501-600

Chương 512: Thay đổi (1)

Chương 512: Thay đổi (1)

Một lão nhân đột ngột để lộ diện mạo giống hệt như hiện ra từ hư không.

Không, có lẽ thật sự từ hư không xuất hiện cũng nên, lão nhân mang khí chất thần bí vuốt chòm râu bạc trắng rồi nói.

“Trong vô số loại lụa thì đã chọn toàn loại chất lượng cao nhất nhỉ.”

“…….”

“Ta sống đến nay đã thấy qua nhiều thứ xa xỉ nhưng cách thức như vậy thì lại là lần đầu nhìn thấy.”

Điều đó thì đúng rồi.

Có lụa thì thường làm thành y phục mặc hoặc trang trí ở đâu đó là hết còn ở đây lại làm hẳn lều luôn?

So với kẻ nào đó vì muốn làm một nữ nhân vui mà ngày nào cũng xé lụa thì tốt hơn nhưng cũng phải thừa nhận đây là cách thức xa xỉ khá mới mẻ.

Thành thật thì phô trương đến mức này chẳng phải công khai lộ vị trí của tôi sao.

Chỉ cần đứng trên một ngọn đồi thích hợp quan sát trận hình một cái là lập tức biết đại tướng ở đâu.

Dĩ nhiên bệ hạ cũng lo lắng điểm này nên đã điều động lều có màu sắc tương tự với các lều khác…

Nhưng từ vẻ ngoài đã bóng loáng lấp lánh nên vẫn rất bắt mắt.

‘Bệ hạ nói có lụa màu đỏ nên mang theo.’

‘…Không cần đâu chuyển lời lại như vậy.’

Dù vậy thì không mang lụa đỏ đã là may rồi.

Nếu trang trí bằng lụa đỏ, màu được coi trọng nhất ở nhà Hán, thì trong mắt địch quân sẽ nổi bật gấp ba lần.

‘Bệ hạ còn nói từ chối thì không chấp nhận.’

‘…….’

…Thực tế thì đã mang theo rồi.

Chỉ là không dùng thôi.

Nhưng dùng lều màu đỏ công khai thì dù nghĩ thế nào cũng không ổn.

Lý do nhà Hán coi trọng màu đỏ đến vậy thì chẳng có gì to tát.

Liên quan đến Hán Cao Tổ sáng lập nhà Hán tức Lưu Bang có một câu chuyện như này.

Câu chuyện gì nhỉ.

Hán Cao Tổ là hậu duệ của Xích Đế (赤帝) hay gì đó.

Xích Đế (赤帝) trong ngũ hành là thần phương nam cai quản mùa hè.

Tức là tương tự Chu Tước.

Dù tin hay không thì cũng là câu chuyện như vậy nhưng có lần Lưu Bang chém chết một con rắn trắng chắn ngang đường.

Rồi không bao lâu sau một bà lão khóc lóc thảm thiết xuất hiện.

Mọi người thấy lạ nên hỏi nguyên do thì bà lão khóc nức nở rằng con trai của Xích Đế (赤帝) đã ở đây chém chết con trai bà, con trai của Bạch Đế(白帝), tức con rắn trắng.

Nói xong bà lão biến thành khói tan biến trước khi mọi người kịp phản ứng theo ghi chép.

Nhà Tần lúc ấy thống trị thiên hạ cũng tự xưng là hậu duệ của Bạch Đế (白帝) nên ý nghĩa của câu chuyện này có thể đoán được chứ.

Dĩ nhiên cũng có thể là nhà Hán tự bịa ra để củng cố chính thống nhưng ở thế giới này quái lực loạn thần tồn tại thật nên không thể hoàn toàn coi là giả.

Xích Đế tên đã liên quan đến màu đỏ hơn nữa Lưu Bang tự xưng là hậu duệ Xích Đế nên hoàng thất nhà Hán coi trọng màu gì thì ai cũng biết.

Đến mức trong Cửu Tích (九錫), đặc ân cao nhất ban cho thần tử, có nội dung cho phép sơn cửa nhà và cột trụ màu đỏ.

