Cảnh tượng của Tây Tạng Đệ Nhất Nhân lúc này thê thảm khôn cùng.
Đầu vỡ máu chảy, một mắt sưng húp không thể mở, sống mũi gãy gập, máu tươi tuôn xối xả từ cả hai lỗ mũi. Y phục rách nát tả tơi, không còn chỗ nào lành lặn, lộ ra da thịt gầy guộc chằng chịt vết thương bên trong.
Ba vị cao thủ Huyền Cảnh đều đã thu lại lưỡi kiếm.
Tất nhiên Vô Học Đại Sư vốn không dùng binh khí, nhưng Tây Môn Tú Lâm và Nam Cung Đại Lộ thì đã hoàn toàn tra kiếm vào vỏ, chỉ dùng vỏ kiếm mà quất tới tấp. Nhờ đó mà tiếng va chạm xác thịt vang lên giòn giã, nghe thôi đã thấy đau thấu tâm can.
Cự Tháp Thiên Hoàng hoảng loạn, cố gắng tháo chạy trong vô vọng, lảo đảo không biết phương hướng. Chân hắn đã bị đánh gãy, đi cà nhắc từng bước, ba ngón tay nát bấy lủng lẳng... ưm, phải công nhận tên này sinh mệnh lực thật ngoan cường.
Nhìn vào ai cũng nghĩ ba đại cao thủ kia đang ỷ mạnh hiếp yếu, bạo hành dã man một lão già. Tất nhiên A Thanh nhìn cũng thấy thế. Nhưng nàng đã sớm nhận ra ý đồ của các bậc tiền bối.
Họ không muốn giết, mà muốn bắt sống. Chắc hẳn định đánh gãy tứ chi, phế bỏ đan điền rồi tống cổ hắn vào Sám Hối Động.
Cự Tháp Thiên Hoàng dường như cũng đoán được ý đồ đó nên cố sống cố chết bảo vệ đôi chân. Hắn khua khoắng tay loạn xạ để đỡ đòn nhắm vào hạ bàn.
Rắc!
A, gãy thêm một cánh tay nữa rồi. Cảnh tượng vô cùng sảng khoái, hả dạ. Tuy là thế...
Ưm. Sư phụ, Tiền bối, thế này có ổn không ạ? Đáng lẽ phải là cuộc so tài võ học đỉnh cao, kinh thiên động địa của các cao thủ Huyền Cảnh chứ, sao lại giống cảnh côn đồ vây đánh hội đồng thế này?
A, Sư phụ dùng Ngự Khí Ngự Bổng! Hóa ra là dùng Ngự Kiếm Thuật để điều khiển vỏ kiếm đánh người.
Dù đang tham gia màn "hội đồng" này, Tây Môn Tú Lâm vẫn chắp tay sau lưng, giữ nguyên tư thế tao nhã, phong thái xuất trần. Nghĩ hơi bất kính một chút, nhưng có khi Sư phụ luyện thành Ngự Kiếm Thuật là vì lý do này chăng? Chẳng phải Người luôn dạy nữ lưu võ nhân càng phải giữ khí chất và vẻ đẹp làm gương cho đời sao.
Giờ thì đúng là Người vẫn giữ được vẻ đẹp cao sang, ngạo nghễ của một tuyệt thế mỹ nhân giữa chiến trường hỗn loạn.
A Thanh thôi không nhìn các vị tiền bối nữa. Xem chừng lát nữa chỉ việc lôi cái xác nát bấy về là xong.
Tịch Quang Điện thứ mấy trăm, mấy ngàn, hay mấy vạn rồi?
Ánh sáng vàng vọt ảm đạm hắt lên cửa giấy như buổi chiều tà u ám, không biết bao lâu đã trôi qua, khoảnh khắc như kéo dài đến vô tận. Các Lạt ma Huyết Lôi Âm Tự cứ chạy mãi, chạy mãi qua những gian điện Phật nối tiếp nhau không điểm dừng.
Ký ức mơ hồ, không còn nhớ mình bắt đầu từ đâu. Khi tỉnh lại, hắn thấy xung quanh vắng tanh, chỉ còn trơ trọi một mình, tiếng thở dốc vang vọng.
「 『Thầy? Chu Đản ? Trát Mã sư huynh?』 」
Gã Lạt ma lầm bầm tự hỏi. Bản năng sinh tồn và nỗi sợ hãi mơ hồ mách bảo hắn không được gây tiếng động lớn.
