Đàn châu chấu một khi đã kéo đến thì đi qua nhiều quốc gia gây ra thiệt hại kinh khủng.
Ngay cả ở hiện đại cũng không ngoại lệ nên Liên Hợp Quốc đã lập hẳn một cơ quan chuyên trách mỗi khi có dấu hiệu đàn châu chấu xuất hiện thì lập tức tiến hành hoạt động cứu trợ.
Cụ thể thì tôi nhớ là trước khi châu chấu thành trùng trưởng thành và mọc cánh thì phun thuốc trừ sâu số lượng lớn để tiêu diệt chúng.
Phương pháp tiêu diệt trước khi ấu trùng châu chấu gây vấn đề thì rất hiệu quả nên ở thời hiện đại hiếm khi chịu thiệt hại nghiêm trọng.
Nhưng phương pháp này cũng có một vấn đề.
Ở thời cổ đại thì ngay cả mơ cũng không dám mơ đến cách ứng phó như vậy.
Phải có khoa học kỹ thuật xuất sắc để theo dõi giám sát đàn châu chấu phát hiện ngay lập tức thì hành động được phương tiện di chuyển và sự đồng thuận của nhiều quốc gia thì mới có thể thực hiện.
Thông tin thì chỉ có cách đích thân đi lại thu thập, phương tiện di chuyển thì cùng lắm là cưỡi ngựa mà quyết định quan trọng là không tồn tại cơ chế xã hội để cứu trợ ấu trùng châu chấu số lượng lớn.
Nghĩ mà xem.
Ở thời đại này nếu nói “Nghe nói ở đó có đàn châu chấu nên tôi có thể vào đó một lát để tiêu diệt chúng được không?” thì quốc gia nào sẽ nói “Vậy à! Mau vào đi!” chứ.
Hơn nữa phương pháp tiêu diệt là gửi lượng lớn vịt và gà.
Họ đương nhiên sẽ nhìn bằng ánh mắt kỳ lạ nếu nuốt chửng đội vịt rồi giả vờ không biết thì chỉ có quốc gia gửi đến mới tăng huyết áp thôi.
Cuối cùng nếu không phải tình huống đặc biệt như hiện tại thì chỉ có cách chịu trận từ đàn châu chấu đã thành trùng trưởng thành…
Điều này chẳng khác gì trò chơi gà chọi xem ai chết trước.
Nếu đàn châu chấu ăn sạch ngũ cốc ở khu vực rồi bay sang chỗ khác thì đàn châu chấu thắng.
Nếu trước đó xử lý sạch sẽ đám khốn kiếp này rồi đưa chúng lên thiên đường châu chấu thì con người thắng.
Thực tế thì cũng không phải chưa từng có tiền lệ như vậy.
Chỉ riêng Trung Quốc hiện đại đã từng bị đàn châu chấu đánh úp chịu thiệt hại lớn nhưng ngay lập tức đã điều động đội quân gia cầm hàng chục vạn con để trấn áp hoàng trùng (蝗蟲).
Những gì tôi đang định làm cũng không khác gì vậy.
Ngươi chết hay ta chết thì phải xem ai sống sót đến cuối.
Nếu không hiệu quả thì chịu tổn thất lớn như vậy quốc gia có lý do gì để chính thức nuôi vịt đâu.
Hơn nữa nếu ở thời đại có nhiều biện pháp phòng trừ như thuốc trừ sâu thì càng không cần nuôi.
Vậy mà hành động chính thức nuôi đội vịt chứng minh phương pháp này có hiệu quả.
Vốn dĩ dù không có cách nào thì cũng không thể ngồi yên chịu trận được.
Dù sao cũng phải thử cái gì đó đã.
Tôi nhìn xung quanh rồi hỏi.
“Chuẩn bị xong hết chưa?”
“Dạ. Đã sai binh sĩ chặt hết cỏ xung quanh khu vực này rồi ạ.”
Gia Cát Lượng che miệng bằng quạt trắng dùng giọng điềm tĩnh đáp.
“Cỏ chặt được thì đã rải khắp bình nguyên rộng mở xung quanh nên chắc chắn đủ để thu hút sự chú ý của đàn hoàng trùng (蝗蟲).”
“Ừ. Vất vả rồi.”
Hôm nay cũng không ngoại lệ phá hoại môi trường tự nhiên nên tôi bày tỏ chút tiếc nuối nhàn nhạt.
