La Phổ Chích Thân vui vẻ đáp trả lời khiêu khích của A Thanh.
Dù có khiêu khích hay không thì lời cảnh báo "không đến thì đệ tử chết" cũng đủ lý do để lão không cần giữ kẽ ra vẻ đạo mạo nữa.
Thế là hai cao thủ lao vào nhau.
Dân thường không biết võ công và đám võ sinh non nớt hay ảo tưởng sức mạnh thường nghĩ rằng: Cuộc chiến của cao thủ chắc chắn phải rất tao nhã, thoát tục.
Hai bên nhìn nhau, đấu trí bằng vô số chiêu thức mà mắt thường không thể nhận ra, khí thế cuồn cuộn căng thẳng tột độ? Rồi cuối cùng lao vào nhau như đôi bạn tri kỷ lâu năm, chiêu thức ăn khớp nhịp nhàng, thi triển những lý thuyết võ học cao siêu như múa?
Thảo nào một trong những kỳ ngộ mà bọn họ mơ ước là được chứng kiến trận chiến của tuyệt thế cao thủ.
Nhưng nếu tuyệt thế cao thủ nghe được chắc sẽ cười vào mặt cho.
Trận chiến tao nhã chỉ diễn ra khi cao thủ "bón hành" cho gà mờ thôi. Lúc đó mới có đủ thời gian mà giữ gìn thể diện, tạo dáng cho đẹp mắt thiên hạ trầm trồ.
Còn trận chiến thực sự giữa các cao thủ thì sao?
Càng lên cảnh giới cao, khả năng chịu đòn càng tăng rõ rệt.
Kiếm cương đạt được ở Siêu Tuyệt Đỉnh đã chứa đựng ánh sáng hủy diệt của các vì sao, lên cao hơn thì kiếm cương cũng chỉ mạnh hơn (về lực sát thương) thôi chứ bản chất vẫn thế.
Nhưng Hộ Thân Cương Khí thì khác, cảnh giới càng cao công năng càng tăng gấp bội.
Những hư chiêu (đòn nhử) không đủ lực thì cứ dùng thân mình mà đỡ cho đỡ mệt, tội gì phải né hay gạt, lại còn dễ lừa địch lộ sơ hở nữa.
Thế nên, khi hai cao thủ ngang cơ đánh nhau, nó sẽ trở thành một trận ẩu đả (chó cắn chó) đúng nghĩa đen: thô bạo, cục súc và đầy tiểu xảo.
Tích trượng đâm tới. Mục tiêu là sườn.
A Thanh liếc nhìn chân lão sư, trọng tâm dồn sang trái, vậy tay phải cầm tích trượng không thể phát lực mạnh. Hư chiêu.
Biến chiêu là gì? Trên hay dưới? Hư chiêu nhẹ nhàng mà gây sát thương lớn thì chỉ có nách hoặc bụng dưới.
A Thanh gồng bụng chuẩn bị chịu đòn.
Quả nhiên, tích trượng uốn cong, đâm lén vào dưới xương sườn. A Thanh ưỡn người dùng sườn đỡ đòn.
Bộp, đau nhói, nhưng A Thanh không lùi mà lại thúc đầu gối lên áp sát.
Trước cú đánh hiểm độc nhắm vào háng, La Phổ Chích Thân phản ứng cực nhanh. Nếu lùi lại thì mất thế chủ động, tạo không gian cho đối phương tung sát chiêu thật sự thay vì mấy cái hư chiêu vớ vẩn.
Dù sao con ả kia đã nhấc gối lên thì bộ pháp không vững, vậy thì ta cũng chơi khô máu luôn.
La Phổ Chích Thân xoay hông, dồn trọng tâm về chân phải phía sau, nhấc chân trái lên—
Đầu gối A Thanh đập mạnh vào sau đùi La Phổ Chích Thân! Bộp!
Lão sư già đã nghiêng người về phía trước. Hai bên giằng co, giữ thăng bằng căng thẳng.
Tất nhiên cả A Thanh và La Phổ Chích Thân đều không suy nghĩ những điều này bằng não. Võ công là quá trình khắc ghi kinh nghiệm vào cơ thể, nên đây là phản xạ vô thức diễn ra trong tích tắc.
