Tôi từng ở trong tình huống mà có lẽ tính mạng còn nguy hiểm hơn tưởng tượng rất nhiều nhưng cuối cùng vẫn sống sót an toàn.
Không nói dối chứ ai ngờ được đàn châu chấu lại lao vào vì nghĩ tôi ngon lành chứ.
Nếu đám côn trùng ấy chỉ cắn một miếng thịt thì tôi đã quay phim bí ẩn cơ thể người rồi.
Thà chết vì bị kiếm chém còn hơn bị côn trùng sống cắn xé mà chết.
“Hừ! Đám chẳng ra gì này!”
Lữ Bố dưới chân chất đống xác châu chấu như núi khịt mũi nói.
Cái đó rốt cuộc bao nhiêu con vậy.
Đại khái nhìn sơ cũng vài trăm con.
Lữ Bố đúng như lời cô ấy nói thật sự nghiến răng bảo vệ tôi nên không có lấy một con châu chấu nào chạm vào thân thể tôi.
Ban đầu thì xoay Phương Thiên Họa Kích như cối xay gió sau đó không biết từ lúc nào thì vung vèo vèo đánh rơi châu chấu.
Chẳng lẽ đã nắm bắt hoàn toàn quỹ đạo bay của châu chấu rồi chém hết sao?
Tư Dữ thì mỗi lần cánh tay khẽ động là châu chấu rơi lộp độp nhưng Lữ Bố cũng chẳng vừa đâu.
“…….”
Dù sao thì đám (đã từng là) châu chấu này phải xử lý thế nào đây.
Xác chất đống gần tôi như có kết giới vậy khiến tôi không dám bước chân thoải mái.
Nếu vô tư bước ra thì chắc chắn sẽ vang lên tiếng ‘rắc!’ hoặc ‘bẹp!’ kèm theo đủ loại dịch thể dính đầy.
Tôi từng bị côn trùng hành hạ nhiều nên ký ức vẫn còn nhưng cảm giác giòn tan ấy thì tuyệt đối không quen nổi.
“Ưm….”
Khi tôi dùng thanh kiếm đeo bên hông quét sạch đống tàn tích châu chấu thì Tư Dữ lên tiếng.
“…Chủ nhân.”
“Ừ? Sao vậy?”
Tôi quay đầu theo giọng nói trầm tĩnh gọi tên mình.
Em ấy một tay nắm chặt Siêu Thiên Kiếm một tay nắm chặt Tiễn Điển Thương.
Vũ khí mà người thường hai tay cầm còn khó nhấc thì em ấy cầm dễ dàng đến mức nhìn bao nhiêu lần cũng phải kinh ngạc.
Tư Dữ vốn dĩ luôn tập trung mọi thần kinh vào tôi nên dường như đã nhận ra lý do tôi đang làm vậy.
“Em sẽ mở đường.”
“…Ừ?”
Vù uung─!
Tư Dữ chưa đợi tôi phán đoán xong đã tạo ra cuồng phong kinh khủng bằng hung khí trong tay.
Em ấy hai tay nắm chặt Siêu Thiên Kiếm giữ kiếm không chạm đất trong khi khéo léo khiến xác châu chấu bay tứ tung trông như một màn biểu diễn xiếc.
…Nhưng thành thật thì không phải tạo gió cuốn bay mà giống như đơn thuần dùng lực đánh bay hơn.
Cái gì nhỉ.
Giống như tay đập bóng chày đánh home run ấy.
Những con bị gió cuốn bay còn là nhẹ còn xác châu chấu bị mặt kiếm đánh trúng thì bị nghiền nát thành cháo bay lơ lửng trong không trung.
Thân thể vỡ nát dịch thể văng tứ tung xác châu chấu bay khắp nơi.
Vậy thì phản ứng của người xung quanh thế nào đây?
“Ư a a a a! Xác châu chấu bay đến rồi!”
“Toàn bộ tránh ra──!!”
Khi thiên tai khác (?) mà tôi hoàn toàn không dự đoán được lao vào thì binh sĩ gần đó giật mình hoảng hốt chạy tán loạn.
