[600-700]

Chương 620

Chương 620

Đầu A Thanh quay ngoắt lại.

Thiên Hạ Thập Đại Ma Công? Còn sót cái gì nhỉ?

Nhưng nếu không phải là nội công tâm pháp thì cũng chẳng cần học mấy cái ma công tà đạo làm gì.

Hồi còn gà mờ thì chắc sướng rơn, nghĩ là "ngon ăn rồi". Nhưng giờ bổn cô nương là cao thủ chân chính.

Đã biết soi tâm tưởng võ công rồi. Biết thừa ma công nguy hiểm thế nào, với lại thần công trong người cũng đâu có thiếu.

Nhưng mà... ưm... cứ đăng ký vào "bảo tàng võ học" (hệ thống) thì cũng...

Thiên Hạ Thập Đại Ma Công là một loại bảo hiểm. Còn thiếu bốn cái nữa là đủ bộ. Nếu kiếm được một cái ở đây thì chỉ còn ba.

Lại còn đang tích điểm Thiện Nghiệp để đổi quà, dù chưa biết lần tới tốn bao nhiêu điểm nhưng chắc cũng đổi được ít nhất hai cái. Có khi là ba.

Nhưng cũng không cần phải sống chết vì nó. Thời gian hành tẩu giang hồ còn dài, cứ tích đức làm việc thiện thì kiểu gì chẳng gom đủ.

Nhưng nếu đăng ký luôn ở đây thì? Tiết kiệm được khối thời gian.

A Thanh cười khẩy.

「 Thiên Hạ Thập Đại Ma Công? Xời, ông già chém gió à? Tưởng Thập Đại Ma Công là mớ rau mớ cỏ bán đầy đường chắc? 」

「 Tiểu thư lính mới, Cuồng Yêu Tụ Sát Cương Khí chính là độc môn võ công của Sát Ma đấy. Nếu bên ngoài danh sách Thập Đại Ma Công chưa thay đổi thì đúng là lão ta sở hữu một trong số đó đấy. 」

Tên trùm ma túy phòng đối diện nịnh nọt giải thích.

「 Ồ. Giải thích tốt đấy. Nào, đưa đĩa đây. 」

「 He he, ái chà! Đừng lấy miếng đó, cho miếng to to bên cạnh được không... Ối chà chà, cảm ơn đại nhân! 」

Vừa nãy còn ủ rũ, giờ được miếng thịt là hớn hở ngay.

Tên trùm ma túy từng nắm trong tay toàn bộ động bàn tơ của hai tỉnh lớn, giàu nứt đố đổ vách, một trong Ngũ Đại Phú Hào thiên hạ. Giờ thì mắt sáng như đèn pha, nịnh nọt con bé đáng tuổi cháu chỉ để xin thêm miếng thịt.

A Thanh mở cửa sổ võ công lên tìm kiếm.

[Cuồng Yêu Tụ Sát Cương Khí]. Viền tím. Nội công tâm pháp!

A Thanh vốn chỉ định đăng ký cho vui, nhưng thế này thì lại khác.

Gì đây? Nội công tâm pháp? Đúng lúc đang cần? Nhưng không được để lộ sự thèm khát.

A Thanh hắng giọng.

「 Gì vậy, Thập Đại Ma Công thật à. Ưm, nếu là hàng thật thì bán được bao nhiêu nhỉ? Chắc đủ ăn sung mặc sướng cả đời đấy nhỉ? 」

「 Khừ khừ... Sao, thấy thèm rồi à? 」

Sát Ma cười nham hiểm. Lúc ngồi thiền trông còn đạo mạo, giờ cười lên nhăn nhúm trông đúng bản chất đại ma đầu tà ác.

「 Thèm á? Hỏi thừa. Rao bán Thập Đại Ma Công thì thiên hạ chẳng mang vàng đến chất đầy nhà... À không. Nghĩ lại thì sai sai. 」

A Thanh cố tình nhăn mặt.

