[600-700]

Chương 619

Chương 619

Keng keng keng keng! Tiếng chuông inh ỏi vang lên.

A Thanh giật mình bật dậy. Căn phòng lạ, trần nhà lạ.

A, đúng rồi. Đây là Sám Hối Động.

Keng keng keng keng keng! Tiếng chuông chói tai xuyên thấu màng nhĩ vang vọng khắp Sám Hối Động.

Trời vẫn tối om chưa rạng, qua khung cửa sổ nhỏ chỉ thấy lờ mờ màu xanh đen. A Thanh hé màn nhìn ra, thấy tù nhân lục đục dậy, chửi thề om sòm.

Khoảng một khắc, tiếng chuông tra tấn mới dừng lại, lúc này thì tỉnh ngủ hẳn rồi.

A Thanh nhìn kỹ mới thấy cái chuông được treo ngay hành lang bên trong. Chắc là giật dây từ bên ngoài.

「 Đệt, ước mơ duy nhất của ta là được ngủ nướng một bữa. 」

Chỉ nghe tiếng rên rỉ chứ không thấy ai ra ngoài. Chắc vẫn nằm ườn trên giường sau tấm màn.

Khoảng một khắc sau.

Keng keng keng keng keng keng! Tiếng chuông lại điên cuồng réo rắt dựng đầu tù nhân dậy.

Cứ nghỉ một khắc, đánh chuông một khắc, lặp lại bốn lần, tổng cộng một canh giờ tra tấn thính giác. Dù thần kinh có thép đến đâu thì cũng không chịu nổi kiểu đánh thức này.

Cuối cùng tiếng thở phào nhẹ nhõm mới vang lên trong Sám Hối Động.

Ngày nào cũng thế này thì chết. Ưm. Ăn nhạt, rồi báo thức kiểu này.

Cứ tưởng là chăm sóc tốt, hóa ra là bỏ mặc có tính toán, sự ác ý thâm sâu phết. Ưm. Các đạo sĩ cũng đáo để thật. Đánh thức kiểu tàn bạo thế này. Vốn dĩ bị dựng đầu dậy lúc đang ngủ ngon là dễ cáu bẳn nhất.

Đây là buổi sáng ngày thứ hai ở Sám Hối Động.

「 Bao giờ có cơm sáng đây? 」

「 Làm gì có cơm sáng. Tại thằng chó kia kìa. 」

「 Đúng đấy. Thằng chó chết tiệt đó, gặp ngoài giang hồ tao đánh chết rồi. 」

Nghe tin mất bữa sáng, đám tù nhân xìu xuống như bong bóng xịt. Lại chui tọt vào giường trốn.

Ưm. Đừng bảo là mình cũng không có nhé? Biết thế hôm qua để dành lại một ít. Bữa sáng là khởi đầu ngày mới quan trọng lắm chứ...

Tất nhiên, nếu muốn thì ra ngoài ăn cũng được. Nhưng thế thì khả nghi quá. Hay là bảo đi vệ sinh?

Đang lúc A Thanh vắt óc suy nghĩ lý do ra ngoài hợp lý...

Đột nhiên, cửa Sám Hối Động mở ra.

Lộc cộc, tiếng xe đẩy thức ăn vang lên, đám tù nhân lao ra bám chặt song sắt, mắt sáng như đèn pha. Kỳ vọng lớn lao như mong chờ người yêu đến.

Nhưng trên xe chỉ toàn đĩa có nắp đậy, không thấy mấy cái chậu to đùng như hôm qua đâu.

「 Như đã nói hôm qua, các ngươi nhịn bữa sáng. Nhưng lính mới, ngươi làm tốt lắm. 」

「 Vâng, tiểu nữ rất ngoan ạ! 」

「 Giỏi lắm. Phải thưởng thôi. 」

「 A. Ngại quá. Để tiểu nữ tự bưng. 」

A Thanh lén nhìn Đan Luân Chân Nhân. Vẫn vẻ mặt vô cảm nhưng ánh mắt lại ánh lên tia tinh nghịch.

Hóa ra Đan Luân Chân Nhân đang tận hưởng niềm vui này. Đừng bảo mục đích của Sám Hối Động là thế này nhé? Các đệ tử thay phiên nhau vào trêu chọc ma đầu cho vui?