Cỏ dại các ngươi hy sinh ta sẽ không quên đâu.
Dù sao để mặc thì đàn hoàng trùng cũng sẽ quét sạch hết.
“Chết tiệt…. Dù nghĩ thế nào cũng nguy hiểm…”
Cuối cùng không thuyết phục được suy nghĩ của tôi thì Lữ Bố liên tục càu nhàu dùng cán Phương Thiên Họa Kích đập xuống đất.
Ầm! Ầm!
…Mỗi lần Lữ Bố đập đất thì phát ra âm thanh không bình thường chắc chắn không phải ảo giác.
Một vài nhân vật nhận ra tâm trạng Lữ Bố không tốt nên lặng lẽ giữ khoảng cách.
Tôi nhìn dáng vẻ Lữ Bố như vậy rồi dùng giọng trêu chọc hỏi.
“Sao vậy? Không tự tin bảo vệ ta khỏi đàn châu chấu sao?”
“…….”
Lữ Bố nghe lời khiêu khích của tôi thì suy nghĩ một lát rồi đột ngột mở miệng.
“…Nếu nói không tự tin thì ngươi sẽ rút lui sao?”
Ơ cái này phản đòn thế này luôn.
Tôi cứ tưởng nếu chọc vào lòng tự tôn thì cô ấy sẽ nhảy dựng lên hét rằng “Ngươi không tin ta sao” chứ.
Nhìn Lữ Bố giờ đã biết gác cả lòng tự tôn sang một bên thì tôi hơi kinh ngạc lộ biểu cảm.
“…….”
Tư Dữ đứng gần đó quan sát tình hình này chắc cũng tùy theo câu trả lời của tôi mà hành động khác.
Cụ thể thì có lẽ sẽ giống Lữ Bố gác lòng tự tôn để ép tôi đến chỗ an toàn.
“Ưm….”
“Sao không nói gì? Mau trả lời đi.”
Tôi dùng giọng điềm tĩnh đáp lại Lữ Bố đang giục giã.
“Ta tin Lữ Bố nên dù trả lời gì cũng không quan trọng.”
“…….”
Lữ Bố nghe vậy thì khẽ nheo mắt nhìn tôi.
…Cô ấy nhận ra tôi đang trêu chọc sao?
Phản ứng khiến người khác đã sớm bị gập đôi eo rồi tôi mở miệng.
“Được rồi. Ta sẽ rút lui đến chỗ thích hợp.”
“…Thật sao?”
“Ừ. Thật đấy.”
Khi Lữ Bố hỏi lại thì tôi gật đầu.
Vốn dĩ tôi định chỉ xác nhận tình hình diễn ra thế nào rồi rút lui đến chỗ thích hợp.
Thành thật thì tôi cũng không muốn trải nghiệm cảm giác bị đàn châu chấu khổng lồ bằng bàn tay nam nhân trưởng thành lao thẳng vào toàn thân.
Nhưng người xung quanh có vẻ lo lắng rằng tôi sẽ lập tức lao vào đàn châu chấu?
Dù tôi giải thích kỹ thì người xung quanh cũng không có vẻ tin tưởng.
Rốt cuộc họ nhìn tôi như loại người gì mà lo lắng như vậy.
…À nghĩ lại thì từng nghe rồi.
‘Cái đồ phiền phức không biết chết lúc nào nơi nào mà không chịu ngồi yên lấy một lúc.’
‘…….’
‘Thật sự cảm giác như đang nuôi thêm một đứa trẻ nữa ấy chứ?’
‘Vậy sao.’
Tôi nghe đánh giá nhân vật của Lữ Bố thì gật đầu một cái.
‘Lữ Hòa này. Mẹ nói có thể chơi thoải mái đấy.’
‘Bu a!’
Tôi đặt đứa trẻ trong lòng xuống rồi dịu dàng nói.
‘Khoan đã! Ta lúc nào nói vậy?!’
‘Ừ? Vừa nãy ngươi nói mà.’
‘Cái đó rốt cuộc nghĩa là gì…. Ư a a! Xin hãy ngoan ngoãn một chút đi!’
‘Bu a a!’
Khi Lữ Hòa dùng đôi chân nhỏ xinh lạch bạch chạy thì Lữ Bố giật mình lập tức đuổi theo sau Lữ Hòa.
