Sau khi bị đàn châu chấu tấn công bất ngờ nên tôi hơi dời vị trí thì trận đại chiến vịt – châu chấu vẫn tiếp diễn rất lâu.
Thành thật mà nói thì tôi cũng không biết số lượng châu chấu kia là bao nhiêu.
Việc gọi là hàng chục triệu con hay hàng trăm triệu con cũng chỉ là phỏng đoán đại khái mà thôi, chứ cái việc đếm từng con từng con châu chấu đó một theo lẽ thường là một chuyện hoàn toàn vô lý.
Làm thế nào để có thể đếm được những sinh vật không chịu ngồi yên lấy một lúc chứ, và nhượng bộ cho một trăm bước cho dù điều đó là khả thi đi chăng nữa thì giới hạn cũng chỉ là đếm được một hai con trong một giây mà thôi.
Vậy thì ít nhất cũng mất mười triệu giây.
Ưm mười triệu giây rốt cuộc là bao nhiêu giờ?
Một giờ là 3.600 giây.
Mười giờ là 36.000 giây.
Một trăm giờ là 360.000 giây…
Tính đại khái thì mất khoảng một tháng.
Phải vừa không ăn vừa không ngủ đếm châu chấu cả ngày mới tiếp cận được con số tối thiểu.
Dĩ nhiên con người không dùng phương pháp ngu xuẩn như vậy.
Chỉ cần xác nhận trung bình một mét vuông có bao nhiêu con châu chấu, xác định đàn châu chấu trải rộng bao nhiêu rồi nhân lên là dù không đếm chính xác cũng biết được con số đại khái.
Có lẽ còn có phương pháp chuyên nghiệp hơn nhưng với trí tưởng tượng hạn hẹp của tôi thì cách đếm như vậy là giới hạn rồi.
Nói thật thì dù có là hàng chục triệu con hay hàng trăm triệu con thì có ai mà quan tâm chứ.
Dù sao cũng đều là cực kỳ nhiều như nhau.
Sau khi xác nhận đàn hoàng trùng ập đến thì việc tôi có thể làm chỉ là gom vịt và gà nhiều nhất có thể rồi đối đầu thôi.
“…….”
Vì sợ bị châu chấu chú ý lại bị tấn công nên bị ép lùi ra sau tôi ở nơi an toàn đã mất bao nhiêu thời gian.
Khi trong đầu tôi dần dần xuất hiện suy nghĩ “Đây chẳng phải giam cầm sao?” hay “Bị hạ khắc thượng thế kiểu này…” thì một nhân vật quen thuộc bước vào lều.
“…Có chỗ nào không khỏe không ạ?”
“Ừ?”
Tôi lộ phản ứng kinh ngạc trước nhân vật hoàn toàn không ngờ tới xuất hiện.
Dù nhìn thế nào thì đôi mắt xanh điềm tĩnh vẫn không thể nhìn thấu nội tâm.
Nữ nhân dùng trâm cài cố định mái tóc trắng để lộ gáy.
Vị y sư được thiên hạ gọi là Thần Y đột ngột xuất hiện khiến tôi mở miệng.
“Hoa Đà sao lại đến đây…”
“Người xung quanh đã báo cho thần ạ.”
Dù vậy thì nhanh quá chứ.
Hoa Đà thỉnh thoảng đến kiểm tra định kỳ cho tôi nhưng lần này thời điểm trùng hợp quá mức.
Đúng lúc tôi vừa bị đàn châu chấu tấn công thì xuất hiện…
Có lẽ Hoa Đà cũng đoán được điều gì đó.
“Thần đã nghe chuyện rồi ạ. Ngài bị đàn châu chấu tấn công.”
“A… Ừ thì đúng là vậy.”
Đàn châu chấu lao vào người sống.
Chỉ nghe thôi đã giống như vừa xem xong phim kinh dị hạng B tàn bạo nào đó nhưng vấn đề là chuyện đó thực sự xảy ra.
