[600-700]

Chương 607 - Trà Tạp Huyết Sự (11)

Chương 607 - Trà Tạp Huyết Sự (11)

Thân ảnh A Thanh nhẹ nhàng bay lên.

Không phải bật nhảy tầm thường, mà như thể tự nhấc bổng mình lên không trung, một dáng vẻ ưu nhã thoát tục, dường như đã thoát khỏi quy luật của trọng lực thế gian.

Đó chính là bước đi phản trọng lực đặc trưng của Việt Nữ Tản Bộ.

Lên đến đỉnh điểm khoảng một trượng.

Cơ thể A Thanh đột ngột xoay tròn. Cô co gối, hạ thấp trọng tâm, tạo thành tư thế tọa thiền ngược trên không trung.

A Thanh ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm trán với La Phổ Chích Thân - Kim Cang Thừa Sư của Huyết Lôi Âm Tự.

La Phổ Chích Thân rùng mình ớn lạnh, theo bản năng siết chặt cây tích trượng bằng hai tay, giơ ra phía trước thủ thế.

Phải rồi, đỡ đi. Đừng né mà hãy đỡ lấy.

Rầm! A Thanh đạp mạnh vào hư không, đầu hướng về phía trước, lao đi vùn vụt như đạn pháo.

Với cơ thể dẻo dai nhờ Nhu Liễu Nhuyễn Luyện, tay phải cô vươn ra sau đến mức tưởng như trật khớp vai, kéo căng cây Lang Nha Bổng tua tủa gai nhọn đầy hung hiểm.

Nói một cách hoa mỹ thì đây là thế rơi tự do vĩ đại. Đạp vào hư không rồi lao xuống mặt đất, mượn lực quán tính vung chùy sắt giáng xuống một đòn sấm sét.

Nói cách khác, nếu thi triển đúng bài bản, đây là Nhất Kích Tất Sát mang theo trọn vẹn sức nặng của một ngôi sao sa.

Thân hình A Thanh lao đi với tốc độ của mũi tên xuyên phá. Chỉ khi áp sát ngay trước mặt, đầu chùy gai bị che khuất bởi cơ thể mới xé toạc không gian lao tới—

Khuôn mặt La Phổ Chích Thân hiện rõ vẻ kinh hoàng. Lão vội vàng phi thân lùi lại, ngôi sao rơi sượt qua mũi chân lão trong gang tấc.

- ......!

Mặt đất rung chuyển dữ dội như muốn sụp đổ. Một vòng tròn sóng xung kích bán trong suốt giãn nở cực nhanh, lan tỏa ra bốn phía, chậm một nhịp sau đó là tiếng gió rít gào ầm ầm.

Rào rào, những ngôi nhà gạch trong hẻm rung lên bần bật, bụi đá bay mù mịt.

Kinh Thiên Đại Thánh Ma Côn, Thức thứ tám: Lưu Tinh Lạc (Sao băng rơi).

Trước sức mạnh của thiên địa và tinh tú, con người cũng chỉ là hạt bụi nhỏ bé. Ai dám chống lại sức nặng của ngôi sao đang rơi?

Nhưng nếu né được thì sao?

Mặt đất đóng băng cứng ngắc bị lõm xuống một hố sâu hoắm, đá vụn bắn tung tóe. A Thanh quỳ một gối, chống Lang Nha Bổng xuống đất, tay kia giơ cao cái khiên người đang đảo mắt điên cuồng, ngẩng phắt đầu lên.

La Phổ Chích Thân đang ngã ngửa ra sau, chỉ kịp nhổm nửa người trên dậy quan sát, bắt gặp ánh mắt chứa đầy sát khí chết chóc.

「 Thiên hạ đệ nhất Sát... 」

「 Sát cái con khỉ! Tự nhiên lại quỳ xuống xin tha mạng à cái lão già hèn nhát này! 」

A Thanh hét lên rồi bật dậy.

La Phổ Chích Thân chưa kịp lo cho cái mạng già thì đã tức đến nghẹn họng.

Lão chỉ định thốt lên "Thiên hạ đệ nhất Sát Tinh" thôi mà. Nhưng nghe thế này thì đúng là giống như đang cầu xin tha mạng thật (Sát = Giết/Tha mạng).

「 Ai thèm- 」

「 Vừa nãy rõ ràng bảo tha mạng còn gì! 」

A Thanh vung Lang Nha Bổng bổ thẳng xuống. Vút!

La Phổ Chích Thân vội vàng lăn lông lốc tránh đòn.

