Cánh cửa vừa bị bẻ chốt hé mở, tiếng thở khò khè mà sâu lắng lập tức vọng ra rõ mồn một.
Vừa bước qua ngưỡng cửa là phòng khách. Chẳng biết ở đây có gọi là phòng khách hay không, nhưng trước mắt A Thanh là cả một gia đình đang cuộn mình trong lớp chăn dày, ngủ say sưa trên tấm thảm ngay lối ra vào.
Trừ khi là ở lều trại dã chiến, chứ bình thường chẳng ai lại chọn ngủ ngay đối diện cửa chính thế này.
Vừa gió lùa nóng lạnh thất thường, vừa cách âm kém. Quan trọng nhất là con người theo bản năng sinh tồn luôn muốn ngủ ở nơi an toàn, kín đáo nhất trong nhà.
Vậy mà tại sao?
Đương nhiên là vì đã nhường gian phòng ngủ chính ấm áp cho "khách quý" rồi.
Sau khi cả nhóm lẻn vào trong, A Thanh khéo léo cài lại then chốt, gắn cánh cửa vào vị trí cũ rồi nhẹ nhàng khép lại như chưa từng có ai xâm nhập.
Quả nhiên, chỉ có thợ mộc lành nghề kiêm cao thủ võ lâm mới thi triển được kỹ nghệ tinh diệu này.
A Thanh đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng, rồi gập cổ tay chỉ xuống đất, cuối cùng trỏ vào gia đình chủ nhà đang say giấc.
Im lặng. Ở yên đây. Canh chừng bọn họ.
Ngón tay lại khẽ vẫy, ra hiệu cho Hy muội bám theo.
Chưa biết tên Lạt Ma chiếm phòng ngủ chính có phải cao thủ hay không, nhưng nếu không tu luyện thuật ẩn thân chuyên nghiệp thì rất dễ bị lộ bởi tiếng động nhỏ nhất.
Nhưng A Thanh là ai chứ? Là "Đạo chích dự bị" – Thần Thâu tương lai.
Trong danh sách võ công của Hy muội mà tên họ Nghiêm kia từng truyền thụ, có một môn gọi là Hắc Ảnh Thấu Tiềm – thân pháp xóa bỏ hoàn toàn hơi thở và tiếng động, hòa mình vào bóng tối.
Thế là hai bóng ma lướt êm ru vào phòng ngủ chính.
Một tên Lạt Ma đang nằm chễm chệ trên giường, ngáy đều.
A Thanh định tung chưởng đập nát đan điền hắn ngay lập tức, nhưng nghĩ lại thì chưa có bằng chứng xác thực hắn là hung thủ.
Dù trong lòng đã chắc mẩm mười mươi, nhưng "tróc tặc phải tróc tang", chưa kiểm chứng thì cũng chưa thể hạ thủ.
「 Này, Sư thầy? 」
「 Hả! 」
Dù sao cũng là võ nhân, vừa nghe tiếng gọi, tên Lạt Ma mở bừng mắt, bật dậy như lò xo nén hết cỡ.
Đang ngủ một mình tự nhiên nghe tiếng gọi ngay trên đầu thì đến Phật tổ cũng phải giật mình, huống chi là phàm nhân.
Bị ai đó tiếp cận trong trạng thái hoàn toàn không phòng bị là trải nghiệm kinh hoàng khiến tim võ nhân rớt xuống tận gót chân.
Và khi nhìn thấy một kẻ lạ mặt đứng lù lù, tay cầm dao kề sát cổ họng ngay đầu giường, cảm giác đó càng đáng sợ hơn gấp bội phần.
「 [Ngươi là ai?] 」
A Thanh trừng mắt nhìn hắn, lựa lời đáp trả bằng tiếng Tạng.
Dù sao hắn cũng đã bị khống chế, câu giờ một chút để tạo áp lực tâm lý cũng tốt.
Nhưng hỏi gì bây giờ?
