[600-700]

Chương 626

Chương 626

A Thanh đặt biệt danh cho từng tên tù nhân trong Sám Hối Động. Độc Sát Ma, Bất Luân Ma, Tai Súp Lơ, Lão Già, vân vân. Nghe riết rồi cũng quen tai.

Vốn dĩ tù nhân Sám Hối Động cũng gọi nhau bằng họ kèm theo huynh đệ, tiền bối hậu bối cho có phép tắc. Nhưng A Thanh thấy thế là làm màu, nên cứ đặt biệt danh rồi gọi trổng, chẳng thèm nể nang gì.

Kết quả là gì?

Con lính mới vắt mũi chưa sạch, lại còn là con ranh con, vào đây rồi cứ mở mồm ra là nói trống không. Lễ phép chắc ăn cùng cơm rồi thải ra hết rồi hay sao mà không thấy tăm hơi đâu.

Thế là bọn chúng nghĩ lại. Mình có cần giữ lễ nghĩa không nhỉ? Đằng nào cũng cùng cảnh ngộ phế nhân bị nhốt. Thế mà lớn tuổi hơn tí là bắt gọi anh, rồi cũng chết rục xương ở đây cả thôi.

Ra giang hồ trước mười năm là tiền bối à? Bị bắt sớm hơn mười năm thì có gì đáng tự hào mà phải tôn trọng. Sự hoài nghi dâng lên. Vốn dĩ chỉ là bề ngoài, chứ trong lòng thằng nào chẳng coi thằng kia là thằng đần.

Từ "Trương huynh" chuyển sang "Này, Độc Sát Ma" chỉ mất chưa đầy một ngày.

Nhưng vốn dĩ, bỏ kính ngữ đồng nghĩa với việc bỏ luôn khoảng cách trong lòng. Nếu thân thiết tôn trọng nhau thật sự thì bỏ kính ngữ sẽ giúp trải lòng, trở thành bạn bè chí cốt.

Nhưng ngược lại thì sao? Vốn dĩ trong lòng đã khinh "thằng đần kia không bằng mình", thì bỏ kính ngữ chẳng khác nào cỗ xe mất phanh lao xuống vực.

Nói trống không là bộc lộ cái tôi. Cuối cùng quan hệ không những xấu đi mà còn trở thành kẻ thù không đội trời chung.

Đám ma đầu Sám Hối Động là loại người nào? Là lũ ích kỷ không chịu thiệt một ly, thà để người khác chết đói còn hơn mình bị đói. Nên quan hệ sau này á... hừm.

Tóm lại, A Thanh đã thả độc vào Sám Hối Động.

Và A Thanh, kẻ thả độc, đang làm gì?

Thoắt cái đã sang ngày thứ tư ở Sám Hối Động.

Trừ ngày đầu tiên, ba ngày qua A Thanh đã có khoảng thời gian rất vui vẻ. Vì đám tù nhân Sám Hối Động đã trở thành những con cừu ngoan ngoãn, biết điều.

Những đại ma đầu từng khuấy đảo thiên hạ giờ phải nhìn mặt đoán ý, ngoan ngoãn nghe lời thì sao mà không vui cho được.

Vì cái giá A Thanh đưa ra quá hấp dẫn. Cô hứa sẽ chọn một người để cùng thoát ra, dù có thể dùng làm mồi nhử.

Tất nhiên đám tù nhân nghĩ con ả này chắc chắn sẽ dùng mình làm mồi nhử, nhưng đó là cơ hội duy nhất trong đời còn lại. Hơn nữa con ả này có vẻ đáng tin. Dù có ghét hay không thì chuyện mua bán sòng phẳng, nịnh nọt chút không được chọn thì cũng được ăn ngon.

Nên đám ma đầu nhận ra chỉ cần vứt bỏ lòng tự trọng là có lãi. Thế là từ hôm đó, chúng thi nhau nịnh nọt, lấy lòng, có đứa thì công khai, có đứa thì giả vờ.

Tất nhiên A Thanh thích nhất là điều này.

Lũ tiểu nhân bỉ ổi này giờ đến lòng tự trọng cũng không còn. Lương tâm không, nhân vọng không, đan điền không, gân mạch đứt, đến cái ấy cũng không còn.

Giờ vứt nốt lòng tự trọng thì lũ thảm hại này chỉ còn lại cái xác không hồn vô dụng.

Thà để sống còn tốn cơm tốn gạo làm phân bón. Giờ giết đi còn tốn công dọn dẹp, đúng là phế phẩm không có chút giá trị nào.

Nghĩ thế, một cảm giác khoái trá kỳ lạ dâng lên. Đây là một dạng niềm vui mới. Không cần chém giết cũng vui phết.

Có khi không giết mới là biện pháp trừng phạt mạnh nhất?

Anh hùng giấu mặt Dạ Hành Giả (Batman), anh đã đúng.

Biến thành phế nhân rồi bắt sống tiếp, so với cái chết đau đớn trong chốc lát, thì việc dìm cả phần đời còn lại xuống cống rãnh thú vị hơn nhiều.