Rõ ràng việc đã xong rồi sao lại lại thành hỗn loạn nữa chứ.
“…….”
Trong lúc hầu hết binh sĩ ở điểm đáp chạy tán loạn thì vài binh sĩ đặc biệt vẫn kiên cường giữ vị trí.
Lộp độp.
Ồ bị châu chấu ném bom mà mắt cũng không chớp.
Thật sự là robot giả làm người sao.
…Dù nói hơi đùa nhưng họ chính là đội hộ vệ tinh nhuệ mà tôi từng nhắc đến trước đây.
Những người được huấn luyện triệt để để dù tình huống gì xảy ra cũng không rời vị trí không làm rối loạn trận hình.
Nói thẳng thì ánh mắt đã khác hẳn các đội khác.
Thật sự chỉ hành hạ binh sĩ đến mức không chết là điểm chung của mọi lực lượng đặc biệt nhưng họ thì tôi thấy còn ở cấp độ khác.
Dù thứ rơi xuống giờ không phải xác châu chấu mà là nước thải thì chắc chắn cũng không tránh.
Cũng phải, ngay cả đội quân trâu rừng của Mạnh Hoạch lao đến với khí thế nếu cản đường sẽ bị giết chết mà bọn họ còn dám đối đầu thì ba cái con châu chấu này chỉ là hạng tép riu thôi.
“…….”
Thực tế Triệu Vân, một trong các hiệu úy dẫn dắt bộ khúc của tôi, đang quan sát xung quanh.
Đúng như tướng lĩnh từng nhiều lần hộ vệ Lưu Bị trong lịch sử nguyên bản nên chỉ tập trung vào nhiệm vụ.
Dù có Tư Dữ và Lữ Bố quy cách ngoài chuẩn nên phần nào bị lu mờ nhưng hai người này thỉnh thoảng lại hành động đột xuất.
Tư Dữ thì vì lòng trung thành quá mức mà đôi khi làm chuyện kỳ quặc còn Lữ Bố thì vì không kiềm chế được tính tình nên thường lao ra ngoài.
Thực lực thì vượt trội hơn bất kỳ ai nhưng thỉnh thoảng lại…
“Lại bay đến!!”
“Tránh ra!!”
…Thỉnh thoảng lại có hành động kỳ quặc.
“…….”
Hộ vệ dù thực lực kém hơn hai người nhưng tuyệt đối không biểu lộ cảm xúc không gây ra bất kỳ vấn đề nào.
Ai hơn ai thì tùy theo sở thích mà khác nhau thôi.
Dù sao cả hai trường hợp đều là hộ vệ không thể thiếu nên với người khác thì đây là nỗi lo xa xỉ.
Triệu Vân vừa quan sát xung quanh vừa quan sát binh sĩ thì ngay cả khoảnh khắc này cũng đang tìm kiếm nhân tài có triển vọng.
Tôi nhìn Tư Dữ vẫn đang gây ra thiên tai không đúng lúc rồi lên tiếng.
“…Giờ thì dừng lại đi. Lỡ bay đến chỗ ta thì sao.”
“……!”
Vừa nghe tôi nói thì Tư Dữ lập tức đứng sững tại chỗ.
Việc xác châu chấu có thể bay đến chỗ tôi lại gây sốc đến vậy sao.
Ừm…. Trong đầu Tư Dữ thì tôi chắc chắn cực kỳ yếu ớt nên cũng không có gì lạ.
Chỉ cần ai đó vỗ vai là lập tức ngã như cây sậy ngã xuống đất xương gãy rồi xương gãy đâm vào nội tạng dẫn đến tử vong, sức sống còn kém cả côn trùng.
Mức độ này thì sống sót mới là kỳ lạ nhưng ít nhất trong đầu Tư Dữ thì hiện tại tôi chính là mức độ ấy.
Bình thường đã có xu hướng bảo hộ quá mức nhưng gần đây càng mạnh hơn.
Thậm chí khi tôi ngủ cùng người khác thì cũng thường lặng lẽ vào phòng.
