501-600

Chương 502: Hoàng trùng (蝗蟲) (2)

Chương 502: Hoàng trùng (蝗蟲) (2)

“Hà Bắc xảy ra chuyện sao?”

“Dạ. Là việc thần nhất định phải làm ạ.”

Hoàng đế bệ hạ vừa nghe lịch trình của tôi thì khẽ thở dài nhỏ.

“…Gần đây trẫm thấy ngươi có vẻ hơi ngoan ngoãn nên mới nghĩ…”

“Bệ hạ?”

“Không, không có gì đâu.”

Bệ hạ khẽ lắc đầu rồi dùng giọng điềm tĩnh hỏi.

“Lần này ngươi định lang thang bên ngoài bao nhiêu tháng?”

“…Ít nhất cũng không quá mùa thu năm nay ạ.”

Không hiểu sao từ “lang thang bên ngoài” lại mang âm điệu mạnh mẽ kỳ lạ.

Khi tôi đáp lại trong cảm giác ngẩn ngơ nhưng vẫn bình tĩnh thì bệ hạ nói như người vợ tiễn chồng mắc chứng thích rong chơi.

“Ừ. Vậy thì ít nhất trong vòng hai tháng sẽ trở về chứ.”

“…….”

Bệ hạ lẩm bẩm lời chứa đựng rất nhiều ý nghĩa rồi không giấu được vẻ lo lắng.

“Ngươi nhất định phải bình an trở về mà không bị thương tích gì.”

“A bu a!”

Tôi nhận sự tiễn đưa của bệ hạ và Lưu Thinh đang chập chững bước đi rồi dễ dàng đến được Hà Bắc.

Quạc quạc──!

Ò ó o──!!

…Cùng với vô số gia cầm theo sau lưng tôi.

“…….”

Nữ nhân tóc vàng đến đón tôi vì nghe tin tôi đến Hà Bắc thì đứng sững tại chỗ.

Chắc đang cố gắng vắt óc suy nghĩ xem nên phản ứng thế nào trước cảnh tượng vượt quá sức tưởng tượng này.

Binh tinh nhuệ tối thượng của nhà Hán đến hộ tống Đại tướng quân.

Và phía sau là hàng vạn gà vịt đang kêu quạc quạc inh ỏi.

Thành thật thì ngay cả tôi cũng nghĩ đây là chuyện quái quỷ gì vậy.

Từ góc nhìn của Viên Thiệu thì đang lo lắng không biết Đại tướng quân có phải đang thử thách mình điều gì không cũng chẳng có gì lạ.

Nhìn phản ứng của Viên Thiệu chắc sẽ thú vị lắm nhưng giờ có việc quan trọng hơn nhiều nên tôi mở miệng.

“Tình hình hiện tại chắc rất bối rối nhưng mong ngươi hiểu rằng có lý do.”

“…Dạ, vâng. Thần hiểu ạ.”

Đương nhiên Viên Thiệu hoàn toàn không đoán được lý do ấy là gì.

Nhưng ở nơi mọi ánh mắt đổ dồn thế này thì không thể lớn tiếng tuyên bố hoàng trùng sắp kéo đến được.

Tiểu mưu sĩ từng nói rồi mà.

Nếu lớn tiếng khoe khoang như thể sắp xảy ra chuyện gì đó rồi cuối cùng chẳng có gì xảy ra thì xấu hổ không chịu nổi.

Không biết thần tiên kia nói dối thì được lợi gì nhưng cũng không thể loại trừ khả năng.

Cái, gì nhỉ.

Các đạo sĩ trong chuyện xưa thường thích chơi khăm người có quyền lực phải không.

Chỉ tính riêng Tả Từ được miêu tả trong Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa thôi cũng đã công khai chơi khăm Tào Tháo bằng cách bảo ông ta hãy quên đi trần tục và giao lại thiên hạ cho Lưu Bị rồi cùng đi tu luyện đạo thuật.

Bộ dạng thong thả trốn thoát mặc cho Tào Tháo tức giận và định giết chết ông ta chính là một công cụ cho thấy rõ nhân vật đạo sĩ được người đời nhận thức như thế nào.

Thế giới mà tôi đang sống cũng tồn tại quái lực loạn thần nên không thể loại trừ khả năng thần tiên kia chỉ muốn nhìn tôi mất mặt mà cười khẩy giống trường hợp vừa nói.

