[600-700]

Chương 651

Chương 651

Đặc điểm của mấy tên học dốt, một trong số đó là: Khâu chuẩn bị trước khi học lúc nào cũng hoàn hảo đến từng chi tiết.

Đầu tiên là lập một bảng kế hoạch làm việc trong ngày cực kỳ hoành tráng mà bản thân chẳng bao giờ có ý định tuân thủ.

Sau đó là sắm sửa sách giáo khoa xịn sò và dụng cụ học tập đầy đủ. Chi tiền không tiếc tay cho những khóa học được đồn là thần thánh. Thậm chí còn phải thuê hẳn một căn nhà gần chỗ học cho tiện.

Rồi đến lúc bắt tay vào học thật, tự nhiên bệnh sạch sẽ tái phát, phải đi tắm rửa gội đầu, dọn dẹp nhà cửa sạch bong kin kít để xua đuổi tà khí, tĩnh tâm dưỡng thần, rồi bỗng nhiên tự hỏi "Sao dọn dẹp lại vui thế nhỉ?", hay là mình có năng khiếu làm tạp vụ chăng...

Không chỉ chuyện học hành, mà ngay cả khi bắt đầu một sở thích mới trông có vẻ hay ho của người khác dù bản thân chẳng mấy mặn mà, bọn họ cũng y xì đúc như thế.

Và không có gì đáng ngạc nhiên, A Thanh cũng từng có một quá khứ huy hoàng như vậy, cái nết đánh chết không chừa.

「 Sư phụ, Phạt Mao Tẩy Tủy có khó không ạ? Giờ con cũng là cao thủ ra dáng rồi, chắc con cũng làm được chứ nhỉ? 」

Phạt Mao Tẩy Tủy!

Ngày xưa, có một vị tướng trong truyền thuyết với biệt hiệu nghe rất kêu là Mạn Sảnh, tên thật là Đông Phương Sóc.

 Nghe đồn ông ta sống thọ tới ba ngàn giáp (180.000 năm) hay gì đó. Khi Đông Phương Sóc sống đến chín ngàn tuổi, ông gặp một ông lão và hất hàm hỏi:

"Này nhóc con, bao nhiêu tuổi rồi? Gì cơ? Chín mươi tuổi á? Uầy, đúng là trẻ ranh, trẻ ranh mà. Nhóc con, ngồi xuống đây. Ta sẽ chỉ cho bí quyết trường sinh. Ta thực hiện chế độ ăn chay nghiêm ngặt, hấp thụ linh khí của thiên nhiên nên mới sống được chín ngàn năm đấy. Cứ ba ngàn năm ta lại rút xương ra rửa sạch tủy (Phản Cốt Tẩy Tủy), và hai ngàn năm một lần lột da để thay lông mới (Bác Bì Phạt Mao)."

Ông lão lông mày vàng nghe Đông Phương Sóc nói xong chắc tức đến mức thăng thiên. Một thằng ranh con miệng còn hôi sữa dám ăn nói xấc xược, lại còn chém gió là sống được chín ngàn năm. Nhưng thời thế loạn lạc, chiến tranh liên miên khiến kẻ điên kẻ khùng đầy rẫy. Ông lão nghĩ chắc đây cũng là một tên điên tội nghiệp nên nhìn hắn với ánh mắt thương hại. Hắn bảo hắn cai Hỏa Thực (đồ ăn nấu chín).

Cai Hỏa Thực nghĩa là không ăn thịt, mà ăn ngũ cốc cũng không được nấu chín. Đúng là tấm gương ăn chay điển hình, nhưng nghĩ bụng nếu phải sống chín ngàn năm kiểu đấy thì thà cứ ăn thịt nướng tẹt ga rồi sống trăm tuổi chết quách đi cho xong còn sướng hơn. Hoặc có khi vì ăn thế nên mới phát điên cũng nên.

Tóm lại.

Từ "Phạt Mao Tẩy Tủy" chính là sự kết hợp của hai thuật ngữ "Phản Cốt Tẩy Tủy" và "Bác Bì Phạt Mao". Và đối với người trong giang hồ, Phạt Mao Tẩy Tủy là một thủ pháp có thật.

Người được thi triển phải còn nhỏ tuổi, khi gân cốt và huyệt đạo chưa định hình cứng lại. Người thi triển phải là một đại cao thủ có khả năng điều khiển nội gia khí công cực kỳ tinh diệu.

Cao thủ sẽ truyền nội khí vào kinh mạch của người được thi triển để loại bỏ trọc khí (khí bẩn) và đả thông các huyệt đạo bị tắc nghẽn. Nói nôm na dễ hiểu thì đây chính là "rửa xe cao áp" cho kinh mạch.