Thần tiên đi ngang qua từng nhắc đến huyết khí của tôi bị rối loạn, dù không phải thần tiên nhưng với mức độ của Tư Dữ thì có lẽ cảm nhận được thứ gì đó khác.
Nghĩ đến việc đàn châu chấu nhắm vào tôi thì có vẻ tình hình khớp nhau.
“Chủ công, châu chấu thì xử lý thế nào tốt ạ?”
“Cái đó?”
Tôi đáp lại câu hỏi của Quan Vũ bằng giọng không có gì khó khăn.
“Cho vịt ăn hoặc xử lý như bình thường.”
“Dạ.”
So với việc dọn xác hàng chục vạn người thì dọn xác hàng trăm triệu châu chấu còn tốt hơn nhiều.
Nếu đám châu chấu gần đây nghe được chắc sẽ nổi giận vì bị coi thường.
Nhưng đã chết hết rồi nên không sao.
Sống trong thời đại chiến loạn nên quen dọn xác rồi…
Thật sự cảm giác khó tả đủ rồi.
Quạc quạc!
Ò ó o!
Trong lúc chúng tôi ở đây vật lộn với vài nghìn con châu chấu thì bên kia cũng dần quen.
Vì châu chấu quá nhiều nên xử lý mất nhiều thời gian nhưng đống cỏ dại để giữ đàn châu chấu ở đây vẫn còn rất nhiều.
Con người quyết tâm phá hoại tự nhiên thì sẽ thành ra thế nào đây.
Những nhân lực dư thừa đến mức chỉ bằng một từ ‘loài chim có hại’ đã dồn một loài chim nhỏ bé bay lượn trên bầu trời đến bờ vực tuyệt chủng.
“…….”
Tôi điềm tĩnh nhìn cảnh những binh sĩ ấy đánh chết châu chấu rồi lén lút thu thập xác.
Tại sao tôi đại khái đoán được họ sẽ xử lý xác châu chấu thế nào nhỉ.
Khi ngày đàn châu chấu ập đến khiến ngũ cốc không còn sót lại thì nông dân sẽ quay đầu nhìn về nơi châu chấu chết hàng loạt.
Con người lại ăn châu chấu đã ăn ngũ cốc…
Nghĩ kỹ thì cũng chẳng khác gì ăn ngũ cốc nhỉ?
Nếu không thì thôi.
Nghe ai đó nói còn thơm hơn tôm.
Tùy khẩu vị mà rắc đường muối gì đó.
Người không biết nghe chắc sẽ hỏi “Thật sao?” nhưng dù vậy tôi cũng chẳng có tâm trạng xác nhận.
Nói ra thì ngại nhưng tôi là kẻ ngay cả con sâu cũng không ăn được.
Ngay cả thời thơ ấu chưa biết con sâu là gì cũng đã nhè ra vì dở rồi khi biết thực thể thì càng tệ hơn.
Ở hiện đại vì nông sản phun nhiều thuốc trừ sâu nên không khuyến khích nhưng ở thời đại rất cổ như hiện tại thì không sao.
Đến mức ngay trong Kinh Thánh cũng đề cập rằng có thể ăn châu chấu.
Châu chấu thực chất được coi như món ăn quốc dân của con người.
Không phải vô cớ mà được gọi là lương thực tương lai đâu.
Tôi nhìn đám binh sĩ bận rộn di chuyển với mục đích riêng đặc biệt là những kẻ chăm chỉ thu thập châu chấu một lúc rồi buột miệng.
“…Có nên lùi thêm chút nữa không?”
“Ừ! Ý hay đấy!”
Vừa thốt lời độc thoại thì Lữ Bố gần đó gật đầu lia lịa.
“Nhỡ như vừa nãy lại bị châu chấu lao vào thì sao! Chỗ này giao cho người khác đi!”
“…….”
Tôi đến mức ngẩn ngơ vì ngay cả châu chấu cũng khinh thường mình.
Tôi thật sự trông yếu ớt đến vậy sao.
0 Bình luận