Tôi nhận lời chào mừng của Viên Thiệu rồi an toàn trở về chỗ nghỉ ngơi liền xác nhận những gương mặt tụ họp xung quanh.
Tư Dữ và Lữ Bố cùng vô số nhân tài khác là những gương mặt tôi thường xuyên nhìn thấy nên chẳng có gì lạ lẫm, nhưng…
“…….”
Những người theo Viên Thiệu thì khó mà gặp thường xuyên nên nếu không phải tình huống như lúc này thì rất khó nhìn thấy mặt họ.
“Híc.”
Trước hết là nữ nhân vừa nhìn thấy mặt tôi đã nấc một cái.
Đó là một nữ nhân mang biểu cảm nhút nhát rất hợp khi đặt cạnh Bàng Thống, nhưng tôi cảm nhận được trực giác gì đó không bình thường nên hỏi tên cô ấy với Viên Thiệu đang đứng gần đó.
“…….”
Viên Thiệu nhận câu hỏi của tôi thì dùng đôi mắt vàng lạnh lùng vẫn không thể nhìn thấu nội tâm nhìn về hướng tôi chỉ,
“Híc! Híc!”
Cùng lúc đó tốc độ nấc của nữ nhân cũng càng nhanh hơn.
…Nhìn thế này e là ngạt thở mất.
Dù năng lực thế nào thì chắc chắn không phải người gan dạ.
Viên Thiệu nhìn nữ nhân một lúc rồi dùng giọng trầm thấp nói.
“…Trương Cáp (張郃). Tự (字) là Tuấn Nghệ (俊乂).”
“Ưm?”
Vậy nữ nhân nhút nhát kia chính là Trương Cáp, một trong Ngũ Tử Lương Tướng (五子良將) sao?
Tôi nhìn danh tướng từng được coi trọng ngang hàng với Trương Liêu, Từ Hoảng, Nhạc Tiến, Vu Cấm trong lịch sử nguyên bản mà lộ vẻ kinh ngạc.
Như đã nhắc đến những nhân vật kia thì có thể thấy Trương Cáp chính là một trong những trụ cột chống đỡ Ngụy quốc do Tào Tháo lập nên.
Lưu Bị có mắt nhìn người rất chuẩn còn coi Trương Cáp nguy hiểm hơn cả Hạ Hầu Uyên, cánh tay trái của Tào Tháo, nên khỏi cần nói gì nữa.
Thực tế thì sau khi thế hệ đầu tiên dần lui về thì Trương Cáp vẫn kiên cường sống sót, liên tục ngăn chặn Bắc phạt của Gia Cát Lượng mà thể hiện rõ năng lực lão tướng (老將).
Người đáp lại Gia Cát Lượng rồi nổi dậy phản loạn khắp nơi đều bị bình định, những khoảnh khắc quan trọng thì nhất định xuất hiện phá đám.
Một vị tướng quân đã cho thấy năng lực xuất chúng đến mức có thể nói rằng nếu Trương Liêu đối đầu với nước Ngô thì Trương Cáp đối đầu với nước Thục.
Nhưng khác với Trương Liêu thì Trương Cáp có một vấn đề lớn nhất…
Còn cần nói gì nữa.
Cái vấn đề lớn nhất đó chính là sự chênh lệch về năng lực của vị chỉ huy tối cao bên nước địch.
Chỉ huy tối cao của nước Ngô là Tôn Quyền chuột nhắt, bậc thầy bỏ trốn chỉ giỏi mỗi việc phòng thủ.
Còn chỉ huy tối cao Thục Hán là Gia Cát Lượng, người dù không biết Tam Quốc Chí cũng từng nghe tên ít nhất một lần?
Kết quả Trương Liêu nhiều lần khiến thủ lĩnh Đông Ngô Tôn Quyền phải cúi đầu nhưng vẫn hưởng thọ, còn Trương Cáp thì dính bẫy mai phục của Gia Cát Lượng trở thành nhím.
Nhưng Trương Cáp dù không hoàn toàn dự đoán được mai phục thì cũng đã đưa ra ý kiến không nên đuổi theo Gia Cát Lượng.
Vậy mà sao vẫn cố đuổi theo.
Vì cấp trên lại là Tư Mã Ý.
Trương Cáp vốn từng hàng Tào Tháo từ dưới trướng Viên Thiệu nên rơi vào tình thế không thể không nghe lệnh nên tuân theo lệnh truy kích của Tư Mã Ý rồi bị bắn tập trung bởi 1.000 nỏ mà chết.