Nhìn dáng vẻ Lữ Hòa thay tôi báo thù thì tôi mỉm cười mãn nguyện.
Tôi nhìn quanh những người xung quanh đang nhìn tôi như thứ gì đó không phải cá thái dương mà là thứ khác.
“Ta sẽ ở nơi an toàn xác nhận tình hình diễn ra thế nào.”
“…….”
“Nếu thật sự lo lắng thì cứ ở lại đây cũng được…”
“Không ạ chúng thần không sao nên mau di chuyển đi.”
Tiểu mưu sĩ tóc tím dùng giọng cộc lốc nói.
“Đầu óc thì ra lệnh xong rồi cứ ngồi yên chờ tay chân hành động là được mà.”
“Ừm?”
“Người bình thường đâu có vì muốn ăn mà nhét đầu vào bát chứ?”
Tư Mã Ý khoanh tay dùng ẩn dụ khá mạnh bạo thì Bàng Thống vội chen vào cuộc trò chuyện.
“Ý, ý của Trọng Đạt (仲達, tự của Tư Mã Ý) là chúng thần sẽ tự xử lý ạ!”
“Vậy sao.”
“Dạ!”
Có lẽ lo lắng vì thái độ bất kính của Tư Mã Ý mà sinh ra vấn đề.
Bàng Thống khác với Gia Cát Lượng có vẻ thân thiết với Tư Mã Ý rồi.
Lúc ấy Gia Cát Lượng quan sát tình hình này lên tiếng.
“Quân chủ là người đứng trên cao dẫn dắt và thống lĩnh mọi người.”
“…….”
“Việc vặt vãnh xin hãy giao cho chúng thần.”
“…Được rồi.”
Chỉ nói một câu mà bị nghe đủ thứ.
Có lẽ tâm trạng của lão nhân sắp về hưu chính trị lui về hậu trường làm ông già ở sau rèm là như vậy.
Khi mọi người đồng lòng đồng sức đẩy tôi ra thì tôi trước hết cảm thấy ngẩn ngơ.
“Chủ nhân.”
“Thật sự ta sẽ nghiến răng chịu đựng bảo vệ nên mau đến chỗ an toàn đi!”
“Khoan đã.”
Tư Dữ và Lữ Bố nhân lúc không khí xung quanh mà hăng hái nắm lấy cánh tay tôi kéo lê đi.
Không phải chứ sao lại mạnh thế này…
…Đương nhiên rồi sao?
Bị hai kẻ như Hạng Tịch và Lữ Bố túm lấy thì người bình thường như tôi không dùng nổi sức cũng bị kéo lê là chuyện thường tình.
Quạc quạc!
Cục cục cục cục.
Khi bị kéo lê đi thì trong mắt tôi là số lượng gà vịt khổng lồ phủ kín bình nguyên rộng lớn.
Sao cảm giác số lượng nhiều hơn vài ngày trước vậy.
Rốt cuộc tăng bao nhiêu rồi.
Vu vù vù vù vù───!!
“Ơ?”
“…Có vẻ đã đến lúc rồi.”
Khi được các tướng lĩnh và binh sĩ xung quanh hộ vệ di chuyển vài phút thì âm thanh cực kỳ không bình thường vang lên dù chỉ nghe đại khái.
Sóng thần khổng lồ phủ kín đường chân trời không để lại một ngọn cỏ.
“Oa cái đó tổng cộng bao nhiêu con vậy?”
“…Nhiều thật.”
Trước đàn hoàng trùng (蝗蟲) ít nhất cũng hàng trăm triệu con thì tỷ muội đào viên lộ vẻ kinh ngạc.
Vu vù vù vù vù──!!
Đôi mắt kép đặc trưng của côn trùng không biết đang nhìn đâu.
Đám côn trùng khiến người nhìn có thể cảm thấy ghê tởm thì không bỏ qua bữa tiệc trước mắt.
Khi đàn châu chấu đậu xuống đống cỏ dại mà binh sĩ đã rải ra thì,
Quác──!
Ò ó o──!
Những con vịt và gà đã chịu chế độ ăn kiêng ép buộc vài ngày thì như chờ đợi khoảnh khắc này lao vào điên cuồng.
Khoảnh khắc trận đại chiến vịt – châu chấu từng được nhắc đùa trên mạng thực sự xảy ra.
0 Bình luận