501-600

Chương 536: Sói (狼) (6)

Chương 536: Sói (狼) (6)

Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý.

Hai người này kể từ khi gia nhập vào thế lực do tôi dẫn dắt quả thực đã xảy ra rất nhiều cuộc đấu khẩu với nhau.

Tư Mã Ý càu nhàu với tôi thì Gia Cát Lượng lặng lẽ xuất hiện, bắt đầu khiêu khích con bé để mở màn cuộc chiến.

Không biết có thuộc loại “tiên thủ tất thắng” hay “đánh trước thì thắng” không nhưng những trận khẩu chiến bắt đầu như vậy thì số lần Tư Mã Ý thắng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Cụ thể thì có câu nói như thế này.

Tử Khổng Minh tẩu sinh Trọng Đạt (死孔明走生仲達).

Tư Mã Ý bị Gia Cát Lượng đánh bại đến mức sinh ra ám ảnh.

Sau này ở trận Ngũ Trượng Nguyên, Tư Mã Ý cũng lập tức chuyển sang thế cố thủ như thường lệ.

Lúc đó Gia Cát Lượng đã kiệt sức vì làm việc quá sức, tuổi thọ không còn bao nhiêu.

Có cảnh Gia Cát Lượng cầu gió đông nam giống như lần trước nhưng bỏ qua phần đó.

Dù sao thì cầu nguyện thất bại, Gia Cát Lượng cuối cùng chết vì kiệt sức.

Tư Mã Ý luôn theo dõi Gia Cát Lượng qua thiên văn thì nghĩ đây là cơ hội, lập tức dẫn quân xông vào trận địa Thục quốc.

Nhưng chuyện gì xảy ra vậy?

Khi xông vào thì quân Thục vẫn chiến đấu như thường lệ, Gia Cát Lượng rõ ràng đã chết lại đang đứng trên đồi nhìn xuống mình!

Tư Mã Ý nhìn thấy điều đó đã nghĩ rằng Gia Cát Lượng một người tinh thông Lục Đinh Lục Giáp (六丁六甲) tức là những thuật pháp thần diệu lại lừa mình thêm một vố nữa bèn vội vã bỏ chạy thục mạng.

Sau khi chạy thoát thì còn hỏi thuộc hạ tướng lĩnh rằng đầu mình vẫn còn dính trên cổ không, trông ngẩn ngơ hết sức.

Nhưng Gia Cát Lượng thực sự đã chết, thứ Tư Mã Ý nhìn thấy chỉ là con rối gỗ giả làm theo hình dáng ông mà thôi.

Đến mức này thì đúng là bao cát sống.

Nhìn Tư Mã Ý liên tục bị đánh bại thì tôi cũng hơi thấy thương hại.

Và ở thế giới này nơi tính cách con người được áp dụng đúng chuẩn thì tình hình cũng không khác mấy.

───Chủ công nhân từ nên mới bình thản bỏ qua sự vô lễ của các hạ.

───…Vậy sao?

───Không có ý gì khác.

Cuộc đối thoại giữa hai tiểu mưu sĩ mà đến giờ tôi vẫn nhớ rõ.

Tôi nhớ vì không có lý do gì đặc biệt.

───Chỉ mong các hạ nhớ rằng có tội nhân vì nói bừa mà bị bệ hạ cắt lưỡi.

───…….

───Nếu một ngày nào đó đột nhiên gặp đại họa thì người gặp khó khăn chính là bản thân chứ ai.

Dù sao thì cũng nói là phòng ngừa trường hợp bất ngờ nên đưa ví dụ rùng rợn, làm sao không in sâu vào đầu được.

Tội nhân mà Gia Cát Lượng lấy làm ví dụ chính là cái đó.

Thời nhà Hán còn chưa chia năm xẻ bảy, có gián điệp ở Lạc Dương lén lan truyền tin đồn thất thiệt về tôi rồi bị bắt.

Khi tôi nghe tin thì đang ở ngoài dẫn quân viễn chinh.

Chắc vì tôi đang viễn chinh nên mới nhân cơ hội lan truyền tin đồn.

Bệ hạ nói sẽ khiến cái miệng nhẹ dạ kia không bao giờ dám nói bừa nữa, rồi cắt lưỡi và dùng dùi nhọn đâm vào yết hầu.

Ôi, thật sự đáng sợ.

Cuối cùng tội nhân đó đúng như bệ hạ nói, không những không dám nói nữa mà cả đời không thể nói được, trở thành kẻ câm.