Ngoài ra còn ban cung tên màu đỏ giày màu đỏ v.v. hoàng thất thật sự rất nghiêm túc với màu đỏ.

Nhìn vậy thì Lữ Bố bị ở quê nhà đối xử bằng Bạch nhãn thị (白眼視, khinh miệt hoặc coi thường) thật sự xui xẻo.

Nếu sinh ra ở trung ương gần hoàng thất thay vì Tinh Châu ngày nào cũng vấy máu đỏ tạo ám ảnh thì chắc đã được nghe “Oa! Tóc đỏ! Oa!! Mắt đỏ!!” và được yêu chiều.

Lữ Bố mà tôi biết thì nghe vậy chắc lại thích thú vênh váo.

…Tưởng tượng thôi đã thấy buồn cười.

Trường hợp như vậy ở hiện thực cũng không phải không có nhưng lúc ấy Lữ Bố đã không thèm để ý ý kiến của bất kỳ ai ngoài tôi nên hoàn toàn không thông.

Màu sắc bị đối xử tương tự thì có màu đen nhưng cứ bỏ qua chuyện đó đi.

Tôi chỉ nhớ tóc đen của mình đã để lại ấn tượng tốt bất ngờ với quan viên Lạc Dương.

“Ưm? Cái này lại là gì vậy? Sao lại chất đống lụa đỏ như núi thế kia?”

“Ơ, cái đó thì…”

Lão nhân quan sát xung quanh rồi nhìn đống lụa đỏ chiếm một góc lều lộ vẻ nghi hoặc.

Dù làm gì đi nữa thì cũng không thể nói đống đồ ấy làm ra thì giống hệt lều hiện tại.

Nếu làm thế thì sẽ trở thành xa xỉ + xa xỉ và bị đóng đinh là một tên chỉ biết ăn chơi xa đọa mất.

Với tình thế hiện tại cần tạo ấn tượng tốt với thần tiên thì đây là bí mật mang theo xuống mồ.

Tôi suy nghĩ xem trả lời câu hỏi của thần tiên thế nào rồi dùng giọng cẩn thận đáp.

“…Là hạ phẩm bệ hạ ban cho thần tử hèn mọn.”

“Gì cơ? Nhiều lụa đỏ đến vậy sao?”

Nghe câu trả lời của tôi lão nhân mở to đôi mắt lóe lên huyền khí rồi cười lớn.

“Thật là thú vị!”

Cười một tràng lớn xong lão nhân lập tức tiếp lời.

“Nghe nói ngươi còn được đặc ân Nhập triều bất xu (入朝不趨) và Triều hội bất bái (朝會不拜), sắp tới sẽ chính thức nhận Cửu Tích (九錫) nhỉ!”

“…….”

“A có lẽ đã nhận rồi? Ngươi chẳng phải đã nhận được Nạp bệ (納陛), một trong những đặc ân của Cửu Tích sao?”

Đang cố tình không nghĩ đến thì lại chọc đúng chỗ nhột.

Nhập triều bất xu (入朝不趨).

Khi vào triều kiến hoàng đế không cần bước vội.

Triều hội bất bái (朝會不拜).

Khi tham gia triều hội không cần bái lạy hoàng đế.

Nạp bệ (納陛).

Khi bước lên Điện Thượng (殿上 – nơi hoàng đế ngự) không cần cởi giày.

Còn cần nói gì nữa.

Tôi đã từ lâu rơi vào tình huống chỉ cần sơ sẩy là có thể lên địa vị Tướng Quốc.

Đến nay tôi đã từ chối bao nhiêu lần đề nghị gián tiếp của hoàng đế bệ hạ.

‘Đại tướng quân, gần đây nghe nói ngươi đang buồn chán.’

Hơn nữa đề nghị gián tiếp cũng khéo léo đến mức sơ sẩy một cái là tôi tự đeo lên đầu mũ quan khổng lồ mà không hay biết.

‘Nếu muốn thì ở nhà thưởng thức âm khúc (音曲 – âm nhạc) hay ca vũ (歌舞 – ca hát múa hát) cũng được.’

