501-600

Chương 504: Hoàng trùng (蝗蟲) (4)

Chương 504: Hoàng trùng (蝗蟲) (4)

“Thần sẽ giải thích trước.”

Tiểu mưu sĩ bước lên phía trước dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.

“Trước hết nói thẳng vào vấn đề thì trong nội bộ Hà Bắc không có dị thường gì cả.”

“…Vậy sao?”

“Dạ.”

Điều này thì hơi bất ngờ.

Như đã từng đề cập trước đây thì vùng Hà Bắc là môi trường rất thích hợp cho châu chấu sinh sản.

Vì vậy tôi đã nghĩ tám chín phần mười là bùng phát từ trong nhà Hán.

Tôi nhận thông tin từ Tư Mã Ý rằng không có gì lạ rồi lập tức quay đầu.

“Bàng Thống thì sao, có thông tin nào đáng chú ý không?”

“Cái, cái đó thì…”

Bàng Thống nhận câu hỏi của tôi thì ấp úng cẩn thận đáp.

“Có vẻ như thiên tai đã xảy ra ở quốc gia láng giềng…”

“…….”

“Những thương nhân ngoại quốc đến Hà Bắc nói rằng ở Quý Sương Quốc (貴霜國) đã xuất hiện đàn châu chấu quy mô kinh khủng…”

Chính là đám đó.

Quý Sương Quốc (貴霜國) thì là quốc gia khác nằm phía trên Thiên Trúc quốc (天竺國, Ấn Độ).

Thời kỳ này chắc được gọi là vương triều Kushan hay gì đó.

“Trời ơi… Chẳng lẽ thật sự sao?”

Tư Mã Ý nghe giải thích của Bàng Thống thì khẽ mở to mắt không giấu nổi kinh ngạc.

Tôi xác nhận phản ứng của Tư Mã Ý rồi dùng giọng trêu chọc mở miệng.

“Ta đã nói gì nào. Là thần tiên thật mà?”

“…Cái đó thì phải chờ xem mới biết.”

Như dự đoán con bé không dễ dàng thừa nhận.

Khi tôi cười khẩy với tiểu mưu sĩ đang đáp lại bằng giọng hậm hực thì Gia Cát Lượng lên tiếng.

“Chỉ nghi ngờ chủ công đã đành, ngay cả việc mình sai cũng không chịu thừa nhận, chẳng lẽ các hạ biết đến từ Vạn Ngưu Nan Hồi (萬牛難回) sao?”

…Đó là gì vậy?

Dịch sát nghĩa thì là dù vạn con trâu kéo cũng không quay đầu được nhưng giờ Gia Cát Lượng nói câu này với ý gì thì tôi không hiểu.

Tư Mã Ý nghe câu hỏi của Gia Cát Lượng thì hừ một tiếng khịt mũi.

“Ta thừa nhận mình bướng bỉnh nhưng ngươi cũng chẳng vừa đâu.”

“…….”

“Đầu thì bằng đồng mà thân thì bằng sắt cơ mà.”

Đồng Đầu Thiết Ngạch (銅頭鐵額).

Đặc điểm thể chất của Xi Vưu một nhân vật nổi tiếng xuất hiện trong thần thoại Trung Quốc.

Hắn nổi tiếng giỏi chiến đấu nhưng tính tình cực kỳ xấu xa nên người ta dùng Đồng Đầu Thiết Ngạch để chỉ người có vấn đề về tính cách.

Vậy nên Tư Mã Ý đang vòng vo nói Gia Cát Lượng tính tình không tốt.

“…….”

“…Ánh mắt đó là sao?”

“Không có gì đâu.”

Thành thật thì nếu nói về tính tình không tốt thì Tư Mã Ý mới là số một nhưng tôi không phải kẻ thiếu nhãn lực đến mức nói thẳng điều đó.

“…….”

“…….”

Dù sao hai người này cũng không có ngày thân thiết.

Nhìn cảnh này thì có vẻ quả thật tồn tại sự hợp nhau giữa người với người.

Sao chứ, thỉnh thoảng có trường hợp như vậy phải không.

Lần đầu gặp mặt ai đó mà chỉ nhìn thôi đã nghĩ “Người này chắc chắn không hợp với mình” ấy mà.