…Không mất mạng đã là may mắn rồi.

Dù sao thì ngoài Lữ Bố, Trương Phi, Cam Ninh và những người nói chuyện không giữ lễ với tôi thì không có ai càu nhàu thở dài thườn thượt với tôi như Tư Mã Ý nên mục tiêu tấn công chính của Gia Cát Lượng đã được xác định.

Ban đầu mấy vị tướng vừa nhắc đến chỉ cần không khí hơi lạ là mắt đã tròn xoe, biểu cảm trở nên rất thú vị nên hoàn toàn không thể giữ được không khí nghiêm túc.

Thật sự giống biểu cảm mèo trên mạng ấy.

Tôi chỉ kinh ngạc vì biểu cảm con người có thể thay đổi đến vậy.

───Ư gư gực…

Dù sao thì Tư Mã Ý càu nhàu với tôi là sự thật nên dù Gia Cát Lượng dùng đủ loại điển tích để chọc tức thì con bé cũng chỉ nghiến răng chịu đựng mà thôi.

Chủ đề mà hai người ngang sức ngang tài thì chỉ có lúc tranh luận về chính sách hay mưu lược.

───Khi làm một việc gì thì nhất định phải nghĩ đến tác dụng phụ đi kèm.

Gia Cát Lượng thích mọi thứ vững chắc, an toàn, tiến triển chậm rãi.

Con bé vừa dùng ánh mắt tiêu cực để nhìn nhận những phương thức chứa đựng rủi ro vừa lắc đầu.

───Chẳng phải đã có điển tích về một con bọ ngựa đang bắt ve sầu lại bị một con chim đợi sẵn ở gần đó ăn thịt, và rồi người thợ săn bắt con chim đó vì quá vội vã tiến tới nên đã trượt chân ngã xuống ao sao?

…Có điển tích như vậy sao?

Tôi hoàn toàn không biết.

Sau này tra cứu thì điển tích đó gọi là Kiến lợi vong nghĩa (見利忘義).

Thành ngữ nghĩa là vì lợi ích trước mắt mà quên mất tình thế của mình.

Nghĩa là Gia Cát Lượng chủ trương phải loại bỏ phương pháp dù có thể nhanh chóng nhưng dễ dẫn đến nguy hiểm lớn.

Nhưng Tư Mã Ý thì khác.

───Có điển tích về một nông phu muốn xây nhà mà mấy năm trôi qua vẫn không tìm được đất nền, ngươi có biết không.

───…….

───Nơi này giá quá cao, nơi kia phong cảnh không tốt, nơi nọ trị an không ổn…

Tư Mã Ý tóc tím khịt mũi, nói rằng do dự nghi ngờ mọi việc, cứ lưỡng lự mãi thì phí thời gian.

───Không chỉ vàng bạc châu báu lấp lánh mà thời gian đang trôi chậm rãi lúc này cũng rất quý giá, ngươi phải biết điều đó chứ.

Gia Cát Lượng trong lịch sử gốc không thích đánh cược, thích tiến chậm mà chắc.

Tư Mã Ý dù có rủi ro cũng thích dứt khoát, tốc chiến tốc thắng.

Quan điểm thay đổi xoành xoạch tùy theo giá trị mà coi trọng cái gì.

Thực ra cả hai đều có ưu khuyết nên rất khó xử.

Phương pháp tốt nhất không có tác dụng phụ, lại không tốn nhiều thời gian?

Làm sao đầu óc tôi nghĩ ra được.

Trong tình huống chọn cái nào cũng khó xử thì hành động ta có thể làm chỉ có một.

───Bàng Thống, chọn đi.

───Dạ ha hả?

Chính là đẩy lựa chọn sang người khác.

Tôi chỉ trừng phạt tiểu mưu sĩ đáng ghét cứ lén lút nhìn sắc mặt mà không đưa ra ý kiến gì.

Không phải tôi bị rối loạn lựa chọn nên mới đẩy quyền quyết định sang đâu.

───Chủ, chủ chủ chủ công?!

───Chọn đi.

───Ư ư ư…

Thấy thái độ không có chỗ thỏa hiệp, nói bằng giọng dứt khoát thì con bé đỏ mặt cúi gằm đầu.

Quả nhiên Bàng Thống yếu trước kiểu ép buộc.

Sau này phải dùng thường xuyên.

