Người ta thường nói khi giải quyết một vấn đề thì trước hết phải loại bỏ nguyên nhân của vấn đề ấy.
Vì vậy tôi đã đến gặp Viên Thiệu, người kích động đấu đá phe phái, đầu tiên, giải quyết những yếu tố khiến cô ấy lo lắng và dốc hết sức để xử lý vấn đề.
Và kết quả thì thế nào.
“Quách Đồ, đủ rồi.”
“…Chủ công?”
Viên Thiệu trước đây chỉ đứng nhìn đấu đá phe phái lập tức bắt đầu hòa giải giữa họ theo ý kiến của tôi.
Hôm nay cũng như mọi khi, Quách Đồ lại đang cố tình khéo léo chê bai đám nhân tài Ký Châu để thể hiện sự tồn tại của mình.
Hắn trông như không khỏi bối rối trước tình huống hiện tại nên chỉ biết chớp mắt rồi đứng sững tại chỗ.
“Ta từ trước đến nay vẫn không can thiệp mà lặng lẽ quan sát việc các ngươi đấu đá nhau nhưng…”
Khi mọi người im lặng trong chốc lát vì sự can thiệp đột ngột của Viên Thiệu thì cô ấy dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Nghĩ kỹ lại thì giờ không cần làm vậy nữa.”
Viên Thiệu đã củng cố quyền lực với tư cách người thống trị Hà Bắc nhờ sự hỗ trợ của tôi dùng khí chất xuất chúng nắm bắt toàn bộ hiện trường chỉ trong khoảnh khắc.
“Từ nay kẻ nào viện cớ vặt vãnh để gây rối loạn thì sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.”
“…….”
“Các ngươi hiểu chứ?”
Viên Thiệu nhìn nam nhân gây rối nhiều nhất trong phái Dự Châu rồi mỉm cười dịu dàng.
Ai nhìn cũng phải thừa nhận nụ cười đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ trong chốc lát nhưng nếu nghĩ đến ý nghĩa của nụ cười ấy thì tuyệt đối không thể thích nổi.
“Dạ, dạ! Thần xin tuân mệnh! Chủ công!”
Quách Đồ leo lên vị trí này bằng cách khéo léo vu oan và kéo người khác xuống đúng lúc nhận ra ý chỉ của Viên Thiệu nên lập tức cúi rạp người.
Dáng vẻ toát mồ hôi lạnh trông hắn kinh hãi vô cùng.
“Thần hiểu rồi ạ.”
“Có gì mà không hiểu chứ.”
Chưa đầy bao lâu sau khi Quách Đồ cúi đầu thì vài người ở chỗ tụ họp của phái Dự Châu cũng đáp lại.
Tuân Thầm (荀諶) mặc dù là anh em với Tuân Úc được xưng tụng là Vương Tá Chi Tài thế nhưng lại là một vị quan văn tựa như không khí với những ghi chép ít ỏi một cách kỳ lạ.
Tân Bình (辛評) cùng quê Dĩnh Xuyên Dự Châu với Quách Đồ, tích cực hợp tác gây đấu đá phe phái và lập công lớn trong việc diệt vong thế lực Viên Thiệu sau này.
Thuần Vu Quỳnh (淳于瓊) trong diễn nghĩa bị miêu tả là tướng lĩnh vô năng say rượu không canh giữ nổi kho lương nhưng thực tế thì chống cự đến cùng với kỵ binh tinh nhuệ của Tào Tháo đến mức toàn thân không còn chỗ nào không dính máu.
Nhìn tổng hợp lại thì trừ Thuần Vu Quỳnh ra thì toàn bộ đều có vấn đề.
Dù không biết lý do cụ thể nhưng Tuân Thầm thì ghi chép trong sử sách gần như biến mất hoàn toàn, Tân Bình thì cùng Quách Đồ bị hậu thế mắng là đôi chó sói nên bị chửi rủa nhiệt tình.
Nhưng thế giới này lại mang đậm màu sắc của Tam Quốc Chí diễn nghĩa.
Tướng lĩnh một mình đối đầu hàng ngàn binh sĩ rồi múa võ vô song, đạo sĩ dùng yêu thuật và đạo thuật xuất hiện đông tây thoắt ẩn thoắt hiện, thậm chí tiên nhân trường sinh bất lão còn đột ngột xuất hiện giữa không trung, một thế giới đầy quỷ dị.
Vậy thì Thuần Vu Quỳnh cũng có khả năng cao say rượu lảo đảo không làm tròn nhiệm vụ khác với chính sử sao.
“…Ực.”
