A Thanh cảm thấy vô cùng oan ức.
Cái quái gì thế này? Miệng thì bảo không muốn bị ghét, nhưng hành động thì lại đẩy người ta vào chỗ chết?
Cái này gọi là 'Yêu cho roi cho vọt' à?
「 Chị ơi, có thể cho em cái thử thách nào khả thi một chút được không? Vừa nãy chị bảo 'Phạt nhẹ' cơ mà? Chị có hiểu 'nhẹ' là thế nào không? 」
“Ôi chao. Với người sở hữu Lăng Ba Vi Bộ như Tây Môn tiểu thư thì chuyện thoát thân dễ như trở bàn tay mà?
Nếu không thích đến Hàng Châu cũng được.
Chỉ là... sẽ có ai đó biến thành Cương Thi thôi. Cũng chẳng sao đâu.
Cương Thi cũng giống người thôi mà. Tên, tính cách, ký ức, ngoại hình đều y nguyên. Chỉ khác mỗi cái là... đã chết.”
Nghe ả nói nhẹ tênh như không. Giống người cái con khỉ. Đã chết thì làm sao giống người sống được?
「 Tự suy nghĩ và hành động? Thế khác gì con người? 」
“Khác nhiều chứ. Con người và Cương Thi không bao giờ chung sống được.
Tưởng tượng xem: Cô vẫn là cô, nhưng không bao giờ già đi, không bao giờ chết.
Trong khi những người xung quanh già yếu và chết dần. Liệu loài người có chấp nhận một sinh vật bất tử sống giữa họ không? Hay họ sẽ coi đó là quái vật?”
Ngôn Nhiên Anh mỉm cười ma mị.
“Thực ra Cương Thi ưu việt hơn con người nhiều.
Nếu Tây Môn tiểu thư không muốn ai bị biến thành Cương Thi... thì hay là chính cô làm đi? Ta thích lắm đấy.”
A Thanh rùng mình. Biết ngay mà. Con mụ này thèm khát cơ thể mình. Đúng là biến thái.
「 Thôi dẹp đi. Tôi không hứng thú làm xác sống. Thế chốt lại là: Tôi được phép nhờ người khác giúp đỡ đúng không? Không bắt buộc phải đấu một chọi một nghìn chứ? 」
“Tất nhiên rồi. Nếu Tây Môn tiểu thư muốn chia sẻ gánh nặng với người khác thì cứ việc. Nhưng ta nghĩ... với tính cách của cô thì chắc cô sẽ chọn đi một mình thôi.”
A Thanh nhíu mày. Sao ả hiểu mình thế nhỉ? Đúng là A Thanh không muốn kéo bạn bè vào vũng bùn này.
「 Được rồi. Chốt đơn. Nhớ giữ lời đấy nhé. Nếu chị nuốt lời thì... tôi sẽ ghét chị đấy. 」
“Hư hư... Đương nhiên rồi. Ngoắc tay nào.”
Chụt.
Một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên má A Thanh.
Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người. A Thanh đỏ mặt tía tai. Con điên này...
“Vậy ta đợi cô ở Hàng Châu nhé.
Đã lâu lắm rồi ta mới có cảm giác chờ đợi một ai đó. Tim ta đang đập thình thịch đây này...”
Nói xong, ả đẩy nhẹ lưng A Thanh. Đẩy cái gì mà đẩy?
A Thanh nhảy xuống đất, quay lại lườm.
Lúc này mới nhìn rõ mặt Ngôn Nhiên Anh.
Đẹp. Quá đẹp. Đúng gu của A Thanh.
Nhưng mà... Hơi lép. Vòng một khiêm tốn.
Tiếc thật. Nếu ngực to hơn tí nữa thì mình đã đổ đứ đừ rồi.
Vẫn là Phố Hy tỷ của mình ngon nhất. Mềm mại, bóp sướng tay.
Ngôn Nhiên Anh dường như đọc được suy nghĩ bất kính đó, nụ cười trên môi ả hơi cứng lại.
“Thôi, ta đi đây. Các vị ở lại chơi vui vẻ nhé.”
Cái quan tài dựng đứng bỗng Cạch một cái, đổ nghiêng xuống.
Ngôn Nhiên Anh ngã ngửa vào trong quan tài một cách điệu nghệ.
Nắp quan tài đóng lại. Bốn con Tiểu Cương Thi xuất hiện, khiêng quan tài lên vai. Quan Tài Kiệu.
Vụt một cái, chiếc quan tài bay vút lên trời, biến mất vào mây xanh. Để lại A Thanh đứng trơ trọi giữa vòng vây của hàng trăm con sói đói.
Trong quan tài bay, một giọng nói vang lên trong đầu Ngôn Nhiên Anh:
- Chủ nhân. Tại sao người lại bày ra trò chơi phức tạp này?
Ngôn Nhiên Anh mỉm cười trong bóng tối.
“Hư hư... Để Tây Môn tiểu thư hiểu ra chân lý.