Thậm chí bọn chúng không thèm đoái hoài gì đến những người khác mà chỉ trợn trừng mắt lao vào duy nhất một mình tôi nên trước sự phân biệt đối xử này tôi thậm chí còn cảm thấy hơi cảm động cơ đấy.
…Đương nhiên đó chỉ là nói mỉa mai thôi.
Giờ ngay cả côn trùng cũng bắt đầu khinh thường tôi nên tôi thật sự tò mò cơ thể mình có vấn đề gì không.
Dù số lượng nhiều đến đâu thì châu chấu lao vào người cũng giống như người tay không lao vào voi.
Người vung tay một cái là châu chấu lập tức thành cháo, voi dùng vòi quật một cái là người lập tức thành (đã từng là) người nên cũng chẳng khác biệt gì.
“…….”
Hoa Đà tiến gần kiểm tra mạch cho tôi rồi không nói gì lấy thứ gì đó ra.
Khác với viên thuốc màu đất vàng và viên thuốc màu xanh trông như đang toàn thân tuyên bố “Ta không ngon đâu” thì đây là chất lỏng không màu.
Tôi nhìn mà nghĩ Hoa Đà mang nước đến sao thì lộ vẻ tò mò.
“Đây là thứ thần hái thực vật có tính hấp thụ mùi xung quanh rồi tinh chế ạ.”
“…Ừ?”
“Từ nay mỗi ngày một lần ngài bôi chất lỏng này lên cơ thể thì sẽ không còn gặp phiền phức vì mùi nữa ạ.”
Tôi nghe giải thích của Hoa Đà thì không giấu nổi cảm giác kinh ngạc.
Vậy là đã chế ra chất khử mùi tự nhiên sao?
Dù tôi không có kiến thức y học nhưng cũng biết việc này lớn lao đến mức nào.
Rốt cuộc giới hạn của cô ấy đến đâu tôi không khỏi nghi hoặc rồi cẩn thận nhận chất khử mùi Hoa Đà đưa.
Nhưng cái này bôi lên cơ thể thế nào đây?
Nhìn kích thước nhỏ của chất khử mùi thì không phải mở nắp đổ lên người đâu.
“…Dùng vải khô thấm một lượng nhỏ rồi lau cơ thể và làm tương tự với y phục thường mặc là được ạ.”
“A ha.”
Dù chỉ rất ngắn nhưng sao đó tôi cảm giác giọng Hoa Đà có cảm xúc.
Tôi ngẩng đầu quan sát kỹ khuôn mặt Hoa Đà nhưng cô ấy vẫn giữ biểu cảm vô cảm như thường lệ.
…Ưm có phải tôi tưởng tượng không?
Dù sao thì điều quan trọng nhất với y sư chăm sóc bệnh nhân là sự lạnh lùng.
Nếu y sư bất an thì bệnh nhân được chữa trị cũng bất an theo nên Hoa Đà tuyệt đối không để lộ cảm xúc ra ngoài.
Cái gì nhỉ.
Các nhân vật y sĩ trong nhiều tác phẩm sáng tạo cũng lạnh lùng đến mức đáng ngờ.
Chắc là phản ánh đặc điểm này của y sĩ.
…Dĩ nhiên chỉ vậy thì nhàm chán nên thêm chút tính cách lệch lạc.
May mắn là các y sư xung quanh tôi tính tình không có gì góc cạnh.
Quả nhiên hiện thực là hiện thực.
Dù tôi nhăn mặt mỗi lần thấy thuốc nhưng họ vẫn kiên quyết ép tôi uống thì cũng chẳng có gì lạ.
Ngay cả tôi nếu con mình mím môi không chịu ăn thì cũng tìm cách ép ăn thôi.
…Vậy thì trong mắt y sư tôi trông như trẻ con sao?
Nhưng thuốc đắng quá mức rồi.
Dù bịt mũi vẫn không ăn nổi thì có biết cảm giác hậu vị khứu giác bị ép mở toang không?
Tôi lần đầu biết vị đắng có thể đa dạng biểu đạt đến vậy.
Tôi không có lỗi.