A Thanh lắc người, vươn đầu ra húc tới.
Bộp, cây tích trượng định phang vào cằm lại trúng vào cổ. Tích trượng là hư chiêu. Chiêu thật là chưởng lực phát ra từ đan điền.
Keng! Chưởng đối chưởng, chân khí va chạm mạnh mẽ đẩy bật hai cao thủ ra xa.
La Phổ Chích Thân dậm chân cái rầm để trụ lại, còn A Thanh thì trượt dài một thước để triệt tiêu lực đẩy.
Sự chênh lệch cảnh giới đã rõ ràng.
Nhưng La Phổ Chích Thân không thể bình tĩnh được nữa.
Cái quái gì thế này!
Ở Hóa Cảnh, khoảng cách giữa Sơ kỳ và Trung kỳ còn lớn hơn cả khoảng cách giữa Siêu Tuyệt Đỉnh và Hóa Cảnh. Lẽ ra một Hóa Cảnh Trung kỳ như lão không thể đánh ngang ngửa, ẩu đả tay đôi với một con ranh Hóa Cảnh Sơ kỳ thế này được. Vô lý hết sức!
Nhưng cái sức mạnh trâu bò vô lý đó. Và sự dẻo dai đến mức bẻ ngược khớp xương.
Sự kết hợp quái dị giữa Nhu và Cương được thi triển hoàn hảo. Sức mạnh thiếu hụt được bù đắp bằng quái lực, nên không thể coi thường hư chiêu của nó là đòn yếu được.
Cơ thể vừa dẻo vừa trâu, nên nó cứ dùng thân mình đỡ những hư chiêu mà bình thường không ai dám đỡ.
Chưa kể đến hàng loạt tuyệt kỹ quái dị phải đề phòng.
Lăng Ba Vi Bộ tưởng chỉ có trong truyền thuyết, thân pháp bay nhảy phản trọng lực, rồi lại bùng nổ tốc độ với ma khí đen sì.
Mới chỉ nói về thân pháp thôi đấy.
Cái chiêu dám rung chuông chùa kia chắc chắn là Như Lai Đại Thiên Thủ của Thiên Trúc mà người Trung Nguyên hay gọi bừa là Như Lai Thần Chưởng.
Lại thêm Tố Thủ Ma Công tàn độc.
Tưởng là hư chiêu ai dè thấy bàn tay đen sì vội dùng Thiết Bản Kiều né được, chắc chắn là Hắc Sát Ma Chưởng. Nếu dùng thân đỡ đòn đó thì thua chắc rồi.
Hơn nữa con ả Thiên Hoa Kiếm này nổi tiếng dùng kiếm cơ mà. Nếu để nó rút kiếm ra thì không biết còn chiêu gì nữa, nên không dám lùi xa để tung đại sát chiêu cần thời gian chuẩn bị.
Thế là Long Tranh Hổ Đấu, hai bên cứ đấm đá túi bụi gây sát thương nhỏ, nhưng lại e dè không dám tung đòn quyết định.
Tuy nhiên...
Thời gian đứng về phía La Phổ Chích Thân.
A Thanh và La Phổ Chích Thân đồng loạt liếc mắt nhìn sang bên cạnh.
Ba người bạn đồng hành của A Thanh, áo quần tơi tả, đang lăn lộn dưới đất.
Ngược lại, tên Lạt Ma đối thủ thì bay nhảy tung tăng, thậm chí còn ra vẻ tao nhã.
Đương nhiên rồi, cao thủ đánh với gà mờ thì tha hồ mà múa may quay cuồng.
Cái "khiên người" đã nát bấy và bị vứt bỏ từ đời nào.
Bàn tay khổng lồ giáng xuống như muốn đập nát đầu. Kiên Phố Hy túm gáy Bành Đại Sơn giật mạnh!
Hự, Bành Đại Sơn nghẹt thở bị ném ra sau, lăn lông lốc.
Nhân cơ hội đó, Tuyết Y Lý bao phủ Băng Long tung cú dậm chân chuẩn chỉ, chém toạc lưng tên Lạt Ma!
Đòn đánh trúng đích, nhưng người đánh chỉ là một Tuyệt Đỉnh tép riu, lại còn dùng Băng công.