Về việc này có người cho rằng Tư Mã Ý cố ý loại bỏ chính địch nên mới phái đi, người khác thì cho rằng Tư Mã Ý chỉ lại bị Gia Cát Lượng “Tư Mã Ý” thêm lần nữa thôi…
Dù trước hay sau thì đều có sức thuyết phục nên tin cái nào cũng tùy mỗi người.
Người cuối cùng thắng lợi trong Tam Quốc Chí là Tư Mã Ý nhưng trước đó bị Gia Cát Lượng sắp xếp thứ bậc nhiều lần đến mức gọi là nhân vật chính truyện thiếu niên vượt khó khăn trưởng thành cũng không lạ.
Điểm đáng chú ý là Trương Cáp không phải loại mãnh tướng trực tiếp xông pha tiền tuyến mà là loại trí tướng đứng phía sau dự đoán cục diện rồi chỉ huy binh sĩ.
So với những vị tướng quân sở hữu võ lực Nhất kỵ đương thiên (一騎當千) thì ông ấy không có một đại thắng (大勝) nào đáng kể, nhưng cũng là một vị tướng quân hiếm khi phải chịu thất bại thảm hại trong các trận chiến.
Nói cách khác là tướng lĩnh không đạt đỉnh cao nhưng đáy rất cao, ổn định.
Nếu nói về trận bại thảm hại của Trương Cáp thì chỉ có một trận hiện lên.
Trong tiền chiến của trận công phòng Hán Trung giữa Lưu Bị và Tào Tháo thì Trương Cáp từng giao chiến với Trương Phi một lần rồi bị đánh tan tác.
Mất hết binh sĩ chỉ còn hơn chục người chạy thục mạng bằng hai chân…
Đó là do nhân vật vũ khí hình người được gọi là Vạn Nhân Chi Địch quá dị thường thôi.
Dính 1:1 với Vạn Nhân Chi Địch mà vẫn sống sót đã là điều rất phi thường rồi.
Lúc ấy Trương Cáp bỏ luôn ngựa trèo núi chạy trốn nhưng Trương Phi vẫn không bắt kịp lối chạy thần kỳ ấy.
“Ừ, Trương Cáp sao.”
“…Híc!”
Khi tôi nghe câu trả lời của Viên Thiệu rồi nhìn cô ấy thì Trương Cáp vẫn tiếp tục nấc.
Tính tình nhút nhát thế này thì làm sao dẫn dắt binh sĩ được nhỉ.
Bàng Thống thì chỉ cần ở phía sau lập kế hoạch là được nhưng Trương Cáp thì phải trực tiếp vung thương vung kiếm chứ.
Tôi nghĩ Trương Cáp cũng là kiểu người khi cần thì làm rất chắc chắn giống tiểu mưu sĩ.
‘Nếu, nếu, nếu không hợp tác điều tra thì sẽ gặp chuyện đáng sợ đấy!’
‘Ha ha ha! Tiểu quỷ! Đừng tưởng uy hiếp thế này là ta sợ nhé!’
‘Ư ư… Thật sự không được đâu….’
Cái gì nhỉ.
Tôi từng giải thích rồi mà.
‘Vậy, vậy thì bắt đầu từ ngón tay nhé.’
‘…Gì cơ?’
‘Xin hãy trả lời nhanh nhất có thể…?’
‘Khoan đã… Ư a a a a!!’
Bàng Thống với gương mặt nhút nhát ấy mà làm đủ thứ đáng sợ chứ?
Ngay cả tôi đứng gần cũng nổi da gà.
…Nên mới thiêu sống một nửa quân Ngột Đột Cốt ở Lạc Phượng Pha chứ.
Nghĩ đến đây thì tò mò thật.
Kẻ nói chuyện đứt quãng đến mức người nghe phát cáu ấy giờ đang làm gì nhỉ.
“Đinh Lăng! Ta đã bảo đừng dụ dỗ nữ nhân lung tung mà!”
“Ừ?”
Khi tôi đang nhìn Trương Cáp bằng ánh mắt tò mò thì Lữ Bố gần đó nhảy dựng lên hét lớn.
“Nhìn bằng ánh mắt thâm thúy thế kia thì ai cũng đổ rạp hết đấy!”
“Thâm thúy… cái gì?”
Trước biểu đạt kinh khủng của Lữ Bố tôi nhất thời mất hồn chỉ có thể hỏi lại bằng giọng ngẩn ngơ.
Tôi sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu rồi thở dài trong lòng nói.
