Gia Cát Lượng trong trận khẩu chiến bị Tư Mã Ý đánh một chiều, đây là tình huống thật sự hiếm thấy.
Thực ra cái cuộc đấu khẩu mà gọi là khẩu chiến cũng thấy ngượng ngùng này ngay khi tôi đứng ra hòa giải giống như mọi khi đã lập tức kết thúc.
“Thôi dừng ở đây đi. Còn việc phải làm mà?”
“…Chậc.”
Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất, đó là người tiếc nuối giờ đổi từ Gia Cát Lượng sang Tư Mã Ý?
Tư Mã Ý trông như rất tiếc vì bỏ lỡ cơ hội hiếm có, nhưng không liên quan gì đến bộ dạng đó, con bé vẫn ngoan ngoãn nghe lời tôi.
Nhận ra biểu cảm nghi hoặc của tôi, Tư Mã Ý dùng giọng bình thản nói.
“Cơ hội đâu chỉ có một lần này.”
“…Vậy sao?”
Đại khái đã đoán được, nhưng có vẻ con bé đang lên kế hoạch trêu chọc Gia Cát Lượng rất nhiều với tư cách một thiếu nữ chưa từng làm chuyện ấy.
“Vốn dĩ ngay từ đầu nếu như lúc ngài bảo dừng lại thần không chịu dừng lại thì….”
“…?”
“…….”
Lúc đó Tư Mã Ý đang tiếp tục nói thì đột nhiên ngậm miệng lại, rồi liếc liếc nhìn tôi.
Tư Mã Ý cũng biết cách chọc tức người khác đấy nhỉ.
Có hai cách khiến người ta tức giận, cách thứ nhất chính là nói nửa chừng rồi dừng.
Còn cách thứ hai thì…
“Không dừng thì sao?”
“…Ư, ư ư. Phải để thần tự miệng nói ra sao?!”
Khi tôi cười toe toét hỏi thì Tư Mã Ý lập tức đỏ mặt hét lên.
Tôi nhún vai nói.
“Sao thế? Ta thật sự không biết mà.”
“Thôi bỏ đi!”
Nghe giọng tôi âm hiểm thì Tư Mã Ý hậm hực quay phắt đầu đi.
Dù sao thì nhạy bén thật.
Nếu Tư Mã Ý không nghe lời tôi thì tôi sẽ làm chuyện kinh khủng như con bé lo lắng.
Ví dụ như dạy con bé nụ hôn thật sự là gì đại loại thế.
Giờ mà còn xấu hổ hay cư xử đoan trang thì đã đi quá xa rồi.
Tôi nhìn Tư Mã Ý vẫn đỏ mặt nhưng không có ý định rời khỏi đùi tôi, chỉ bình thản cười.
“Ư ư… Dự đoán rồi nhưng không ngờ lại đi trước…”
“…….”
Cuối cùng Bàng Thống và Gia Cát Lượng đã nắm được toàn bộ tình hình, phản ứng mỗi người một khác nhưng giờ thì không cần để ý lắm.
…Ừ.
Bây giờ thì thế.
Tôi nhìn hai mưu sĩ đang bối rối lúng túng nhưng không khí lại thay đổi kỳ lạ, rồi khẽ quay đầu đi.
──────────
Đã bao lâu kể từ khi đến Ký Châu để giải quyết nạn châu chấu.
Đại khái chưa đến hai tháng.
Ban đầu định diệt sạch châu chấu rồi lập tức trở về, nhưng như thể chờ tôi đến Ký Châu vậy, sự kiện liên tiếp xảy ra nên thời gian về Lạc Dương cứ bị trì hoãn mãi.
Chuyện không ngờ nổi là Viên Thiệu thống trị Ký Châu lại dụ dỗ tôi, rồi còn kết đôi với một trong những tiểu mưu sĩ luôn bám theo tôi.
Và quan trọng nhất là sự kiện đám nhân vật phái Dự Châu trong thế lực Viên Thiệu, lấy Quách Đồ và Tân Bình làm trung tâm, định lật đổ hoàn toàn Ký Châu.