Hiệu quả của nó vô cùng khủng khiếp. Một bên là hì hục vận nội công qua những huyệt đạo tắc nghẽn, tích cóp từng chút nội khí một cách chật vật. Một bên là huyệt đạo thông thoáng, Tiểu Chu Thiên chạy vèo vèo, cứ hít thở là nội khí tự động chảy vào đan điền như thác đổ.

Tốc độ học võ công giữa đứa trẻ được Phạt Mao Tẩy Tủy và đứa không được cũng giống như rùa đua với thỏ vậy.

Đây cũng là điều A Thanh muốn làm cho Tử Dư trước khi dạy võ công. Tất nhiên, chi tiết cụ thể thì A Thanh mù tịt. Vì đó là A Thanh mà. Chỉ nghe nói là nó tốt lắm thôi. Hồi còn lang thang cũng nghe loáng thoáng, giờ vào khách điếm ngồi nghe ngóng cũng đầy rẫy những lời than vãn kiểu: "Haa, cái thế giới thối nát này, giá mà ông đây được Phạt Mao Tẩy Tủy học thần công thì giờ đã là tuyệt thế cao thủ vang danh thiên hạ rồi."

Nghe vậy, Tây Môn Tú Lâm nhìn A Thanh.

『Nội công của đệ tử đã vượt xa cảnh giới thông thường, lại tinh thông nhiều loại nội công khác nhau nên kỹ thuật đã đạt đến độ thuần thục, đương nhiên là có thể làm được. Việc này không khó như người ta tưởng, nhưng cũng là một việc vô cùng khó khăn.』

Tây Môn Tú Lâm quá hiểu A Thanh. Chắc chắn con bé này chẳng biết cái mô tê gì đâu. Nên bà bắt đầu giải thích về sự nguy hiểm của Phạt Mao Tẩy Tủy.

Phạt Mao Tẩy Tủy không phải là kỹ thuật quá cao siêu. Ngay cả mấy tay kể chuyện ở chợ cũng hay kể mấy tích kiểu sư phụ của nhân vật chính trước khi chết sẽ đả thông hai mạch Nhâm Đốc cho đệ tử. Chỉ khác là nhân vật chính thường là thanh niên đã trưởng thành, còn nguyên lý thì y hệt. Đến mức một sư phụ sắp chết cũng làm được cơ mà.

Nhưng nó cũng là một thủ pháp khó khăn.

Sau khi thi triển Phạt Mao Tẩy Tủy, người thi triển sẽ mất đi một lượng nội công đáng kể vĩnh viễn, đồng thời sinh mệnh lực và nguyên tinh cũng bị tổn hại nghiêm trọng, thường sẽ ốm liệt giường một thời gian dài. Đó là lý do tại sao mấy ông sư phụ trong truyện sau khi làm xong thường mỉm cười mãn nguyện rồi... đi bán muối luôn.

Thực tế, vì lý do này mà Phạt Mao Tẩy Tủy là đặc quyền to lớn chỉ dành cho con em các Danh gia vọng tộc. Thường là các trưởng lão đã lui về ở ẩn sẽ đứng ra thực hiện vì tương lai của môn phái. Đây cũng chính là nền tảng sức mạnh của các Danh gia.

Nhờ vậy, ở những môn phái có lịch sử lâu đời và thế lực hùng mạnh, những tài năng trẻ được ngậm thìa vàng Phạt Mao Tẩy Tủy sẽ lớn nhanh như thổi và trở thành cao thủ.

Đó là động lực giúp Ngũ Đại Môn Phái ngày xưa vẫn tồn tại trong Cửu Đại Môn Phái ngày nay, và Ngũ Đại Thế Gia ngày xưa vẫn giữ vững vị thế Ngũ Đại Thế Gia bây giờ.

「 À, thảo nào người ta bảo trên đời không có gì là miễn phí. 」

Tất nhiên, A Thanh không hề biết đến di chứng của người thi triển. Vì là A Thanh nên chuyện đó quá bình thường. Nhưng dù có biết thì cũng thế thôi.

「 Ốm liệt giường là nghề của con mà, hê hê. Chịu khổ một tí là được chứ gì. 」

Lông mày Tây Môn Tú Lâm giật giật. Tuy nhiên thanh nộ khí chỉ tăng rất nhẹ. Dám thốt ra câu "ốm liệt giường" nhẹ bẫng trước mặt sư phụ là tội tày đình đáng bị trời phạt... à không, hạt nhân phạt.

