501-600

Chương 508: Hoàng trùng (蝗蟲) (8)

Chương 508: Hoàng trùng (蝗蟲) (8)

Một phần đàn hoàng trùng đột ngột lao đến phía này khiến trận chiến bùng nổ.

“Số, số lượng quá nhiều ạ!”

“Đừng sợ hãi! Dù sao cũng chỉ là côn trùng thôi!”

Trước tình huống bất ngờ này những binh tinh nhuệ tối thượng hộ vệ tôi lộ rõ vẻ hoảng hốt không biết phải làm sao.

Ừ thì họ đã trải qua vô số chiến trường cầm thương cầm kiếm lao vào kẻ địch thì nhiều nhưng gặp phải đàn châu chấu thế này thì chắc chắn là lần đầu.

Tuy nhiên ngay cả trong tình huống như vậy vẫn có những người không hề hoảng loạn mà tập trung vào việc mình phải làm.

“Thật sự nhiều kinh khủng!”

Trương Phi đứng đầu tiên xay nát châu chấu như máy xay sinh tố.

“…Cái này tổng cộng bao nhiêu con vậy?”

“Nếu không cẩn thận thì có thể chui vào miệng đấy. Hãy cẩn thận.”

Lưu Bị và Quan Vũ chỉ huy binh sĩ chỉ khi cần thiết mới đánh bay châu chấu.

“A phốc!”

Ngay cả Tôn Quyền cũng chỉ nhiệt tình chạy nhảy rồi vấp chân ngã nhào.

Tất cả đều là những nhân vật có cá tính rõ rệt nhưng trong số đó có hai nữ nhân nổi bật nhất không thể không nhắc đến.

Ừm đã nhắc đến mức này thì chắc cũng đoán được rồi nhỉ.

Chính là Tư Dữ và Lữ Bố dán sát lưng tôi không hề có ý định rời ra.

“Ta không ngờ lại phải trải qua cả chuyện này!”

Lữ Bố giống như Trương Phi xoay Phương Thiên Họa Kích như cối xay gió không cho châu chấu xâm nhập lấy một li.

“…….”

Tư Dữ thì mỗi lần cánh tay khẽ động là vài con châu chấu thân thể đứt đoạn rơi lộp độp xuống đất.

…Lữ Bố thì thôi khỏi nói còn Tư Dữ sao lại một mình quay phim võ hiệp thế này.

Chẳng lẽ Tư Dữ cũng là kiểu thở thôi đã mạnh lên như truyền thuyết Siêu Nhân hay gã đầu trọc mặc áo choàng ở đâu đó sao.

Hóa ra đây là lý do dù Lữ Bố mạnh lên rồi lại mạnh lên vẫn không đuổi kịp.

Vù vù vù vù───!!

Nhưng đàn hoàng trùng đã sớm mất trí thì đang mù quáng đuổi theo thứ gì đó mà vứt bỏ sinh mạng của chính mình.

“Ưm….”

Tôi đứng giữa chiến trường hỗn loạn thì nghiêng đầu một cái rơi vào trầm tư suy nghĩ xem chuyện này là sao.

Rõ ràng tôi đã chọn vị trí không thu hút sự chú ý của đàn châu chấu mà.

Cỏ dại xung quanh thì binh sĩ đã sớm chặt sạch nên chẳng còn gì chỉ còn lại bình nguyên hoang vu.

Nếu phải đoán thì có lẽ là vài cây chưa kịp chặt vì thời gian gấp rút sao?

Đàn châu chấu tiến hóa thành hoàng trùng thì đối với thực vật tuyệt đối không kén chọn.

Cây cối cũng không ngoại lệ.

Lá trên cành đương nhiên bị xé ăn thậm chí bám vào thân cây gặm vỏ cây và nhựa cây một cách chăm chỉ.

Khi đàn hoàng trùng ập đến kiểm tra cây cối thì thật sự không phải đùa mà giống như đỉa bám chi chít.

Ngay cả người quen với côn trùng cũng phải nhăn mặt trước cảnh tượng ghê tởm ấy.

Nhưng nơi khác cũng có cây cối nên đàn châu chấu chỉ nhìn một cây mà lao đến phía này thì hơi có vấn đề.