Nhưng được ăn sáng là vui rồi. Lại còn là phần thưởng bất ngờ nên vui gấp đôi.

Nhưng mà thế này có ổn không? Có lộ liễu quá không?

「 Thằng cha đó là ác ôn nhất đấy. 」

「 Cứ kiếm cớ bỏ đói người ta rồi ngồi ăn trước mặt, loại đó mà cũng là đạo sĩ à, đệt mẹ thằng mũi trâu chó chết. 」

「 Chắc nó thích hành hạ người khác nên cứ xung phong trực ban mãi đấy? Hôm nay đến lịch đổi ca rồi mà? Sắp không phải nhìn cái bản mặt mắt lé đó nữa rồi... ủa mà khoan, sao mắt nó hết lé rồi? Lên Siêu Tuyệt Đỉnh rồi á? 」

「 Loại như nó mà cũng lên được Siêu Tuyệt Đỉnh ở Đạo môn á? Tưởng tâm địa ma quỷ thế thì không lên được chứ. 」

A. Hóa ra Đan Luân Chân Nhân là kẻ tái phạm nhiều lần. Thảo nào lúc cho ăn cứ thấy gượng ép kiểu gì, hóa ra bình thường cũng hay trêu chọc đám ma đầu này.

Biến thành phế nhân rồi nhốt lại. Đánh thức sáng sớm. Cho ăn nhạt. Bỏ mặc. Lại còn chọc tức cho chúng nó phát điên.

Tổng hợp lại thì có vẻ như mục đích tồn tại của Sám Hối Động là để nuôi đám ma đầu này sống dở chết dở làm trò tiêu khiển lâu dài.

Dù sao thì A Thanh cũng được hưởng lợi. Việc buôn bán đồ ăn sáng sẽ đắt hàng đây.

Tiếng nhai nuốt trong phòng A Thanh, cùng mùi thơm nức mũi lan tỏa khiến tiếng nuốt nước bọt ực ực vang lên khắp nơi.

Chờ mãi, cuối cùng giọng nói mong đợi cũng cất lên.

「 Nào nào, hôm nay ai muốn mua đồ ăn đây? Chắc cả đêm qua đã nghĩ xem nên bán cái gì rồi chứ? 」

「 Ta, ta! 」

「 Tiểu thư lính mới! Tôi đây! Tôi! 」

Lại một màn chào đón nhiệt liệt. Đúng như A Thanh nói, cả đêm qua đám ma đầu đã vắt óc suy nghĩ xem bán cái gì.

「 Cũng còn nhiều đồ ăn lắm. Nào, ai trước đây? Ừ, phòng bên cạnh đi. Độc Sát Ma, có gì nào? 」

「 Ưm, ta có bí phương dùng độc. Mua không? 」

「 Độc? Có mạnh hơn Huyết Sa Độc  không? 」

「 Huyết Sa Độc? Độc đó là gì? 」

Hửm? Tưởng độc đó nổi tiếng lắm mà? Đến Tuyết Gia Thương Hội còn biết, tưởng ác danh vang xa lắm chứ.

「 Không biết Huyết Sa Độc à? Của Xà Sư Y đấy. 」

「 Xà Sư Y? Lại là thằng nào? Ma đầu mới nổi à? 」

A. Ra là thế.

Không phải Huyết Sa Độc không nổi tiếng, mà là khoảng cách thế hệ. Sám Hối Động biệt lập với thế giới bên ngoài nên chúng không biết đến kiệt tác của Xà Sư Y cũng phải.

「 A. Không biết Xà Sư Y à. Độc khiến toàn thân đau đớn như bị kiến cắn xé ấy. Nếu độc của ngươi không mạnh hơn cái đó thì thôi khỏi? 」

「 Hưm, tưởng chỉ là giải trí thôi chứ. 」

A Thanh cười khẩy.

「 Các ngươi hiểu lầm rồi. Ta không định sống mòn mỏi ở đây với các ngươi đâu. Nhưng ra ngoài với cái thân tàn ma dại này thì sống bằng gì? Đan điền nát bét, gân mạch đứt lìa thì đi bốc vác chắc? Nên ta phải kiếm cái gì đó để ra ngoài bán chứ? 」

「 Vượt ngục cái khỉ gì. Tỉnh mộng đi con. Tưởng đám ma đầu ở đây nằm ườn ra đấy vì sướng à? 」

「 Cứ chờ xem? Nào, tóm lại là. Ta phải tìm đường sống cho mình. Các ngươi đằng nào cũng rục xương ở đây, với lại ta chia đồ ăn cũng đâu có ki bo? 」

「 Hừm. 」

Chuyện lính mới đòi vượt ngục đâu phải lần đầu. Tên nào mới vào đây chẳng hùng hổ tuyên bố sẽ thoát ra. Nên chúng cũng chẳng buồn chê bai làm gì cho mỏi mồm.

