501-600

Chương 519: Ký Châu (4)

Chương 519: Ký Châu (4)

Cuộc đấu khẩu bắt đầu nhờ lời khiêu khích bất ngờ của Tào Tháo thì kết thúc vì lý do nhỏ nhặt y như nguyên nhân khởi đầu.

Viên Thiệu nhận ra tôi đang ngồi im như bó rơm đặt trên bao tải, chỉ lặng lẽ nhìn hai người bọn họ.

“…….”

Viên Thiệu thấy tôi như vậy thì vội vàng kiềm chế cảm xúc nhưng hiện tại làn da trắng như ngọc bạch vẫn còn thoáng đỏ ửng.

Có vẻ bị bạn thân lâu năm Tào Tháo gọi là bà già chưa chồng nên bị sốc nặng.

Dù sao thì Viên Thiệu cụ thể bao nhiêu tuổi nhỉ.

Việc Viên Thiệu và Tào Tháo thân nhau từ nhỏ thì độc giả Tam Quốc đều biết nên chênh lệch tuổi tác chắc không lớn lắm.

Nhiều nhất chỉ một hai tuổi thôi chứ.

Vậy thì trước hết phải biết hiện tại Tào Tháo bao nhiêu tuổi đã.

Giống như Tôn Quyền sinh sớm hơn lịch sử nguyên bản vài năm thì Tào Tháo cũng có lẽ điều chỉnh thời điểm sinh nên sinh muộn hơn vài năm.

Giả sử như vậy thì hiện tại Viên Thiệu khoảng bốn mươi tuổi…

…….

Khụ khụ.

Nghĩ kỹ thì hành động như vậy cũng chẳng có gì lạ.

Nhìn vậy thì cảm giác tuổi tác rõ rệt thật.

Hiện tại nếu chỉ tính tuổi tôi thì không có tư cách nói gì với Viên Thiệu.

Chỉ có một điểm khác biệt.

Tôi có nhiều con còn Viên Thiệu thì hoàn toàn chưa từng kết hôn.

Nghĩ đến người xưa thường kết hôn trước khi qua hai mươi thì nhân vật như Viên Thiệu là trường hợp cực kỳ đặc biệt.

Có lẽ như Tào Tháo vừa nhắc đến chỉ bám víu quyền lực và danh vọng nên không quan tâm đến môi trường gia đình?

Nghĩ đến vẻ lạnh lùng Viên Thiệu thể hiện trong lịch sử nguyên bản thì cũng không có gì lạ.

Ngay cả mẹ ruột cũng dùng làm vật hy sinh cho địa vị chính trị thì còn cần nói gì nữa.

Dù vậy thì cũng không phải hoàn toàn máu lạnh vì sau này rất sủng ái con trai thứ ba Viên Thượng.

Khi Tào Tháo đánh Lưu Bị đang chiếm Từ Châu sau khi đâm sau lưng thì nếu Viên Thiệu lại đâm sau lưng Tào Tháo thì Tào Tháo sẽ rơi vào nguy cơ giống như bị Lữ Bố cướp nhà trước kia.

Nhưng đúng lúc ấy Viên Thượng lại bị bệnh nên trực tiếp chăm sóc nên không xuất chinh theo ghi chép.

Sau đó thì Tào Tháo dẹp Lưu Bị rồi thu được tướng quân huyền thoại có thời hạn Quan Vũ rồi đối đầu trực diện với Viên Thiệu.

Viên Thiệu trong trận Quan Độ thì bị Tào Tháo dùng chiêu Quan Vũ chặt đứt đầu Nhan Lương rồi sau đó căn cứ hậu cần cũng bị thiêu rụi sạch nên thua thảm hại.

Không dừng lại ở đó còn đột ngột băng hà khiến thế lực tan rã vì vấn đề kế thừa.

Có lẽ vì di chứng bại trận trước Tào Tháo nên hóa ra bị hỏa bệnh?

Nhìn vậy thì từ vấn đề nhỏ Viên Thượng bị bệnh mà quả cầu tuyết lăn kinh khủng thật.

Quả nhiên cuộc đời là thứ không thể đoán trước.

“Đại tướng quân đích thân rót rượu thì sao có thể từ chối được. Thần xin nhận lấy với lòng biết ơn.”

“Ừ.”

Từ khi câu trả lời ấy thốt ra thì trong đầu Viên Thiệu đã diễn ra những suy nghĩ gì nhỉ.

