Chẳng mấy chốc, một trận tỷ thí giữa Bành Đại Sơn và Ngọc Lệ Kiếm đã diễn ra ngay giữa sân.
Gọi là tỷ thí, nhưng thực chất là Bành Đại Sơn đang nương tay bồi luyện thì đúng hơn, bởi sự chênh lệch cảnh giới giữa hai người khá lớn.
Mà dạo này, vị đạo sĩ Bằng Sư Nhân của Ngọc Lệ Kiếm cứ lượn lờ trước mắt A Thanh suốt.
Kể ra cũng phải, ngoài những gương mặt quen thuộc ngày nào cũng gặp, thì giờ có một vị khách đồng trang lứa ghé chơi, việc hắn thường xuyên xuất hiện để tạo ấn tượng cũng là chuyện bình thường.
Nhưng hình như hồi ở Côn Luân Phái hắn đâu có thế.
Thực ra, không phải do A Thanh tưởng tượng.
Bằng Sư Nhân đã nhận đặc lệnh của Chưởng môn nhân, nhiệm vụ là phải thâm nhập, à không, gia nhập vào Hội Phản Kiếm Song Đao.
Kỳ thực, cũng chẳng cần đến đặc lệnh gì cho cam.
Chỉ cần hắn hỏi A Thanh một câu kiểu như "Hội Phản Kiếm Song Đao còn chỗ không, cho ta nhập hội chơi cùng với", thậm chí chẳng cần năn nỉ, chỉ cần buông lời nửa đùa nửa thật, thì cũng dư sức trở thành thành viên mới một cách dễ dàng.
Nhưng nhìn vào danh sách thành viên toàn là những hậu khởi chi tú nổi danh, dưới góc nhìn của Cửu Đại Môn Phái, chẳng phải đây là nơi tụ tập của đám người thừa kế các Thế gia sao?
Thế nên họ không thể không nghĩ rằng đây là một tổ chức bí mật to lớn, đang mưu đồ một lợi ích khủng khiếp nào đó.
Bên cạnh, Tuyết Y Lý đang tĩnh tâm vận khí nhập định, còn đứa bé thì ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay Kiên Phố Hi.
A Thanh quan sát đứa bé.
Trông thì có vẻ nằm im bất động, rúc vào lồng ngực êm ái của Hi tỷ.
Nhưng chỉ có đôi mắt nó là đảo liên hồi không biết nhìn vào đâu, chốc chốc lại len lén quan sát sắc mặt mọi người.
Lúc này, bộ dạng thật sự của đứa bé mới hiện rõ.
Tưởng chừng đang dựa dẫm thoải mái, nhưng thực ra nó đang gồng cứng thắt lưng để giữ thẳng người.
Vai cứng đờ, không chỉ vai mà toàn thân đều căng thẳng, gồng sức đến mức trông như một vật thể tĩnh bất động.
Nó đang thăm dò ý tứ mọi người với vẻ lúng túng thấy rõ.
[Sao mình lại không nhận ra sớm hơn nhỉ.]
Bất chợt, ánh mắt đứa bé chạm vào mắt A Thanh.
Trong đôi mắt đen láy, sâu thẳm và không chút ánh sáng ấy, chẳng hiểu sao lại ánh lên một chút an tâm.
Không rõ lý do là gì, nhưng chắc chắn đứa bé cảm thấy một sự thân thuộc vô hình nào đó với A Thanh.
Có thể là khoảnh khắc A Thanh cứu nó, khi quá khứ của nó hiện lên, giữa hai người đã có sự giao cảm nào đó.
Hoặc có lẽ vì nó cũng giống như ngôi sao cô độc không có bạn bè kia, nên cảm thấy sự đồng điệu từ A Thanh chăng.
Hay đơn giản là đêm qua được A Thanh ôm ngủ thấy thoải mái, lý do cụ thể thì A Thanh cũng chịu.
Nhưng mà ừ, thế cũng tốt. Ít ra còn đỡ hơn gấp vạn lần so với việc nó đề phòng mình.
A Thanh mỉm cười, tiến lại ngồi xuống cạnh Kiên Phố Hi.
A Thanh dang tay ra, lúc đó đứa bé mới vươn tay, sà vào lòng cô với cơ thể nhẹ bẫng.
Ôm đứa bé trong tay, A Thanh khẽ nói:
「Tên của em từ giờ là Tử Dư .」
Cơ thể đứa bé giật thót.