Thuần Vu Quỳnh so với người khác thì mặt ông ta đỏ một cách kỳ lạ.
…Chẳng lẽ tham gia quân nghị trong trạng thái say rượu sao.
Thật sự vậy sao.
Không, nhìn biểu cảm đau đớn xen kẽ thì không giống say rượu mà giống như đang chịu đựng cơn say xỉn hơn.
Nếu vậy thì Thuần Vu Quỳnh đã uống rượu say sưa đến tận khuya nên nếu như trong diễn nghĩa thì sơ suất canh giữ kho lương khiến Tào Tháo cắt mũi cắt tai rồi Viên Thiệu chặt đầu cũng chẳng có gì lạ.
…Vậy thì phái Dự Châu xuất thân hoàn toàn không có nhân vật tử tế nào tồn tại.
Cái này đúng không vậy.
“…….”
Tôi cảm nhận rõ ràng cảm giác cân bằng quyền lực đã bị phá hủy hoàn toàn nên dùng biểu cảm khó tả nhìn đám nhân sĩ phái Dự Châu.
Không cần so sánh với Trương Cáp, Điền Phong, Thư Thụ thì chỉ cần mang một viên quan bình thường chăm chỉ làm việc từ đâu đó đến cũng tốt hơn đám này rất nhiều.
Dù nói vậy hơi khó nghe nhưng tôi đang có cảm giác như đang nhìn đống rác tụ lại trong thùng rác.
Tụ lại đẹp đẽ thật sự.
Giờ chỉ cần bỏ vào túi rác rồi vứt đi là xong sao.
“…….”
Viên Thiệu đã thể hiện ý chí dứt khoát khẽ xác nhận biểu cảm của tôi rồi lại dời tầm mắt đi.
Chẳng lẽ cô ấy nhận ra tôi đang nghĩ gì khi nhìn phái Dự Châu sao.
…Nghĩ lại thì tôi quản lý biểu cảm không tốt thật.
Tôi xác nhận bầu không khí của Viên Thiệu dường như lạnh hơn một chút rồi lộ vẻ khó chịu.
──────────
Vài ngày sau khi Viên Thiệu bắt đầu hòa giải đấu đá phe phái và chính thức quản lý thế lực.
Việc tôi nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí của thế lực Viên Thiệu cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian.
“Có ý kiến khác không?”
“Dạ. Theo thần (臣) phán đoán thì thay vì vội vàng giải quyết vấn đề thì nên thận trọng hơn một chút…”
Đám quan viên tụ họp với danh nghĩa hội nghị thì chỉ nắm đuôi lời của phái khác rồi nhiệt tình chê bai lẫn nhau.
Những quan viên từng có dáng vẻ như vậy thì theo ngày tháng trôi qua càng co cụm hơn và dốc hết sức đưa ra ý kiến mang tính xây dựng.
Dù ân oán lâu năm chưa hoàn toàn tan biến nên thỉnh thoảng vẫn có chuyện trừng mắt nhìn nhau nhưng khi Viên Thiệu nhận ra và im lặng một lát thì chúng lại cười ha ha như chưa từng có chuyện gì mà thân thiết trở lại.
Không hiểu sao tôi lại liên tưởng đến hình ảnh những cô cậu học trò đang cố gắng tỏ ra thân thiết trước mặt giáo viên thì phải, liệu có phải là do tôi ảo giác không nhỉ.
Dù sao thì giờ đã phải đưa ra ý kiến mang tính xây dựng nên cần những nhân tài xuất chúng thực sự có năng lực vượt trội hơn là đám gian thần chuyên vu oan hãm hại người khác.
Và ngay khi tình huống ấy xuất hiện thì đã có một phe phái dần mất đi địa vị.
“…….”
“…Khụ khụ.”
Còn cần nói gì nữa.
Phe phái ấy chính là phái Dự Châu.
Những nhân vật phái Dự Châu không nằm ngoài dự đoán của tôi nên dần bị các nhân vật khác lấn át và địa vị chính trị giảm sút.
Dĩ nhiên chúng cũng không đứng yên chịu trận mà cố gắng vắt óc đưa ra ý kiến cho Viên Thiệu nhưng…
‘Chỉ có vậy thôi sao.’
‘…Dạ?’
‘Ta hỏi ý kiến chỉ có vậy thôi sao.’
‘Điều, điều đó thì….’
Viên Thiệu nhìn chằm chằm đám nhân vật phái Dự Châu rồi gây áp lực dữ dội.
Có vẻ cô ấy đã nhận ra tôi nhìn đám ấy như thế nào lúc đó.