「 Lão già này định hại chết người ta à? Thập Đại Ma Công bán thế quái nào được? Rao lên thì có mà thiên hạ mang dao đến chém chứ mang tiền đến mua à. 」

「 Đến cái đầu óc buôn bán cũng không có mà đòi vượt ngục. Buồn cười thật. 」

A, định khích tướng à? Càng tốt. Đang buồn ngủ gặp chiếu manh, A Thanh giả vờ mắc bẫy, nhíu mày khó chịu.

「 Gì cơ? Ta có kế hoạch cả rồi nhé? Hừ, được thôi, đời người chỉ sống một lần. Được. Đọc khẩu quyết xem nào. Hôm nào không thấy ta đâu thì cứ biết là ta đã bán được hàng và đang sống sung sướng ở đâu đó nhé. 」

「 Khừ khừ, được. Lại gần đây. 」

Sát Ma đi lại gần song sắt. Thấy lão ngồi im suốt tưởng què chân, hóa ra đi lại bình thường.

A Thanh lắc đầu.

「 Cứ đứng đó mà đọc. Thân thiết gì đâu mà thì thầm to nhỏ? Tưởng ta không biết tỏng ý đồ của ông già chắc? Lại gần để ông cắn trộm chứ gì? 」

「 Con ranh con mà suy nghĩ đen tối gớm. Nhưng mà, cũng tinh ý đấy. Tưởng được nếm mùi máu trinh nữ sau bao lâu rồi chứ. 」

Sát Ma nhe răng cười ghê rợn.

「 Thôi dẹp. Đọc đi. 」

「 Bây giờ á? Mấy thằng kia đang dỏng tai lên nghe kìa. 」

「 Này Nghiện, này Cướp, hai ngươi làm ồn lên tí xem nào. 」

"Nghiện" là trùm ma túy phòng trước mặt. "Cướp" là tên chuyên đi cướp danh kiếm, ở phòng bên cạnh Sát Ma.

「 A a a a a a....... 」

「 Tâm thái giai hành ngũ hành ngũ uẩn Nam mô a di đà phật... 」

A Thanh giờ là chúa tể của những chiếc đĩa thức ăn thừa, quyền lực tối thượng, nên hai tên kia lập tức hét hò, tụng kinh để gây nhiễu loạn thính giác.

「 Đấy. Lâu quá chúng nó khản cổ bây giờ. Đọc nhanh lên. 」

「 Khừ khừ, con ranh này sống dai đấy. Nào, ta chỉ đọc một lần thôi, rửa tai mà nghe- 」

「 Một lần? Làm gì có chuyện đó? Đọc đến khi nào ta thuộc thì thôi. 」

A Thanh ngắt lời, cười gằn. Sát Ma nhíu mày, có vẻ không muốn đôi co nữa nên bắt đầu đọc khẩu quyết.

Nhân đao đích thị vi yếu sát, đê tựu thị kỳ trung đích đạo lý...

(Người cầm đao là để giết, đó là đạo lý trong đó...) 」

Mở đầu đậm chất ma công: Cầm đao là để giết người, học võ là để giết người cho giỏi.

Sát Ma đọc trôi chảy. Dòng chảy nội công, vận dụng, khí tượng, khí thế, liên hoàn... khá chi tiết và mạch lạc.

Cách vận khí độc đáo: Khí đi qua Thượng Đan Điền trước, rồi từ Trung Đan Điền theo các huyệt đạo lớn tỏa ra tứ chi.

Yêu cầu phải đả thông Nhâm Đốc nhị mạch. Tức là loại Cương Khí Công thượng thừa, phải có nền tảng nội công cơ bản rồi mới luyện đè lên được.

Nhưng mà... ưm. Nghe khẩu quyết thôi đã thấy... hung hiểm tột cùng. Luyện cái này có sao không đây.

A Thanh giờ không còn là tay mơ nữa. Nền tảng võ học Tam Giáo (Nho - Phật - Đạo) vững chắc, lý thuyết võ công cũng thuộc hàng cao thủ nhờ nhồi nhét.