Xung quanh tĩnh mịch như tờ, sự im lặng tuyệt đối đến mức ngột ngạt. Chính vì thế, tiếng động của bản thân càng trở nên chói tai. Lần đầu tiên trong đời, hắn nhận ra tiếng thở và nhịp tim đập của mình lại ồn ào như sấm rền đến thế.
Bỗng nhiên, không gian nóng lên. Chỉ có thể diễn tả bằng cảm giác đó.
Trực giác, một điềm báo cực kỳ xấu xa xâm nhập vào Thượng Đan Điền, truyền đến dự cảm về cái chết. Thứ đáng sợ đang đến! Thứ nguy hiểm đang đến! Ngày tàn của ngươi đang đến!
Và rồi... Rẹt!
「 Á á!! 」
Gã Lạt ma hét lên, tung chưởng về phía trước. Huyết Thủ Ấn lóe lên, quét ngang, đánh trúng ngực kẻ không mời mà đến vừa mở cửa bước vào.
Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên khi kẻ đó ngã xuống. Tiếng nói sôi sục máu tươi vang lên.
「 『T... Thầy? Sao lại...』 」
Lúc này gã Lạt ma mới nhận ra kẻ đó. Là một đệ tử trẻ tuổi, võ công còn kém cỏi trong hàng ngũ.
「 『Ta... ta đã làm gì thế này!?』 」
Nhưng ngực đệ tử đó đã lõm sâu, xương cốt vỡ vụn.
「 『Khục!』 」
Tiếng ho cuối cùng, máu tươi lẫn nội tạng phun đầy mặt gã Lạt ma. Cơ thể đệ tử mềm oặt, trút hơi thở cuối cùng. Gã Lạt ma ngẩn ngơ nhìn xuống đôi tay đẫm máu đồng môn.
Đúng lúc đó.
Rầm rầm rầm!!
Tiếng động lớn vang lên, tất cả cửa Tịch Quang Điện đồng loạt mở tung. Và từ mỗi cánh cửa, một Lạt ma xuất hiện. Luân Lâm nhìn thấy đệ tử đang ôm xác đồng môn, hoảng hốt lao tới.
「 『C... Chuyện gì thế này! Ai làm! Kẻ nào dám ra tay tàn độc như vậy!』 」
「 『C... cái đó. Đệ tử... đệ tử...』 」
Gã Lạt ma nhắm nghiền mắt, toàn thân run rẩy. Tai nạn, chỉ là tai nạn rủi ro thôi.
「 『...Đệ tử không biết.』 」
「 『Sao... sao lại thế này...』 」
Khi Luân Lâm đang đau đớn niệm Phật, một âm thanh khác ập đến.
Thình thịch... thình thịch...!
Tiếng động như những tấm sắt khổng lồ đổ rầm rầm vang lên từ xa xăm, dồn dập tiến lại gần. Mặt các Lạt ma biến sắc, cắt không còn giọt máu. Âm thanh đó đang đến rất nhanh. Và đến từ mọi hướng cùng lúc.
「 『Thầy ơi! Chúng ta phải làm sao...!』 」
Một Lạt ma túm lấy áo Luân Lâm. Hành động vô lễ, nhưng bàn tay run rẩy cho thấy sự tuyệt vọng tột cùng. Nhưng Luân Lâm cũng không biết trả lời sao. Âm thanh bủa vây tứ phía, biết chạy đi đâu?
Thình thịch... thình thịch!!
Tiếng động đã sát sạt ngay bên tai. Các Lạt ma theo bản năng lùi về giữa Tịch Quang Điện, nơi xa nhất so với bốn bức tường, co cụm lại với nhau như bầy cừu đợi sói.
Và... Thình thịch thình thịch!! Rầm!!! Rầm!!!!
Tiếng nổ cuối cùng vang lên ngay bên cạnh. Từ gian Tịch Quang Điện kế bên. Các Lạt ma nuốt nước bọt.
Rắc rắc rắc...!
Tiếng gỗ vặn mình, bốn bức tường cửa giấy của Tịch Quang Điện đổ ập ra sau. Cảnh tượng sau bức tường hiện ra trước mắt các Lạt ma đang co cụm.
Một khán đài hình tròn khổng lồ. Khán đài vô tận cao vút lên mãi, chìm vào bóng tối xa xăm. Và trên đó chật kín những hình nhân bán trong suốt, trừng mắt nhìn xuống các Lạt ma với đôi mắt vô hồn chết chóc.
Rầm!!
Cuối cùng bức tường đổ sập hoàn toàn. Và ở một phía, nơi tượng Phật từng đứng, một bức tường thành khổng lồ mọc lên, một người khổng lồ dựa người vào đó nhìn xuống.