“Dù sao thì có vẻ không phải vậy đâu.”
“Không phải sao?!”
Lữ Bố nghe câu trả lời của tôi thì quay phắt đầu trừng mắt nhìn Trương Cáp.
“Này! Ngươi nghe hết rồi chứ!”
“Hiii?!”
“Ai nói đúng! Mau trả lời rõ ràng… Ưm ưm!”
Tôi hôm nay cũng như mọi khi bịt miệng Lữ Bố đang nổi điên rồi cười ha ha.
“Xin lỗi nhé. Thiên Hạ Vô Song nhà ta thường xuyên như vậy đấy.”
“Vậy, vậy sao ạ?”
“Ừ. Nên cuộc trò chuyện vừa nãy thì không cần để tâm.”
“Hic! Dạ, dạ!”
Trương Cáp giờ nấc còn nhiều hơn vừa nãy nghe lời tôi thì gật đầu lia lịa với tốc độ kinh người.
“…….”
“Hiii….”
Tôi nhận ra Lữ Bố bị bịt miệng đang trừng mắt đáng sợ nhìn Trương Cáp nên dùng tay còn lại che luôn mắt Lữ Bố.
Giống như đang trấn an cá sấu vậy, bịt cả miệng lẫn mắt.
Tôi không thể đoán được nếu tôi không có mặt ở gần đây thì rốt cuộc cô ấy sẽ bày ra cái thói mắc bệnh tâm lý gì nữa.
Tôi không có sức mà vẫn chế ngự được Lữ Bố thì chắc mọi người thắc mắc nhưng Lữ Bố vì tránh xảy ra sự cố nên khi tôi chạm vào thì bản năng thả lỏng toàn thân.
Nếu Lữ Bố vùng vẫy rồi lỡ tay đánh trúng một cái thì tôi sẽ vỡ tan như bánh quy.
Không phải đùa đâu, thật sự đấy.
Dĩ nhiên Tư Dữ sẽ không đứng nhìn nhưng vốn dĩ Lữ Bố là người nâng niu tôi như vàng như ngọc nên tránh tối đa va chạm với tôi.
Mỗi lần như vậy tôi đều cảm nhận được mình chiếm bao nhiêu vị trí trong lòng họ nên chỉ biết cười khổ.
“Ưm! Chỉ khí thế thôi đã khiến toàn thân tê rần rồi!”
“Đây chính là Thiên Hạ Vô Song sao…!”
Nhan Lương và Văn Xú hộ vệ Viên Thiệu khi tình hình lắng xuống thì lập tức thốt lên cảm thán.
“Đại tướng quân có thể xử lý nhẹ nhàng Thiên Hạ Vô Song như vậy thì rốt cuộc…”
“Thiên hạ gọi là Đại tướng quân ban đêm thì hóa ra là thật…”
“…….”
Không phải chứ sao lại phát sóng địa phương thế này.
Thật sự là đám bà tám thích buôn chuyện sao?
Khi tôi lộ vẻ bối rối thì Viên Thiệu vẫn im lặng từ đầu khẽ quay đầu.
“…Nhan Lương, Văn Xú.”
Rõ ràng giọng nói vẫn như thường lệ nhưng sao lại nghe lạnh đến vậy.
Không chỉ mình tôi cảm nhận bầu không khí kỳ lạ này nên hai người đang nói chuyện thì giật mình đáp lại Viên Thiệu đầy sức sống.
“Hựp!”
“Xin, xin lỗi chủ công!”
Khí chất xuất chúng nắm bắt thuộc hạ chỉ trong nháy mắt.
Nhờ dáng vẻ ấy mà Viên Thiệu trong lịch sử nguyên bản mới xây dựng được thế lực mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.
“Thuộc hạ đã thất lễ trong chốc lát.”
“…….”
“Để bày tỏ ý tạ lỗi thì thần xin đích thân rót rượu cho Đại tướng quân, ngài nghĩ sao ạ?”
“…Ta thì không sao cả.”
Tôi thả tay đang bịt mắt Lữ Bố ra rồi chậm rãi đưa chén rượu về phía trước.
Róc rách róc rách.
“…Ưm! Ưm ưm!”
Trước cảnh Viên Thiệu bình thản rót rượu, Lữ Bố tiếp tục hét gì đó nhưng tôi phớt lờ.
Nếu thả ra thì chắc chắn lại gây náo loạn vì bảo tôi đang dụ dỗ nữ nhân.
Tôi đã nắm rõ toàn bộ thói quen hành động của Lữ Bố rồi.
0 Bình luận