Lấp đầy Thượng Đan Điền bằng Sát Tâm rồi luân chuyển khắp cơ thể, chưa cần thử cũng biết nó tàn độc cỡ nào.

Sẽ trở nên tàn nhẫn, khát máu. Sát tâm càng mạnh uy lực càng tăng, mà vận khí lại kích thích sát tâm. Đánh nhau càng lâu sát khí càng bốc lên ngùn ngụt, uy lực càng khủng khiếp.

Cái này gọi là vòng tuần hoàn thiện hay ác đây? Dù sao thì, xét về uy lực, nó xứng đáng xếp vào hàng Tuyệt Phẩm .

「 ...thì chỉ cần dùng khí thế cũng đủ giết người, đó chính là đạo lý võ học tối thượng. 」

Góc tầm nhìn A Thanh nhấp nháy. Cửa sổ võ công sáng đèn ngay lập tức.

Gì vậy? Sao lại là hàng thật?

A Thanh không hiểu nổi.

Lão già này là thằng khốn nạn nhất ở đây mà cứ ra vẻ đạo mạo, làm cô ngứa mắt ném thức ăn trêu ngươi.

Định cho nếm chút rồi hành hạ tiếp cơ mà. Chắc lão cũng cay cú lắm. Nhìn cách lão lườm tên tai súp lơ phòng đối diện như kẻ thù là biết.

Bảo đọc đến khi thuộc là có ý đồ cả.

Nếu không phải khẩu quyết chuẩn thì không đăng ký được. Mà bịa ra thì đọc nhiều lần kiểu gì cũng sai lệch, trước sau bất nhất. Lúc đó sẽ có cớ để chửi bới, hành hạ lão.

Thế mà lão đọc một lèo không sai một chữ?

「 Ưm. Chắc bốn lần nữa là thuộc đấy? 」

Phải diễn cho giống để tí nữa áp dụng với mấy thằng khác, A Thanh bắt lão đọc lại.

Bốn lần trôi qua.

「 Này, hai ngươi. Ồn quá, im đi. Ưm. Ông già, có âm mưu gì đấy? Sao nghe xuôi tai thế? Tưởng ông đọc sai, ai dè năm lần y hệt nhau? 」

Sát Ma cười nhếch mép.

「 Lão phu thèm vào lừa con ranh nhà ngươi? Nếu ngươi thoát được thì huyết mạch của Thập Đại Ma Công được nối tiếp, tốt chứ sao. 」

「 Gì? Già rồi muốn kiếm đệ tử à? 」

「 Đệ tử cái gì. Nếu ngươi thoát ra, thế gian sẽ có thêm một con quỷ khát máu điên cuồng. Ta vui còn chẳng hết. 」

「 Sát quỷ? 」

「 Hà, trình độ nhà ngươi cũng chỉ đến thế. Đây là môn võ công tạo ra ác quỷ say máu chém giết mù quáng. 」

Ý là vì nó gây hại cho đời nên lão hợp tác vui vẻ. A Thanh thán phục thực sự.

Ưm, quả nhiên tư duy của trùm cuối trong đám khốn nạn nó phải khác bọt.

Nụ cười của Sát Ma càng thêm đậm. Dù không còn đan điền nhưng sát khí đen ngòm như những con giun bò lổm ngổ vẫn tỏa ra từ người lão.

「 A a... nhớ quá. Nhớ thật đấy. Ngươi có biết sự khác biệt giữa đập nát, nghiền nát và chém đứt xương người không? Có biết cảm giác xé toạc da thịt, lôi đầu xương trắng hếu ra ngoài nó thế nào không? Có biết cảm giác sọc tay vào bụng, khuấy đảo nội tạng rồi bóp nát trong lòng bàn tay nó phê thế nào không? Có biết tiếng hét khi lột da rồi xát muối nó ngọt ngào thế nào không? Có biết cảm giác mỡ người trơn tuột chảy đầy dưới móng tay khi xé xác không? 」

A Thanh nuốt nước miếng ực một cái.