Chưa hết? Còn ngăn được cảm giác chai sạn với việc giết chóc và sự tàn độc ngày càng tăng.

Dù sao mình cũng là đạo sĩ, nếu không phải ở Thần Nữ Môn hay trước mặt sư phụ, bằng hữu thì viết sách "Vạn cách giết người" cũng được. Nhưng danh tiếng của mình ảnh hưởng đến mọi người nên phải giữ kẽ chút.

Hồi trước là gà mờ mù tịt về võ công nên không có sức đâu mà lo. Giờ là cao thủ rồi, phải giữ thể diện chứ.

Ta là ai? Hóa Cảnh. Ta cũng phải giữ phẩm giá.

Nhìn lũ chó đẻ đáng bị lột da xát muối hay nướng trên bàn chông này, ta chỉ cười khẩy một cái là xong.

Ưm. Nhưng mà vụ nhảy múa trên bàn chông nướng chín người thì muốn xem thử một lần thật. Sau này gặp đứa nào chó đẻ hơn lũ này... ưm, có vài gương mặt hiện ra trong đầu. Tên họ Ngôn nào đó. Hay con ả nào đó.

Làm sao lên Sinh Tử Cảnh nhanh nhanh nhỉ.

Cái dáng điệu uyển chuyển thanh tao thường ngày biến mất, thay vào đó là nhảy nhót tưng tưng như khỉ mắc phong. Mỗi lần chạm vào sắt nung là da thịt dính lại xèo xèo? Con ả đó chắc sẽ khóc lóc van xin thảm thiết lắm?

Đúng là cảnh tượng hiếm có khó tìm.

Nhưng giác ngộ đâu phải cứ muốn là được, đâu thể đến gõ cửa đòi vào. Hiện tại chỉ có thể sưu tập võ công.

Nên giờ cô đang đứng trước phòng giam của tên Cụt Chân (Chân tàn phế), kẻ từng vượt ngục bất thành và bị chặt chân, xem hắn uốn éo.

Tên Cụt Chân khua tay múa chân giải thích:

「 Tức là từ đây truyền ba phần chân khí sang đây, huyệt ở đây... ở khuỷu tay là gì nhỉ? 」

「 Khúc Trì Huyệt? 」

「 A! Đúng rồi. Khúc Trì, dồn khí vào Khúc Trì, rồi truyền sang đây, đây và đây... biết chỗ này không? 」

「 Ôn Lưu Huyệt? 」

「 Không, hình như không phải? 」

「 Khích Môn Huyệt? 」

「 A! Đúng! Khích Môn! Rồi từ Thủ Tam Lý đánh ra ngoài vào Dương Cốc... 」

Tên Cụt Chân vung vẩy tay chú thích. Nghề của hắn là thợ săn linh thảo. Leo trèo vách núi hái kỳ hoa dị thảo, lấy mật ong đá, vơ vét hết linh dược của tự nhiên.

Vấn đề là hắn không chỉ vơ vét của tự nhiên mà còn cướp của người khác. Hắn bảo là vật quý vô chủ, người biết giá trị mới là chủ.

Nhưng giết chủ nhà rồi cướp đồ thì nhân loại gọi là ăn cướp. Nên A Thanh phân vân có nên gọi là Tên Trộm Cỏ không. Nhưng Cụt Chân nghe vẫn hợp hơn.

Hắn nhiệt tình giải thích Bích Hổ Công, biểu diễn vận khí và động tác. Nhưng không có chân nên chỉ nhổm người lên khua khoắng tay, nhìn thế này thì biết leo tường kiểu gì.

Thực ra chỉ cần nghe khẩu quyết là đã đăng ký vào cửa sổ võ công rồi.

Mãnh Phong Phụ Bích (Ong điên bám vách), Bích Hổ Công viền xanh lam.

Đã đăng ký rồi mà vẫn xem hắn diễn hề làm gì? Vì vui. Với lại nghe khẩu quyết xong gật gù bỏ đi thì kỳ quá. Nội công thì không nói, chứ ngoại công mà chỉ có khẩu quyết thì mới được một nửa, phải xem cả động tác mới trọn vẹn.

「 Cảm giác hơi... thường nhỉ. Ta tưởng bám vào tường rồi bay lượn như... ừm, như thằn lằn chứ. 」

Nói đến sinh vật bám tường thì chỉ nghĩ đến thằn lằn (Tắc kè). Nhưng học được thì chắc vui lắm. Bám tường đi lại, oa, sao mà cưỡng lại được.

Nhưng thực tế Bích Hổ Công làm A Thanh thất vọng.

Tên Cụt Chân ngạc nhiên:

「 Gì cơ? Người sao dính vào tường được? 」

「 Dùng nội công là được hết mà? Cao thủ Huyền Cảnh còn cưỡi kiếm bay lượn cơ mà. Bay được thì bám tường có gì khó? Này ông già? Ông có cưỡi kiếm bay không? 」

「 Nếu không tại lũ Chính phái thì lão phu cũng làm được rồi. 」

Sát Ma đã bỏ lòng tự trọng nên trả lời ngay. Ý là tại Chính phái nên không làm được.