…Dù thần tiên có thật sự làm vậy vì tính nghịch ngợm thì vẫn hơi nghi ngờ.

Thần tiên là tồn tại cao hơn đạo sĩ một bậc mà.

Kẻ siêu thoát mọi thứ ở trần thế và nghịch thiên (逆天) sao lại vì tâm trạng đơn thuần mà chơi khăm tôi được.

Nếu sống lâu mà cứ làm đủ thứ kỳ quặc thì từ đầu đã không thành thần tiên rồi.

Tôi dùng biểu cảm như mọi khi nhìn Viên Thiệu rồi nói.

“Sẽ nói riêng sau nên đừng lo lắng.”

“Dạ.”

Tôi đại khái nói về đội vịt rồi lập tức chuyển sang chủ đề khác.

“A, trước hết phải hỏi cái này đã.”

“Xin mời ngài nói.”

“Việc cai quản Hà Bắc có khó khăn gì lớn không?”

“Việc đó thì…”

Viên Thiệu vừa nhận câu hỏi của tôi đã khẽ bỏ lửng lời.

Ừ?

Có vấn đề gì sao?

Trước khi rời Hà Bắc sau khi bắt Công Tôn Toản thì trông không có vấn đề gì lớn mà.

Khi tôi bình tĩnh chờ câu trả lời thì Viên Thiệu hiếm khi nhìn chừng tình hình rồi nói.

“Việc, thi thể Công Tôn Toản mà ngài gửi đến…”

“…….”

À.

Quả nhiên cái đó hơi quá thật.

Thi thể Công Tôn Toản toàn thân bị lột da trừ mặt rồi ướp muối trong bình chắc chắn là cảnh tượng không thể nhìn nổi.

Muối có tính hút nước xung quanh mà.

(Đã từng là) Công Tôn Toản bị ướp muối nên thi thể không thối nhưng ngoại hình chắc nhăn nheo rất nhiều.

Hơn nữa máu còn sót lại thấm vào muối tạo nên cảnh tượng kinh khủng.

Vậy thì dù có dán mosaic cũng đủ bị xếp hạng cấm thanh thiếu niên.

Dòng dõi Hán Cao Tổ từng biến Bành Việt thành mắm rồi rải khắp thiên hạ để diệt trừ sau khi dùng xong nên bệ hạ cũng biến Công Tôn Toản thành mắm.

Dân chúng Hà Bắc phản ứng thế nào trước kết cục tàn khốc của Công Tôn Toản đây.

Viên Thiệu như giải tỏa nghi hoặc của tôi thì chậm rãi giải thích.

“…Dù có nhiều lời ra tiếng vào nhưng bách tính phản ứng tích cực ạ.”

“Vậy sao?”

“Dạ.”

Theo Viên Thiệu thì đã lấy phần đầu của thi thể Công Tôn Toản trong bình muối ra trưng bày ở đại lộ.

Tức là món đồ chơi thùng cướp biển (phiên bản người thật) đã xuất hiện giữa đường phố.

Dù có nghĩ rằng trưng bày thứ đó ở nơi trẻ con đi qua cũng được không thì thời đại này người chết như rạ nên sức chịu đựng với sự tàn khốc khá cao.

Dù là nơi trị an tốt đến đâu thì chỉ cần ra khỏi thành tường là đủ loại nguy hiểm rình rập.

Điển hình là đám đạo tặc cầm đao cướp bóc và mãnh thú lang thang trong núi để lấp đầy cái bụng đói.

Dù tôi và người xung quanh đang nỗ lực nhưng đất nhà Hán quá rộng nên cần thời gian dài để xử lý hết các yếu tố này.

Có thể nói là hiện thực khá cay đắng.

Để triệt để nhổ tận gốc ảnh hưởng của tham nhũng kéo dài hàng chục năm thì cần thời gian còn dài hơn thế.

Nhìn phản ứng của tôi thì Viên Thiệu tiếp tục nói.

“Nhờ vậy mà nhận được sự ủng hộ của bách tính nên việc cai quản Hà Bắc không có khó khăn gì ạ.”

“Vậy thì may rồi.”

Dù sao thì tôi nghĩ Viên Thiệu dù không có (đã từng là) Công Tôn Toản cũng sẽ cai quản Hà Bắc tốt thôi.

Nhân vật hiểu rõ cách lấy lòng người.

Thành thật thì về mặt biểu diễn chính trị thì ngay cả Tào Tháo cũng không theo kịp.