Có lẽ vì tôi xử lý quá đơn giản nên không có cảm giác.
Nhưng việc đám phái Dự Châu định làm ở Ký Châu chính là phản loạn.
Tội nghịch tặc mà chỉ cần dính líu chút thôi là đầu lìa khỏi cổ.
Dù sao thì kẻ chủ mưu lập kế hoạch là Quách Đồ tự hào với tỷ lệ trúng kế 0% nên trấn áp phản tặc không khó, nhưng vì đám dính líu với hắn quá nhiều nên xử lý hậu sự cực kỳ vất vả.
Dù năng lực có hạn nhưng bọn chúng ngồi vị trí cao lâu năm nên nhân mạch rất rộng.
Việc điều tra từng nhân mạch để phân loại kẻ có liên quan nghịch tặc và không liên quan đã tốn không ít thời gian.
Thực ra nếu muốn tiết kiệm thời gian thì không cần làm vậy, cứ kết án tử hình hết là xong…
Nhưng tôi có làm thế đâu.
Nghịch tặc cơ bản là diệt tam tộc, tiến thêm bước nữa là diệt cửu tộc, nên một nghịch tặc kéo theo hàng ngàn người liên quan làm bạn chết là chuyện bình thường.
Huống chi là cao quan Hà Bắc đan xen chằng chịt.
Nói thật thì có thể kéo hơn vạn người ra pháp trường.
Ở thời đại này nhà Hán có đến 50 triệu dân, nên chỉ một lần thanh trừng là máu chảy thành sông.
Dù sao thì để ngăn chặn tối đa tình huống đó, tôi chạy đôn chạy đáo mấy ngày.
“Đại khái thế này là xử lý xong hết rồi chứ?”
“Vâng, vâng ạ!”
Hôm nay cũng như thường lệ đang dạo đêm với ai đó, tôi gật đầu.
“Chắc chắn chứ?”
“Vâng! Theo tin tức của thần thì tên thương nhân cấu kết với phái Dự Châu để trục lợi tư nhân thì tên này là tên cuối cùng!”
“Vậy sao.”
Tôi nhìn Hứa Du đang run lẩy bẩy trước mặt rồi khẽ đá thứ gì đó dưới chân.
“…Hiiiik!”
“À, xin lỗi. Không cố ý.”
Thứ lăn lông lốc đến trước mặt Hứa Du đang cúi gập người nhìn sắc mặt tôi liên tục.
Thứ đó là cái đầu người còn sống cách đây không lâu.
Người ta thường nói cùng hội cùng thuyền, mấy tên thương nhân cấu kết với Quách Đồ để trục lợi tư nhân đã lén lút dấn thân vào việc làm ăn bất hợp pháp.
Cái đó, những chuyện như buôn lậu hay buôn bán nô lệ ấy.
Tên này là kẻ ác độc nhất trong đám nên tôi không nương tay, chặt đầu luôn.
Thành thật thì bắt cóc trẻ con bán làm nô lệ là vượt ranh giới rất nặng.
Đặc biệt chọn lọc trẻ mồ côi cha mẹ hay trẻ nghèo khổ để bắt đi bán thì cực kỳ ác độc.
Tôi nhìn tên thương nhân mắt trợn trừng chết rồi chép miệng.
“Chậc chậc. Vì chút tiền mà khiến người khác rơi lệ máu thì sao được?”
“Đúng vậy! Đám rất độc ác!”
“Ừ. Độc ác như rác rưởi.”
Tôi tiến lại gần Hứa Du vẫn đang đổ mồ hôi lạnh, vỗ vai cô ta.
“Hãy luôn khắc ghi tình cảnh hiện tại này.”
“Câu, câu đó là ý gì ạ…?”
Còn gì nữa chứ.
Vẫn chưa hiểu sao?
