Có tin đồn đáng sợ đang lan truyền khắp thành Tây Ninh.
Huyết Lôi Âm Tự phát điên tàn sát sạch các làng mạc người Tạng. Nghe bảo làng Cha-chap đã không còn một mống, nhà cửa bị san bằng, và Quái Tăng đã trừng trị đám lạt ma gây ra thảm sát ở huyện Thiên Tuấn.
Tin tức kinh hoàng từ đầu năm mới khiến mọi người bàn tán xôn xao, nhất là trong mùa đông rảnh rỗi này. Người thì bảo vu khống. Người thì bảo Trụ trì Huyết Lôi Âm Tự hóa điên rồi, cứ tụ tập là lại cãi nhau ỏm tỏi, náo nhiệt như cái chợ vỡ.
Rồi sau Tết một ngày.
Một lạt ma cụt tay xuất hiện giữa thành Tây Ninh. Vốn dĩ lạt ma này đã nổi tiếng ở Thanh Hải, nên chẳng mấy chốc ai cũng biết hắn là ai.
Quái Tăng A Mặc Cáp Lạp!
Vốn đã gầy trơ xương như bộ xương khô di động. Giờ lại thêm ống tay áo trái bay phấp phới trong gió, trông càng thê lương. Hai má hóp lại, hốc mắt sâu hoắm đen ngòm như hai cái hố. Nhưng đôi mắt rực lửa giận dữ xanh lè khiến người ta không dám coi thường.
Quái Tăng đi chậm rãi qua thành phố. Sát khí đằng đằng trên mặt hắn khiến người dân Tây Ninh sợ hãi, nhưng cũng tò mò bám theo.
Bởi đó là tinh thần của người Trung Nguyên: "Sáng nghe đánh nhau, chiều chết cũng cam lòng!"
Người dân ùn ùn kéo theo sau Quái Tăng, đoàn người ngày càng dài, lấp kín con đường lớn ở Tây Ninh. Quái Tăng đi đâu? Nhìn mặt là biết sắp có biến lớn, chắc chắn không phải chuyện thường.
Đến quảng trường trung tâm Tây Ninh, Quái Tăng đi thẳng đến chỗ một thương nhân đang chiếm vị trí đẹp. Thương nhân tội nghiệp đảo mắt sợ hãi.
「 Ơ, Đại sư? Ngài cần gì ở tiểu nhân... 」
「 Bản tăng mượn cái bục của ngươi. 」
「 A! Vâng! Xin mời ạ! 」
Thương nhân vuốt ngực thở phào như trút được gánh nặng ngàn cân, rồi nhanh chóng nhập hội hóng hớt, chiếm luôn chỗ đẹp phía trước. Chuyển nghề từ thương nhân sang quần chúng hóng hớt trong một nốt nhạc. Không phải chuyện của mình nên tò mò chết đi được.
「 Tên của Bản tăng vĩ đại là- 」
「 Ồ. 」
「 Quái Tăng! 」
「 Ya-hi-ppa! 」
Mới nói được vài chữ, đám đông đã hô vang tên hắn. Vì trên đời chỉ có một lạt ma tự xưng là "Bản tăng vĩ đại". Và người Trung Nguyên luôn thích tỏ ra hiểu biết, nên mấy kẻ nhanh nhảu đoảng đã hét lên trước.
「 Bản tăng vĩ đại, cho các ngươi... ưm, ai đó ở đây, biết ngôn ngữ vĩ đại và thông thạo tiếng Hán mông muội. Cơ hội tích đại công đức giúp đỡ Bản tăng vĩ đại. 」
Mọi người ngơ ngác. Nhưng cũng có người hiểu. Đây là cách tuyển phiên dịch viên thông minh khá hiệu quả, yêu cầu khả năng hiểu ngôn ngữ cao siêu của hắn.
「 『Trụ trì Huyết Lôi Âm Tự đã phát điên.』 」
「 Trụ trì Huyết Lôi Âm Tự bị mất trí- 」
Bốp. Một cú gõ đầu giòn tan giáng xuống đầu gã người Tạng làm phiên dịch.
「 『Cái thằng này, dịch cho chuẩn vào.』 」
「 『Dạ, dạ vâng!』 Trụ trì Huyết Lôi Âm Tự đã phát điên! 」
Đám đông xôn xao bàn tán. Quái Tăng giơ tay lên, Ommmmm-! Tiếng chân ngôn Đại Thủ Ấn thanh lọc tâm trí vang lên, dập tắt mọi ồn ào.
「 『Lhundup Rinchen (Luân Lâm), lão ta đã hoàn toàn mất trí. Từ xưa lão ta đã chủ trương dòng máu Tạng thuần chủng, giờ thì điên thật rồi. Lão coi tất cả người Tạng ăn mặc, nói năng, sinh hoạt theo kiểu Trung Nguyên là phản bội dân tộc và muốn giết sạch.』 」
「 Hả. 」
Người phiên dịch há hốc mồm kinh hãi, rồi đến lượt người Tạng ở Tây Ninh cũng thế. Những người không biết tiếng Tạng thì ngơ ngác, không hiểu sao họ lại sợ hãi đến thế. Nhưng ngay sau đó, khi lời dịch sang tiếng Trung cất lên, họ lại thì thầm to nhỏ.