Tôi tưởng tượng cảnh những Viên Thiệu mini tí xíu ngồi quanh bàn họp hành nhiệt tình rồi cầm bình rượu lên.

Vấn đề duy nhất là khoảnh khắc ấy xảy ra chuyện hoàn toàn không ngờ tới.

“Chụt.”

“?!”

Vừa cầm bình rượu lên thì Lữ Bố đã thè lưỡi liếm lòng bàn tay tôi.

Trước hành động táo bạo và cảm giác ẩm ướt tôi giật mình kinh ngạc buông Lữ Bố ra rồi lộ biểu cảm bối rối.

“…Lữ Bố?”

“Hừ!”

Lữ Bố nhận lời gọi của tôi thì quay phắt đầu sang chỗ khác đáp lại bằng giọng hờn dỗi.

“Ta cũng không cản nữa! Muốn làm gì thì làm!”

“…….”

Có vẻ như lần này cô ấy đã hờn dỗi thật rồi thì phải.

Không còn cách nào khác.

Sớm muộn có cơ hội thì phải dành thời gian ở bên cô ấy thôi.

──────────

Cảnh tượng nam nữ tuổi đôi mươi trao đổi rượu với nhau mà xuất hiện trong các tác phẩm sáng tạo thì tám chín phần mười sẽ theo sau ngay lập tức là một cảnh.

Cảnh gì thì đại khái cũng đoán được chứ.

‘Ư ư… Đầu đau quá. Đây rốt cuộc là đâu….’

‘Ky a a a!!’

‘Ư a a a!!’

Chính là cảnh tỉnh dậy trên giường trong trạng thái trần truồng.

Sau sự kiện ấy diễn ra tình tiết hỗn loạn ầm ĩ là mô típ đã được hẹn trước rồi.

Nhưng tôi là nam nhân biết kiềm chế rượu.

Tôi không có chút ý định nào tính toán sai lượng rượu rồi gây ra sự cố lớn.

Vốn dĩ hiện tại cũng không phải vị trí có thể tùy tiện vung vãi hạ bộ.

Xung quanh đã đầy nữ nhân tính tình đáng sợ rồi còn ở đây lấy rượu làm cớ động tay động chân với bất kỳ ai thì không biết sẽ gặp phải chuyện gì.

Trung Sơn Tĩnh Vương Lưu Thắng rốt cuộc đã phải trải qua một cuộc chiến như thế nào nhỉ.

Dù sao thì với tôi, người hạn chế rượu triệt để, thì say mèm là chuyện không thể xảy ra.

Vì vậy tôi tuyệt đối không gây ra sự cố lớn khiến mình đau đầu.

“…….”

“Ưm….”

Nhìn kìa.

Viên Thiệu và Tào Tháo cùng mọi người xung quanh đều thốt lên cảm thán trước sự kiên nhẫn kinh người của tôi.

Dù sao thì thời gian đã trôi qua khá nhiều giờ đã khuya.

“Ư ơ…”

“Khò khò…”

Trương Phi và Tôn Sách, những người thể hiện sự tồn tại rõ rệt trong yến hội, cũng hoàn toàn gục ngã còn mọi người khác cũng chẳng khác biệt mấy.

“…….”

Đặc biệt đám tiểu mưu sĩ không giữ nổi tỉnh táo thì rất nổi bật.

Có lẽ vì bình thường khó mà thấy được dáng vẻ rối loạn nên…

Dáng vẻ không giữ nổi tỉnh táo mà lảo đảo thế kia đủ khiến tôi chú ý.

Khuôn mặt hơi đỏ vì men rượu chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm chén rượu.

Từ dáng vẻ ấy có thể cảm nhận được ý chí mạnh mẽ cố gắng không để ý thức mất đi.

Nói là không giữ nổi tỉnh táo nhưng mức độ này thì vẫn đủ lý trí chứ.

“Ư ê ê…”

…Trừ Bàng Thống ra.

Thiếu nữ mang đôi mắt xanh lam biểu cảm nhút nhát thì khác với bạn bè mỗi lần tham gia yến hội đều điều chỉnh sai lượng rượu rồi gục ngã ngay.

Uống một chén rồi lập tức gục ngã thì có gọi là điều chỉnh sai lượng rượu không cũng đáng nghi.

Có lẽ rượu bị bỏ thuốc ngủ mà tôi không biết nhưng đám tiểu mưu sĩ khác uống cùng loại rượu vẫn tỉnh táo thì có lẽ con bé là trường hợp đặc biệt.