Sát Ma định cười đắc thắng: "Sợ rồi chứ gì", thì...

「 Oa, gì vậy ông già. Biết giết người đấy nhỉ? 」

Mặt Sát Ma đần thối ra.

「 Cái gì? 」

「 Chết tiệt, nghe xong tự nhiên thấy hứng thú vãi. 」

Sát Ma nhìn vào mắt A Thanh. Đôi mắt lờ đờ, đồng tử giãn ra, nhìn như phê thuốc. Bên trong đó ánh lên một màu sắc bất tường nhất thế gian.

Sống lưng Sát Ma lạnh toát.

Con ả này... cái này... Thiên Sát Cô Tinh... đây mới là Thiên Sát, sát tinh bẩm sinh chính là con ả này.

Sát Ma đã mất võ công. Nhưng bản năng của kẻ đã tắm máu giang hồ giúp lão nhận ra đồng loại.

A Thanh, được chứng nhận bởi Đại Ma Đầu Sát Ma - kẻ từng khiến cả Trung Nguyên khiếp sợ với biệt danh hai chữ: Cô là Sát Quỷ!

Nếu A Thanh biết được chắc cô sẽ nhảy dựng lên phản đối: "Sao lại đánh đồng ta với lão già này", rồi tung ra cú cốc đầu nguyên tử lên đầu lão.

「 Tất nhiên là nếu ngươi thoát được. Con ranh, ngươi có biết tại sao thằng Cụt Chân kia lại bị chặt chân không? Muốn vượt ngục thì làm lẹ lên trước khi lão phu chết già. Chắc sẽ vui lắm đây. 」

Ý là đằng nào cũng không thoát được đâu, lời nguyền rủa chân thành từ cảm giác thất bại.

A Thanh hừ mũi.

「 Cứ chờ đấy. Mà thôi, hứa là hứa. Được rồi, nể tình Thập Đại Ma Công, ta trả hậu hĩnh. 」

Biết thế để lão già này lại sau cùng. Nhưng không thể để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến đại sự (sưu tầm võ công), nguyên tắc kinh doanh là khách mở hàng bao giờ cũng được ưu đãi để lấy may.

Sát Ma không nhận được đồ ăn thừa, mà nhận nguyên một đĩa thức ăn lớn đầy ắp các món. Lão già nhướng mày.

「 Khục khục, không ngờ ngươi lại hào phóng thế. 」

「 Hừ. Ghét cái thái độ của ông già, nhưng ta sòng phẳng lắm. Khách mở hàng phải được ưu đãi. 」

Thiên kim mãi cốt (Ngàn vàng mua xương ngựa). Phải rồi, gian xảo thế này thảo nào con ranh trẻ măng như ngươi lại bị tống vào Sám Hối Động. 」

Điển tích "Thiên kim mãi cốt".

Xưa có ông vua bỏ ngàn vàng sai quan đi mua Thiên Lý Mã, quan lại mang về bộ xương ngựa giá năm trăm vàng.

Vua điên tiết định chém, quan bảo: 'Mua xương ngựa chết giá năm trăm vàng thì tin đồn lan ra, thiên hạ sẽ tin là vua thật lòng cầu hiền, ngựa sống sẽ tự tìm đến.'

Thế là vua mua được ba con ngựa thiên lý và sống hạnh phúc... à không, ngân khố chắc khóc thét.

A Thanh ném cho tên Trùm Ma Túy và tên Cướp Kiếm (mỗi tên ba miếng thịt) vì công la hét và tụng kinh làm nhiễu sóng.

Rồi A Thanh nhìn ra hành lang.

Dọc hành lang dài, những ánh mắt thèm thuồng sau song sắt vẫn đang dán chặt vào đĩa thức ăn còn lại.

A Thanh nhe răng cười, khoe hàm răng trắng bóc.

「 Đấy, thấy chưa? Ta làm ăn uy tín lắm. Nào, ai bán võ công nữa không? 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!