Tất nhiên A Thanh cũng chỉ chém gió thôi. Chắc chắn ở đây thiếu gì kẻ đã từng thử vượt ngục?

Biết là không thoát được nên chúng mới nghĩ "thôi thì cứ bán thông tin cho nó, nhỡ đâu nó bán được thì sao", rồi tuồn cả thông tin nhạy cảm ra.

Thế là A Thanh lại ra khỏi song sắt, đi thẩm định từng món hàng.

Thực ra cô chẳng hứng thú gì, nhưng cứ nhận bừa đi thì sợ bán hết đồ ăn trong 5 ngày cũng chẳng moi được nội công tâm pháp nào.

A Thanh nhìn sang phòng cuối cùng, Sát Ma.

Lão già vẫn ngồi thiền uy nghiêm. Nhưng A Thanh không bỏ qua vết bẩn nhỏ xíu bên mép lão – vết mỡ ớt vàng khè đã được lau vội.

Vốn dĩ sa tế mà dính vào mỡ heo thì dù có rửa xà phòng kỹ đến mấy cũng khó mà sạch ngay được. Ném miếng sườn heo vào, dù có ăn khéo đến mấy cũng khó mà không dính tí nào.

Lão già này, rốt cuộc cũng ăn vụng rồi chứ gì.

Lúc đó, tên nghiện thuốc phiện phòng đối diện nịnh nọt gọi với:

「 Tiểu thư lính mới! Cái này thế nào? Công thức pha chế Cực Lạc Tiên Hương! 」

「 Cực Lạc Tiên Hương? Đừng bảo là cái thứ thuốc phiện hút hít đấy nhé? 」

「 Đúng rồi. Làm một hơi là lên tiên luôn. Không tò mò sao? 」

「 Ưm, ngươi có biết "Băng Độc" không? 」

「 Băng Độc? Là cái gì? 」

「 Thời đại nào rồi còn đốt lên hít, quê mùa. Mùi bay ra lộ hết thì sao. Giờ người ta nghiền bột hít hoặc dán lên vòm họng cơ. Cực Lạc Tiên Hương của ngươi lỗi thời mấy chục năm rồi? 」

Tất nhiên Trung Nguyên chưa phát triển ma túy đến mức đó. Nhưng hắn có ra ngoài kiểm chứng được đâu. Cứ chém gió bừa đi.

「 Hả, đã phát triển đến thế rồi sao? Tiểu thư lính mới? Có thể kể chi tiết hơn không? 」

「 Ta cũng chưa thử nên không rành. Nhưng nghe bảo phê lắm? 」

Tên nghiện thuốc phiện sụp đổ. Có vẻ sốc lắm. Mà chuyện đó có gì đáng sốc đâu.

「 Này, toàn đồ cổ lỗ sĩ thế này thôi à? Ở đây thằng nào vào sau cùng? 」

「 Thằng Bất Luân Ma kia vào sau cùng, cách đây mười một năm. 」

「 Ồ, đại sát nhân. Không có gì là miễn phí nên ta cho miếng thịt. Chết tiệt, thông tin mới nhất cũng mười một năm trước à? Vô dụng vãi. 」

A Thanh thở dài thườn thượt.

Nhưng trong lòng thì đang sốt ruột.

Thế này mà vẫn chưa cắn câu à? Làm ơn có một thằng cắn câu đi. Chỉ cần một thằng khai ra là cả lũ sẽ tranh nhau khai hết thôi.

Đúng lúc đó.

Một giọng nói không ngờ tới vang lên bên tai A Thanh.

「 Con ranh thú vị đấy. Vượt ngục à. Nếu có bản lĩnh thì cứ thử xem. Thế, Thiên Hạ Thập Đại Ma Công có bán được không? 」

Hả. Thiên Hạ Thập Đại Ma Công? Ở đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!