A Thanh biểu diễn kỹ năng, một tay rút kiếm, dùng kiếm khí khắc chữ lên nền đất dưới hiên một cách điệu nghệ.
Tử Dư (慈與)
「Chữ này là 'Tử' (慈), nghĩa là từ bi, yêu thương. Còn chữ này là 'Dư' (與), dùng trong nghĩa ban tặng, hay cùng nhau.」
Đứa bé chăm chú nhìn xuống những nét chữ.
A Thanh bỗng cảm thấy hơi ngượng, cô vùi mặt vào bên tai đứa bé thì thầm.
[Ta muốn em trở thành người được yêu thương, hiểu không?]
[Nhưng trên đời này không có gì là miễn phí cả. Mà nếu xét kỹ thì cũng có đấy, nhưng kệ đi.]
[Muốn người khác thích mình, tốt nhất là em hãy thích người ta trước.]
A Thanh gõ nhẹ vào chữ 'Dư'.
Chữ 'Dư' vừa có nghĩa là cho đi, vừa có nghĩa là cùng nhau.
Bởi vì những gì mình cho đi, dù ít hay nhiều, cuối cùng cũng sẽ quay trở lại.
Có người sẽ trả lại tình cảm lớn hơn những gì họ nhận được, cũng có kẻ ăn chặn và chỉ trả lại một phần nhỏ, nhưng dù sao đi nữa...
Muốn "cùng nhau", thì phải biết "cho đi".
Để từ "tôi" trở thành "chúng ta".
「Tất nhiên lũ khốn nạn là ngoại lệ. Những kẻ không ra dáng con người thì không cần phải đối xử như con người.」
Đứa bé không trả lời, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào những con chữ.
「Sao thế, không thích à?」
Đứa bé lắc đầu. Mái tóc mềm mại của nó cọ vào má A Thanh nhột nhột.
「Gì cơ? Không phải không thích, nhưng cũng không hẳn là thích hả?」
Lại lắc đầu.
A Thanh khúc khích cười, hỏi lại:
「Vậy là thích chứ gì?」
Lúc này, Tử Dư mới gật đầu.
「Em biết ta là ai không? Ta chính là Thiên Hoa Kiếm Tây Môn Thanh. Thiên Hoa Kiếm là biệt danh mọi người đặt cho vì ta quá vĩ đại và được kính trọng. Tây Môn là họ, Thanh là tên. Em biết cái tên đó có nghĩa là gì không?」
Lắc đầu.
A Thanh xoa đầu Tử Dư.
「Tây Môn Tử Dư. Từ giờ ai hỏi tên, cứ trả lời như thế nhé.」
Bên tai cô vang lên một tiếng thì thầm rất nhỏ, rất khẽ.
『Tây Môn.』
「Hả?!」
[Cái gì? Nó nói kìa? Hóa ra là biết nói à?]
Thì nó có mồm mà.
Và nó hiểu A Thanh nói gì thì đương nhiên là biết nói rồi.
Câu đầu tiên đứa bé thốt ra là "Tây Môn".
Tất nhiên không phải nó đang tìm cái cổng phía Tây của chùa, mà là nó vừa thử gọi họ của mình.
Đối với đứa bé, cái họ nó vừa nhận được còn quý giá hơn cả cái tên, là thứ nó khao khát hơn cả.
Bởi vì...
『Vậy, là mẹ ạ?』
A Thanh rên lên một tiếng "Ư ưm".
May mà không bị lên cơn co giật như hồi gặp tên họ Viêm kia, nhưng da gà da ốc vẫn nổi lên rần rần.
[Ưm. Cũng chịu đựng được đấy, nhưng mà... ừm, vụ này phải suy nghĩ chút đã.]
Thấy phản ứng đó, vai đứa bé rũ xuống thất vọng.
Dù sư phụ nói đó chỉ là bài kiểm tra của Vô Học Đại Sư, và người vốn định nhận nó vào Thần Nữ Môn.
Nhưng suy cho cùng, cũng là vì A Thanh.
Vì A Thanh là Thiên Sát Tinh mà vẫn trở thành cao thủ xuất chúng, làm rạng danh sư môn, nên sư phụ mới chấp nhận thu nhận một Thiên Sát Tinh giả.
Và A Thanh cũng đã tuyên bố trước mặt Vô Học Đại Sư rồi.
[Ta sẽ nhận nó. Ta sẽ chịu trách nhiệm.]