Quác──!

Ò ó o──!

“Ư a a a a!”

“Chết đi! Chết đi!”

Hơn nữa phía dưới đang hỗn loạn cùng đội vịt thì cây cối còn nhiều hơn.

Dù nghĩ thế nào cũng không có lý do bay đến phía này…

“…A.”

Khi tôi đang cố gắng tìm nguyên nhân của tình huống này thì đột nhiên nhớ ra lời ai đó từng nói.

‘Ư ức mùi thuốc nồng nặc từ người ngài. Rốt cuộc ngài uống bao nhiêu vậy?’

Khi tôi bắt đầu chính thức nhận đơn thuốc từ Hoa Đà và Trương Giác đã trôi qua khá lâu thì một tiểu mưu sĩ đã nói với tôi như vậy.

…Ai thì không cần giải thích cũng biết rồi nhỉ.

Tôi hít hà mũi một cái rồi hỏi Tư Mã Ý.

‘…Mùi đến tận đó sao?’

‘Không ngửi được mới là lạ đấy ạ.’

Thiếu nữ tóc tím khoanh tay dùng giọng cộc lốc nói.

‘Mỗi lần đi qua y viện (醫院) đều ngửi phải mùi ấy giờ đến chỗ làm cũng phải ngửi….’

‘Khụ khụ.’

Quả nhiên mùi thuốc không phải mùi dễ chịu gì.

Ngay cả ở hiện đại mỗi lần đi ngang tiệm thuốc Bắc thì mùi nồng nặc xộc thẳng vào mũi phải không.

Loại mùi kỳ lạ không thể diễn tả chính xác ấy.

Khi còn nhỏ tôi ghét mùi đó đến mức mỗi lần đi ngang tiệm thuốc Bắc đều bịt mũi chạy qua.

‘Ư ức mùi.’

‘…….’

‘Việc còn lại thần sẽ xử lý nên mau về nhà đi ạ.’

‘Thật sao?’

‘Nếu không thì là nói dối rồi ạ?’

Tư Mã Ý nói vậy rồi vẫy tay lia lịa nhưng tôi biết rõ.

Mùi chỉ là cái cớ thực ra là lo lắng cho cơ thể tôi nên vội đuổi tôi về thôi.

‘Ừ. Vậy thì ta đi đây.’

‘…Thần thấy ngài đang nghĩ gì đó kỳ lạ nên nói trước là ít nhất không phải vậy đâu ạ.’

Tư Mã Ý thấy biểu cảm mãn nguyện của tôi thì nói vậy nhưng chúng tôi quen nhau đâu phải một hai ngày.

‘Ta biết. Biết chứ.’

Tôi nhìn dáng vẻ Tư Mã Ý đang che giấu sự xấu hổ thì nở nụ cười càng đậm hơn.

‘…Grực.’

Tiểu mưu sĩ không thể phản ứng gì trước hành động của tôi trông thật thú vị làm sao…

Nếu có cơ hội thì muốn thử lại lần nữa.

Trường hợp của Tư Mã Ý thì trôi qua vui vẻ như vậy nhưng ai từng nói thế nhỉ.

Có chuyện tốt thì cũng có chuyện xấu.

Người nói thì cộc lốc nhưng không tránh né tôi và người hoàn toàn trái ngược đã mang đến cho tôi cú sốc lớn.

Tôi vừa mới nhắc đến rồi phải không?

Khi còn nhỏ tôi cực kỳ ghét mùi thuốc Bắc.

Điều đó thì ngay cả con cái tôi cũng không khác.

‘A bu a!’

‘Ừ phụ thân đây.’

‘A bu…?’

Đứng sững.

Lữ Hòa vừa thấy tôi đã nở nụ cười rạng rỡ chạy lon ton đến nhưng đột nhiên dừng lại tại chỗ.

‘Lữ Hòa?’

‘…Kyau!’

Lữ Hòa dừng lại một chút rồi khi tôi gọi tên lần nữa thì lao vào lòng tôi nhưng tôi biết rõ.

Lúc ấy dù chỉ rất ngắn nhưng con bé đã do dự.

Lữ Hòa rõ ràng thích tôi hơn cả mẹ mà khi lao vào lòng tôi lại do dự dù chỉ một khắc.

