Thực ra chuyện này cũng chẳng có gì lạ lẫm.
Hồi ở Lạc Dương cũng thế, trên đường đến Hoa Sơn cũng vậy, hễ đi cạnh Bành Đại Sơn là y như rằng phải hứng chịu những ánh mắt hình viên đạn từ đám nữ nhân.
Những lúc ấy, A Thanh chỉ cười khẩy rồi thản nhiên ngắm nghía lại mặt mũi bọn họ, chẳng mảy may bận tâm.
Thế mà hôm nay tự nhiên lại thấy ngứa mắt.
Ta đi chơi với bạn ta thì mắc mớ gì đến bọn họ mà làm loạn lên? Mấy con ả chẳng ra gì lại dám chọc vào dây thần kinh của bà đây.
Người ta bảo nếu ai đó ghét mình vô cớ, thì hãy cho họ một lý do chính đáng để ghét.
A Thanh ung dung bước tới, đặt mông ngồi phịch xuống ngay sát cạnh Bành Đại Sơn.
「 Ái chà, sao nữ nhân ở đây đông thế nhỉ. Không có việc gì làm hay sao? Sơn à, ta khát nước quá, cho xin chén trà hoa quả ngọt ngọt chút nhé. Nhớ thả đá lềnh bềnh vào đấy. 」
『 Cô, không sao chứ? 』
「 Nhanh lên. Ta bảo khát nước cơ mà? 」
「 Thanh Nhi của chúng ta bảo khát nước kìa. Sao còn ngồi ì ra đấy? Không mau đi lấy đi? 」
Bành Đại Sơn nhíu mày.
Đúng là giặc bên Ngô không bằng bà cô bên chồng, con bé A Thanh sai vặt đã đáng ghét, con mụ Đường Nan Nhi hùa theo châm dầu vào lửa bên cạnh còn đáng ghét hơn gấp bội.
Mà khoan, chẳng phải con ả này lúc nào cũng tò tò theo đuôi mình đòi làm chính thất sao?
Sao tự nhiên lại biến hình thành gian thần phản trắc, bám dính lấy kẻ địch để trêu ngươi mình thế này?
『 Đúng là bà hoàng sai vặt. 』
「 Sao nào. Chỗ thân tình với nhau. Khát nước mà không lấy nổi cho người ta chén trà à? Hay là thấy đông người quá nên sợ mất mặt? 」
Nghe vậy, tiếng xuýt xoa yếu ớt lại vang lên làm nền từ bốn phía.
Vẻ mặt Bành Đại Sơn thoáng ngẩn ra một chút, rồi khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười tinh quái.
Ra là muốn chọc tức đám khán giả, thế thì Bành Đại Sơn này ngại gì mà không diễn cùng.
Đã từng làm một lần rồi, thấy cũng vui phết.
『 Được thôi. Chỗ thân tình mà. 』
Bành Đại Sơn bưng chén trà hoa quả thả đá lềnh bềnh đến, A Thanh liếc mắt nhìn rồi phán.
「 Đá ít quá. Thế này thì tan hết thành nước lã, uống vào nhạt toẹt chứ mát mẻ cái nỗi gì? Có cái việc cỏn con này cũng phải để ta dạy à? Haizz, đúng là được cái mã đẹp trai chứ đầu óc thì rỗng tuếch. Còn đứng đấy làm gì? Mang đi đổi ngay. 」
Tiếng hít hà kinh hãi vang lên rào rào.
Nghe thấy thế, Bành Đại Sơn đã hiểu ngay ý đồ của A Thanh.
Hắn rũ mắt xuống, trưng ra bộ mặt cam chịu đầy vẻ đáng thương.
『 Xin lỗi. Ta đi đổi ngay đây. 』
Phải công nhận là hai kẻ này kẻ tung người hứng nhịp nhàng thật.
Bành Đại Sơn cũng đang ức chế đám khán giả lắm rồi.
Vừa nghe bảo chọc tức bọn họ là đầu óc hắn nảy số nhanh kinh khủng.
