[100-200]

Chương 101 - Thiên Ma Mộ (9)

Chương 101 - Thiên Ma Mộ (9)

『 Thưa Thiên Ma Chí Tôn vĩ đại, đây mới là Thần Huyết đích thực của ngài. 』

『 Ta đã tái sinh rồi. Hơn nữa, dù kẻ đó có mang Thần Huyết đi chăng nữa, ta có lý do gì để chọn một công cụ hạ cấp trong khi đã có một cơ thể tốt hơn? 』

『 Nhưng mà đây là cơ thể đã chuẩn bị sẵn cho ngài… 』

『 Thôi đi. Hay là ngươi luyến tiếc đứa trẻ này? 』

『 Nó… nó là đứa con gái ngu dốt của tôi. 』

Nhưng Thiên Ma lắc đầu.

『 Không thể nào. Kinh mạch của nó không phải của người sống, mà là của một ma vật có Tử Huyết Mạch. Làm sao có thể là con gái của con người được? Đây chỉ là một cái xác  không hồn. 』

Theo Lễ Ký - một trong Ngũ Kinh, con người được cấu thành từ Hồn và Phách .

Hồn là linh hồn, là tinh thần.

Phách  là thể xác, là vật chất.

Khi con người chết đi, Hồn bay lên trời, đi qua cõi âm ti rồi vào luân hồi; còn Phách  trở về đất, tan rã và hòa làm một với thế giới.

Cơ thể chết thì linh hồn tự khắc rời đi.

Nhưng đôi khi, ngược lại, linh hồn chết đi nhưng thể xác vẫn còn, tim vẫn đập và phổi vẫn thở.

Nhưng một thể xác không hồn thì cầm cự được bao lâu?

Dù có dốc hết sức lực truyền khí, nghiền nát thức ăn đổ vào họng, cũng không thể qua nổi 49 ngày - thời điểm linh hồn hoàn toàn bước vào luân hồi.

Tuy nhiên, trong giới Cương Thi Thuật Sĩ có một câu chuyện đùa.

Nếu giữ cho thể xác không hồn sống đến đúng khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng vào ngày thứ 49, liệu có xảy ra sai sót nào ở Minh giới khiến một linh hồn khác nhập vào, biến kẻ chết thành người sống không?

Đó sẽ là một cái xác sống với tử huyết.

Mọi loại độc dược trên đời đều tác động vào máu, vậy độc dược có thể làm gì một dòng máu đã không còn chút sinh khí nào ?

Vốn dĩ điều khó nhất trong việc luyện Cương thi là độc tính của thuốc làm hỏng tác phẩm.

Nếu đổ vào những loại thuốc độc nhất thế gian mà cơ thể vẫn không bị hủy hoại thì sao?

Đó là câu chuyện đùa mang theo ước mơ của các Cương Thi Thuật Sĩ.

Thiên Ma tuy không biết rõ ngọn ngành câu chuyện, nhưng nhìn qua là biết linh tính trong máu của cái xác này đã chết.

Nhưng trạng thái của Thôi Lý Ông cũng chẳng bình thường.

『 Đúng vậy! Con tôi đã chết nhưng sau đó lại sống lại như thế này! Xin ngài hãy thương xót cho người cha già đã một lần mất con… 』

Thiên Ma thở dài thườn thượt.

『 Cả đời ta từ chối cái chết để tồn tại trên cõi đời này, tất cả đều vì túc nguyện của Thần Giáo. Là để tàn sát lũ áp bức đáng ghê tởm ở Trung Nguyên và mang lại sự giải phóng thực sự. 』

『 Nhưng mà… 』

『 Giờ ta đã có được thân xác hoàn hảo này, không còn gì phải sợ hãi thiên hạ nữa, thời điểm thực hiện túc nguyện đã đến. Ngươi bảo ta phải từ bỏ đại nghiệp chỉ vì cái tình cảm riêng tư của ngươi sao? 』

『 Cơ thể chuẩn bị cho ngài cũng đủ để… 』

『 Ngươi thực sự nghĩ thế sao? 』

『 Làm ơn, xin hãy rủ lòng thương. 』

Thiên Ma dùng khuôn mặt của A Thanh trừng mắt nhìn Thôi Lý Ông.