Tình cảm con người mỏng manh thế nào. Khi những người mà cô ta ra sức bảo vệ quay lại cắn cô ta vì lợi ích, vì sợ hãi... Cô ta sẽ tuyệt vọng.
Và khi đó, cô ta sẽ nhận ra rằng chỉ có ta là người duy nhất luôn chờ đợi, luôn dang rộng vòng tay đón cô ta trở về.”
Con người là loài ích kỷ.
Dù là người thân, bạn bè, đứng trước lợi ích - Bí kíp Thần công hoặc nỗi sợ hãi - bị Ma giáo trả thù, họ sẽ phản bội.
Ngôn Nhiên Anh muốn A Thanh nếm trải sự phản bội đó, để rồi hoàn toàn thuộc về ả.
- Chủ nhân cao tay thật! Nhưng lỡ phe Chính phái huy động lực lượng giải cứu cô ta thì sao?
“Thì đó là cái cớ để Huyết Giáo phát động Chính Tà Đại Chiến chứ sao.
Dù sao thì chiến tranh cũng sẽ nổ ra.
Nếu A Thanh thấy vì mình mà thiên hạ tắm máu, cô ta sẽ càng đau khổ hơn. Và càng đau khổ, cô ta càng dễ sa ngã vào vòng tay ta.”
Dưới mặt đất.
A Thanh nhìn quanh. Hàng trăm cặp mắt hau háu. Sát khí bốc lên ngùn ngụt. A Thanh thở dài. Thôi xong. Chiến thôi.
Thân hình nàng mờ đi, rồi phân tách thành tám ảo ảnh.
Lăng Ba Vi Bộ - Phiên bản ảo ảnh! Giờ đã lộ mặt thật rồi thì giấu bài làm gì nữa. Bung lụa thôi!
Vút!
Cảm giác rơi tự do quen thuộc khi không gian bẻ cong. A Thanh xuất hiện sau lưng một tên võ giả.
Ác Nghiệp: Ba trăm điểm. Xì. Bèo bọt.
So với Ác Nghiệp của Ngôn Nhiên Anh - chắc phải hàng triệu - thì tên này chỉ là con tép. Nhưng hắn mặc đồng phục của Siêu Lưu Bắc Đẩu Thiên - Một phái Tà đạo chuyên tàn sát dân lành. Ừ. Đáng chết.
Bộp.
Bàn tay A Thanh đặt nhẹ lên ngực hắn. Boong...! Tiếng chuông chùa ngân vang.
Như Lai Thần Chưởng - Phổ Độ Chúng Sinh phiên bản vật lý. Tên võ giả mắt trợn ngược, đổ gục xuống, tim ngừng đập.
A Thanh rút thanh Nguyệt Quang Kiếm ra. Ngôn Nhiên Anh không dùng kiếm, nhưng Tây Môn Thanh thì có.
「 Đứa nào ngon nhào vô! Hôm nay bà cân tất! 」
Dù sao thì đám này cũng toàn bọn cặn bã xã hội, giết bớt đi cho sạch đất. A Thanh lại phân thân. Nhưng lần này đầu nàng đau như búa bổ.
Đông quá. Lăng Ba Vi Bộ cần tính toán vị trí không gian để dịch chuyển. Mật độ người dày đặc thế này làm bộ não thiên tài của A Thanh bị quá tải.
Keng! Kiếm khí hình cánh quạt quét ngang. Vài thanh kiếm gãy đôi bay lên trời. Một tên cầm kiếm gãy ngơ ngác nhìn A Thanh. Nó khỏe thế? Kiếm khí còn chưa luyện xong mà đòi đi cướp bí kíp?
Phập! A Thanh đâm xuyên tim hắn. Rút ra! Nguyên tắc của A Thanh: Kiếm đi vào đường nào thì phải đi ra đường khác cho máu chảy nhiều hơn, gây hoảng loạn. Nàng không rút kiếm lại, mà đẩy mạnh tới trước. Tên xấu số bị xiên như thịt nướng, bay vèo ra sau, đập vào đồng bọn.
Xoẹt! Một đường kiếm chém ngang. Tinh Quang Kiếm Khí rực rỡ, cắt đôi xương thịt như cắt đậu phụ.
“Con khốn! Tây Môn Thanh!”
「 Đứa nào gọi bà đấy? Biết tên bà rồi à? 」
A Thanh vừa gạt phăng một quả cầu Cương Hoàn vừa hét lại.
Một con rồng bằng Đao Khí lao tới. Tuyệt Lạc Thành Chủ - Tuân Cơ Xung.
A Thanh lại phân thân thành tám.
Long Đao Khí vồ hụt, đâm sầm vào đám lính lác phía sau. Bùm!
“Hây aaaaa!”
Trong số tám ảo ảnh, một cái bóng thật nhất gầm lên.
A Thanh trượt người trên mặt đất, chém Xoẹt xoẹt vào chân đám đông. Máu phun như mưa.
0 Bình luận