「 Cái gì thế này, đây là đổ trà vào đá chứ có phải bỏ đá vào trà đâu, toàn đá là đá thế này uống cái gì? Ta bảo cho nhiều đá một chút chứ có bảo huynh mang cả tảng băng đến đâu, định thái độ với ta à? Sao, bảo đi đổi lại là khó chịu chứ gì? 」
『 Hiểu lầm rồi. Ta chỉ nghĩ là uống lạnh thì... 』
「 Thôi đi! Không biết con gái uống lạnh quá không tốt à? Thật không thể tin nổi. Vừa phải thôi chứ? Không nhiều quá cũng không ít quá. Cái này mà cũng không hiểu à? Có việc đơn giản thế cũng không làm xong. Không nhiều không ít, vừa đủ, liều lượng thích hợp. Dễ thế mà không làm được à? Haizz, ngu hết phần thiên hạ. 」
『 Ta. Xin lỗi. Chờ ta một chút. 』
Bành Đại Sơn lại tất tả chạy đi bưng chén trà khác tới.
「 Ừm. Hơi nhiều đá, nhưng thôi tạm chấp nhận. Chưa ưng lắm đâu, nhưng nể tình huynh đã cố gắng. Cơ mà nhìn kỹ lại thì tự nhiên hết muốn uống lạnh rồi. Đừng lấy trà lạnh nữa, mang trà nóng lên đây. 」
『 Được rồi. Ta mang đến ngay. 』
Và rồi A Thanh lại tiếp tục giở quẻ.
「 Ái chà, nóng quá vậy? Định làm bỏng mồm ta à? Rốt cuộc huynh làm cái gì cũng không ra hồn cả. Đùa nhau đấy à? Mất cả hứng. Thôi dẹp đi. Ta về đây? Ta về thật đấy nhé. 」
『 Thật, thật sự xin lỗi. Tại ta vô tâm quá. Vậy ta phải làm thế nào đây? 』
「 Thì thổi đi. Cho nó nguội bớt. 」
Nói rồi A Thanh cầm chén trà dí thẳng vào miệng Bành Đại Sơn.
Bành Đại Sơn lại còn ngoan ngoãn ngồi đó chu mỏ thổi phù phù, bị hành hạ đủ đường mà vẫn cun cút nghe theo như kẻ bị nắm thóp.
Đám nữ nhân đứng xem mà ruột gan muốn nổ tung.
Nhiều cô nương mắt rưng rưng lệ vì thấy tấm chân tình của mình bị chà đạp thô bạo.
Không ít người không chịu nổi cảnh tượng đau lòng này nữa, lục tục bỏ đi lên tầng trên hoặc xuống tầng dưới.
『 Thế nào, nhiệt độ được chưa? Vừa miệng chưa? 』
「 Đâu nào. Ừm. Cũng tàm tạm. Với Sơn thì thế này là cố gắng lắm rồi. Biết thế làm ngay từ đầu có phải nhanh không. Người ta phải biết dùng cái đầu chứ, cái đầu ấy. Haizz. Chỉ được cái mã bên ngoài, bên trong thì đúng là, ngốc không để đâu cho hết. 」
『 Xin lỗi. Vậy, cô đừng đi nữa, ở lại đây nhé? 』
「 Để xem đã. A, đúng rồi. Hôm nọ đi chợ ta thấy cái trâm cài đầu đẹp lắm nhé? Nghe bảo là hàng Tây Vực, mà người ta hét giá tận hai quan vàng lận. Nó hình bông hoa thế này này. Nhìn đi, cài lên đầu ta chắc hợp lắm nhỉ? 」
A Thanh chỉ tay lên cái đầu đang trùm kín mít mạng che mặt.
『 Hai quan vàng cơ à. Trâm cài gì mà đắt... 』
「 Hợp lắm đúng không? 」
『 Ừm. 』
「 Hợp Lắm Đúng Không? 」
Sống lưng Bành Đại Sơn lạnh toát.
Ừm. Cái áp lực khủng khiếp này là gì đây.
Biết rõ là đang diễn kịch mà sao tự nhiên thấy sợ sợ thế này.
『 ......Được rồi. Ta mua cho cô là được chứ gì... 』
Nghe thế, A Thanh bật dậy phắt.
「 Ta về đây. Thật không thể tin nổi. 」
『 Sao, sao thế? 』
「 Sơn, huynh không biết tại sao ta lại thế này à? 」
『 Nếu là cái trâm thì ta... 』
「 Thôi đủ rồi. Sơn lúc nào cũng thế. Huynh thực sự không biết tại sao ta giận à? 」
『 Chuyện đó...... Xin lỗi. 』
「 Xin lỗi? Xin lỗi cái gì? Nói thử xem nào. 」
『 Thì...... 』
Trên trán Bành Đại Sơn lấm tấm mồ hôi.