Người khổng lồ đội mũ Phán Quan, mặt đen như sắt, uy nghiêm đáng sợ. Vừa nhìn thấy, các Lạt ma đã nhận ra ngay.
Diêm La Vương.
「 『Tuyên án!』 」
Giọng nói như sấm sét của người khổng lồ vang lên lạnh lùng, rung chuyển tâm can.
「 『Đẳng Hoạt Địa Ngục một vạn năm! Hắc Thằng Địa Ngục một vạn năm! Chúng Hợp Địa Ngục một vạn năm! Khiếu Hoán Địa Ngục một vạn năm! Đại Khiếu Hoán Địa Ngục một vạn năm! Tiêu Nhiệt Địa Ngục một vạn năm! Đại Tiêu Nhiệt Địa Ngục một vạn năm! A Tỳ Địa Ngục một vạn năm! Luân phiên chịu phạt một vạn lần!』 」
Đó là Bát Nhiệt Địa Ngục - những tầng địa ngục sâu nhất và khủng khiếp nhất của Phật giáo. Hình phạt kinh hoàng: Chịu khổ ở mỗi tầng địa ngục một vạn năm, lặp lại một vạn lần chu kỳ đó. Vĩnh kiếp không siêu sinh.
Các Lạt ma ngã quỵ xuống, hồn bay phách lạc. Là đệ tử nhà Phật, họ hiểu rõ hơn ai hết sự tàn khốc của hình phạt này. Chỉ còn Luân Lâm đứng vững, dù đầu gối run lẩy bẩy, lão vẫn ngước nhìn Phán Quan địa ngục, cố vớt vát chút hy vọng.
「 『Diêm La Vương! Chắc chắn... chắc chắn có nhầm lẫn! Chúng tôi là người tu hành truyền bá Phật pháp cứu độ chúng sinh! Sao Ngài lại đày chúng tôi xuống địa ngục!』 」
Mặt Diêm La Vương vặn vẹo, giọng nói đầy thù hận vang lên như phán quyết cuối cùng.
Kẻ giết người vô tội, xuống Đẳng Hoạt! [note87134]
Kẻ truyền bá tà pháp, xuống Hắc Thằng! [note87135]
Kẻ giết người vì tham lam, xuống Chúng Hợp! [note87136]
Kẻ giết người vì tư lợi, xuống Đại Khiếu Hoán! [note87137]
Kẻ lừa gạt hãm hại người, xuống Đại Tiêu Nhiệt! [note87138]
Kẻ mạo danh Phật tổ báng bổ thần thánh, xuống A Tỳ! [note87139]
「 『Phật tổ nào dạy các ngươi giết người vì dân tộc! Các ngươi không biết tội của mình nên mới hỏi lại sao! Tội ác của các ngươi đã rành rành ra đó, thấu tận trời xanh!』 」
「 『Chúng tôi chỉ-』 」
「 『Kẻ đó đã giết tôi! Chỉ vì tôi theo phong tục Trung Nguyên!』 」
Tiếng hét thảm thiết cắt ngang lời Luân Lâm.
「 『Hắn sai trộm cướp giết người! Xác tôi vẫn còn đông cứng trên núi tuyết chưa nhắm mắt!』 」
「 『Hắn hại tôi-』 」 「 『Ác quỷ-』 」 「 『Hắn-』 」
Những bóng ma trắng xóa trên khán đài vô tận đồng loạt đứng dậy, chỉ tay vào họ đầy oán hận. Mặt Luân Lâm cứng đờ, không thốt nên lời.
「 『Thật hèn hạ! Khi sống các ngươi luôn miệng nói "ta không vào địa ngục thì ai vào", làm điều ác không ghê tay, giờ đứng trước sự phán xét lại kêu oan chối tội sao!』 」
「 『Chúng tôi... chúng tôi chỉ là...』 」
Luân Lâm nghẹn lời. Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục. Vì đại nguyện của dân tộc Tây Tạng, ta nguyện phạm giới sát sinh.
Lão như nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên trong đầu. Mùi máu tanh nồng bủa vây, Luân Lâm cúi đầu nhìn xuống tay mình, đôi bàn tay đẫm máu gớm ghiếc. Biểu cảm trên mặt Luân Lâm dần tan biến, thay vào đó là sự sụp đổ của đức tin.
Đúng lúc đó.
「 『Tội của các ngươi không chỉ dừng lại ở các ngươi!』 」
Giọng nói nghiêm nghị vang lên lần nữa. Luân Lâm ngẩng phắt đầu lên. Trái tim như rơi xuống vực thẳm không đáy. Dự cảm về điều khủng khiếp nhất sắp đến.