Mặc dù dạo gần đây do mải mê thu mình lại nên có vẻ như cô ta không có lén lút nhận tiền đút lót, thế nhưng tôi vẫn nhìn chằm chằm vào nhân vật có thể lại tiếp tục gây ra rắc rối khi tôi trở về Lạc Dương.
“Thật sự không biết sao?”
“…!”
Nhận ra sắc mặt tôi thay đổi, Hứa Du lập tức hét lên với tôi.
“Không ạ! Thần, thần hiểu hết rồi!”
Đêm tối mịt mù khi mặt trời lặn.
Nhìn đôi mắt Tư Dữ và Lữ Bố lấp lánh lạnh lẽo dưới ánh trăng, Hứa Du nghĩ gì đây.
“…….”
Run run run run.
Ít nhất tôi biết cô ta sợ kinh khủng.
Dù sao thì cũng đáng sợ thật.
Xung quanh không có đồng minh nào, những tên đồ tể vừa chặt đầu người đang cầm vũ khí nhỏ máu nhìn chằm chằm mình.
Hơn nữa kẻ chỉ huy bọn chúng thường bước những bước giết chóc như thể cân nhắc có nên giết mình không, sao không sợ được.
Nếu vừa nãy Hứa Du trả lời sai thì sao…
Tôi cũng không chắc cô ta còn sống nổi không.
Nhưng nhờ công việc gián điệp của Hứa Du mà tiết kiệm được rất nhiều thời gian là sự thật.
Dù không có sự giúp đỡ của cô ta thì kết quả vẫn thế, nhưng xét thư tay của bệ hạ ngày càng dài theo thời gian trôi thì công lao của cô ta rất lớn.
Nội dung chỉ là hỏi thăm bình thường nhưng tôi biết được.
Con gái tôi Lưu Thinh ngày nào cũng khóc tìm phụ thân, hôm qua cũng ngủ một mình, những nội dung đó dù không phải tôi cũng biết hết.
Nghĩ thế nào cũng là ngầm thúc giục mau về.
Mỗi ngày trôi qua, biểu cảm của cấm quân thay đổi từng chút một cũng khá thú vị.
Hiện giờ trong hoàng cung đang xảy ra chuyện gì đây.
Tôi khẽ tránh dòng máu chảy ra từ thân thể mất đầu rồi nói với Lưu Bị gần đó.
“Tài sản tên này nộp vào quốc khố, thi thể xung quanh đốt sạch đi.”
“Tuân mệnh.”
Đương nhiên nếu nói đương nhiên thì người mất mạng ở đây không chỉ một tên thương nhân.
Tên này cũng có gì đó mờ ám nên dẫn theo đám côn đồ.
Không biết thuê bằng tiền hay hứa hẹn gì khác nhưng chắc chắn là đám cấu kết với kẻ xấu.
Có kẻ lập tức nhận ra chênh lệch thực lực, ngoan ngoãn đầu hàng rồi bị kéo vào ngục, nhưng cũng có vài tên không biết điều đến phút cuối vẫn chống cự, nói không thể làm nô lệ.
Kết cục của đám không biết điều đó thì rõ như ban ngày.
Tôi nhìn cảnh thuộc hạ gom thi thể lại một chỗ rồi nói với Hứa Du.
“Hứa Du.”
“Gọi, gọi thần ạ?”
“Sau này chớ làm chuyện khiến ta phật ý.”
“Đâu dám, Đại tướng quân!”
Trong Diễn Nghĩa thì vì nói bừa mà bị Hứa Chử, hộ vệ của Tào Tháo, giết, trong chính sử thì bị chính Tào Tháo giết, vậy mà với tôi thì trả lời rất ngoan.
…Lẽ nào do chưa lập được công trạng gì trên chiến trường nên mới không trở nên kiêu ngạo sao?
Thành thật thì nếu phán đoán vượt ranh giới thì tôi định xử lý ngay.
Nếu vừa nãy trả lời sai câu hỏi của tôi thì chắc chắn thêm một cái xác vào đống thi thể kia, nhận ra điều đó nên Hứa Du chỉ biết run rẩy tại chỗ.
0 Bình luận