Cũng dễ hiểu tại sao hai chữ "Con trai" lại được thốt ra. Tuyết Y Lý là mẹ của Tử Dư. Và tại đây, nàng gặp "con trai bí mật" của A Thanh, mà tên con trai này lại là anh trai của Tử Dư. Vậy, gọi anh trai của con gái mình là gì?
Đáp án là: Con trai.
Tuy nhiên, A Thanh nghĩ rằng bài toán này hơi quá sức với Tuyết Y Lý.
Việc nhận nuôi một đứa trẻ tám tuổi và nhận một gã đàn ông lực lưỡng, đen hôi đã trưởng thành làm con là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Thậm chí nhìn mặt hắn còn già hơn cả nàng ấy chứ! Thế mà giọng Tuyết Y Lý lại bi tráng đến thế. Dù sao thì việc nàng không thắc mắc, chấp nhận sự việc theo kiểu "không hỏi không bàn" , cũng là một điểm đáng khen ngợi.
Nghe xong, mặt Viêm Huy Vinh nhăn như bị táo bón. Như thể vừa nghe thấy điều gì kinh tởm lắm. A Thanh cảm thấy vừa hả hê vừa đồng cảm.
Thấy chưa, giờ ngươi biết cảm giác đó thế nào rồi chứ? - đó là sự hả hê; nhưng mặt khác, Tuyết Y Lý mà đòi làm mẹ thì ai chả ớn - đó là sự đồng cảm.
「 Gì vậy? Con điê... à không, bạn của Mẫu thân đấy à? Cô ta có bị vấn đề về thần kinh không? 」
「 Ấy, không được nói thế. Tiểu Lý tuy có hơi ngốc nghếch một tẹo nhưng chưa đến mức thiểu năng đâu. 」
『Không phải mà.』
「 Thấy chưa, Tiểu Lý bảo không phải kìa. 」
『Không phải cái đó. Muội không ngốc nghếch.』
「 Ấy, Tiểu Lý cũng không được nói thế. Sao muội có thể nói dối không chớp mắt vậy hả? 」
Dù sao thì A Thanh cũng thấy cần phải chấn chỉnh lại tình hình. Thấy "con trai hờ" cũng ghê tởm ra mặt, thì cứ để Tuyết Y Lý chia sẻ bớt gánh nặng làm mẹ cũng tốt.
Nhưng cứ chọc giận một cao thủ Huyền Cảnh, lại còn là một tên điên (vừa là cao thủ vừa là thằng chó điên) thì chẳng hay ho gì.
Chỉ nên trêu chọc những kẻ mà mình có thể xử lý hậu quả thôi. Cúi đầu trước kẻ mạnh không phải là nhục nhã, mà là quy luật tất yếu của tự nhiên.
「 Ưm, đây là mẹ của Tử Dư, Tuyết Y Lý. Ngươi biết Băng Tuyết Hoa trong Võ Lâm Ngũ Hoa chứ? Còn đây là Viêm Huy Vinh, ưm, con trai ta, chậc, chuyện dài lắm nhưng đại khái là thế. 」
Mặt A Thanh lộ rõ vẻ chán chường. Nhưng Viêm Huy Vinh thì cười toe toét.
「 Tóm lại: Tử Dư là con gái ta, ta là bố Tử Dư. Đây là mẹ Tử Dư. Còn đây là con trai ta. Và với tên này thì ta là mẹ. Tức là, Tiểu Lý là mẹ Tử Dư, ta là bố Tử Dư. Ta có thể là mẹ tên này hoặc không, nhưng Tiểu Lý thì chẳng liên quan gì đến hắn cả…… 」
Giữa trán Tuyết Y Lý xuất hiện nếp nhăn nhỏ. Nàng không hiểu A Thanh đang nói cái quái gì. Cũng phải thôi, nếu nối hết các mối quan hệ gia đình "hờ" xung quanh A Thanh lại thì sẽ ra một cái gia phả chó má, loạn xà ngầu hết cả lên.