Hỏi tại sao giết người Tạng thì lỡ nó chối bay chối biến thì hết chuyện để nói à?
Vậy thì phải dùng đòn tâm lý, nói như kiểu ta đã biết tỏng mọi chuyện rồi.
Nếu hắn bị oan thật thì sẽ tỏ ra phẫn uất, còn không thì sẽ nghĩ là ta đã nắm thóp được hắn.
「 [Trả thù cho cha. Thôn Trà Tạp.] 」
「 [Thôn Trà Tạp? Ta không hiểu ngươi đang nói gì. Ngươi đang hồ ngôn loạn ngữ cái gì thế?] 」
「 [Mang tiếng là con Phật mà vì sợ chết nên dám mở miệng nói dối sao? Chính mắt ta đã nhìn thấy tất cả. Còn muốn chối cãi gì nữa không?] 」
「 [Hừm. Có vẻ có hiểu lầm gì đó. Ta sẽ tha thứ cho sự vô lễ này của ngươi, mau bỏ dao xuống trước đã. Thôn Trà Tạp à... Ở đó có chuyện gì xảy ra sao? Ta sẽ lắng nghe, nên hãy nguôi giận đi.] 」
「 [Chắc chắn chứ? Ngươi không liên quan gì đến vụ thảm sát ở thôn Trà Tạp sao? Có dám thề trên danh dự sư môn và đức Phật không?] 」
「 [Được. Ta xin thề.] 」
Lời thề được thốt ra không chút do dự.
Nghe vậy, A Thanh thu dao lại.
Ngay lập tức... Vút! Một chưởng đánh lén xé gió lao thẳng về phía A Thanh.
Chiến thuật thì tốt đấy, nhưng mà...
Cái lũ đã đi làm trộm cướp, bô bô cái miệng vì "Thổ Phồn đại nghĩa" này nọ thì sá gì mà không dám bán rẻ cả Phật tổ lẫn sư môn.
Con dao kề cổ chỉ là đòn nghi binh.
Vũ khí thực sự A Thanh chuẩn bị không phải dao mà là cước pháp. Trọng tâm đã dồn về chân trụ, chân công kích sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.
Trước khi kình lực của tên Lạt Ma kịp phát ra, một tiếng xé gió rùng rợn vang lên.
Tiếng gió rít hung bạo đến mức khó tin là do một cú đá tạo ra.
Mũi giày của A Thanh cắm phập vào dưới rốn tên Lạt Ma, lún sâu đến tận mu bàn chân.
Cảm nhận được luồng chân khí Phá Thiên Ma Khí hung tàn đập nát đan điền đối thủ, khóe môi A Thanh nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Chà, sảng khoái thật.
Thằng súc sinh này. Bán rẻ cả sư môn lẫn Phật tổ mà cũng đòi làm con Phật à?
「 Á ự... 」
Nhờ cú đá đó, chưởng lực của hắn yếu xìu quờ quạng vào hư không. Tiếng hét định thoát ra khỏi miệng bị bàn tay sắt của Kiên Phố Hy chặn đứng tức thì.
Máu tươi trào ra qua kẽ tay Kiên Phố Hy – đan điền vỡ nát, nội thương trầm trọng.
Vừa ngạt thở, vừa đau đớn, theo bản năng sinh tồn, cánh tay tên Lạt Ma cào cấu điên cuồng vào tay Kiên Phố Hy.
Nhưng cũng chỉ là con hổ giấy bị vỡ đan điền thôi.
Dù có vùng vẫy trước một cao thủ Hậu Kỳ Siêu Tuyệt Đỉnh – kẻ đã chạm một chân vào ngưỡng cửa Hóa Cảnh – thì cũng vô ích như châu chấu đá xe.
A Thanh nắm lấy cánh tay hắn. Rắc!
Bẻ một bên thì sợ hắn tủi thân, nên bẻ luôn bên kia cho cân đối. Rắc!