Nhưng lúc đó A Thanh chỉ định nhận nó làm đệ tử, giống như sư phụ đã làm với mình.
Nhưng nhìn đứa bé vui sướng đến mức mở miệng nói chuyện chỉ vì được nhận họ, vì tưởng được nhận làm con, giờ lại bảo "không làm bố mẹ đâu, làm sư phụ thôi" thì hơi kỳ.
Mà nghĩ lại thì hai vai trò đó cũng chẳng khác nhau mấy.
Nghe nói nó bị nhốt trong phòng kín, bị tiêm nhiễm hận thù bằng cách cho xem những thứ tốt đẹp của thế giới mà nó không bao giờ có được.
Nếu thứ Tử Dư khao khát nhất là cha mẹ, thì ưm, đành chịu thôi.
「Mẹ thì không được rồi. Thay vào đó làm bố nhé.」
Tử Dư gật gật đầu.
May quá, với Tử Dư thì bố hay mẹ không quan trọng, miễn là có người thân là được, tư tưởng thoáng thật!
Tuy nhiên...
『Thế còn mẹ?』
「Nhất định phải có mẹ mới chịu được à?」
Gật gật.
A Thanh ngẫm nghĩ. Ờ thì, sao nhỉ.
「Hi Tỷ? Tỷ có muốn làm mẹ không?」
『Ư ưm, Tỷ thích làm dì hơn cơ.』
Cái "Ư ưm" của Kiên Phố Hi nghĩa là từ chối.
[Gì đây? Muốn làm dì á? Định chơi bài bẩn à? Không muốn chịu trách nhiệm nuôi dạy nhưng vẫn muốn cưng nựng chiều chuộng? Muốn hưởng thụ mà không muốn trả giá à?]
『Ư ưm, muội với tỷ là gia đình rồi mà. Người trong nhà thì không được làm thế.』
「Hừm. Dám lôi vai vế họ hàng ra chặn họng ta à.」
Dù sao thì cũng không cãi lại được nên đành bỏ qua.
Gia phả mà loạn lên thì to chuyện, đúng thật.
A Thanh quay đầu sang hướng khác.
「Thế Tiểu Lý làm nhé?」
【Chọn mẹ cho trẻ con mà cứ như mời ăn bánh thế hả. Mà tại sao ngươi lại làm bố?】
Bành Đại Sơn nhìn A Thanh với vẻ cạn lời.
Bên cạnh hắn, Bằng Sư Nhân đang nước mắt ngắn nước mắt dài vì quá cảm động, tay bịt miệng như sắp òa khóc đến nơi.
A Thanh hừ mũi một cái.
「Bởi vì ta định nuôi dạy Tử Dư trở nên cực kỳ mạnh mẽ. Ta giống như hiện thân của sự nghiêm khắc, với phương châm giáo dục còn cứng rắn hơn cả mẹ Mạnh Tử, để uốn nắn Tử Dư thành người ngay từ bé. Thế nên vai người mẹ phải là người nuông chiều, dỗ dành. Gọi nôm na là chiến thuật 'Bổ đầu tốt - Bổ đầu xấu' (Good Cop, Bad Cop).」
【Có ai lại đi nói toẹt kế hoạch ra như thế không. Mà cái gì là bổ đầu tốt, bổ đầu xấu...】
「Thôi đi. Không nói thì sao nó biết? Nhỡ sau này Tử Dư đến tuổi nổi loạn, nó lại gào lên "Bố đã làm được gì cho con chứ!" thì sao. Nhìn xem, Tử Dư này. Ta đang nỗ lực tìm mẹ cho con đây. Thấy ta vĩ đại chưa?」
Trong khi đứa bé gật đầu lia lịa, thì Bành Đại Sơn lại trưng ra bộ mặt ngán ngẩm hết chỗ nói.
Mà thôi, kệ hắn.
「Thế nào Tiểu Lý? Làm mẹ không, nói một câu?」
『Muội... muội không tự tin lắm. Cũng chưa có kinh nghiệm...』
「Ở đây ai mà có kinh nghiệm chứ? Hừm. Thế làm sao giờ. Chắc phải bảo Nan Nhi làm thôi. Nhưng ả đang ở Tứ Xuyên, hừm, chẳng lẽ phải đưa Tử Dư đi thăm mẹ à?」
『...Nhưng mà muội sẽ cố gắng.』
Vừa nhắc đến Đường Nan Nhi cái là Tuyết Y Lý đổi giọng ngay lập tức.