Nhưng nhìn đệ tử sẵn sàng hy sinh vì đứa con nuôi chưa chắc đã có tình cảm sâu đậm, không chút do dự, coi đó là chuyện đương nhiên, bà lại thấy vừa đáng khen vừa đáng yêu. Nên bà chỉ biết thở dài đáp:

『Vi sư vẫn canh cánh trong lòng vì chưa làm được gì cho đệ tử, vốn dĩ đây là việc mà kẻ già nua này nên làm cho hậu bối. Đưa đứa bé đến đây.』

「 Á. Không được đâu sư phụ. Sao đệ tử dám làm chuyện bất hiếu như thế. Nội công của con tràn trề thế này, với lại người biết mà, con trâu bò lắm. 」

『Đệ tử coi thường vi sư quá đấy. Giữa Huyền Cảnh và Hóa Cảnh, ngay từ thời gian thi triển đã khác biệt một trời một vực, lượng nội công và chân nguyên tinh tiêu hao cũng ít hơn hẳn. Nếu có thể tốn ít sức hơn, tại sao lại cứ đâm đầu vào chỗ tốn kém?』

「 Vốn dĩ giá trị của một món đồ phụ thuộc vào người cần nó, nên mới có chuyện buôn bán giao thương chứ ạ? Đối với đệ tử, sức khỏe của sư phụ là vô giá, nên đệ tử thà trả giá đắt hơn còn hơn. 」

Nghe vậy, Tây Môn Tú Lâm thầm nghĩ: Định vặn cổ thằng ranh họ Thiên này một trận, nhưng nó nói năng nghe cũng lọt tai phết, xem ra tài dạy dỗ của tên trộm kia cũng khá đấy chứ. Lại còn thấy hài lòng nữa. Khóe môi Tây Môn Tú Lâm vẽ nên một đường cong dịu dàng.

『Đệ tử nghĩ thế nào thì sư phụ cũng nghĩ như thế. Hơn nữa, có người thầy nào lại muốn nhìn thấy đệ tử đau đớn bệnh tật? Đừng có nói mấy lời gàn dở đó nữa.』

「 Không được. Dù sư phụ có nói gì thì lần này cũng không được đâu. 」

Nhưng A Thanh cũng cứng đầu theo cách của mình. Không còn là đứa đệ tử ngoan ngoãn vâng lời như mọi khi, hai thầy trò cứ thế tranh nhau xem ai là người chịu thiệt. Tây Môn Tú Lâm hơi ngạc nhiên. Đứa đệ tử bảo gì nghe nấy giờ lại dám phản kháng thế này, vừa thấy bực mình, nhưng hiểu được tấm lòng của nó nên lại thấy thương.

Nhưng gừng càng già càng cay.

『Việc này cũng là vì con nữa. Đứa bé là đệ tử của con hay đệ tử của ta? Nếu đệ tử của ta thấy sư phụ mình mất hết công lực lại còn ốm đau bệnh tật vì nó, nó sẽ sinh lòng oán hận đứa bé mất. Con thực sự muốn thế sao?』

「 Á. 」

Đòn tâm lý này quá hiểm. Biết thế đi hỏi Vô Học Đại Sư hay Nam Cung tiền bối cho xong.

「 Ơ, ưm. Để con nghĩ thêm chút đã. Nghĩ lại thì hình như vẫn hơi sớm thì phải? 」

『Sớm gì chứ. Càng nhỏ càng tốt. Ngay lúc này đây gân cốt nó đang cứng lại và trọc khí đang bám vào đấy.』

「 Tử Dư cũng cần chuẩn bị tâm lý nữa ạ. 」

『Đừng có suy nghĩ lung tung, mau đưa đứa bé đến đây.』

Cũng không thể cứ thế dâng Tử Dư lên được. A Thanh lảng tránh rồi chuồn lẹ, chạy tót sang chỗ Vô Học Đại Sư.

「 Vô Học Đại Sư, con muốn hỏi về Phạt Mao Tẩy Tủy. Liệu việc đó có tốn nhiều công sức lắm không ạ? 」

『Cũng không đến mức đó đâu. Thường thì phải lên đến Hóa Cảnh mới dám thử, mà đến tầm đó thì mất chút nội công cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Nguyên tinh có tổn hao thật, nhưng nếu xét kỹ thì luyện tập khắc nghiệt hay sinh hoạt bừa bãi cũng tổn hại nguyên tinh thôi.』

Vô Học Đại Sư mỉm cười hiền hậu.

『Tên là Tử Dư à? Tâm tính của Thiên Hoa Kiếm dạo này càng lúc càng thấm nhuần lòng từ bi của nhà Phật rồi đấy.』

「 Thực ra là sư phụ con... 」

A Thanh kể lại tình hình. Ý kiến của Vô Học Đại Sư cũng chẳng khác Tây Môn Tú Lâm là bao.

