Liệt Ngự Khấu truyền điện trị liệu cho tôi thì không kéo dài như tưởng tượng.
Đại khái mất khoảng một khắc (一刻, 15 phút).
Nghĩ đến thời gian nhận điện chườm ở bệnh viện hiện đại thì ngược lại còn ngắn hơn.
Liệt Ngự Khấu rời tay khỏi tôi rồi nói.
“Xong rồi. Lời hứa giữa ngươi và ta coi như hoàn tất.”
“…….”
Nghe thần tiên nói vậy tôi dùng giọng nghi hoặc hỏi.
“Thật sự đã khỏi hẳn sao?”
Tôi không ngờ ở thời đại này lại được nhận điện trị liệu nhưng không biết hiệu quả có thật không.
“Không tin cũng là chuyện thường tình.”
Có thể nổi giận vì bị nghi ngờ nhưng Liệt Ngự Khấu chỉ cười khẽ rồi đáp bằng giọng điềm tĩnh.
“Hãy chờ vài ngày quan sát.”
“…Ưm.”
“Lúc ấy ngươi sẽ tự nhiên cảm nhận được cơ thể đã khác đi.”
Nói đến đó Liệt Ngự Khấu như nhớ ra gì đó nên bổ sung thêm.
“A, nhưng đừng có tùy tiện hoạt động mạnh.”
───Cái bát đã vỡ một lần thì dễ vỡ lần nữa.
Vị thần tiên đột ngột xuất hiện ở đây thì giống như vừa nãy biến mất đột ngột.
Thật sự không phải đùa mà trước mắt biến thành khói tan biến.
Dù dụi mắt nhìn lại vẫn không tin nổi.
“…Đi rồi.”
Khi tôi ngẩn ngơ lẩm bẩm thì Lữ Bố như chờ sẵn lao đến ngay lập tức.
“Ơ, có chỗ nào lạ không?!”
“…….”
“Nếu có gì lạ thì nói ngay! Ta sẽ túm cổ lão già chết tiệt kia rồi…”
Tôi nhìn Lữ Bố đang hét lớn như thường lệ thì chỉ có thể cười khổ.
Dù sao cũng quá mức bảo hộ.
“…….”
Tư Dữ khác với Lữ Bố chỉ lặng lẽ dùng biểu cảm lạnh lùng nhìn chằm chằm một hướng.
Hướng về nơi bị lều che khuất không rõ gì, nhìn thẳng.
Sau đó từ hướng Tư Dữ nhìn có tiếng sấm sét vang lên tình huống hỗn loạn nhưng nhanh chóng lắng xuống.
…Cái gì vậy?
Sao trời quang mà sấm sét?
──────────
Nơi cách lều của Đại tướng quân một khoảng khá xa.
Ở vùng đất hẻo lánh không bị vòng phòng thủ sắt đá của hộ vệ xung quanh bao phủ, lão nhân khí chất cao quý đột ngột hiện thân.
“Quả nhiên là kẻ đặc biệt hơn tưởng tượng nhiều.”
Lão nhân, Liệt Ngự Khấu, ngồi trên tảng đá thích hợp nhớ lại cuộc gặp vừa rồi.
Lều bọc lụa bên trong trang trí đủ loại xa xỉ nhưng bản thân chủ nhân lại không trang hoàng lộng lẫy.
Thông thường kẻ thích xa xỉ thì sẽ chú trọng trang điểm bản thân hơn là xung quanh nên đây là chuyện lạ.
Lão nhân đã gặp qua biết bao người.
Những quân chủ thích xa xỉ thì như thể đã hẹn trước đều đeo đầy châu báu trên người không ngoại lệ.
Chắc đó là hành động bản năng để che giấu bản chất xấu xí của mình.
Nhưng lão nhân là nhân vật sống qua thời gian dài đến mức người thường không thể tưởng tượng.
Nhờ kinh nghiệm lâu năm và con mắt sắc bén lão đã nắm rõ toàn bộ tình hình.
───Tại hạ xin nói thật là rất bối rối ạ.
───Gì cơ?
───Tại hạ nói không cần mà vẫn cứ ban tặng những thứ này thì phải làm sao đây?
Đại tướng quân.
Kẻ táo bạo vượt quá mức còn hơi ngạo mạn ấy không phải người thích xa xỉ.
───Không phải hối lộ đơn thuần mà là quà chứa đựng tâm ý không thể tùy tiện bán đi nên kho nhà đã sắp nổ tung rồi…
Kẻ liên tục lẩm bẩm với khí thế như hỏi “Ngươi có biết ta đang phiền muộn gì không”.
Dáng vẻ như đang tâm sự với ông nội làng khiến Liệt Ngự Khấu ngược lại bối rối.
Để trả đũa lão định nói cách thành thần tiên rồi lại ngậm miệng để trêu ngươi nhưng…
───…Vâng. Vậy thì không còn cách nào.
Dáng vẻ từ bỏ tri thức mà mọi quyền lực giả đều khao khát thì dù nhìn thế nào cũng không có vẻ tiếc nuối.
Như thể ngược lại nhẹ nhõm cũng nên.
Đây là chuyện thật sự kỳ lạ.
Nếu nói sẽ dạy cách thành thần tiên thì người quỳ lạy đầy rẫy.
“Thú vị thì thú vị thật… Nhưng kẻ thích nhìn trộm hắn ngày nào cũng theo dõi cũng kỳ lạ thật.”
Lão nhân tiếp tục lẩm bẩm một mình rồi quay đầu nhìn về một hướng.
“Phải không? Tiểu quỷ.”
“…Ta đã bảo đừng gọi ta như vậy rồi chứ?”
Ngay khi lão nhân vừa dứt lời thì từ nơi không có chút động tĩnh nào một thiếu nữ gầm gừ xuất hiện.