Mọi thứ của Thiên Ma Thần Giáo đều bắt nguồn từ Thiên Ma, và sự tàn khốc cũng vậy.

『 Chỉ là cái tình cảm nhân gian cỏn con mà ngươi coi trọng đến thế sao. Tâm ngươi đã rời bỏ Thần Giáo rồi. Kẻ phản bội giáo lý và luật lệ sao dám ngẩng đầu đứng trước đại diện của Thiên Thần và Ma Thần? 』

Thiên Ma được coi là hóa thân của Thiên Thần Ahura Mazda và Ma Thần Angra Mainyu.

Cũng là hiện thân của Thần Hủy Diệt, kẻ đã từ bỏ sự sáng tạo của Thiên Thần để chọn lấy sức mạnh của Ma Thần nhằm đập tan những kẻ cai trị cũ kỹ của Trung Nguyên.

Cơn thịnh nộ của vị Thần sống hướng về phía lão đại ma đầu già nua.

Thôi Lý Ông run lên bần bật.

Nhưng giữa cơn sợ hãi, lão vẫn phẫn nộ hét lên:

『 Chỉ là tình cảm nhân gian cỏn con ư! Sao ngài có thể nói như vậy! Ngài cũng là con người! Chỉ là một môn võ công được dệt nên từ tâm tưởng, sao dám tự xưng là quyền năng của Thần! 』

Ngày mà Ma Thần dự định hủy diệt thế giới vẫn còn cách xa hàng trăm triệu năm nữa, ở tận cùng của sự vĩnh hằng.

Sự diệt vong đến trước đó không phải là ý muốn của Thần, huống hồ Thần chẳng có lý do gì để hủy diệt cái Trung Nguyên bé nhỏ này.

Vậy nên Thiên Ma cũng chỉ là con người.

Chỉ là một con người được tạo nên từ lòng căm thù đối với Trung Nguyên.

Võ công là công cụ của con người dùng tâm tưởng để tái hiện tự nhiên, việc bắt chước Ma Thần rồi tự nhận là đại diện chẳng phải nực cười lắm sao.

Thôi Lý Ông đã nói như vậy.

『 Láo xược! 』

Thiên Ma chỉ tay vào Thôi Lý Ông.

Vừa vượt qua Siêu Tuyệt Đỉnh và hoàn tất Hoàn Cốt Đoạt Thai, dù chưa Phản Lão Hoàn Đồng vì cơ thể còn trẻ, nhưng không ai biết võ công của Thiên Ma đã đạt đến cảnh giới nào.

Chỉ biết rằng, luồng Cương khí đen kịt ngưng tụ trên đầu ngón tay chứa đựng sức mạnh hủy diệt tuyệt đối mà cái gọi là Hóa Cảnh "tép riu" không thể cản nổi.

Thiên Ma Chỉ. Môn chỉ pháp Cương khí khét tiếng của Thiên Ma Thần Công.

Cái chết đen ngòm bắn ra từ đầu ngón tay.

Nhưng tia Cương khí chết chóc đó không bay thẳng vào đầu Thôi Lý Ông.

Bất ngờ ngón tay lệch sang phải, và một tên giáo đồ Ma Giáo đang ngoan ngoãn quỳ rạp dưới đất bỗng nhiên phát nổ.

Mảnh xác người văng tung tóe khắp nơi.

Thôi Lý Ông nhìn Thiên Ma, rồi nhìn vệt máu còn sót lại hình mặt trời nhật thực trên sàn, ngơ ngác không hiểu gì.

『 ……? 』

Tay cầm chuột, A Thanh lầm bầm đầy vẻ hoang mang.

「 Cái gì thế này. Tự nhiên bắn tia Laser? Kiếm hiệp được phép làm thế này à? 」

Tất nhiên A Thanh đã trải qua đủ thứ chuyện kỳ quái ở võ lâm. Nhưng bắn tia Laser thì có hơi quá đáng không?