『Đến tầm Huyền Cảnh thì nội công nhiều ít không quan trọng nữa, lại thêm Phản Lão Hoàn Đồng giúp nguyên tinh hồi phục rất nhanh, chắc chỉ đau đầu vài ngày là cùng. Thường thì chẳng ai làm thế đâu, nhưng con nên nghe lời Đại Mẫu đi.』

Để một cao thủ Huyền Cảnh thi triển Phạt Mao Tẩy Tủy chắc chắn là hiệu quả nhất. Nhưng cao thủ Huyền Cảnh đâu phải cao thủ bình thường. Họ là bộ mặt, là lòng tự trọng, và là chiến lực cốt lõi của môn phái. Nên chẳng ai dám nhờ Huyền Cảnh làm Phạt Mao Tẩy Tủy cả. Và cao thủ Huyền Cảnh cũng hiểu rõ việc đó hoàn toàn không có lợi cho môn phái.

Sau đó, A Thanh lại nhận được câu trả lời tương tự từ Nam Cung Đại Lộ.

『Ồ, vừa bảo nhận con nuôi đã lo lắng cho nó thế rồi à? Được đấy, ý hay đấy.』

「 Con nghe nói di chứng nặng nề lắm. 」

『Dù sao thì đến tầm Hóa Cảnh, việc hoàn thiện kiếm đạo của bản thân mới là quan trọng, nội công hay nguyên tinh có xá gì? Ta cũng từng đích thân Phạt Mao Tẩy Tủy cho thằng A Tể (A-jae) nhà ta đấy thôi.』

A Tể. Ừm, thế hóa ra tên ở nhà của Kiếm Hữu là A Tể à. Nghe cũng... hợp phết.

『Lúc đó ta nghĩ kiếm đạo của mình cũng hòm hòm rồi, sắp lên Huyền Cảnh đến nơi nên tổn hao chút nguyên tinh cũng chả sao. Quan trọng nhất là nhìn thấy con trai mình, làm cha sao nỡ giao con cho người ngoài Phạt Mao Tẩy Tủy?

Làm cha mẹ là thế đấy, cứ muốn làm thêm được gì cho con thì làm, muốn tự tay mình làm cơ. Dạo này nhìn nó ta lại hối hận, biết thế cứ giao quách cho thúc phụ làm cho xong. Nhưng mà nhờ có bạn tốt nên nó mới thôi làm Độc Thủ Đại Hiệp, ta lúc nào cũng biết ơn cô nương.』

「 À. Độc Thủ (Một tay) ạ. 」

『Có tay lành lặn mà không dùng thì khác gì cụt tay đâu? Ưm. Cô nương chắc chắn cũng sẽ lên được Huyền Cảnh thôi, không vấn đề gì đâu. Theo ta thì đó là ý hay. Làm được gì cho con cái cũng là niềm vui mà. Chỉ là chuyện đời không như ý muốn, ưm, cô nương cũng nhớ kỹ nhé. Đừng có chiều chuộng nó quá.』

「 À. Vâng. 」

A Thanh gật đầu gượng gạo. Nghe mấy chuyện cha mẹ con cái một cách nghiêm túc thế này thấy cứ sai sai thế nào ấy.

「 A, đúng rồi. Tiền bối, cho con xin một thanh mộc kiếm được không ạ? Con định đẽo cho đứa bé một thanh, mà ở vùng này gỗ hiếm quá. 」

『Ừm, được thôi. Ta phơi mấy thanh ở phòng bên cạnh đấy, cứ lấy vài cái đi. Muốn luyện tập cùng đứa bé thì chính cô nương cũng cần mộc kiếm mà.』

Nam Cung Đại Lộ đồng ý ngay tắp lự. Với ân nhân của con trai mình thì vài thanh mộc kiếm Hắc Thiết Mộc có đáng là bao. Tất nhiên gọi là "có đáng là bao" thì hơi quá vì giá mỗi thanh cũng chát chúa phết, nhưng với Nam Cung Thế Gia thì chỗ đó chẳng bõ dính răng.

Sau khi suy tính kỹ càng mọi mặt. Chắc làm phiền sư phụ chút cũng được.

Tất nhiên, sắp rời Tây Ninh ghé qua Không Động Phái rồi về nhà, nên cứ lờ đi rồi lén lút tự xử cũng chẳng sao. Nhưng như Nam Cung tiền bối nói, làm được gì cho con cháu cũng là niềm vui mà.

Nhỡ mình có mệnh hệ gì phải vắng mặt, thì ít ra cũng muốn để đứa bé có danh phận như cháu gái của sư phụ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!