『Gì cơ, nói cái gì điên khùng thế?』
『Chắc điên rồi mới nói thế chứ-』
『Thì bảo là điên rồi mà.』
『A, bảo điên rồi à. Thế thì hợp lý.』
『Suỵt, nghe tiếp đi.』
「 『Sự điên loạn của lão ta chưa dừng lại ở đó, lão còn chủ trương giết sạch tất cả những ai không phải người Tạng thuần chủng ở Thanh Hải. Đúng vậy, chính là các ngươi, những người Trung Nguyên đáng thương.』 」
Lần này đến lượt những người không phải người Tạng mặt cắt không còn giọt máu. Giờ không còn là chuyện riêng của người Tạng nữa, mà là chuyện sống còn của họ.
「 『Chúng đã tàn sát chín ngôi làng, giết sạch già trẻ lớn bé, nhổ cỏ tận gốc. Bản tăng đã cố ngăn cản nhưng lực bất tòng tâm, còn bị mất một cánh tay và phải bỏ chạy nhục nhã.』 」
Quái Tăng chắp một tay cúi đầu tạ lỗi.
「 『Do Bản tăng bất tài, và không sớm nhận ra dã tâm điên cuồng của Rinchen nên mới xảy ra cớ sự này. Bản tăng thành thật xin lỗi.』 」
Cả quảng trường im phăng phắc. Quái Tăng là ai chứ. Một cao thủ như hắn cúi đầu xin lỗi là chuyện hiếm thấy trong võ lâm. Chứng tỏ hắn thực sự hối hận.
Người Tạng trong đám đông vội vàng quỳ xuống, dập đầu lia lịa.
「 Xin ngài ngẩng đầu lên! 」
「 Đâu phải lỗi của ngài mà phải xin lỗi! 」
「 Xin ngài đừng nói thế! 」
Cơ hàm A Mặc Cáp Lạp nổi lên cuồn cuộn. Hắn đang nghiến răng ken két.
「 『Phải ngăn chặn Huyết Lôi Âm Tự điên loạn. Nhưng sức Bản tăng có hạn, nên đành mặt dày cầu cứu. Chính là, những người tôn sùng đạo lý, các đạo sĩ Côn Luân Phái.』 」
Mọi người hiểu ra ý đồ của Quái Tăng. Đây là lời cáo buộc tội ác của Huyết Lôi Âm Tự, đồng thời là màn ăn vạ công khai nhắm vào Côn Luân Phái!
Những người tinh ý nhận ra ngay. Tập hợp đông người thế này, lại tự vạch áo cho người xem lưng thừa nhận thất bại. Lại thêm danh nghĩa diệt trừ cái ác quá chính đáng, Côn Luân phen này khó xử rồi.
Từ chối thì mất mặt đại môn phái lãnh đạo Chính đạo. Đồng ý thì phải đổ máu. Tất nhiên, không ai nghĩ đây là vở kịch được dàn dựng.
「 『Vì thế Bản tăng sẽ đến Côn Luân để đích thân cầu cứu, những ai có lòng hãy đi cùng để góp tiếng nói, cùng tích công đức, Bản tăng xin nhờ cậy các ngươi.』 」
Thế là A Mặc Cáp Lạp bước đi. Và dòng người lũ lượt kéo theo. Người thì muốn giúp Quái Tăng thuyết phục Côn Luân, người thì tò mò xem Côn Luân phản ứng thế nào. Đông như kiến, cả con đường từ cửa Tây thành Tây Ninh đến núi Nhật Nguyệt chật ních người.
Nửa ngày sau.
Đám đông nhịn đói đi theo đã đến cổng sơn môn Côn Luân, nơi các đạo sĩ ăn mặc chỉnh tề đang đứng đợi. Đứng giữa là một lão đạo sĩ già nua như tiên ông, dáng đứng thẳng tắp nhìn xuống đám đông.
Lão đạo sĩ bước lên một bước, chắp tay chào.
「 Bần đạo là Thiên Phi Tử. Xin hỏi quý vị đến sơn môn Côn Luân có việc gì? 」
「 Thiên Phi Tử! 」
「 Chưởng Môn Côn Luân! 」
「 Bạch Vân Tiên! 」
Những lời xì xào giải thích vang lên. Quái Tăng bước lên, niệm Phật hiệu, chắp một tay cúi chào.
「 『Bản tăng là A Mặc Cáp Lạp. Vì muôn dân Thanh Hải, xin Chưởng Môn hãy giúp đỡ.』 」
Và thế là màn kịch đã được tập dượt kỹ lưỡng bắt đầu, lời thoại được truyền đi qua "loa phát thanh chạy bằng cơm" (Thiên Phi Tử và phiên dịch viên).