Đó là Lại Lư Đả Cổn (Lừa lười lăn lộn) – chiêu thức mà võ nhân coi là nhục nhã hơn cả cái chết. Dù thực tế chẳng võ nhân nào gặp nguy hiểm mà không lăn lộn dưới đất cả, nhưng sĩ diện vẫn là trên hết.

Rầm, rầm, rầm.

Đập xuống đất, mượn phản lực giơ chùy lên rồi lại đập xuống liên hồi. A Thanh tấn công dồn dập như đang chơi "đập chuột chũi", nện xuống mặt đất ầm ầm.

Lão Lạt Ma già lăn lộn bò trườn, nhảy loi choi như ếch trông thật thảm hại.

Có vẻ đệ tử không nỡ nhìn thấy sư phụ mình mất mặt như vậy.

「 Quát! Đừng hòng! 」

Cùng với tiếng hét, một tên Lạt Ma vươn tay ra.

Bàn tay đỏ rực chớp tắt chậm rãi rồi biến mất, như thể xuyên không gian rồi hiện lại với màu sắc nguyên bản.

Nhưng A Thanh đã có đối sách rồi. Cô giơ cái "khiên người" lên đỡ Huyết Thủ Ấn.

Cái khiên người tuy khí quản bị rạch không kêu được thành tiếng, nhưng biểu cảm đau đớn tột cùng thì rõ mồn một.

「 [C, cái, cái gì...!] 」

Tên Lạt Ma phóng Huyết Thủ Ấn kinh hãi không nói nên lời, tay vẫn giữ nguyên tư thế duỗi thẳng, chỉ có tròng mắt là run rẩy—

Đột nhiên, một bàn tay túm lấy tay áo hắn.

Là Kiên Phố Hy, người luôn dõi theo A Thanh và ứng cứu nhanh hơn bất kỳ ai.

Vạt áo tung bay phần phật, thân hình bị túm tay quay tít khoảng năm vòng, cánh tay bị nghiền nát rũ xuống như cọng bún. Đó là cái giá phải trả cho việc mất tập trung trong chiến đấu.

「 Tên khốn kiếp!! 」

Cùng với tiếng gầm giận dữ, bàn tay La Phổ Chích Thân đang bò dưới đất vẽ nên một hình thù quen thuộc.

Ngón trỏ và ngón giữa chụm lại mô phỏng thủ ấn của Phật. Vù vù vù, không phải gió mà là nội khí xoáy tròn tụ lại.

Chân khí tự nhiên tụ lại rõ mồn một. Thủ pháp kỳ lạ chỉ có thể thực hiện khi đạt đến cảnh giới Tứ Tượng.

Cảm nhận được sự nguy hiểm từ chiêu thức bất thường, A Thanh lập tức dậm mạnh xuống đất.

Phá Thiên Ma Khí đen sì bốc lên như khói độc, A Thanh phóng vút lên trời, vội vàng kéo giãn khoảng cách.

A Thanh lơ lửng trên không trung chạm mắt với La Phổ Chích Thân. Lão già nở nụ cười nham hiểm.

Một tay lão vẫn giữ thủ ấn Phật môn, chân khí tiếp tục xoáy tròn tụ lại vù vù.

A Thanh giật mình. Bị lão già lừa rồi.

Hóa ra chiêu này tốn khá nhiều thời gian để thi triển. Việc A Thanh tự lùi lại vô tình giúp lão có thêm thời gian tụ khí.

Ngay sau đó, cương khí đỏ rực từ tay La Phổ Chích Thân bùng nổ, tỏa ra bốn phía.

Trong khoảnh khắc, thân hình A Thanh đang bay lên cao bỗng dừng khựng lại giữa không trung.

Cô lộn người, đạp vào hư không, hạ thấp trọng tâm, vào thế Lưu Tinh Lạc.

La Phổ Chích Thân nghiến răng nhìn lên. Tay lão tăng già bao phủ cương khí đỏ lòm ngưng tụ thành hình bàn tay khổng lồ, gầm gừ hung hãn sẵn sàng phóng đi bất cứ lúc nào.

A Thanh lại đạp vào không trung, tái hiện cú sao rơi.

La Phổ Chích Thân không chịu thua kém, phóng chưởng ra—

OMMMM...!!

Tiếng Chân Ngôn khổng lồ vang vọng khắp không gian.

Om (Aum) là thánh âm của nhà Phật, là âm thanh khởi nguyên của vũ trụ, hiện thân của Đại Nhật Như Lai Tỳ Lô Giá Na Phật.

Và cội nguồn của con người là máu.