A Thanh cười khanh khách, xoa đầu Tử Dư sột soạt.
「Tuyệt rồi. Giờ con có mẹ rồi nhé. Thế nào? Ưng mẹ này không?」
Tử Dư nhìn chằm chằm vào Tuyết Y Lý.
Tuyết Y Lý nuốt nước bọt cái ực, hiếm khi thấy nàng căng thẳng như vậy.
Tử Dư lắc đầu.
Tiếc quá, có vẻ không ưng rồi.
「Chà. Nhưng mà tình mẫu tử thiêng liêng không thay đổi chỉ vì con thích hay không đâu. Dù mẹ Tiểu Lý có hơi yếu đuối, võ công thì cùi bắp, ưu điểm duy nhất chỉ có mỗi cái mặt đẹp, nhưng con cũng phải chấp nhận thôi.」
Vai Tử Dư lại rũ xuống.
Vai Tuyết Y Lý cũng rũ xuống theo.
Dù là Thiên Sát nhân tạo thì vẫn cứ là Thiên Sát, đứa nhóc này đúng là đáng sợ, dám chê thẳng mặt người ta.
A Thanh cười khúc khích dỗ dành Tử Dư.
「Không sao. Biết đâu mẹ tiếp theo con sẽ thích.」
Tử Dư ngẩng phắt đầu lên.
Ánh mắt đứa bé nhìn từ trong lòng A Thanh đầy vẻ thắc mắc, nên A Thanh giải thích luôn.
「Vốn dĩ ở Trung Nguyên này, càng nhiều mẹ càng tốt con ạ. Mấy tay hảo hán sừng sỏ toàn có đến bảy bà mẹ ấy chứ. Tử Dư không thể thua kém được.」
Người ta bảo anh hùng là phải "Tam thê tứ thiếp".
Tức là con của anh hùng thì phải có tầm bảy bà mẹ mới xứng đáng làm con!
Tam thê, tức là ít nhất phải có ba người, thế thì Tử Dư đi đâu cũng không sợ bị lép vế.
Để xem nào, Tiểu Lý này, Nan Nhi này, thêm Mộ Dung tiểu thư với Công Tôn tiểu thư nữa là bốn người.
Bốn người thì đi đâu cũng chẳng ai dám bảo là không có mẹ.
Hơn nữa, việc này cũng cần thiết cho tất cả mọi người.
Nếu chỉ có một mình Tuyết Y Lý làm mẹ, thì Tuyết Hoa tự nhiên thành gái một con.
Nhưng nếu toàn bộ các nữ hiệp của Hội Phản Kiếm Song Đao đều làm mẹ thì sao?
Lúc đó người đời sẽ nghĩ là Thiên Hoa Kiếm và nhóm bạn cùng nhau nuôi nấng một đứa trẻ thôi.
Vừa tốt cho Tử Dư đang cần mẹ gấp, mà lớn lên nó cũng sẽ tự hiểu ra tình cảnh này.
『Lại đây nào.』
Tuyết Y Lý dang tay về phía Tử Dư với vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.
Nhưng Tử Dư lắc đầu nguầy nguậy, tỏ rõ ý định không muốn qua.
『Nhanh lên.』
Nhưng Tuyết Y Lý rất kiên quyết.
Chẳng hiểu sao mới đó mà đã toát ra uy nghiêm của một bà mẹ, xem tướng này sau này khéo lại thành một bà mẹ nghiêm khắc cũng nên.
[Bảo là không tự tin mà? Sao giờ lại ra dáng thế? Ngoài cái mặt đẹp ra cũng được việc phết đấy chứ?]
A Thanh khẽ đẩy lưng đứa bé, cuối cùng Tử Dư cũng miễn cưỡng, chậm chạp bò sang lòng người mẹ mà nó không ưng ý lắm.
Tuyết Y Lý ôm chặt lấy Tử Dư, rồi thì thầm bằng giọng đầy quyết tâm:
『Con nhớ kỹ nhé. Ta là người đầu tiên. Là Đại mẫu, biết chưa? À không, không phải. Những người khác thì không sao, nhưng nếu sau này có một bà mẹ họ Đường xuất hiện, thì dứt khoát phải xếp sau ta...』
A Thanh giật lại Tử Dư ngay lập tức.
[Được việc cái khỉ mốc.]
2 Bình luận