Nói thô tục hơn thì ấn tượng đầu tiên bị phá hủy… không, bị ấn tượng xấu khắc sâu.

Khi Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý đang đấu khí như thường lệ thì Bàng Thống tiến đến gần tôi hỏi.

“Ừm, ừm… Giờ ngài định làm gì ạ?”

“Ưm, để xem.”

Nếu đàn châu chấu xuất hiện trong nội bộ nhà Hán thì sau khi xác định nơi sinh sản sẽ điều đội vịt tiến quân đến đó nhưng nếu xảy ra ở ngoại quốc thì chỉ có cách yên lặng chờ đợi.

Nghe nói một bầy châu chấu tập hợp hàng chục triệu, hàng trăm triệu con có thể bay được một khoảng cách khoảng 100km mỗi ngày.

Con bay phía trước phát hiện thức ăn thì đậu xuống, con phía sau đậu xuống chỗ khác rồi lặp lại khiến mọi thực vật bị quét sạch.

Dáng vẻ ấy gọi là sóng thần màu vàng cũng chẳng sai.

Khác với suy nghĩ thông thường rằng chỉ ăn ngũ cốc thì đàn châu chấu ăn hết mọi thứ bình đẳng từ trái cây rau củ đến cỏ dại.

Nên nói chúng đói đến mức mắt đỏ ngầu sao.

Ừ thì chúng ăn hơn gấp đôi trọng lượng cơ thể một cách dễ dàng nên mắt không đỏ mới lạ.

Vậy giờ phải làm sao đây…

Như Bàng Thống nói nếu đàn châu chấu bay từ Quý Sương Quốc đến thì không chỉ Hà Bắc mà cả Tây Lương ở phía tây cũng sẽ bị cuốn theo.

Tây Lương tuy đất đai cằn cỗi nhưng cũng không phải hoàn toàn không trồng trọt.

…Sản lượng chỉ vừa vượt quá một nửa tiêu thụ thì hơi đáng suy nghĩ.

Dù dân số ở Tây Lương rất ít mà sản lượng chỉ vừa vượt quá một nửa.

Nếu là vùng đông dân như Ích Châu hay Kinh Châu thì sản lượng lương thực chắc chắn không theo kịp tiêu thụ dù chỉ một chút.

Nghĩ vậy thì đàn châu chấu có lẽ sẽ bỏ qua Tây Lương mà bay thẳng.

Cụ thể hơn thì “Ủa vùng đất chẳng có gì để ăn cướp này là sao?” rồi lắc đầu.

Lý do tương tự thì có lẽ cũng bỏ qua Tinh Châu mà bay đến.

Vốn dĩ là vùng nghèo nàn nên chẳng có gì để châu chấu cướp.

Nên vui hay buồn đây…

Vị thần tiên đi ngang qua đã đặc biệt chỉ đích danh vùng Hà Bắc chắc chắn có lý do.

Quả nhiên đã suy nghĩ chu đáo.

Tôi đang trầm tư thì dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Chỉ có cách lưu lại ở biên giới rồi khi đàn châu chấu ập đến thì tiếp nhận thôi.”

Tôi nói vậy rồi thở dài trong lòng.

Tôi muốn kết thúc mà không chịu thiệt hại nếu có thể nhưng e là không thể.

Quả nhiên thiên tai là thiên tai.

Dù đẩy nhanh thời gian thu hoạch để chuẩn bị trước thì vẫn phải chịu tổn thất đáng kể.

Dù đã biết trước và chuẩn bị mà còn thế này thì nếu không biết gì bị đánh úp từ phía sau thì sẽ ra sao.

Nông nghiệp đương nhiên tiêu tan, đàn châu chấu vẫn hoành hành, chi phí khôi phục thiệt hại cũng kinh khủng.

Thiên tai khiến hàng chục vạn hàng trăm vạn người chết đói ở thời cổ đại là cấp độ khác hẳn.

Hơn nữa thời xưa còn có phong tục cho rằng thiên tai là do vua thất đức nên nội bộ có thể hơi xôn xao.

