng tiếc của tôi không nhớ nổi quan vị của Viên Đàm.

Chắc chắn là một trong các Tạp Hiệu Tướng quân, nhưng dù là Tạp Hiệu Tướng quân thì chức vị đó chỉ là dán vài chữ cho oai rồi có thể tạo ra bao nhiêu vị trí mới tùy ý.

Ngay cả Tôn Kiên trong lịch sử nguyên bản cũng nhận được một cái chức quan vô cùng kỳ lạ là Thảo Lỗ Tướng Quân với ý nghĩa thảo phạt (討 - Thảo) đám man rợ (㺐 - Lỗ) cơ mà.

Giờ nếu tôi gửi thư cho bệ hạ xin tạo một chức Tạp Hiệu tướng quân thì ngài ấy chắc chắn sẽ nhân tiện tạo thêm năm cái nữa.

Dĩ nhiên giữa các tướng quân thì cấp bậc có thể thấp hơn chút nhưng so với các quan vị khác thì không cùng mức.

Đó chính là Tướng quân (將軍), Tướng quân (將軍) đấy.

Ở hiện đại thì tương đương cấp tướng lĩnh đeo sao lấp lánh, chức vị cao nhất trong võ quan.

Không phải loại quan viên lăn lộn đâu đó có thể thân mật bắt chuyện được.

…Vậy thì tôi thành kẻ không biết cả tên chức vị của cấp tướng lĩnh, mà dưới trướng tôi có bao nhiêu tướng quân nhỉ.

Làm việc thôi đã mệt mỏi đến mức nhớ tên còn khó, làm sao nhớ hết mấy chức vị chi tiết như Thảo Lỗ tướng quân.

Nếu có kẻ hô hào truất phế Đại tướng quân không nhớ nổi tên quan vị thì tôi sẵn lòng đẩy mạnh hắn lên, nhưng đáng tiếc là không có nhân tài như vậy.

Dù có thì chắc hoàng đế bệ hạ mỉm cười một cái rồi hắn biến mất không dấu vết.

Hoặc tiểu mưu sĩ lặng lẽ xóa sổ.

Ý chí kinh khủng muốn giữ tôi lại làm việc cả đời.

Tôi đương nhiên rùng mình kêu gào trong lòng nhưng suy cho cùng cũng là tự chuốc lấy nên giờ đã nửa phần buông xuôi.

Tôi nhìn Viên Đàm mắt đỏ hoe vì khóc lóc rồi bình thản nói.

“Lý do gọi ngươi đến đây là để đoán ý đồ thực sự của ngươi.”

“…….”

“Nhưng có vẻ ngươi không mang ý nghĩ vớ vẩn.”

Như chó nhà sư cũng học ba năm thì ngâm thơ, tôi đi khắp thiên hạ gặp đủ loại người nên giờ có thể nhận ra ít nhiều người trước mắt có nói dối hay không.

Vốn đã có máy phát hiện nói dối sống là Tư Dữ và Lữ Bố ở đây mà.

Hỏi rồi thì dựa vào nhịp tim đập nhanh hay đồng tử co giãn để phân biệt nói dối, nghĩ thế nào thì hai người đó dù ném vào võ hiệp cũng tự sống tốt.

Tôi nhìn Viên Đàm vẫn im lặng rồi tiếp lời.

“Nhưng chuyện đã xảy ra một lần thì có thể xảy ra lần nữa.”

“Điều, điều đó…”

“Vì vậy ta sẽ không giết ngươi, nhưng sẽ điều chuyển ngươi đến nơi mới không thể phát huy bất kỳ ảnh hưởng chính trị nào.”

Tôi lập tức đưa ra phán quyết rồi giải thích nơi Viên Đàm phải đến.

“Vị trí thì Tư Lệ Châu là tốt nhất.”

“…….”

“Ta sắp rời khỏi đây nên đến lúc đó ngươi tự đưa gia đình đến hợp lưu.”

Dù sao giết người vô tội vẫn hơi khó chịu.

Trước khi Viên Đàm lại khóc òa, tôi xoay người rời khỏi chỗ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!