Quái Tăng (Thổ huyết): Bọn Huyết Lôi Âm Tự là lũ cầm thú.
Thiên Phi Tử (Ngạc nhiên tột độ): Cái gì? Sao lại có lũ khốn nạn thế!
Quái Tăng (Vừa xấu hổ vừa tha thiết): Dù biết là mặt dày nhưng xin hãy trừng trị chúng.
Thiên Phi Tử (Khó xử): Khụ hừm. Nhưng chúng ta cũng có cái khó riêng. Khụ.
Quái Tăng (Quỳ xuống): Xin hãy vì sự bình yên của thiên hạ, vì hòa bình của Thanh Hải.
Thiên Phi Tử (Càng khó xử hơn): Ơ kìa, ngài đứng dậy đi.
Quái Tăng (Hét to, dõng dạc): Xin hãy tiêu diệt lũ ác nhân đó để chứng minh công lý vẫn còn tồn tại trên đời. Đi mà?
Thiên Phi Tử (Vô cùng khó xử): Chúng ta cũng muốn lắm nhưng mà... khụ hừm.
Quái Tăng (Bi tráng, mắt rực lửa): Không giúp thì ta không đi đâu cả. Mổ bụng ta đi hoặc bước qua xác ta mà đi, ta sẽ sống chết ở đây, Côn Luân muốn làm gì thì làm.
Nói rồi A Mặc Cáp Lạp quỳ rạp xuống, nhắm mắt niệm Phật.
Côn Luân Phái cần phải tỏ thái độ là "bị ép buộc" phải giúp đỡ theo lời thỉnh cầu của Quái Tăng. Dù đối phương đáng chết và có danh nghĩa rõ ràng, nhưng đại môn phái như Côn Luân tấn công một môn phái khác là chuyện lớn.
Nếu không có màn kịch này, thiên hạ sẽ đồn Côn Luân muốn độc chiếm Thanh Hải nên diệt trừ đối thủ. Cửu Phái có ảnh hưởng rất lớn.
Nếu Côn Luân làm được thì các phái khác cũng bắt chước gây chiến tranh giành địa bàn, lúc đó võ lâm sẽ đại loạn.
Thế là Quái Tăng quỳ trước cổng Côn Luân suốt ba ngày ba đêm. Không ăn không ngủ, chỉ niệm Phật.
Đám đông hiếu kỳ ngày càng đông, ai cũng muốn biết kết quả. Thậm chí có người còn quỳ sau lưng Quái Tăng để cầu nguyện cùng.
Cuối cùng, vào buổi tối ngày thứ ba.
Thiên Phi Tử dẫn theo các võ sĩ Côn Luân đi xuống, nhìn Quái Tăng và tuyên bố:
「 Ta thua ngài rồi. Lời ngài nói rất đúng, nếu để mặc lũ ác nhân đó thì thảm kịch sẽ tiếp diễn, chúng ta không thể vì sợ đổ máu mà quay lưng với người hoạn nạn. Côn Luân sẽ giúp ngài. Chúng ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục. 」
Rồi đích thân đỡ Quái Tăng dậy, đó là khoảnh khắc Côn Luân tuyên chiến với Huyết Lôi Âm Tự.
Tiếng reo hò vang dậy đất trời làm rung chuyển cả núi Nhật Nguyệt. Mọi người đều xúc động trào dâng. Như thể vừa chứng kiến khoảnh khắc lịch sử.
Trong tiếng reo hò đó, có một người quan sát đám đông với vẻ mặt vô cảm.
Tại sao họ lại reo hò? Vì cảnh tượng vừa rồi cảm động? Vì say sưa trước câu chuyện đẹp về Quái Tăng quỳ gối ba ngày vì chúng sinh và Côn Luân Phái trượng nghĩa đáp lời?
Vì họ đồng cảm với công lý đó. Tức là, với họ, Huyết Lôi Âm Tự đã trở thành kẻ thù chung của thiên hạ?
Đúng là con người.
Người phụ nữ lắc đầu ngán ngẩm, rồi lầm bầm một mình.
「 Chị à, vẫn khỏe chứ? Gì cơ? Nhét xuống gầm giường rồi cho ăn cơm chó á? Quá đáng thật. Chắc đói lắm. A... ừ. Tình hình hiện tại là... ừ. Ừ. Chắc sẽ không có tối hậu thư đâu. Lấy danh nghĩa thảo phạt rồi đánh luôn đấy. Ừ. Ai? Thiên Hoa Kiếm á? Chắc vẫn ở Côn Luân thôi? Em cũng chưa thấy mặt thật... ừ. Thấy rồi. Nhìn mắt là biết xinh rồi. Ừ. Ừ. Gặp lại sau nhé. 」
1 Bình luận