‘Tại sao vừa thấy thần đã quay đầu bỏ đi ngài có biết không ạ?’
‘…Sao biết được?’
Thật sự đấy.
Giống như nhìn thấu tôi đi đâu thì Trương Giác đột ngột xuất hiện từ nơi không ngờ tới khiến ngay cả tôi cũng kinh ngạc.
Người chữa trị cho tôi thông minh hay tôi đơn giản đến mức dễ đoán.
‘Lần này chỉ đến xem tình trạng cơ thể nên ngài không cần lo lắng đâu ạ.’
‘Thật sao?’
‘Dĩ nhiên là nói dối ạ.’
‘…….’
Có lẽ cả hai đều có.
“Đinh Lăng! Thuốc nhận rồi mau dùng ngay đi! Mau cởi áo!”
“…Có cần gấp thế không?”
Tôi dùng giọng bối rối đáp lại Lữ Bố lập tức tiến đến định cởi áo tôi.
Bình thường thì bảo tôi mặc đồ đàng hoàng hay giữ gìn cử chỉ đoan trang đủ thứ kỳ lạ vậy mà lúc này lại hành động hoàn toàn ngược lại.
Lữ Bố nhận câu hỏi của tôi thì dùng giọng đàng hoàng hét lớn.
“Giờ đang điều trị mà! Nên không có vấn đề gì hết!”
“…….”
Sao lại nghe hợp lý thế này.
Lữ Bố vốn là người thông minh đến vậy sao?
“Chủ nhân.”
“…Tư Dữ cũng nữa sao?”
Cổ Kim Vô Song và Thiên Hạ Vô Song.
Bị hai người ấy túm chặt đến mức không nhúc nhích nổi thì tôi lập tức bị lột áo.
Thật không thể tin nổi.
Lại đối xử với phu quân mình bằng trò chơi nhục nhã thế này thật biến thái…
Dĩ nhiên chỉ là suy nghĩ đùa của tôi thôi và hai người ấy chỉ nhiệt tình dùng thuốc Hoa Đà đưa đến là xong.
“…….”
Dù vậy thì Hoa Đà nhìn chằm chằm cảnh này thật sự rất áp lực.
Lý do là sợ cơ thể tôi có phản ứng từ chối nên phải trực tiếp quan sát nhưng dù lý trí hiểu thì tình huống vẫn áp lực không chịu nổi.
Giá mà là nam nhân thì sự xấu hổ này sẽ giảm bớt chút ít.
…Dù sao thì là Hoa Đà nên tôi tin không cần lo lắng.
Chẳng lẽ vì dục vọng cá nhân mà nói vậy sao?
“Hôm nay thuốc đây ạ.”
“…….”
“Mới vừa chế xong nên ngài không cần lo lắng đâu ạ.”
Vậy thì thuốc này phải uống đến bao giờ.
Tôi thật sự không uống sẽ chết sao?
Tin tức đàn hoàng trùng tấn công mạnh mẽ Hà Bắc sẽ sớm lan truyền khắp thiên hạ.
Lúc ấy thần tiên đã báo trước thiên tai sắp đến chắc chắn sẽ tìm đến tôi.
‘Ta sẽ quan sát xem ngươi cứu được bao nhiêu bách tính.’
‘…….’
‘Có lẽ chính thân này có thể chữa trị huyết khí rối loạn của ngươi.’
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với thần tiên trong ngục giam Công Tôn Toản sau khi chiếm Dịch Kinh Lâu.
Y thuật do chính thần tiên thi triển.
Cái này dù có là ai nhìn vào thì chẳng phải cũng có nghĩa là sẽ xảy ra chuyện quái lực loạn thần sao.
Xem ra con đường cho đến khi sự đả phá quái lực loạn thần mà Khổng Tử sáng lập ra Nho giáo từng hô hào trở thành hiện thực vẫn còn vô cùng xa vời thì phải.
…Nhưng liệu có ép tôi ăn thứ gì giống như thuốc phiện với lý do tốt cho cơ thể không?
Sau này phải hỏi một lần mới được.
0 Bình luận