Ít nhất cũng phải giả vờ múa may võ thuật tí chứ?

Đến Sư phụ còn phải cưỡi kiếm bay chứ không bay không, để còn biện minh là dùng kiếm thuật.

Chỉ tay bắn tia Laser thì là Robot (Người máy) chứ người ngợm gì? Hay là Lich (Phù thủy xác sống) hay quái vật pháp sư cuối game?

Thực ra, đây là lần đầu tiên A Thanh điều khiển trò chơi này bằng bàn phím và chuột.

Vừa tạo nhân vật xong là bị ném vào võ lâm luôn, đã được chơi game giây nào đâu.

Đương nhiên là không biết nút bấm.

Thế là trong lúc mò mẫm, thấy ông già sắp chết, nàng cuống cuồng click chuột loạn xạ.

May thay, dù là game do bọn "Tàu khựa"  lạc hậu làm ra, nhưng cơ chế click chuột phải để tấn công mục tiêu vẫn là tiêu chuẩn cơ bản .

Bọn này đến luật pháp quốc tế còn chả coi ra gì.

Nhưng giao diện game  lại tuân thủ chuẩn quốc tế thì cũng đáng khen đấy chứ.

Hoặc là do chúng nó copy y chang UI quen thuộc, đúng chất "đạo nhái là mỹ đức" của bọn Tàu khựa lạc hậu.

Dù sao thì A Thanh cũng là game thủ lão luyện .

Mấy cái thao tác cơ bản này không cần hướng dẫn cũng quen tay ngay.

Những tia sáng đen liên tục xé toạc không gian.

Mỗi lần ngón tay chỉ ra là bách phát bách trúng, một tên giáo đồ Ma Giáo lại nổ bùm xác.

Ngay cả những ông sếp thích kể chuyện cười nhạt nhẽo khiến nhân viên "cười rụng rốn" (Bể bụng) cũng không thể làm người ta nổ tung theo nghĩa đen thế này, đúng là đẳng cấp cấp trên (Thượng cấp giả) khác bọt thật.

Thiên Ma hét lên thất thanh.

『 C-Cái trò gì thế này! Dừng lại ngay cho ta! 』

Nhưng cơ thể cứ tự động di chuyển, chân bước theo những điệu bộ kỳ quái, đầu gối nhún nhảy theo nhịp điệu nhanh, hông lắc lư, tay vung vẩy.

Đó là vũ đạo hào nhoáng của nhóm nhạc thiếu niên chống đạn (BTS) từng làm khuynh đảo thế giới bên ngoài Trung Nguyên.

Rồi đột nhiên ngừng nhảy, nhân vật lại di chuyển giật cục: tiến, lùi, nhảy nhảy, sang trái, sang phải... rồi xoay vòng tròn tại chỗ như chong chóng. (Test phím di chuyển).

Đám giáo đồ Ma Giáo giả vờ không nhìn thấy hành động điên khùng của Thiên Ma, cắn răng giữ vẻ mặt nghiêm trang.

『 Con ranh kia, dừng lại, ta bảo dừng lại! Ngồi im đi! 』

Thiên Ma nhớ lại đám chân khí đang co cụm ở Thượng Đan Điền.

Chúng đang bảo vệ cái gì đó rất kỹ.

Chắc chắn linh hồn của chủ nhân cũ đang trốn ở đó.

Thiên Ma vận Phá Thiên Ma Khí.

Ma khí mang hình thù gớm ghiếc với chi chít con mắt - tâm tưởng của Ma Thần - cuộn trào như sóng thần nuốt chửng các huyệt đạo.

Dòng chảy khổng lồ được tạo nên qua vô số kiếp sống của một kẻ địch hùng mạnh không thể đo lường cảnh giới, đang dựng mũi thương lao tới.

So với nó, chân khí của A Thanh chỉ là một nắm cát nhỏ nhoi.