Huyết Lôi Âm Tự thờ phụng Tỳ Lô Giá Na Phật, nên thần công đương nhiên mang sắc máu đỏ tươi.

Huyết Chưởng khổng lồ phóng đi.

Mật Tông Đại Thủ Ấn, Thức thứ tám: Địa Thế Đại Nhật Như Lai Thủ.

Bàn tay Đại Nhật Như Lai nâng đỡ thế gian, soi sáng quá khứ, hiện tại và tương lai.

Cùng với âm thanh trí tuệ thanh tịnh, sức mạnh hủy diệt khủng khiếp nhất giáng xuống. Dù A Thanh có vượt qua cảnh giới đi chăng nữa, cũng không dại gì đối đầu trực diện với nó—

Trượt rồi!

Rầm!! Tiếng nổ như thiên thạch va vào trái đất, theo sau là ssss cơn dư chấn quét qua tai trái La Phổ Chích Thân lạnh toát.

Tai trái?

La Phổ Chích Thân vội vàng quay đầu lại.

Phía bên kia, thịt nát xương tan bắn tung tóe khắp nơi.

Con tin thê thảm và tên đệ tử đang chăm sóc hắn, giờ đã trở thành "thứ từng là con người". Chúng đã biến thành đống thịt vụn rải rác khắp nơi.

Vốn dĩ tính cách A Thanh không đời nào đi đọ sức trâu bò với thứ mà mình có thể né được.

Mấy gã đàn ông sĩ diện hão sẽ lôi cái lý lẽ đại trượng phu ra mà chê bai. Nhưng bà đây có bị ngu đâu mà thấy chiêu mạnh thế lại lao đầu vào đỡ?

Lý do A Thanh học Kinh Thiên Đại Thánh Ma Côn ngay không chút do dự chính là nhờ khả năng cơ động đổi hướng nhanh chóng trên không trung của nó.

Cơ mà... ưm, cảm giác phê thật.

Chết ngay sau một đòn thì hơi tiếc, nhưng mà phù, cái này... thật sự... phùuu, khéo nghiện cảm giác quyền lực này mất thôi.

「 [Đê tiện!] 」

Mặc kệ lời "tán dương" của La Phổ Chích Thân, A Thanh vung Lang Nha Bổng quật mạnh vào lưng một tên Lạt Ma khác đang chăm sóc con tin.

Rắc! Cảm giác nặng nề khi nghiền nát cột sống cứng ngắc truyền đến tay. Hư hư, A Thanh vô thức bật cười.

Tên đệ tử gãy xương sống sau một đòn gục xuống, nửa thân trên gập lại ở góc độ kỳ dị.

Lão Lạt Ma già điên tiết lao tới. Những chiếc vòng trên tích trượng va vào nhau kêu leng keng inh ỏi.

A Thanh buông thõng Lang Nha Bổng, giơ thẳng cái khiên người ra phía trước.

Két két, âm thanh như thể nghe được bằng mắt vang lên, cây tích trượng dừng lại trong gang tấc.

Trong nháy mắt, A Thanh và cái khiên người phân thân thành tám bóng, lao ra tám hướng.

La Phổ Chích Thân kinh hãi vung tích trượng vào bóng A Thanh mờ ảo, nhưng chỉ chém vào hư không.

Thiên Ma Tôn Hậu thi triển Phân Thân Súc Địa Pháp kết hợp Lăng Ba Vi Bộ thần sầu vòng ra sau lưng La Phổ Chích Thân. A Thanh lập tức ném Lang Nha Bổng.

Bộp! Trúng ngay lưng tên Lạt Ma đang định phóng tích trượng vào Tuyết Y Lý.

Đó là vũ khí cùn được ném bằng sức mạnh siêu phàm. Tên Lạt Ma chúi nhủi về phía trước, thanh băng kiếm của Tuyết Y Lý không bỏ lỡ cơ hội chém vào cánh tay hắn.

「 Tên khốn kiếp! 」

Trong lúc đó, bàn tay A Thanh uốn cong như móng vuốt vươn tới. La Phổ Chích Thân vội vung tay gạt. Chát!

Tiếng da thịt va chạm mà nghe như sắt thép va vào nhau.

Mắt La Phổ Chích Thân co giật.

Một kình lực âm hiểm thấm vào bàn tay vừa va chạm, len lỏi qua các mạch máu nhỏ xé toạc từ bên trong. Một khối tà ác kinh khủng khiếp.

Lúc này lão mới nhìn thấy lớp cương khí mờ ảo bao phủ bàn tay A Thanh, và hình thù sọ người méo mó trắng dã lờ mờ hiện lên trên mu bàn tay cô như ảo giác.

