Tôi sau khi thưởng thức vài lần cái quang cảnh hiếm có tia sét giáng xuống giữa trời quang mây tạnh đã có thể bình an vô sự trở về thành phố.
Thành thật mà nói thì cảnh tượng khá thần kỳ nhưng cũng không có cảm xúc gì hơn thế.
Một số binh sĩ coi đó là điềm xấu mà lộ vẻ bất an nhưng đàn châu chấu đã ập đến rồi thì còn chuyện gì xảy ra nữa.
Nếu ở đây lại xảy ra sự kiện mới thì tôi sẽ quên cả thể diện ngay tại chỗ chửi thề luôn.
Quạc quạc.
Cục cục. Cục cục.
Đàn gia cầm đã no nê sau khi ăn thịt châu chấu thì lộ biểu cảm cực kỳ thỏa mãn vừa lạch bạch theo sự dẫn dắt của binh sĩ.
Nhưng không ngờ gia cầm lại biết làm biểu cảm thỏa mãn.
Cảm xúc biểu lộ phong phú hơn dự đoán của tôi nhiều.
Đám gà vịt này sớm muộn cũng sẽ được xử lý theo cách khác nhau.
Trước hết là vịt.
Như tôi đã giải thích lần trước vịt sẽ được đưa đến vùng Giang Đông để thực hiện phương pháp nuôi vịt.
‘Vâng? Ngài nói thả vịt ra để giúp làm ruộng ạ?’
‘Ừ.’
Tư Mã Ý thường xử lý công việc với biểu cảm cộc lốc vừa nghe ý tưởng của tôi thì lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
Ừ thì dù là thiên tài đi nữa khái niệm nuôi vịt thì vẫn khá xa lạ.
Tôi không biết phương pháp này xuất hiện cụ thể vào thời kỳ nào nhưng chắc chắn là tương lai khá xa.
Lý do nuôi vịt nổi tiếng cũng đại khái là nông nghiệp thân thiện với môi trường gì đó mà nổi lên chứ.
Tôi lập tức nói tiếp với Tư Mã Ý đang lộ vẻ ngơ ngác.
‘Có vẻ khá hiệu quả trong việc diệt trừ sâu bệnh không?’
‘…Đúng là ăn đủ thứ thật.’
Tư Mã Ý nhớ lại những việc đàn vịt đã làm trên đường đến Ký Châu thì chậm rãi gật đầu.
Khi đi đường thấy cỏ là nhổ ăn rột rột thấy quả rơi trên đất là nuốt chửng khi thả tạm xuống nước gần đó thì bắt cá với khí thế kinh người.
Còn sâu bọ thì khỏi cần nói.
Hơn nữa lượng phân chúng thải ra cũng kinh khủng nhưng dù nghe thì có vẻ bẩn thỉu nhưng phân vịt rải khắp nơi lại trở thành dưỡng chất giúp cây cối mọc lên mạnh mẽ.
Ở Giang Đông vốn đã làm nông nhiều vụ trong năm nếu thả chúng ra thì sẽ giúp ích rất nhiều.
Vốn dĩ ngoài lý do đó còn có lý do phải để lại đội vịt.
‘Lần này may mắn không có thiệt hại lớn nhưng lần sau cũng có thể bị đàn hoàng trùng ập đến.’
‘…….’
‘Đến lúc đó mới nuôi vịt lại thì đã muộn.’
Hiện tại đội vịt này cũng là nhờ thần tiên báo trước nên tôi mới vội vã hành động tạo ra.
Đàn châu chấu được gọi là thiên tai vì lý do gì.
Vì đột ngột xuất hiện từ nơi không ngờ tới gây thiệt hại lớn nên mới gọi là thiên tai.
Dù thu thập thông tin kỹ đến đâu thì đàn hoàng trùng bay hơn 100km một ngày nên dù may mắn thì khoảng thời gian dư dả cũng không quá một tháng.
Trong thời gian ngắn như vậy mà nuôi vịt số lượng lớn rồi vận chuyển đến nơi xảy ra sự kiện thì gần như bất khả thi.