Mà thôi, dù sao thì... Có vẻ nàng cũng hiểu là không cần phải làm mẹ của tên này.
「 Hửm? Thế là thế nào? Con nhóc này là em gái cùng cha khác mẹ với con à? 」
「 Không, dù có thêm ai thì cũng chẳng thể thành anh em cùng mẹ (Đồng phúc) được đâu. 」
Dị phúc (Khác bụng/Khác mẹ) và Đồng phúc (Cùng bụng/Cùng mẹ) đều dùng chữ Phúc (Bụng). Ở quê A Thanh thì ít dùng, nhưng ở Trung Nguyên, nơi chuyện năm thê bảy thiếp là bình thường, thì mấy từ này dùng như cơm bữa. Chẳng ai coi đó là điều đáng xấu hổ cả.
「 Ưm, Mẫu thân nói thế làm con buồn đấy? 」
「 Thôi đi ông tướng. Mà này, lão già đâu rồi, lão già! 」
Ở đâu cũng có câu "nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến". Chứng tỏ hiện tượng này phổ biến khắp thế giới. Hoặc có thể ai đó đang rình rập, chờ được gọi tên mới nhảy ra: "Chính là lúc này đây!".
【Về rồi thì vào nhanh lên, khụ, lại đàn đúm với thằng ất ơ nào thế kia?】
Thôi Lý Ông có vẻ không ưa Viêm Huy Vinh cho lắm.
Cũng phải thôi, ông ấy tự coi mình là bố A Thanh. Thấy một thằng đực rựa to xác cứ bám lấy con gái mình gọi "Mẫu thân, Mẫu thân", đương nhiên ông ấy thấy ngứa mắt như cái gai trong cổ họng.
【Mà đứa bé kia là ai?】
「 A, đây là Tử Dư, Tây Môn Tử Dư. Con mới nhận làm con gái. 」
【Hửm? Con gái con đứa chưa chồng mà sao cứ nhặt nhạnh lung tung thế? Chà, nhưng mà trông cũng xinh xắn đấy chứ.】
「 Kìa lão già. Muốn mắng thì khép cái miệng đang cười toe toét lại rồi hẵng nói. 」
Mồm thì mắng nhưng mặt Thôi Lý Ông lại nở hoa.
【Cái con bé này, sao cứ bắt mẹ bế nặng thế? Lớn tướng rồi chứ có phải trẻ sơ sinh đâu mà dính như sam vậy. Hư quá. Mau qua đây với ông nào.】
Thực ra thì cũng chỉ là chuyển từ dính A Thanh sang dính Thôi Lý Ông thôi. Tử Dư chẳng hiểu mình "hư" ở chỗ nào, nhưng vẫn ngoan ngoãn bò sang.
Sau đó là màn yến tiệc linh đình quen thuộc. Tin A Thanh về đến cửa sông Trường Giang đã được chuyển "Đại Chí Cấp" (hỏa tốc) về Tuyết Gia Thương Hội, nên chẳng cần chờ đợi, những món ăn nóng hổi vừa ra lò đã được dọn lên ngay tắp lự.
Thôi Lý Ông giờ đây béo tốt phúc hậu hẳn ra, trông y hệt một ông nội hiền từ. Tức là, có cháu rồi thì coi con cái như người dưng nước lã.
【Ồ, sườn heo hả? Cháu thích cái này à? Ừ ừ, ăn giỏi lắm.】
Tử Dư nằm trong lòng Thôi Lý Ông, há miệng như chim non chờ mớm, "A... măm măm", chỉ trỏ sai khiến ông già phục vụ mình.
Ưm, ta hiểu mà. Thế thì sướng thật.
Ở một góc khác, Tuyết Y Lý đang vừa rên rỉ vừa làm nguội món cháo trứng nóng hổi trên lưỡi.