Phải cân bằng âm dương chứ.
Trong lúc tiếng rên ư ư bị nén lại trong cổ họng, chân A Thanh nhẹ nhàng đặt lên ống quyển của tên Lạt Ma.
Trong khoảnh khắc, chân A Thanh đạp xuống, lún sâu vào đệm giường. Phập!
Tiếng rắc gãy xương giòn tan vang lên, bàn chân tên Lạt Ma bật ngược lên trời một cách quái dị.
Mắt tên Lạt Ma trợn ngược, chỉ còn tròng trắng dã.
Nhưng chưa hết.
A Thanh tiện chân tặng luôn cho ống quyển bên kia một cú đạp đảo ngược khớp gối, khiến hắn sướng đến mức quẫy đạp điên cuồng.
Hai tay gãy nát vung vẩy, hai chân gãy gập quẫy đạp, trông y hệt con rối hơi trước cửa hàng khai trương ở quê nhà.
A, cũng có cái giống thế này mà.
「 Ư ư!! 」
Dù đã bịt miệng nhưng tiếng giãy giụa ồn ào quá mức kiểm soát. Bên ngoài vang lên tiếng hét thất thanh của phụ nữ và tiếng đàn ông quát tháo: "Các người là ai?".
Cánh cửa phòng ngủ bật mở, chủ nhà lao vào.
Nhìn thấy cảnh tượng tên Lạt Ma tay chân gãy nát đang quằn quại, ông ta sụm xuống đất vì kinh hãi.
Thấy thế, A Thanh hắng giọng, nhẹ nhàng trấn an bằng tiếng Tạng lưu loát:
「 [Đừng lo. Thằng khốn này không phải sư sãi gì đâu, nó là kẻ giết người đang bỏ trốn đấy. Nó là con quỷ đội lốt tăng lữ, chuyên nhắm vào những phật tử thiện lương cho ngủ nhờ để giết hại. Ông suýt nữa thì gặp đại họa rồi.] 」
「 [Th... thật sao!?] 」
「 [Chẳng bao lâu nữa tin tức về tội ác của chúng sẽ lan đến đây thôi. Theo thông tin đã biết thì chúng là lũ quỷ ăn thịt người, đã tàn sát và ăn thịt dân của ba ngôi làng rồi.] 」
「 [L... lũ trời đánh thánh vật! Dám mạo danh tăng lữ! Sao lại có chuyện tày trời đó được!] 」
Ủa? Tin luôn à?
A Thanh chỉ định nói bừa thôi, ai dè ông ta tin sái cổ và đổi phe ngay lập tức làm cô cũng bất ngờ.
Thì tiếng Tạng của A Thanh còn chuẩn và trôi chảy hơn cả dân bản địa mà.
Hơn nữa bộ dạng thê thảm của tên Lạt Ma càng làm tăng tính thuyết phục. Với người Tạng, tăng lữ là tầng lớp thống trị tối cao, nên tội mạo danh tăng lữ cũng nặng ngang với tội phản nghịch ở Trung Nguyên – là tội bất khả xâm phạm.
Thế nên hình ảnh tên Lạt Ma gãy tay gãy chân đang quằn quại trông giống tội phạm bị trừng phạt hơn là thánh tăng uy nghiêm.
Dù sao A Thanh cũng chẳng quan tâm.
Lừa được là tốt rồi.
「 [Đồng bọn của chúng vẫn còn lảng vảng quanh đây. Nếu biết bị lộ tẩy có khi chúng sẽ giết người diệt khẩu đấy. Nên tạm thời ông hãy đưa gia đình đi lánh nạn đi.] 」
「 [Th... thế thì...] 」
「 [Đi ngay bây giờ đi. Trước khi lũ giả danh ăn thịt người kéo đến. Và nhớ giữ kín chuyện này ít nhất ba ngày nhé. Không biết đồng bọn của chúng đông đến mức nào đâu.] 」
Nghe vậy, người đàn ông cuống cuồng giục gia đình thu dọn hành lý rồi chạy biến trong đêm.