Chân khí của A Thanh, bất kể âm dương chính tà, đoàn kết lại thành một khối trước nguy cơ diệt vong. Chúng ôm chặt lấy nhau dựng lên bức tường phòng thủ.

Và rồi... Rầm!

Đáng tiếc thay, sự chênh lệch về ngộ tính  cũng là sự chênh lệch về đẳng cấp.

Khoảng cách giữa A Thanh và Thiên Ma quá lớn.

Đám chân khí của A Thanh vỡ tan tành chỉ sau một cú húc.

Phá Thiên Ma Khí len lỏi vào khe hở đó.

Rầm!

A Thanh đang cầm chuột cười khúc khích bỗng giật bắn mình.

Ai mà chẳng giật mình khi thấy một gã quái nhân xuyên thủng tường phòng trọ  mà chui vào.

Đồng thời, nàng hét lên theo phản xạ:

「 Không! Tiền cọc nhà của tôi! 」

Gã đàn ông vừa phá tường chui vào nhìn quanh phòng.

Bờ vai rộng, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi. Trên cơ thể trần trụi chằng chịt những vết sẹo, khó mà tìm được chỗ da lành lặn.

A Thanh vốn là dân đen yếu bóng vía, nhìn thấy hình xăm thôi đã run rẩy rồi.

Đằng này là vết sẹo do bị chém tơi tả khắp người, còn đáng sợ hơn gấp bội.

A Thanh rụt cổ lại, lí nhí nói:

「 Ờ thì... mò đến tận đây, nói sao nhỉ... có hơi phạm luật không? Về mặt tình người mà nói, chỉ đùa chút thôi mà anh phá tường đến Hyeon-pi (PK ngoài đời thật) thế này thì hơi quá đáng... 」

『 Trông ngươi hèn hạ hơn ta tưởng. Dám tranh giành quyền kiểm soát cơ thể, ta cứ nghĩ linh hồn ngươi phải hiên ngang lắm chứ. 』

「 Hehe. Thì... thường mấy người nặc danh trên mạng toàn chém gió mình là con nhà tài phiệt đời 3, tốt nghiệp Đại học Seoul, rank Cao Thủ , vả mặt game thủ chuyên nghiệp, lại còn là mỹ thiếu nữ đã hoàn thành nghĩa vụ quân sự... 」

『 Hừ. Ta không hiểu ngươi đang nói nhảm cái gì, nhưng ta biết ngươi không đáng để ta bận tâm. 』

A Thanh cười gượng gạo.

「 Đương nhiên rồi ạ. Đại nhân đừng bận tâm đến kẻ hèn này, cứ tiếp tục việc của ngài đi ạ. Tôi sẽ ngồi im ở đây... 」

A Thanh không thể nói hết câu.

Vì người bị nổ tung đầu thì không thể nói chuyện được.

Cái xác không đầu của A Thanh đổ gục khỏi ghế, lăn bịch xuống sàn.

Máu tươi đỏ lòm loang ra trên nền nhà trải tấm nhựa vinyl màu vàng ố.

Thiên Ma nhếch mép cười và nhắm mắt lại.

Đồng thời, Thiên Ma trong lăng mộ mở mắt ra.

Ngài lần lượt gập từng ngón tay lại, cuối cùng nắm chặt tay thành nắm đấm và từ từ quay đầu.

Ánh mắt rực lửa giận dữ hướng về phía Thôi Lý Ông.

『 Con gái ngươi khá là hỗn xược đấy. 』

『 C... Cái gì... 』

『 Nếu nó không giở trò thì ít ra ý thức của nó vẫn còn sống để chứng kiến đại nghiệp. Đây cũng là lỗi của người cha không biết dạy con. 』

Trong khi khuôn mặt Thôi Lý Ông nhuốm màu tuyệt vọng, Thiên Ma lại xòe ngón tay ra.

Cương khí đen kịt tuôn ra từ đầu ngón tay tạo thành một Cương Hoàn, rồi một tia chết chóc bắn thẳng đi.

Thôi Lý Ông bình thản nhắm mắt lại.

Trượt. .

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!