Một trong những quốc gia của tổ tiên tôi là Phù Dư thì nghiêm trọng đến mức mỗi khi thiên tai xảy ra thường xuyên giết vua…

Quả nhiên văn hóa là thứ biết mãi không hết.

Khi đang suy nghĩ đối sách tương lai thì tôi đột nhiên nảy sinh nghi vấn hỏi Bàng Thống.

“Nhân tiện thì đàn hoàng trùng xuất hiện ở Quý Sương Quốc đúng không?”

“Dạ…”

Nghe giọng thiếu tự tin như thường lệ của Bàng Thống thì tôi gật đầu.

“Vậy thì đại khái số lượng khoảng bao nhiêu con?”

“Ừm… Cái, cái đó thì…”

Bàng Thống nhận câu hỏi của tôi thì hơi hoảng hốt run giọng.

“Chỉ nói là rất nhiều thôi ạ…”

“…Vậy sao?”

“Ư a a… Giờ, giờ thần có nên quay lại hỏi thêm không ạ?!”

Sao đột nhiên hoảng hốt vậy.

Tôi chỉ hỏi bình thường thôi mà.

Chà, nếu là khoảng hàng chục triệu con thì tốt quá nhưng tôi cũng phải nghĩ đến trường hợp tồi tệ nhất là có hàng trăm triệu con tấn công Hà Bắc chứ.

Khoảng cách giữa Quý Sương Quốc và nhà Hán khá xa nên số châu chấu bay đến đây an toàn chắc chắn giảm nhiều.

Nhưng vấn đề là dù có giảm đi hơn một nửa từ hàng trăm triệu con thì vẫn cứ là hàng trăm triệu con mà thôi.

Quý Sương Quốc đã kích nổ quả bom siêu lớn thì không chỉ nhà Hán mà cả Thiên Trúc Quốc gần đó cũng sẽ bị tan nát.

Thiên Trúc Quốc đương nhiên sẽ nổi giận truy cứu Quý Sương Quốc.

Quý Sương Quốc chắc cũng không cố ý nhưng Thiên Trúc Quốc có lẽ cũng biết…

Chính trị vốn dĩ là thứ bẩn thỉu.

Khi liên quan đến lợi ích thì ngay cả đồng tộc láng giềng gần gũi cũng trở nên hèn hạ huống chi dân tộc khác khó gặp mặt.

“…….”

Quý Sương Quốc cụ thể diệt vong khi nào nhỉ?

Thành thật thì tôi không biết.

Thế kỷ 2 hay thế kỷ 3.

Dù sao là tương lai không quá xa là chắc chắn.

Trước đây không quan tâm nên không tìm hiểu kỹ giờ làm sao biết được.

Nếu họ nghe chắc sẽ nghĩ tiêu cực nhưng nếu hỏi ai đó về Quý Sương Quốc (貴霜國)…

Tức là vương triều Kushan thì chắc chỉ nhận được câu “Cái gì vậy?”.

Đại Tần Quốc (大秦國), tên gọi của đế quốc La Mã ở nhà Hán.

Thiên Trúc Quốc (天竺國), Ấn Độ nơi tôn giáo Phật giáo lần đầu xuất hiện.

An Tức Quốc (安息國, Parthia), nhờ kỹ thuật bắn cung ngựa Parthian shot mà khá nổi tiếng.

Vương triều Kushan kẹp giữa những quốc gia cá tính rõ ràng này thật sự thiếu tồn tại.

“Hừ, không còn cách nào khác.”

Khi tôi đang suy nghĩ linh tinh thì Tư Mã Ý thở dài một hơi.

“Đàn châu chấu đã xuất hiện thì không thể đứng nhìn được.”

“Ý ngươi là?”

Tư Mã Ý nhận câu hỏi của tôi thì dùng biểu cảm mệt mỏi nói.

“…Vâng. Tạm thời phải ngủ ít thôi ạ.”

“Vậy sao.”

Thật đáng thương.

“Cố lên.”

“…….”

Ánh mắt gì vậy.

Chẳng lẽ định bảo bệnh nhân giúp việc sao?

Khi tôi nhìn chằm chằm với ý đó thì Tư Mã Ý đỏ mặt quay phắt đầu đi.

Vẫn xấu hổ như cũ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!