Khi có thể làm được thì thiệt hại đã kinh khủng rồi.
Nuôi 10 vạn vịt đâu phải chuyện dễ dàng nhưng nhà Hán từ thời cổ đại đã là cường quốc dân số vượt vài triệu người.
Hiện tại tổng dân số các nước tổ tiên bên phải tôi cộng lại cũng chưa tới 100 vạn đâu?
Tôi từng nghe đâu đó dân số Cao Câu Ly thời kỳ này khoảng 15 vạn nên đại khái vậy.
Dù sao thì thời kỳ này thuế má cũng kinh khủng nên nuôi đám vịt quạc quạc thì vẫn chịu được.
‘…Vậy còn gà thì sao ạ?’
‘Gà?’
Ò ó o──!!
Tôi nhìn thoáng đàn gà đang gáy vang dù chưa đến giờ mặt trời mọc.
Nuôi vịt thì từng nghe nhưng nuôi gà thì chưa từng nghe bao giờ.
Gà là nguồn cung cấp protein tuyệt vời với trứng nhưng theo thời gian khi già đi thì không đẻ trứng nữa.
Dù sao thì từ góc nhìn con người thì cũng đáng tiếc.
Lần đại chiến vịt – châu chấu này gà cũng đóng góp lớn nên tôi cũng hơi do dự có nên biến chúng thành gà rán không.
‘Gà thì… ừm phải làm sao đây.’
Tôi suy nghĩ một lát rồi nhún vai nói.
‘Trước mắt để sau tính. Nếu không nghĩ ra cách gì thì lúc ấy bắt ăn.’
‘…Vâng ạ.’
Chắc nếu gà nghe được lời tôi vừa nói thì sẽ giật mình kinh hãi lắm.
Nhưng biết làm sao được.
Vịt thì thôi còn gà thì thật sự chỉ nghĩ đến việc bắt ăn.
Quạc quạc─!
Ò ó o─!
Hàng chục vạn gia cầm nối đuôi nhau tiến quân trông thật kỳ quái, có tiền cũng không mua được cảnh tượng.
Nơi tôi dẫn theo cảnh tượng kỳ quái ấy hướng tới chính là quận Cự Lộc.
Thành thị lớn gần nhất so với Tinh Châu nơi đội vịt chiến đấu với đàn châu chấu chỉ có quận Cự Lộc nên lựa chọn đương nhiên.
Giờ thì ở quận Cự Lộc chỉnh đốn lại rồi trở về Lạc Dương.
Như mọi người thì bước chân về nhà lúc nào cũng nhẹ nhàng sảng khoái nhất.
“…….”
“Ưm….”
Hiện tại Hoa Đà và Trương Giác dường như phát hiện dị biến gì đó trong tình trạng sức khỏe của tôi nên gần đây luôn lảng vảng xung quanh.
Họ bắt mạch tôi nhiều lần trong ngày rồi nghiêng đầu như không hiểu gì hoặc như hiện tại phát ra tiếng trầm ngâm.
Giống như biểu cảm của y sư thấy bệnh nhân nhập viện đột nhiên khỏi hẳn vậy.
Có vẻ y thuật của thần tiên thật sự có hiệu quả.
Vẫn duy trì năm bữa ăn nhỏ mỗi ngày nhưng tôi cũng cảm nhận được cơ thể tràn đầy sức sống trở nên hoạt bát hơn.
Lý do duy trì năm bữa ăn không thay đổi thì không gì khác…
‘Giờ dường như không gầy đi nữa….’
‘Không gầy cái gì mà không gầy?!’
Mỗi lần tôi định giảm lượng một chút thì Lữ Bố giật mình nhảy dựng lên.
Lữ Bố nắm cổ tay tôi kéo dài da thịt chẳng tăng thêm bao nhiêu rồi nói.
‘Nhìn này! Vẫn gầy nhom như bộ xương biết đi ấy chứ?!’
‘…….’
‘Trước khi y sư cho phép thì tuyệt đối không được──!!’