───Cái, cái đó là… thần…

Bàng Thống giọng run như bị lag nhưng vẫn giữ được bản tính thẳng thắn, thay tôi đưa ra quyết định.

Có lúc chọn ý kiến Gia Cát Lượng, có lúc chọn ý kiến Tư Mã Ý.

Có lúc lại kết hợp hai bên một cách hợp lý để tạo ra phương án dung hòa mới.

Nếu chỉ chọn thì tôi cũng làm được nhưng tìm ra phương án thứ ba từ giữa hai đề xuất thì tôi không thể.

Vì vậy mọi người mới phát cuồng tìm kiếm nhân tài xuất chúng.

Kế hoạch một ngày nào đó đẩy hết việc cho các tiểu mưu sĩ của tôi đang tiến triển từng bước.

Dù sao thì đây không phải chỗ quyết định phương châm quốc gia mà chỉ là khẩu chiến trẻ con do tranh chấp cảm xúc gây ra.

Trong trận chiến tự tôn trẻ con thì chưa từng có tiền lệ Tư Mã Ý áp đảo Gia Cát Lượng…

Nhưng lần này thì khác.

“Phu, phu quân…”

Vừa nghe lời khiêu khích của Tư Mã Ý, Gia Cát Lượng run lên một lúc rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đúng với biệt danh Ngọa Long.

Vị quân sư tóc trắng dùng giọng bình tĩnh nhất có thể hỏi.

“…Ý là phu quân theo nghĩa mà tại hạ biết chứ ạ?”

“Nếu không thì còn nghĩa nào khác?”

Tư Mã Ý cười nhếch môi như đang rất thích thú với tình huống đang áp đảo Gia Cát Lượng.

“À, chẳng lẽ không tin sao?”

“…….”

“Không còn cách nào khác. Chỉ có thể chứng minh trực tiếp thôi.”

Hử? Rốt cuộc định làm gì?

Khi Tư Mã Ý chậm rãi tiến lại gần, tôi lộ vẻ nghi hoặc thì con bé đột ngột ngồi phịch xuống đùi tôi.

Tôi cảm nhận được hơi ấm từ Tư Mã Ý qua lớp vải rồi chớp mắt.

“…Tư Mã Ý?”

“Chỉ, chỉ cho xem một lần thôi nên nhìn kỹ nhé.”

Con bé vừa rồi run giọng phải không?

Dù bị không khí cuốn theo mà nói ra nhưng không thể giấu được gò má ửng đỏ, Tư Mã Ý lập tức ôm chặt lấy tôi rồi hôn.

Không có không khí lãng mạn, không có kỹ thuật cao siêu, chỉ là nụ hôn đơn giản.

Hành động không có chút bầu không khí nào, có thể gọi là đâm môi cũng được nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến các thiếu nữ xung quanh giật mình.

“Hiiik?!”

Bàng Thống như nhìn thấy cảnh kích thích quá mức nên kéo mũ lớn xuống che mắt.

“…….”

Gia Cát Lượng lại bắt đầu run rẩy toàn thân như đối mặt với tình huống không thể tin nổi.

Hai tiểu mưu sĩ đồng thời thể hiện chế độ im lặng và chế độ rung của điện thoại khiến tôi nhất thời không biết phải làm gì.

“…Phù ha!”

Trong lúc đó Tư Mã Ý như không thở nổi nên vừa rời môi đã hít sâu một hơi.

Rồi con bé hướng về hai người kia, lộ vẻ đắc thắng…

Phải nói thế nào đây.

Trong mắt tôi chỉ thấy dễ thương mà thôi.

Có trường hợp như vậy mà.

Đứa trẻ vừa vào cấp hai ngậm kẹo vênh váo với học sinh tiểu học rằng mình lớn hơn.

“Thế nào? Rất kinh ngạc phải không?”

Nhưng dù người lớn thấy dễ thương thì với đương sự lại thật sự đáng ghen tị.

“Với kẻ nào đó ngày nào cũng chỉ nói lễ nghi và quy củ thì khác biệt rất lớn chứ?”

“…….”

“Nhưng đó chỉ là cái cớ, thực ra là sợ bị từ chối nên…”

“Ngừng, ngừng lại! Ngừng nói đi!”

Trong cuộc đấu khẩu này đúng là bị áp đảo hoàn toàn mà.

Tôi vừa nhìn vị quân sư tóc trắng chỉ chênh lệch với Tư Mã Ý vỏn vẹn hai tuổi vừa bày ra biểu cảm vô cùng thích thú.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!