Cái này...... có phải diễn không vậy?
「 Ha. Thật tình. Ta bảo huynh mua cho ta bao giờ? Ta chỉ bảo nó đẹp thôi mà. Thế mà huynh nói cái giọng gì đấy? Cứ như bị ép buộc không bằng. Cái gì vậy? Biến người khác thành kẻ đào mỏ cũng vừa vừa phai phải thôi chứ. 」
『 Ta, ta không có ý đó. 』
「 Vậy thì? Không có ý đó thì là ý gì? Nghe bảo cô nàng Phố Hi kia chỉ cần liếc mắt nhìn cái gì ngoài đường là mấy hôm sau món đó đã được gói ghém cẩn thận gửi đến tận nhà rồi. Ta có đòi hỏi đến mức đó đâu? Sao con người huynh vô tâm thế nhỉ? Ta có phải ăn mày đâu. Chẳng lẽ huynh tiếc hai quan vàng cỏn con đó đến mức phải làm thế này à. 」
『 Xin lỗi, là ta, ta suy nghĩ chưa thấu đáo. 』
「 Haizz. Chắc ta chết mất thôi. Thôi được rồi. Chuyện này dừng ở đây. Ta cũng chẳng cần cái trâm đó nữa, đừng có mà phí tiền mua về. 」
『 Cái đó....... Được, được rồi. 』
「 Nhưng mà cái trâm đó ấy. Nó đính đá hồng ngọc với đá cương ngọc chi chít thế này này, hình dáng nó gọi là gì nhỉ? Mandala à? Trời ơi đến Sơn nhìn thấy cũng phải thốt lên là đẹp cho xem? Bình thường ta có bao giờ khen cái gì đẹp đâu. Đúng không? 」
『 Ừm. Bắt đầu thấy sợ rồi đấy, tha cho ta được không? 』
Cuối cùng, không chịu nổi nhiệt nữa, Bành Đại Sơn giơ cờ trắng đầu hàng.
Nỗi sợ hãi to lớn mà ngay cả khi đối mặt với Kiếm Cương của Đao Quân Tử hắn cũng chưa từng nếm trải, giờ đây hắn không thể trụ vững thêm được nữa.
A Thanh chép miệng tiếc nuối.
「 Tiếc thật. Vẫn còn kịch bản chưa diễn hết mà. 」
『 Thật sự đáng sợ quá đi mất. Thế, rốt cuộc đáp án là gì? Là phải mua hay không phải mua? 』
「 50-50? Có thể là vòi mua thật, cũng có thể chỉ là khen đẹp thôi? Nếu là vế trước mà không mua thì coi như xong đời, còn nếu là vế sau mà mua về thì lại thành gánh nặng tâm lý tương đương hai quan vàng, cũng xong đời nốt. 」
『 Ưm. 』
「 Nếu bắt buộc phải chọn một đáp án thì tốt nhất là chia tay. Nếu nữ nhân mà giở cái giọng điệu đó ra? Tức là trong lòng cô ta đã coi việc gặp gỡ huynh là một sự ban ơn huệ rồi hiểu không? Nói chuyện với loại người có tư tưởng đó thì làm sao mà thông được? Tốt nhất là chia tay, còn nếu đã yêu đến mức không sống thiếu cô ta được thì biết làm sao, chấp nhận số phận bị hành hạ cả đời thôi. 」
『 Ừm. Ra là vậy. 』
Bành Đại Sơn lắc đầu ngán ngẩm.
A Thanh cười khanh khách vỗ vai hắn.
「 Nhưng mà Sơn thì chắc không phải lo đâu? Với nhan sắc của Sơn thì huynh luôn ở cửa trên, đố cô nào dám làm thế. Sơn chỉ cần hạ giọng, nghiến răng nói một câu ‘Thế thì chia tay đi’ là đảm bảo cô nàng sẽ ôm chân khóc lóc xin tha ngay, lo gì. 」
Nói rồi A Thanh nhấp nháp luân phiên chén trà nóng và trà lạnh, chợt nhớ ra điều gì đó bèn nói.
「 A. Mà Sơn cũng tinh tế ra phết đấy chứ, chắc cũng chẳng bị ai hành cho lên bờ xuống ruộng thế này đâu. Cảm ơn chuyện hôm qua nhé. Chỉ là, hôm qua ta có chút chuyện cần kiểm điểm sâu sắc bản thân ấy mà. 」
Thấy hắn gọi cả tên thân mật mà bình thường không bao giờ gọi, chứng tỏ hắn đã rất lo lắng cho màn say xỉn thảm hại hôm qua của nàng.