‘…Đó chẳng phải là đặc ân Nhạc khí (樂器) trong Cửu Tích (九錫) sao.’

‘Hừm bị lộ rồi.’

Ví dụ như vậy đấy.

Ngoài ra còn có việc kỹ sư bảo trì nhà cửa khả nghi đến mức sơn cửa nhà và cột trụ màu đỏ.

Dĩ nhiên tôi lập tức kiểm tra rồi sơn lại màu khác.

Thành thật thì bắt kỹ sư đó thẩm vấn không khó nhưng nếu xác nhận được kẻ đứng sau thì không thể rút lui được nữa.

Giống như nhìn vào hộp Pandora ấy.

Muốn mở nhưng không được mở.

Dù thay kỹ sư khác thì vài ngày sau lại cố sơn màu đỏ lên nhà nên tôi cũng nửa bỏ cuộc chỉ phòng thủ.

Phát điên thật.

Sử quan ghi chép toàn bộ hành động của hoàng đế rốt cuộc sẽ mang biểu cảm gì đây.

Xin hãy giữ thể diện đi.

Dĩ nhiên có một đặc ân Cửu Tích mà bệ hạ vì lo lắng an nguy của tôi nên ép buộc trao cho.

Chắc là Hổ bôn (虎賁).

Quyền hạn được mang theo vài trăm hộ vệ trên đại lộ giống như hoàng đế.

Vì những người theo tôi ngoài bệ hạ đều cực kỳ cực đoan nên không thể không nhận.

Mỗi lần tôi ra ngoài hộ vệ ùn ùn kéo theo cũng vì cái này.

“Ta đã gặp qua nhiều người nhưng kẻ như ngươi thì lại là lần đầu.”

“…Là lời khen sao?”

“Ừ chính là lời khen!”

Liệt Ngự Khấu, một trong tam đại tư tưởng gia Đạo gia, nhìn tôi cười khẩy.

“Khống chế dục vọng sao? Hay đã hoàn toàn siêu thoát?”

“…….”

“Dù là gì thì chắc chắn không buồn chán đâu.”

Thần tiên thốt ra câu hỏi khó hiểu rồi dùng đôi mắt sâu không lường được nhìn tôi.

“Ngồi xuống đi. Ta sẽ kiểm tra kỹ trạng thái của ngươi.”

“Vâng.”

Tôi xác nhận Tư Dữ và Lữ Bố vẫn lặng lẽ tập trung hộ vệ rồi chậm rãi di chuyển.

Cả hai đều nhìn chằm chằm Liệt Ngự Khấu nhưng không có hành động gì đặc biệt thì có thể yên tâm.

Dù không biết làm thế nào nhưng hai người này cảm nhận sát tâm (殺心) với tôi thì cực kỳ nhạy bén nên không cần lo lắng.

Dù sao thì sức khỏe không tốt này cũng phải chữa trị.

Hiện tại còn trẻ nên chịu được nhưng chẳng bao lâu nữa đến tuổi bốn mươi năm mươi thì tôi sẽ mãi rên rỉ không nhúc nhích nổi.

Thành thật thì lúc ấy nội tạng có vẻ bị bay mất chút ít.

Bị tên xuyên thủng mà vẫn bình thường mới là kỳ lạ.

Nếu vì di chứng thương tích mà tôi không sống lâu được thì quan hệ với đế quốc Mông Cổ đã miễn cưỡng vá víu lại sẽ rạn nứt rồi lại đánh nhau điên cuồng.

Tư Dữ và Lữ Bố thì khỏi nói còn Tào Tháo thì đã nói sẽ triển khai đại hiếu đạo phương bắc.

…Không phải hiếu đạo mà là nội trợ sao?

Ngoài những người này thì còn vô số quả bom như hoàng đế bệ hạ.

Thực tế thì con cá thái dương thật sự không phải tôi mà là nhà Hán mới đúng?

Tôi nghĩ đây thực sự là một lập luận vô cùng hợp lý và logic đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!