Tham khảo thì ba tiểu mưu sĩ đều đã làm lễ thành nhân nên được đối xử như người lớn từ lâu.

Nhưng trong mắt tôi thì phải nói sao đây.

Vẫn chỉ thấy là tiểu quỷ.

Gia Cát Lượng mới chỉ cuối tuổi teen thôi chứ Tư Mã Ý và Bàng Thống vừa mới bước sang tuổi hai mươi thì với tôi vẫn chỉ thấy trẻ con.

Thành thật thì chênh lệch tuổi tác bao nhiêu đây.

Khi ba người ấy còn lẫm chẫm tập đi trong nhà thì tôi đã sớm cưỡi ngựa cười ha ha vui vẻ với man di.

Thường xuyên bị người xung quanh gọi là cá thái dương nên dễ gây hiểu lầm nhưng trước đây tôi cũng là nam nhân cường tráng.

…Hiện tại thì hơi mơ hồ.

Tôi ngày xưa dù làm gì cũng tràn đầy sức mạnh giờ đi đâu mất rồi.

Dù sao thì chênh lệch tuổi tác khá lớn, hơn nữa từ thời còn là trẻ con chưa làm lễ thành nhân đã luôn nhìn thấy nên nhận thức về tiểu mưu sĩ khó mà thay đổi.

Gần đây đã có cả trẻ sơ sinh dưới trướng thì trong mắt tôi tiểu mưu sĩ trông thế nào cũng dễ đoán thôi.

‘…Quả nhiên là do thân hình mỏng manh này sao?’

‘Ừ?’

Tư Mã Ý nhìn hành động của tôi thì lẩm bẩm gì đó nhưng tôi nghĩ không cần để tâm.

Không phải, nếu nhìn những người xung quanh thì có vẻ như không phải là do chuyện đó….’

‘…….’

‘Khi còn cơ hội thì phải lật ngược tình thế ngay mới được….’

Có lẽ vậy.

Tiểu mưu sĩ cụ thể đang lập kế hoạch gì thì chắc chỉ bản thân con bé biết.

Ít nhất thì chắc không phải là kế hoạch đánh vào sau gáy tôi rồi đâm tôi một nhát đâu.

Tất cả đều có suy nghĩ của riêng mình.

Tôi dùng ánh mắt như thường lệ nhìn Tư Mã Ý một lát rồi dời tầm mắt đi.

Không biết lý do gì mà đang đấu mắt với Gia Cát Lượng.

Đang cá cược xem ai chịu được lâu hơn sao.

Dù sao thì thi xem ai uống rượu giỏi hơn cũng là một loại đấu tranh tự tôn.

Nghĩ đến quan hệ hai người thường xuyên cãi vã vì đủ thứ lý do nhỏ nhặt thì cũng chẳng có gì lạ.

“Đêm đã khuya rồi.”

Tôi nghĩ đã đến lúc kết thúc yến tiệc nên ngừng rót rượu cho chén của Viên Thiệu.

“Tiếc là yến tiệc phải kết thúc ở đây thôi.”

“…Vậy sao ạ.”

Viên Thiệu nghe lời tôi thì suy nghĩ gì đó một lát rồi dùng giọng điềm tĩnh đáp.

“Thần hiểu rồi ạ. Việc dọn dẹp xin hãy giao cho thần.”

“Nhờ ngươi.”

Tôi gật đầu rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Dĩ nhiên tôi không có ý định giao hết việc dọn dẹp mớ hỗn độn này cho Viên Thiệu.

Thế lực Viên Thiệu thì thôi nhưng những người theo tôi thì phải do tôi dẫn đi.

Tôi nhìn Trương Phi đang nằm dài trên bàn sau khi uống rượu say sưa rồi cười hài lòng.

Bộ giáp tôi tặng lần trước vẫn đang mặc.

Như vậy thì người tặng quà như tôi cũng cảm thấy vui vẻ.

“Hừ hừ. Vô ích dùng tiểu xảo rồi cuối cùng chẳng được gì.”

“…….”

“Ta đã nói gì rồi. Không cần không khí gì hết chỉ cần ngoại hình đủ thì cứ lao thẳng vào là được…”

Gần đó nghe thấy tiếng Tào Tháo và Viên Thiệu đang nói gì đó nhưng giọng nhỏ quá nên không nghe rõ.

Đang tư vấn tình cảm sao?

Nữ nhân sự nghiệp xuất chúng nhưng yếu về tình trường…

Cũng không phải chuyện không thể xảy ra nên chỉ biết cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!