Thấy vậy, Bành Đại Sơn lảng tránh ánh mắt.
「 Thế nên, ta định không tham gia Long Phụng Chi Hội nữa mà ở Võ Thiên Các tu luyện thôi. Kiếm Vũ hứa sẽ chỉ điểm kiếm thuật cho ta, nếu Sơn muốn đối luyện thì cứ đến chơi bất cứ lúc nào, à, bảo cả Bành Thảo Lư đến nữa nhé. 」
「 Ý cô là Nam Cung huynh sao? 」
「 Thú thật thì cảnh giới của Kiếm Vũ hơi thấp, nhưng đánh nhau với hắn khó thắng phết. Chắc do căn bản của ta còn yếu quá. Võ Thiên Các nhiều phòng lắm, cứ thoải mái đến chơi. 」
『 Hừm. 』
「 Hôm nay chắc người nhà Gia Cát không đến rồi. Phải bảo cả Hương Nhi đến chơi nữa chứ. Để sau nhờ người gửi thư vậy. Ừm. Hình như gặp hết người cần gặp rồi nhỉ? Kiếm Vũ này, Thương Bân này…… 」
Đúng lúc đó.
Một giọng nói non nớt cắt ngang lời A Thanh, rồi một cục bông nhỏ xíu lao tới.
「 A, ơ, khoan đã, Thanh tỷ tỷ! Là Thanh tỷ tỷ đúng không ạ? 」
「 Ố ồ? Tuấn à! Sao đệ lại ở đây? Mà này. Giỏi ghê nha, Tuấn của chúng ta, thế mà cũng nhận ra tỷ à? 」
「 Thì, giọng nói giống hệt nhau mà. 」
Với sở thích đặc biệt của mình, khả năng phân biệt giọng nói của Mộ Dung Tuấn phải gọi là thần sầu.
「 Ừ, đáng khen thật đấy. Dạo này có ngoan không, có nói lời xấu xa nào không đấy? 」
「 Dạ. Cái đó. Đệ có nói vài lần....... Nhưng người ta bảo là vì gia đình thì được phép nói....... Thế có được không ạ? 」
「 Ừm. Vì gia đình thì đành chịu thôi. Ngoài cái đó ra thì không nói bậy đúng không? Chà, sao mà ngoan thế không biết? Nào, lại đây. 」
A Thanh bế Mộ Dung Tuấn đặt lên đùi mình.
Ngay lập tức, giọng nói chua loét của Đường Nan Nhi đâm thủng màng nhĩ.
「 Cái thằng ranh con này ở đâu ra thế? Sao lại dám ngồi lên cái đùi mà đến ta còn chưa được ngồi, Thanh Nhi, sao ngươi có thể đối xử với ta như thế? Ta cũng biết ngồi lên đùi mà- 」
「 Nói nhảm cái gì thế. Có ghế đàng hoàng không ngồi lại đòi ngồi lên đùi ta làm gì? Nào, đây là tỷ tỷ kỳ lạ và xinh đẹp, lại còn kỳ cục nữa tên là Đường Nan Nhi. Tỷ ấy hơi bất bình thường một tí nên Tuấn ngoan thông cảm nhé. 」
「 Em chào tỷ. Em là Mộ Dung Tuấn ạ. 」
Mộ Dung Tuấn cúi đầu chào lễ phép.
Ánh mắt Đường Nan Nhi vẫn chẳng thiện cảm chút nào.
「 Mộ Dung Tuấn thì chẳng phải là em trai Kiếm Hoa sao? 」
「 A, tỷ biết tỷ tỷ của em ạ? Tỷ là bạn của tỷ tỷ em sao? 」
「 Thằng bé này nói chuyện kinh dị thật đấy. Này. Có những chuyện nói được và có những chuyện không được nói, sao nhóc dám bảo ta là bạn với tỷ tỷ nhóc hả? Tỷ tỷ nhóc làm gì có bạn? 」
Đường Nan Nhi phũ phàng cắt ngang.
Với một đứa trẻ chín tuổi thì đáng lẽ nên nói nhẹ nhàng chút, nhưng Đường Nan Nhi vốn là nữ nhân không biết nể nang ai, già trẻ lớn bé gì cũng "xử" tất.