Làm sao chống lại khí thế kinh người ấy được.
Giờ tôi đã bị giáng cấp từ cá thái dương xuống tận bộ xương nên chỉ biết im lặng.
Cá thái dương còn sống sót chứ bộ xương đã là kẻ chết sống dậy rồi.
Đến mức này thì tò mò giai đoạn tiếp theo là gì.
Cũng không có chuyện tôi không uống thuốc nữa.
‘Khi cảm thấy cơ thể đã khá hơn thì chính là lúc nguy hiểm nhất.’
‘…Vậy sao?’
‘Vâng.’
Hoa Đà thường xuyên kiểm tra sức khỏe tôi dùng giọng điềm tĩnh nói.
‘Thần đã chứng kiến vô số trường hợp tự ý thay đổi thói quen sinh hoạt vì nghĩ mình đã khỏi hẳn rồi ngược lại bệnh tình trở nặng mà chết.’
‘…….’
‘Vì vậy hôm nay thần mang thuốc mới chế nên xin ngài nhất định uống.’
‘…Nhất định?’
‘Vâng.’
Câu trả lời dứt khoát đến mức suýt nữa tôi tưởng bị chém.
“Đã chờ ngài lâu rồi.”
“…A là ngươi sao.”
Sau vài ngày hoạt động tích cực.
Khi đến gần quận Cự Lộc thì nữ nhân tóc vàng đã chờ sẵn lộ diện khiến tôi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.
“Nhờ sự hỗ trợ của ngươi nên việc đã hoàn thành suôn sẻ. Ta bày tỏ lòng cảm tạ.”
“Thần chỉ làm việc phải làm thôi ạ.”
Viên Thiệu dùng giọng như chẳng có gì nhưng tôi biết cô ấy đã nỗ lực đến mức nào.
Cô ấy quản lý chặt chẽ để quan viên khắp Ký Châu có thể ứng phó kịp thời chuẩn bị kỹ lưỡng kho lương để không cho một con châu chấu nào xâm nhập, hơn hết vẫn tiếp tục hỗ trợ lương thực để quân ta không bị đói.
Dù một phần lương thực ấy đã vào bụng đàn châu chấu nhưng nghĩ đến việc nhờ vậy chúng không bay đi thì vẫn là lời ăn lãi lớn.
Ngay cả trong tình huống đó cô ấy vẫn không bỏ sót việc thường ngày nên bận rộn đến mức nào.
Chức vị Đô đốc cai quản Hà Bắc.
Chức quan ấy quyền uy cao vời cũng đòi hỏi khối lượng công việc kinh khủng.
…Không phải vô cớ mà tôi từ chối quan chức lung tung đâu.
Tôi không muốn làm việc đến chết.
Tôi nhìn thoáng Viên Thiệu và các nhân tài đứng phía sau cô ấy rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Lời chào mừng đến đây thôi giờ vào trong đi.”
“Vâng.”
Viên Thiệu cúi lưng lần nữa rồi khẽ ra hiệu bằng mắt cho Nhan Lương và Văn Xú đứng phía sau.
“Mở đường───!!!”
“Đại tướng quân giá lâm───!!!”
Ngay lập tức Nhan Lương và Văn Xú hít sâu một hơi rồi dùng giọng vang vọng hét lớn.
“…….”
…Giọng người có thể to đến vậy sao?
Không phải đùa đâu, tôi còn tưởng máy bay bay qua gần đó.
Có lẽ thân hình to lớn cũng có giá trị của nó.
Có vẻ là dáng vẻ người có sở thích hơi lệch lạc sẽ thích.
“Hừm nếu thêm chút thịt nữa thì hợp khẩu vị phụ thân rồi.”
Tôi giả vờ không nghe thấy lời lẩm bẩm của Tào Tháo gần đó.
Cha con nhà này quả là…
…Khụ khụ.
Mỗi người có sở thích khác nhau.
Tôn trọng sở thích ấy mới là mỹ đức chứ.
Dù vậy thì tôi không muốn biết phụ thân Tào Tháo có sở thích gì.
0 Bình luận