Có lẽ nghĩ rằng không cần trọng dụng đám mà phu quân nghĩ xấu sao.
…Sao lại thành ra tôi giết chết phái Dự Châu thế này.
‘Ta biết rồi. Ngươi hãy lui về chỗ đi.’
‘Dạ, dạ….’
Vốn đã là phe phái ngày nào cũng gây chia rẽ nên bị mọi người xa lánh nhưng khi sợi dây duy nhất chúng bám víu cũng bị chính mình đẩy ra thì ai nhìn cũng thấy chúng lộ vẻ khẩn cấp.
Nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ hoàn toàn mất địa vị rồi không thể tham gia quân nghị nữa và nếu thời gian trôi qua thêm thì có thể rơi vào tình huống phải cởi bỏ quan phục.
Với sĩ đại phu thời đại này coi việc thăng quan là vinh dự tột bậc mà lại bị đuổi khỏi quan trường?
Thì suốt đời chỉ có thể làm nông hoặc buôn bán mà sống thôi.
Dĩ nhiên còn kèm theo nỗi nhục nhã và uất ức nuốt vào trong.
…Người khác thì không biết nhưng Tuân Thầm thì nên tha thứ sao.
Dù là văn quan nền mờ nhạt gần như không có ghi chép trong sử sách nhưng tồn tại ít không phải tội lỗi.
Nhìn mặt Tuân Úc đang phụ tá bệ hạ ở Lạc Dương thì ít nhất cũng phải nói riêng với hắn một câu.
Ngươi gặp được đệ muội tốt rồi đấy.
Ngoài ra còn có Phùng Kỷ (逢紀) hay Thẩm Phối (審配) là những người cần chú ý khá nhiều nhưng hai người này là ngoại lệ.
Không phải hoàn toàn không có vấn đề nhưng như đã nói trước đây thì hai người này không thuộc phe phái nào.
Phùng Kỷ thì trong nội bộ thế lực Viên Thiệu có thâm niên cao và xuất thân Kinh Châu không liên quan đến Ký Châu hay Dự Châu nên không có lý do gì để chen vào phe phái kỳ quặc nào gây đấu đá.
Vốn dĩ hắn đã lập công lớn bằng kế sách dụ Hàn Phúc để nuốt trọn Ký Châu nên không cần cũng được.
Thẩm Phối thì tự nhiên gia nhập dưới trướng Viên Thiệu khi Hàn Phúc hàng nhưng người này cũng là trường hợp đặc biệt.
Bình thường thì phải thuộc phái Ký Châu rồi đấu đá với phái Dự Châu nhưng Thẩm Phối lại công khai trung thành với Viên Thiệu.
Với phái Ký Châu thì hơi khó chịu vì có chút gợn với Viên Thiệu còn phái Dự Châu thì không muốn nhận vì hắn xuất thân Ký Châu.
Địa vị cứ thế lơ lửng.
Điểm may mắn duy nhất là năng lực Thẩm Phối xuất chúng và Viên Thiệu hài lòng với hành động trung thành của hắn nên trọng dụng nên không cần tham gia đấu đá phe phái.
Vốn dĩ cũng không phải không có người như Thẩm Phối không thuộc phe phái nào nên chúng chỉ củng cố địa vị ở mức vừa phải.
Nhưng ngay cả những người này nếu mất đi trung tâm là Viên Thiệu thì cũng gây vấn đề nên vẫn là vấn đề.
Nghĩ đến những yếu tố này thì Viên Thiệu thật sự đáng kinh ngạc.
Số lượng bom nổ chậm có thể gây đại họa nếu sai lầm thì nhiều đến mức nào vậy.
“Đại, Đại tướng quân. Thần có chuyện muốn bẩm báo…”
“Ừ?”
Khi tôi đang lặng lẽ quan sát quang cảnh hội nghị thì mật thám tôi cài Hứa Du tiến đến thì thầm.
“Quách Đồ và đám theo hắn gần đây đang có hành động đáng ngờ…”
Hành động đáng ngờ?
Định gây chuyện gì sao.
Tôi nhìn Hứa Du chỉ cần thấy ta là run rẩy rồi hỏi.
“Không phải lời giả chứ?”
“Thần, thần sao dám nói dối Đại tướng quân! Xin hãy tin thần!”
“Vậy thì tốt.”
Vậy thì phải nghe xem hành động đáng ngờ ấy là gì đã.
Tôi nghĩ đến việc đẩy xa mưu sĩ có tỷ lệ thành công kế sách 0% rồi lấy tư thế lắng nghe.
0 Bình luận