「 Em gái con chưa học võ công à? 」
「 Vẫn đang suy nghĩ. Tâm pháp thì chắc chắn phải dạy rồi, nhưng ép buộc quá sợ nó chán, với lại không biết dạy cái gì. Ta biết nhiều thần công quá mà. 」
「 Hỗn Thiên Công thì sao? Tuy tốn linh dược hơi nhiều, nhưng chuyện đó Mẫu thân khỏi lo, vèo cái là đủ cho một người dùng ngay ấy mà. 」
A Thanh lén tra cứu Hỗn Thiên Công. Hỗn Thiên Ma Công, Khung Vàng . Lại là Ma công. Không phải Khung Tím mà chỉ là Khung Vàng ghẻ lở, lại còn là Ma công, chẳng có lý do gì để bắt con bé học cả. Bác bỏ.
Nhưng dù sao cũng là ý tốt, nên A Thanh khéo léo từ chối.
「 Cái đó so với Chu Dương Tẩy Tâm Kinh, Long Tượng Bát Nhã Hộ Tâm Công, hay Vạn Tượng Như Nhất Nhất Khí Tâm Nguyên Công... 」
Đây là những võ công A Thanh có thể đường hoàng thừa nhận là biết và có thể dạy cho Tử Dư. A Thanh hạ giọng thì thầm:
「 ...Thì có tốt hơn Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh không? 」
Viêm Huy Vinh nghe xong cũng ngớ người.
「 Gì cơ? Mẫu thân đi đâu về thế? Đi du ngoạn giang hồ mà nhặt được toàn thần công thế này à? Ưm, nếu là thần công chính tông Nho - Phật - Đạo thì... Mà khoan, có cái cuối cùng (Dịch Cân Kinh) thì còn phải nghĩ à? Cứ học trước đi rồi sau này đổi sang cái khác là xong. 」
「 Sợ con bé học cái đó hơi cực. 」
Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh cũng có vấn đề lớn: nó khác hoàn toàn với các loại nội công tâm pháp khác chỉ cần ngồi yên tụng kinh hít thở.
Là võ công cổ xưa nên nó áp dụng phương pháp tu luyện nguyên thủy gọi là Động Công. Động Công đòi hỏi phải vận động liên tục trong khi hít thở đúng cách, chính vì thế nó mới có hiệu quả cải tạo gân cốt và huyệt đạo tuyệt vời nhất.
Dịch Cân Tẩy Tủy Kinh là khởi nguồn của võ học Trung Nguyên, võ công Thiếu Lâm cũng từ đó mà ra. Nghĩa là, phần lớn các bài luyện ngoại công trâu bò của võ tăng Thiếu Lâm đều bắt nguồn từ Dịch Cân Kinh.
Từ đứng tấn (Mã bộ), nâng vật nặng, vặn thừng, đứng bằng đầu ngón chân nơi chật hẹp, leo núi, tắm thác... tóm lại nhìn vào là thấy "khỏe người" ngay lập tức.
Có khi cái công dụng chỉnh đốn gân cốt huyết mạch đến từ việc tập thể dục điên cuồng này hơn là từ nội công tâm pháp ấy chứ.
Nếu bắt Tử Dư tập, vì nó vốn là đứa hay nhìn sắc mặt, nên chắc chắn nó sẽ làm theo răm rắp. Nó sợ người mẹ từ trên trời rơi xuống này sẽ ghét bỏ, thất vọng, sợ vận may bất ngờ này sẽ tan biến.
Nhưng phương pháp này khổ ải quá. Lỡ tập tành vất vả, cơ thể vừa mới đẹp lên một tí thì lại bắt đổi sang tâm pháp khác? "Mẹ con mình thống nhất rồi nhé? Nhưng lần này chỉ cần ngồi yên hít thở thôi?"
「 Đó là điều Mẫu thân lo lắng sao? 」
Viêm Huy Vinh nhìn A Thanh như nhìn người ngoài hành tinh. Chuyện nực cười nhất trần đời. Thiên hạ đệ nhất thần công, cái gốc của vạn võ học, người ta tìm đỏ mắt không thấy, đây có trong tay mà lại lo... Lo con bé tập mệt quá sẽ nản chí?