Lúc mở cửa, ông ta có hơi nghiêng đầu thắc mắc không biết cái cửa có bị long ra như thế này từ trước không, nhưng rồi cũng kệ, mạng sống quan trọng hơn.
Muốn người ta không la hét thì đơn giản lắm.
Chỉ cần đục một lỗ nhỏ vào chỗ lõm giữa hai xương đòn (hõm ức) là khí quản thủng, khí thoát ra ngoài, chỉ còn tiếng thở phì phò chứ đố mà hét được.
Theo cái liếc mắt của A Thanh, Kiên Phố Hy dùng ngón tay ấn mạnh vào cái lỗ thở dưới cổ họng hắn.
Tiếng ực đau đớn vang lên, nhưng ở đây chẳng ai thấy thương xót cả.
Cái loại súc sinh tàn sát cả ba ngôi làng dân thường vô tội thì quả báo nhãn tiền là đáng kiếp.
「 [Tại sao lại làm thế?] 」
「 [Khừ... lũ bán nước quên gốc gác không xứng đáng được thở. Giờ chúng mày còn không nói chuẩn tiếng mẹ đẻ nữa. Thậm chí có những đứa điên rồ đến mức còn lâu mới đến năm mới mà đã rục rịch đón Tết của bọn Trung Nguyên rồi.] 」
Lý do cũng đại khái như A Thanh đoán.
Theo lịch Tây Tạng, năm mới bắt đầu vào mùa xuân và kết thúc vào mùa đông, khác với Trung Nguyên.
Tức là theo lịch Trung Nguyên thì còn khoảng một tháng rưỡi nữa mới đến Tết Tạng.
Tất nhiên A Thanh không biết chi tiết đến thế.
Cô chỉ nhớ lại những mảnh vỡ của đầu Lân và những người chết bên cạnh nó.
Thật nực cười và vô lý hết sức.
Vùng đất Thanh Hải này đã thuộc về Trung Nguyên từ hơn ba trăm năm trước, qua các triều đại đổi thay.
Nghĩa là người Tạng ở Thanh Hải đã sống như người Trung Nguyên hơn ba thế kỷ rồi.
Thế mà họ vẫn giữ gìn phong tục tập quán của người Tạng đấy thôi.
Thậm chí tiếng Tạng vẫn được lưu truyền suốt ba trăm năm từ đời này sang đời khác, đó chẳng phải là giữ gìn cội nguồn sao?
Nói theo kiểu quê hương A Thanh thì:
Tự nhiên có một đám tự xưng là người Joseon mặc Hanbok xông vào chém giết, chửi bới người ta là lũ bán nước mất gốc vì dám mặc âu phục và ở nhà tây.
「 Hy muội, thằng này hết thuốc chữa rồi. Xé toác cái lỗ thở ra cho nó câm họng luôn đi. 」
「 Ừ. 」
Vốn định hỏi xem bọn chúng có bao nhiêu tên, có bao nhiêu cao thủ, và kẻ phản bội có phải là A Mặc Cáp Lạp hay không.
Nhưng đúng là kẻ ngu mà có niềm tin mù quáng thì đáng sợ thật. Cái loại suốt ngày lảm nhảm về vinh quang quá khứ để gây chiến tranh thì trong kiến thức lịch sử hạn hẹp của A Thanh cũng đầy rẫy, toàn bọn bệnh hoạn.
A Thanh bóp nát xương bả vai, rồi tiện chân đá vỡ luôn xương chậu hắn.
Khí quản bị rạch toạc ra khiến hơi thở thoát ra dồn dập, cái điệu bộ quằn quại vì đau đớn của hắn trông thật nực cười.