Giống như Liệt Ngự Khấu vừa nãy, thiếu nữ đột ngột nhảy ra từ hư không dùng giọng hung dữ nói.
“Nếu còn gọi lần nữa thì lần này ta sẽ cho ngươi ngửi mùi hương thật sự.”
“…….”
“Giống con nhỏ này đây.”
Thiếu nữ nói vậy rồi dùng tay phải ném mạnh thứ gì đó đang nắm xuống đất.
Bịch!
Thứ thiếu nữ ném ra là một nữ nhân đã tắt thở miệng rỉ máu không động đậy.
“Hừ lại giết người nữa rồi.”
Liệt Ngự Khấu dùng biểu cảm hỏi chuyện gì vậy.
“Có vẻ đã chọc giận tính tình ngươi… Lý do là gì?”
“Đơn giản thôi.”
Thiếu nữ ném xác xong phủi tay nói.
“Con nhỏ này dùng hoàng trùng (蝗蟲).”
“Ưm?”
“Điều khiển lũ tiểu trùng theo ý mình.”
Nghe thiếu nữ giải thích, lão nhân suy nghĩ một lát rồi như nhớ ra gì đó lộ vẻ kinh ngạc.
“Ha ha ha! Vậy là dùng hàng nghìn con châu chấu thôi thúc tấn công tên táo bạo ấy sao?!”
Dù chỉ là tiểu trùng nhưng điều khiển đồng thời hàng nghìn con!
Thật là tài năng thú vị!
Chỉ nghĩ là có lúc như vậy nên không để tâm nhưng không ngờ lại có nội tình thế này.
Lão nhân tiến đến bên nữ nhân ngã xuống bắt mạch kiểm tra tình trạng rồi cười khẩy.
“Nội tạng toàn bộ thành cháo hết rồi.”
Tình trạng thảm khốc ngũ tạng lục phủ toàn bộ vỡ nát hoặc nghiền nát.
Tiểu quỷ này cũng từng viết vài cuốn sách với tiêu đề thái bình gì đó.
Nên nàng ấy am hiểu y thuật lắm, việc xác giờ thành thế này chắc chắn là cố ý.
“Chậc chậc đúng là con nhỏ kỳ quặc tay chân tàn nhẫn thật…”
Dáng vẻ xử lý triệt để không để lại chút khả năng sống sót nào khiến Liệt Ngự Khấu lắc đầu.
“Ngươi làm vậy thì tên táo bạo ấy có biết không?”
“…….”
Thiếu nữ nhận câu hỏi thì dùng ánh mắt sát khí nhìn chằm chằm lão nhân thì lão nhân làm động tác khoa trương.
“Ôi chao sợ đến mức không dám mở miệng sao.”
Nếu kích thích thêm chắc chắn nàng ấy không kiềm được tính tình lao vào đấm trước.
Đúng là con nhỏ nghịch thiên lý nên tính tình không bình thường chút nào.
Liệt Ngự Khấu đánh giá tình hình xung quanh rồi ngậm miệng lặng lẽ chờ tiểu quỷ trước mắt hành động.
Khi hai người duy trì bầu không khí căng thẳng đối đầu một lúc lâu thì.
“…Ngươi rốt cuộc nghĩ gì mà tiếp xúc với hắn vậy?”
Cuối cùng không chịu nổi hiếu kỳ, thiếu nữ hỏi trước khiến bầu không khí căng thẳng dịu đi chút ít.
“Ngươi hỏi ta nghĩ gì sao?”
Liệt Ngự Khấu nhận câu hỏi thì vuốt chòm râu dài nói.
“Khác với kẻ nào đó chỉ đứng xa trộm nhìn như kẻ trộm thì ta không chịu được khi thấy thứ thú vị.”
“…….”
“Không gì giải tỏa hiếu kỳ bằng trực tiếp trò chuyện nên ta hành động vậy thôi.”
Lão nhân dùng thái độ hơi khoa trương như vừa nãy tiếp lời.
“A chẳng lẽ thân này cướp mất lượt xuất hiện của ai đó sao?”
“…….”
“Thì ra vậy. Thì ra vậy.”
Lão nhân dùng giọng điềm tĩnh nói tiếp rồi nhìn thiếu nữ cười khẩy.
“Dù sao thần tiên thì không thể xuất hiện vô duyên vô cớ mất mặt được.”
“…….”
“Hơn nữa nếu là đối tượng quan tâm bí mật theo dõi mấy năm thì càng…”
“Được rồi! Hôm nay ta sẽ kết thúc luôn!”
Vù uung─!
Chưa đợi Liệt Ngự Khấu nói xong thiếu nữ lao tới kèm âm thanh xé gió vung nắm đấm.
Ầm──!
Nhưng đòn tấn công chỉ đánh trúng mặt đất vô tội không chạm được vào lão nhân là mục tiêu.
Lão nhân đã lơ lửng trên không trung cười lớn hét lên.
“Ha ha ha──!! Tiểu quỷ──!! Chênh lệch tuổi tác bao nhiêu mà không biết xấu hổ sao──!!”
“Với kẻ ở trong núi ôm vài ba tình nhân (Ái nhân - 愛人) như ngươi thì ta không muốn nghe──!!”
Cảnh tượng châm chọc lẫn nhau xấu xí.
“Dù sao cũng tốt hơn tiểu quỷ mấy trăm năm chưa gặp nổi một nam nhân!”
“…Ta sẽ giết ngươi──!!”
Nhưng cuối cùng người chịu thất bại trong cuộc đấu khẩu vẫn là thiếu nữ, đây quả thực là hai người đang đối đầu với nhau vì một lý do quá đỗi con người để có thể gọi là thần tiên.
0 Bình luận