Có người sẽ nghĩ có gì to tát đâu nhưng với tư cách là cha của một đứa trẻ thì đây là chuyện cực kỳ cực kỳ sốc.

Khi con gái đến tuổi dậy thì không tắm cùng nữa hay bảo đừng giặt chung đồ thì tâm trạng người cha lúc ấy chắc giống vậy.

Hiện tại vì tôi ngày nào cũng nồng nặc mùi thuốc nên các con đã quen không phản ứng gì nhưng đến lúc đó thì mùi nghiêm trọng đến mức ngay cả những đứa trẻ chỉ cần thấy tôi là cười khanh khách cũng hơi né tránh.

Vậy thì giờ hãy suy nghĩ một chút xem.

Vù vù vù vù vù───!!

Khứu giác trung bình của đám châu chấu đang lao điên cuồng về phía tôi hiện tại là bao nhiêu?

Chỉ cần nghĩ một chút cũng biết rồi chứ.

Đám này khứu giác thật sự nhạy bén.

Thị giác của châu chấu thì chỉ cần nhìn đôi mắt tròn kia cũng biết không tệ.

Nếu mắt kém thì đã sớm thoái hóa mắt nhỏ lại rồi.

…Lúc ấy thì ngoại hình ghê tởm kia có lẽ thay đổi theo hướng khác.

Nhưng dù mắt tốt đến đâu thì phát hiện kho lương cách xa hàng chục kilômét cũng khó khăn.

Vì vậy chúng dùng râu để ngửi mùi theo bản năng tìm ra chỗ có thức ăn rồi bay vèo đến.

Vậy nên ý tôi muốn nói là…

“Quả nhiên đám này có gì đó kỳ lạ?!”

“…….”

“Dù nhìn thế nào cũng đang nhắm vào Đinh Lăng mà!”

Hiện tại từ góc nhìn của châu chấu thì tôi là con người tỏa ra mùi rất ngon.

Nghe nói châu chấu cắn người là trường hợp cực kỳ hiếm mà.

Trong số vài trăm triệu con phủ kín bầu trời chỉ có vài nghìn con bay về phía tôi thì lời ấy có vẻ không sai.

Giả sử trong 100 triệu con có 1 vạn con thoát ra thì….

Đại khái là tỷ lệ cắn người rơi vào khoảng 1 trên 1 vạn con sao?

Xét tỷ lệ thì hơi hiểu được nhưng vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ không thể gạt bỏ.

Có đàn châu chấu ăn thịt lao vào vì ngửi thấy mùi cỏ trên cơ thể con người sao?

Đây rõ ràng là sự kiện lớn nhưng chưa từng thấy thông tin liên quan nên rất để ý.

Ưm…

Có phải tôi đơn giản là không biết hay châu chấu ở thế giới này đặc biệt.

Nếu châu chấu mắt kém thì không nói nhưng loài côn trùng này dùng đôi mắt ngốc nghếch ấy nhìn hết mọi thứ nên chắc chắn biết tôi là con người.

…Chẳng lẽ ngay cả mắt châu chấu cũng thấy tôi yếu ớt đến mức sắp chết sao?

Đám này còn ăn cả đồng loại đã chết thì xác người khác loài thì khỏi nói.

Nếu vậy thì nghĩa là ngay cả côn trùng cũng khinh thường tôi.

Cái này thật sự sốc đấy.

Bộp bộp bộp!

“Này!! Các ngươi mau động đậy đi?! Khoảnh khắc Đại tướng quân bị xây xước dù chỉ một cái thì các ngươi biết hậu quả rồi đấy───!!!”

“Dạ dạ──!!”

Tôn Sách khác với em gái quá hăng hái nên vấp ngã thì dùng động tác xứng đáng với Tiểu Bá Vương để quét sạch nhiều con châu chấu.

Vù vù vù vù──!!

Rắc rắc──!!

Quác──!!

Tình huống hỗn loạn xung quanh đều là chiến trường.

“…….”

Tôi im lặng giữ yên lặng chờ đợi toàn bộ trận chiến kết thúc.

Ít nhất thì thứ để xem thì nhiều nên không buồn chán đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!