「 Con khốn, Tố Thủ- 」

「 Oác! Gì vậy, sao thằng nào cũng biết thế hả!? 」

A Thanh hét lên cắt ngang lời nói bất lợi cho mình, tiếp tục tung ra những chiêu thức Tố Thủ Ma Công đầy ác ý.

Keng keng keng keng, tiếng va chạm chát chúa như thợ rèn đập sắt lệch nhịp.

A Thanh cứ giơ cái khiên người ra đỡ rồi tranh thủ cào cấu trêu ngươi, khiến La Phổ Chích Thân chỉ biết lùi lại, lùi lại và lùi lại, vất vả gạt đỡ.

Và rồi... Ommmmm...!

Tại sao? Tại sao lại có âm thanh này?

A Thanh quay phắt đầu lại.

Một Huyết Thủ Ấn khổng lồ đang giáng xuống, bất chấp cả khiên người hay gì đi nữa, định nghiền nát tất cả.

Bành Đại Sơn và Kiên Phố Hy hoảng hồn, tản ra hai bên trái phải, suýt soát thoát khỏi phạm vi công phá của tuyệt kỹ.

Nụ cười trên mặt A Thanh tắt ngúm.

Gì vậy? Sao lại có tới hai tên Hóa Cảnh?

Phải mau giúp họ... à không, không cần. Sơn và Hy muội đâu phải trẻ con cần mình chăm bẵm. Hai Siêu Tuyệt Đỉnh đấu với một Hóa Cảnh thì hơi thiếu người một chút, nhưng chắc vẫn cầm cự được.

Nên là, không được nóng vội.

A Thanh ném cái khiên người đi. La Phổ Chích Thân đang lao tới vội vàng bay người đỡ lấy tên đệ tử cụt chân tay.

Nhân cơ hội đó, Boong-!

Tiếng chuông ngân vang đánh thức cõi trời, một luồng phát kình chấn động hư không quất thẳng vào người La Phổ Chích Thân.

A Thanh tranh thủ quan sát chiến trường. Địch ban đầu có bảy tên, giờ còn ba.

Một tên đang bận rộn kéo lê người bị thương ra khỏi chiến trường, A Thanh chỉ tay vào hắn quát lớn:

「 Y Lý! Thằng kia! 」

「 Vâng! 」

Tuyết Y Lý lao về phía tên Lạt Ma đang sơ tán thương binh.

Nhưng La Phổ Chích Thân lập tức quay sang Tuyết Y Lý.

「 [Đừng hòng!] 」

「 Đừng hòng! 」

A Thanh và La Phổ Chích Thân cùng hét lên một lúc.

Một đường kiếm cương màu hoàng hôn từ Nguyệt Quang Kiếm vẽ một vệt dài lao tới lão Lạt Ma già. Keng!

Kiếm và tích trượng, kiếm cương và côn khí va chạm nảy lửa. Chân A Thanh cày xuống đất rrrrẹc lùi lại khoảng hai thước.

Trong khi đó La Phổ Chích Thân đứng vững như bàn thạch.

Cùng là Hóa Cảnh nhưng chênh lệch giữa Sơ kỳ, Trung kỳ và Hậu kỳ là rất lớn.

La Phổ Chích Thân dường như cũng nhận ra điều đó, vẻ mặt lão giãn ra, khí thế hung hãn bùng lên.

A Thanh cười đáp trả.

Ừ, biết là lão già không dễ xơi rồi.

Nhưng nếu cảnh giới quyết định tất cả thì võ nhân nhọc công đánh nhau làm cái quái gì? Cứ hỏi cảnh giới nhau, thằng nào thấp hơn thì tự nhận thua rồi tự sát cho đỡ tốn sức có phải nhanh không.

Tay trái A Thanh vươn ra sang bên cạnh.

Boong-! Cùng với tiếng chuông trầm đục, bộp, thân hình tên Lạt Ma đang giãy giụa đằng kia bị đánh văng ra xa.

Khuôn mặt đắc ý của La Phổ Chích Thân méo xệch.

A Thanh cố gắng giữ bình tĩnh, nén giọng nói vẻ cợt nhả:

「 Thấy chưa? Cứ đứng đó chờ thì đệ tử cưng chết sạch đấy nhé? Sao, còn đứng ngắm à? Không vào à? 」

Nói rồi cô chỉ tay vào mặt lão. Lật bàn tay lại, ngón trỏ co vào duỗi ra đầy khiêu khích.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!