「 Ơ, thật ạ……? 」
「 Hả. Thế nhóc thấy tỷ tỷ nhóc dẫn ai là bạn về nhà bao giờ chưa? 」
「 Cái đó, hình như là chưa ạ....... 」
「 Đấy thấy chưa. Đã bảo tỷ tỷ nhóc không có bạn mà. 」
「 A, ra tỷ tỷ không có bạn bè gì cả…… 」
「 Đúng rồi. Thế nên đừng có đi đâu mà nói, ui da. 」
Đường Nan Nhi bị A Thanh cốc nhẹ một cái vào đầu.
「 Cái con này, với trẻ con mà cũng không tha. Tỷ tỷ kỳ lạ này toàn nói linh tinh nên em đừng nghe. Còn đây là ca ca đẹp trai Bành Đại Sơn. 」
「 A, đây chính là vị đó sao! Lần đầu gặp mặt ạ! Ra đây chính là anh rể trong lời đồn. Dạ, em đã nghe kể nhiều về anh rồi ạ. 」
「 Ồ quao, gia đình đoàn tụ. Khoảnh khắc lịch sử. Toàn Trung Nguyên phải rơi lệ. Câu chuyện cảm động có thật. 」
A Thanh cười khùng khục.
Lông mày Bành Đại Sơn giật giật.
『 Nhóc con. Anh rể là sao? 』
「 Tỷ tỷ em bảo thế mà? Anh, anh không phải là Ngọc Kỳ Lân Bành Đại Sơn đại hiệp sao? Hay là chỉ trùng tên thôi ạ. 」
『 Ta đúng là Ngọc Kỳ Lân đó. Chắc tỷ tỷ nhóc hiểu lầm gì rồi. Không có chuyện đó đâu. 』
「 Ơ, dạ. Thanh tỷ tỷ bảo không được nói chuyện gia đình linh tinh. Đúng không ạ? 」
「 Chà, Tuấn! Sao mà hiểu chuyện thế không biết. 」
A Thanh xoa xoa đầu Mộ Dung Tuấn.
Đúng là đứa trẻ ngoan ngoãn biết nghe lời.
『 Ta không biết tỷ tỷ nhóc nói gì, nhưng vốn dĩ tỷ tỷ nhóc sẽ phải kén rể về nhà , nên không thể kết hôn với ta, người thừa kế của Bành gia được. Chắc tỷ tỷ nhóc nói nhảm, hừm, nói đùa đấy. 』
Khác với Đường Nan Nhi không chấp nhặt trẻ con, Bành Đại Sơn vẫn còn chút tình người để lựa lời mà nói.
「 Kén rể ạ? Đó là gì thế ạ? 」
『 Ừm. Nhóc có biết là khi kết hôn thì nữ nhân sẽ về nhà chồng sống không? 』
「 Dạ biết. 」
『 Ngược lại, nếu nam nhân về nhà vợ sống thì gọi là ở rể. Nhưng ta là người thừa kế phải nối dõi tông đường nên không thể về nhà vợ sống được. Hiểu chưa? 』
「 A! Em hiểu rồi ạ. Cảm ơn anh. 」
Mộ Dung Tuấn cúi đầu cảm ơn.
Vẻ mặt Bành Đại Sơn trở nên kỳ lạ.
『 Khác hẳn bà chị nó nhỉ. 』
「 Thấy chưa, dễ thương phết đấy chứ? 」
『 Khá đấy. So với trẻ con thì thằng bé này sáng dạ hơn hẳn. 』
Bành Đại Sơn sảng khoái thừa nhận.
Không nhõng nhẽo và nói chuyện hiểu ý, chỉ cần thế thôi là đã thuộc hàng top những đứa trẻ đáng yêu nhất rồi.
Nhưng sao nó lại đi một mình thế kia?
Tuy thằng bé này vẫn hay đi lung tung một mình thật.
「 Tuấn à, nhưng sao em lại đi một mình thế? 」
「A, em đi cùng tỷ tỷ. Tỷ tỷ đang ở cùng các tỷ ở Phượng Hoàng Hội, còn em thì, a! Đúng rồi! 」
Nói đến đó thằng bé mới sực nhớ ra.
「 Thanh tỷ tỷ, tỷ có biết ai là người bắt nạt tỷ tỷ của em không? Em đang đi tìm để trừng trị kẻ đó, nếu tỷ không bận thì có thể giúp em tìm được không ạ? 」
0 Bình luận