「 [Tao đếch quan tâm mày sống hay chết đâu, cứ tự nhiên mà giãy đi. Mà sống đời tàn phế không tay không chân chắc vui hơn đấy. Là tao thì tao cắn lưỡi chết quách cho xong. A, phải rồi. Cái loại tham sống sợ chết đến mức bán rẻ cả Phật tổ lẫn sư môn thì chắc đếch có gan đấy đâu nhỉ.] 」
Nghe vậy, tên Lạt Ma trừng mắt nhìn A Thanh đầy oán hận, rồi nhe răng cắn phập vào lưỡi.
Máu tuôn xối xả nhuộm đỏ cả miệng, hắn cố nhếch mép cười nhìn A Thanh đầy thách thức.
「 [Mày bị ngu à? Cắn lưỡi chết là do lưỡi tụt vào che lấp khí quản gây ngạt thở, hiểu không? Tao đã đục lỗ ở cổ họng mày rồi thì cắn lưỡi có chết vào mắt. Bảo làm là làm thật à. Ngu vãi chưởng.] 」
Mặt tên Lạt Ma méo xệch.
A Thanh cười khinh bỉ, dùng móng tay khắc lên trán hắn mấy chữ.
GIẢ TĂNG (Sư giả).
Nhìn tác phẩm của mình một cách hài lòng, A Thanh lấy sợi dây thừng buộc ngang lưng hắn, rồi cầm đầu dây lên như dắt chó.
「 ......! ......! 」
Tên Lạt Ma mấp máy môi, nhưng chắc chỉ là chửi rủa hoặc xin tha mạng thôi.
「 Đi thôi. Còn mười lăm thằng nữa. 」
「 Ngươi định kéo lê hắn đi như thế à? 」
「 Thế không kéo thì làm gì? Để dằn mặt cho bọn kia biết hậu quả của việc làm trò mèo. Với lại địch còn mười lăm tên, ném con tin bị thương ra thì ít nhất cũng loại bỏ được một tên chăm sóc chứ? Trước đó dùng làm bia đỡ đạn cũng tốt chán. 」
Lông mày Bành Đại Sơn giật giật.
「 Ý ta là thể diện của ngươi ấy. 」
「 Xời, thể diện cái quái gì. Ta làm gì còn cái thể diện nào mà giữ? 」
「 Thì biết là thế. Nhưng mà- 」
「 Thôi dẹp đi. Có thể diện đi nữa thì giờ cũng chưa phải lúc dùng đến. Bổn cô nương đây trên giấy tờ mới hai mươi mốt tuổi, tuổi này được phép trẻ trâu quậy phá mà? 」
「 Thường thì người ta không lấy tuổi tác ra làm lá chắn đâu. Hừm, đằng ấy (Kiên Phố Hy & Tuyết Y Lý) cũng nên giả vờ can ngăn chút đi chứ? Nó định kéo lê kẻ địch gãy tay gãy chân đi khắp nơi kìa. 」
『 Không. Tàn nhẫn cũng là một phương tiện. 』
「 Hả? Sao thế? Địch đông thế kia thì có con tin chẳng tốt hơn sao? 」
Cả hai cô gái này đều lớn lên trong môi trường tà đạo dã man (Ma Giáo & Băng Cung), nên thấy chuyện này bình thường như cân đường hộp sữa.
Tiếc thay, người duy nhất có thường thức trong nhóm chỉ có một mình Bành Đại Sơn. Những lúc thế này, cái cô họ Đường kia ... à không, con nhỏ đó chắc chắn không những không can mà còn đòi tự tay kéo đi cho vui ấy chứ.
Nếu là tên nói nhiều kia ... à không. Nam Cung huynh tuyệt đối không làm thế.
Công Tôn tiểu thư dù có muốn nói cũng sẽ nhịn.
Bành Đại Sơn lần lượt điểm danh từng thành viên của Phản Kiếm Song Đao Hội trong đầu, và cuối cùng ngộ ra chân lý.
Cái hội này... thật sự cứ thế này có ổn không đây?
0 Bình luận