「 Cứ đánh cho nó học chứ? Sau này nó sẽ cảm ơn Mẫu thân thôi. 」
「 Không phải chuyện đó. Ta sợ nó sinh hư. 」
「 Gì cơ, Mẫu thân? Với ai đó thì Người dạy dỗ nghiêm khắc thế cơ mà? 」
Viêm Huy Vinh gõ gõ vào cái bịt mắt. A Thanh thầm nghĩ: Biết thế hồi đó ta chọc mù cả hai mắt cho xong. Nhưng nghĩ lại, nhờ chọc một mắt mà khi sư phụ đi vắng mới có cao thủ Huyền Cảnh tự nguyện đến canh nhà cho. Đúng là tái ông thất mã.
「 Gì đây, trọng nam khinh nữ à? Dù biết phong tục Trung Nguyên là thế nhưng cảm giác hơi bất công đấy nhé? 」
「 Không phải thế. Ưm. 」
A Thanh dùng Truyền âm nhập mật với âm lượng cực đại giải thích. Con bé không phải đứa trẻ bình thường, nó là Thiên Sát Tinh nhân tạo, lớn lên trong cảnh chém giết, nếu để nó lệch lạc thì không chỉ dừng lại ở tuổi nổi loạn đâu.
Nếu chỉ là hư hỏng kiểu trẻ trâu thì cốc đầu vài cái là xong. Cùng lắm thì dùng tuyệt kỹ "Cú cốc đầu hạt nhân" của Tây Môn Tú Lâm.
Nhưng ba vị đứng đầu Chính phái đã biết thân phận nó và ủng hộ việc nhận nuôi. Nghĩa là nếu nó gây họa trở thành Công địch Võ lâm, ba vị ấy sẽ phải đứng ra chịu trách nhiệm.
Nghe xong, Viêm Huy Vinh cười khẩy.
「 Thế thì phải để ý kỹ rồi. Phận làm anh trai con cũng hiểu mà. Ưm. Mấy vụ này thường thì cứ lôi cả đám vào chịu khổ chung là giải quyết được hết. 」
Nếu chịu khổ một mình thì thấy oan ức, tủi thân, nhưng nếu cả đám cùng khổ thì sẽ nghĩ "à, chắc đời vốn khổ thế", đó là tâm lý con người.
Tất nhiên, không thể truyền Dịch Cân Kinh cho người khác. Ý hắn là tìm vài đứa "vật tế thần" để chịu khổ cùng Tử Dư thôi.
Quả là sáng kiến của cựu Giáo chủ Ma Giáo.
「 Uầy. Sao ngươi có thể nghĩ ra ý tưởng tà ác thế được nhỉ. 」
「 Sao, không dám làm à? 」
「 Không, ý hay đấy, làm ngay thôi. 」
Nếu không dạy khẩu quyết Dịch Cân Kinh, chỉ dạy phần hít thở tụ khí? Thì bản thân quá trình khổ luyện đó cũng là bài tập Động công cực tốt giúp chỉnh đốn gân cốt, khai phá tiềm năng, mở rộng kinh mạch và đào thải độc tố.
Vậy chỉ cần tìm mấy đứa "bạn cùng tiến", à không, "bạn cùng khổ" (Đồng khổ đồng lạc -> Đồng khổ đồng khổ) là xong.
Nhưng kiếm đâu ra bây giờ?
Tất nhiên, đây là phương pháp luyện tập cực tốt cho sức khỏe, nên lôi cổ đám đệ tử đời thứ ba của Thần Nữ Môn ra tập chung cũng được, coi như làm việc tốt phổ cập sức khỏe cộng đồng.
Đúng lúc A Thanh đang suy tính thì vấn đề chuyển sang một hướng mới.
1 Bình luận