Ngự Kiếm Phi Hành yêu cầu tối thiểu Huyền Cảnh Trung kỳ. Mang tiếng cao thủ Huyền Cảnh nhưng chắc chỉ Sơ kỳ nên bị đánh bại.

A Thanh từng hỏi Sư phụ vì thấy cưỡi kiếm ngầu quá. Bà bảo Huyền Cảnh Sơ kỳ cũng làm được, nhưng phải tập trung toàn lực chỉ để bay thôi, di chuyển thì đừng mơ, chỉ lơ lửng rồi bị hút cạn nội công thôi.

「 Đến Huyền Cảnh thì dùng Hấp Tự Quyết (Thuật hút dính) bám tường bò cũng được. Nhưng võ nhân Huyền Cảnh ai lại lén lút leo tường? Nhảy một phát bay ba trượng không sướng hơn à. 」

「 Xời. Vì không lên được Huyền Cảnh nên mới học Bích Hổ Công chứ? Ta tưởng có bí quyết gì như thằn lằn, hóa ra chỉ là dồn lực vào ngón tay thôi à? 」

「 Cái đó mới quan trọng! Móng tay người cứng được bao nhiêu? Cắm vào tường leo trèo chưa được một khắc là bong hết. Vận khí bảo vệ đầu ngón tay là cốt lõi- 」

「 Xời. Thường thôi. 」

A Thanh có Tố Thủ Ma Công, ngón tay gần như Kim Cương Bất Hoại đỡ cả kiếm cương, thì cái này nhằm nhò gì. Chỉ là kỹ thuật ngón tay để leo tường hiệu quả hơn thôi. Biết thế chẳng kỳ vọng vào cái viền xanh lam làm gì.

Xin nói thêm, nếu muốn Bích Hổ Công xịn thì cứ hỏi Sư phụ Thiên Du Học (Thần Thâu) là có ngay loại xịn nhất thiên hạ. Thần Thâu và Bích Hổ Công là đôi bạn thân mà.

Chỉ là Thiên Du Học bận quá quên mất, với lại biết A Thanh có quái lực và khinh công thừa sức leo vách núi ngàn trượng nên cũng chẳng vội.

Dù sao thì. A Thanh ban ơn huệ.

「 Thôi. Dù sao cũng đã cố gắng. Tối nay sẽ cho đồ ăn, không thiệt đâu? Chân cẳng què cụt nằm suốt, giờ được vận động tí tốt cho sức khỏe mà. 」

Gân trán tên Cụt Chân nổi lên. Nhưng hắn nhịn.

「 Còn nữa, Tiểu Nhị? Sao càng lúc càng yếu thế? Mạnh lên. A... a sướng quá. 」

A Thanh ngồi ở hành lang nhìn vào phòng tên Cụt Chân, lưng dựa vào song sắt phòng đối diện.

Hai nắm đấm thò ra từ song sắt đang đấm bóp vai cho A Thanh.

Tên ma đầu có nốt ruồi to bằng móng tay bên mũi, A Thanh phân vân giữa Tiểu NhịNốt Ruồi, cuối cùng chọn Tiểu Nhị cho nó có tính sỉ nhục cao hơn.

「 Khà khà, sướng không? Ngày xưa ta được gọi là Thiết Quyền đấy. Nhất Kích Thạch Quyền, ai dính một đấm của ta là đi chầu ông bà ngay. 」

「 Ưm, xứng danh Thiết Quyền. Lực đấm rất đầm, tuyệt vời. Thế lực bóp có khá không? Ấn cho ta cái huyệt sau gáy... á... chỗ đó. Oa, phê thật. 」

A Thanh rên rỉ vì sướng khi được ấn vào huyệt đạo lõm sau tai. Nhưng chưa đầy một khắc sau lại chuyển sang đấm bóp nhẹ hều.

「 Gì vậy, đang sướng. Sao lại thôi? 」

「 Hự, gân mạch bị cắt nên lực bóp yếu lắm, thông cảm cho ta. 」

Huyệt đạo sau gáy (Phong Trì) rất đã nhưng cũng tốn sức ngón tay của thợ massage nhất. Huống hồ tên Tiểu Nhị này đã bị cắt gân.

Dù thể hình to con nên đánh nhau với trẻ con mười tuổi không thua, nhưng lực bóp tay thì chỉ ngang ngửa thôi.

A Thanh tận hưởng cú đấm bóp thùm thụp vào vai, chìm vào suy nghĩ.

Đã là ngày thứ tư ở Sám Hối Động. Võ công đã moi sạch sành sanh, danh sách đăng ký tạm thời trong cửa sổ võ công dài dằng dặc, nhìn thôi đã thấy no.

Ưm, no thì no, nhưng vẫn đói bụng.

Dù sao thì.

Ngày mai là ngày thứ năm, ngày cuối cùng theo lệnh Chưởng Môn.

Vậy thì, chuồn êm thôi.

Nhưng phải biến mất thế nào để cái tên Cơ Quan Vương Tôn Thần Đế Sát Thủ Đa Yeo Reum trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng khiến lũ ma đầu khốn nạn này đêm nào cũng gặp ác mộng và đạp tung chăn đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!