…So sánh với đối tượng hơi sai rồi.

Vốn dĩ Tào Tháo không thèm nhìn mặt người khác mà.

Nếu Tào Tháo biết nhìn mặt người khác thì đã không gây ra Đại Hiệu Đồ ở Từ Châu.

Nếu Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản có nhẫn nại như Viên Thiệu thì đã thống nhất thiên hạ từ lâu mà chẳng cần Lưu Bị gì.

“…….”

Tôi đứng trước Viên Thiệu nhìn thẳng vào cô ấy.

Viên Thiệu Bản Sơ (袁紹 本初).

Sinh ra là con rơi bị gia tộc ruồng bỏ nhưng nhờ sức hút và hành động lực xuất chúng mà xây dựng thế lực khổng lồ đe dọa Tào Tháo suốt đời.

Tào Tháo ít nhất còn nhận được sự hỗ trợ dồi dào từ gia tộc nhưng Viên Thiệu thì bị gia tộc khinh miệt và phân biệt đối xử.

Kết quả Viên Thiệu đã bản năng nhận ra cách làm sao để mình có lợi.

Khi còn hoạt động dưới trướng Hà Tiến đối đầu với Thập Thường Thị?

Lũ này vốn đã bị thế gian đánh giá thậm tệ rồi nên không cần phải nói thêm làm gì.

Khi Đổng Trác nắm quyền hành hung?

Tên này đương nhiên cũng khỏi nói.

Khi Thứ sử Ký Châu Hàn Phúc ép buộc mình thì lợi dụng tính cách Công Tôn Toản để được lợi ngư ông đắc lợi, khi đối đầu Công Tôn Toản thì biến thế lực xung quanh hắn thành đồng minh đánh bại Bạch Mã Tướng quân khi ấy được đánh giá là không có đối thủ.

Vấn đề duy nhất là tính cách bản thân đã bị bóp méo nghiêm trọng.

Tính cách vốn dĩ đã như vậy sao.

Hay vì sinh ra là con rơi chịu đủ loại áp bức từ gia tộc.

Con rơi bị gia tộc trục xuất coi như mồ côi thì méo mó cũng méo mó một cách triệt để.

Trước hết ông chịu tang ba năm hai lần cho cha chỉ sinh ra mình và mẹ kế không chung huyết thống, gần như tự hành hạ bản thân.

Nhờ nỗ lực của bản thân mà giành được danh vọng kinh người, sau này khi Đổng Trác nắm quyền hành hung thì Viên thị tộc ở Lạc Dương thậm chí không thèm quan tâm mà lập liên minh quân.

Viên thị tộc vốn ruồng bỏ Viên Thiệu nên có thể nói không quan tâm.

Nhưng vấn đề là ở Lạc Dương có mẹ ruột sinh ra Viên Thiệu.

Cuối cùng Viên Thiệu mất mẹ ruột vì Đổng Trác nên nhận được sự đồng tình mà càng củng cố vị trí của mình.

Đến đây thì đại khái đoán được chứ.

Nhân vật sẵn sàng phá hủy cả gia tộc và gia đình mình nếu cần, thậm chí phá hủy giá trị Hán (漢) gắn kết dân tộc để vươn tay lên trời.

Viên Thiệu là anh hùng méo mó có thể đưa ra quyết định tàn nhẫn bất cứ lúc nào để leo cao hơn.

Có người gọi ông là quái vật chính trị thì cũng chẳng sai.

“Viên Thiệu.”

“Dạ.”

Tôi lên tiếng với nữ nhân tóc vàng có lẽ đến giờ vẫn còn méo mó.

“Có điều gì ngươi mong muốn không?”

“…?”

“Nhìn nỗ lực của ngươi đến giờ thì ta nghĩ mình có thể giúp gì đó.”

Nếu giờ Viên Thiệu muốn vị trí cao hơn hiện tại thì tôi sẵn sàng nhường.

Vị trí cao thì trách nhiệm cũng càng nặng nề.

“Giờ không cần nói cũng được nên cứ từ từ suy nghĩ.”

“…….”

“Để trong lòng mãi cũng không tốt cho sức khỏe đâu.”

Tôi nói điềm tĩnh với nữ nhân khác với bằng hữu không bao giờ biểu lộ cảm xúc rồi bước đi.

Giờ đến lượt đi bắt châu chấu rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!