「 『Tội lớn nhất của các ngươi là dùng tà thuyết để rao giảng tội ác, khiến dân tộc các ngươi bóp méo ý Phật, làm ô uế Phật pháp. Vì thế, dân tộc các ngươi, không sót một ai, sẽ phải chịu khổ hình nơi địa ngục! Chính là tội của các ngươi, các ngươi đã gieo rắc mầm mống tội ác, biến họ thành tội nhân! Tất cả là tại các ngươi!』 」
「 『D... Diêm La Vương! Không được! Sao... sao lại đổ tội của chúng tôi lên đầu dân tộc-』 」
「 『Do các ngươi dạy rằng giết người là chính đáng, cướp bóc là lương thiện, xâm lược là điều hiển nhiên.』 」
「 『Vậy thì hãy trừng phạt chúng tôi-』 」
「 『Không ai có thể gánh tội thay ai! Dân tộc các ngươi sẽ không bao giờ được đầu thai làm người, chỉ có thể luân hồi làm súc sinh chịu khổ đời đời kiếp kiếp! Sự biến mất của dân tộc các ngươi khỏi cõi Ta Bà sẽ là bài học răn đe cho muôn người về sự nghiêm minh của luật pháp Âm ty!』 」
「 『Không! Xin đừng! Chúng tôi xin chịu thay-』 」
Đúng lúc đó.
Một luồng sáng yêu dị chiếu vào địa ngục tăm tối, những màu sắc gớm ghiếc chưa từng có trên đời bắt đầu lấp đầy không gian. Bầu trời bị che phủ bởi thiên thể khủng khiếp.
Vô vàn màu sắc bất tường xoay vần hỗn loạn, cự nhãn hư vô khổng lồ của Hung Tinh hiện ra, nhìn xuống chúng sinh như nhìn lũ sâu kiến.
「 『Cái gì! Kẻ nào dám cản trở việc hành hình của Âm ty! Tên kia! Không được! Không được! Nhanh lên! Tống hết tội nhân xuống địa ngục ngay!』 」
Diêm La Vương hốt hoảng ra lệnh. Những thần tướng đầu gà mình người từ bốn phương lao xuống. Chúng lao về phía các Lạt ma—
Tỏng.
Tiếng nước nhỏ giọt. Một giọt ánh sáng bất ổn rơi xuống dưới chân các Lạt ma. Và trong khoảnh khắc đó.
Hồ nước bạc mở rộng với tốc độ vô hạn, đẩy lùi cảnh tượng địa ngục ra xa. Khung cảnh địa ngục biến mất trong nháy mắt. Chỉ còn lại tiếng hét giận dữ và bất lực của Diêm La Vương vọng lại xa xăm.
「 『Phán quyết dành cho các ngươi, những kẻ đại ác, đã được định đoạt. Chỉ là tạm hoãn thôi, tương lai đã định không thể thay đổi...』 」
Trong mắt các Lạt ma, thế giới hiện ra. Chỉ là đường chân trời bạc trống rỗng và lạnh lẽo.
Ngay lúc đó, ánh nhìn tà ác nhất, giọng nói hung hiểm nhất thế gian vang lên trực tiếp trong đầu họ, như lời thì thầm của ác quỷ.
[Các ngươi là vật tế hiến dâng cho ta.]
[Nhờ các ngươi mà ta đã mở rộng lãnh địa xuống cõi Ta Bà, giao kèo đã hoàn tất.]
Và một hình ảnh xâm nhập vào não bộ. Cự Tháp Thiên Hoàng đang cười nhạo báng, hét lên: "Hỡi Hung Tinh, ta hiến dâng những kẻ hèn mọn này làm vật tế, xin hãy cho ta mượn sức mạnh để Vạn La Đại Huyết Diệt Thiên Trận hiện hình nơi trần thế".
Lời thì thầm của Hung Tinh tiếp tục, lạnh lùng và tàn nhẫn.
[Các ngươi giờ thuộc về ta.]
[Tốt nhất hãy cố mà sống sót.]
[Sau khi chết, đằng nào địa ngục dành sẵn cũng đang chờ các ngươi thôi.]
[Nào, giãy giụa đi.]
Đồng thời thế giới bắt đầu sụp đổ. Cánh cửa đứng trơ trọi phía xa tỏa ra ánh sáng rực rỡ đầy mời gọi. Các Lạt ma đồng loạt lao tới. Với vẻ mặt tuyệt vọng nhất, và cũng tha thiết nhất thế gian.
1 Bình luận