Tên Lạt Ma bước tới một bước để giảm chấn động, rồi quay phắt lại với ánh mắt rực lửa.
Tuyết Y Lý trưng ra bộ mặt đơ đặc trưng, xua tay lia lịa. Không phải em. Oan quá.
Gân xanh nổi lên trên trán tên Lạt Ma. Hắn dậm chân lao tới. Vù vù, hai tay hắn múa may cương khí đỏ rực.
Tuyết Y Lý bay, nhảy, lăn lộn khắp nơi. Chạy trốn bán sống bán chết đến mức rơi cả mũ, thở hồng hộc suýt chết—
Kiên Phố Hy cuống quá túm tóc Tuyết Y Lý giật lại.
Á! Tuyết Y Lý hét lên một tiếng rồi ngã lăn quay. Cùng lúc đó Bành Đại Sơn lại lao vào...
Thời gian không ủng hộ A Thanh. Nhóm bạn chỉ đang cố cầm cự thôi. Chờ A Thanh xử lý xong lão già này rồi qua giúp.
Nhưng cuộc chiến giữa cao thủ và gà mờ thì gà mờ kiểu gì cũng kiệt sức trước.
Nên La Phổ Chích Thân chỉ cần cầm chân A Thanh là thắng chắc, vì đệ tử của lão sẽ xử lý xong đám chuột nhắt rồi qua giúp.
A chết tiệt, con nhỏ Y Lý này.
Giá mà nó lên được Siêu Tuyệt Đỉnh thì đỡ khổ, ai ngờ cái "lỗ hổng" của Tuyết Y Lý lại là lỗ hổng theo nghĩa đen thế này.
Tập luyện chăm chỉ thế mà vẫn chưa lên Siêu Tuyệt Đỉnh?
Tất nhiên Tuyết Y Lý oan ức lắm. Mới hai mươi tuổi mà đạt Tuyệt Đỉnh với cái Hàn Tâm Công đã là kỳ tích vô tiền khoáng hậu rồi. Bắc Hải Băng Cung thấy tài năng đó ghê gớm quá nên mới đày sang Trung Nguyên cho khuất mắt đấy thôi.
Dù sao thì, A Thanh nghiến răng.
Hay là dùng Độc Cô Cửu Kiếm làm gỏi lão già này luôn?
Nhưng đó là chiêu "lấy thịt đè người" đúng nghĩa đen... à không, là "Nhục trảm cốt đoạn". Phải chấp nhận nằm liệt giường mới dùng được tất sát kỹ này, tức là phải có người hộ pháp sau khi tung chiêu.
Nhưng tình hình này thì bảo kê cái gì, mình còn phải đi cứu bọn nó—
Bốp! Đầu A Thanh quay ngoắt sang một bên.
Ăn trọn một cú tát nổ đom đóm mắt. Cái giá của một phút lơ là.
La Phổ Chích Thân cười đắc thắng, giơ tay lên cao chuẩn bị tung sát chiêu kết liễu!
Đùng! Lần này sét đánh thật.
Cương khí màu tím đậm chạy theo quỹ đạo gấp khúc đặc trưng của tia sét nối liền A Thanh và La Phổ Chích Thân. Xẹt!
「 Tử Điện- 」
「 Phải! Tử Điện! Trái đất quay! 」
A Thanh hét toáng lên chặn họng lão già lắm mồm. Sao cái lão này cứ thích bô bô cái mồm đọc tên võ công người khác thế nhỉ.
Nhờ đó A Thanh lấy lại được khoảng cách, Nguyệt Quang Kiếm vẽ những đường nét phức tạp vào hư không.
Kiếm kỹ lấp đầy không gian bằng kiếm cương như mạng lưới chằng chịt.
Việt Nữ Kiếm Quyết, Thức thứ bảy: Nhân Sơn Tĩnh Hư.
Con người chết đi thật vô nghĩa, chân lý cũng chỉ là hư vô. Việt Nữ vung kiếm. Giữa chiến trường xác chết chất thành núi—
Việt Nữ tỷ tỷ ơi, tâm tưởng để sau đi.
A Thanh nấp sau màn kiếm cương dày đặc. Đó chỉ là chiêu thức lòe loẹt để che mắt đối thủ thôi.
Trong khoảnh khắc biến mất khỏi tầm nhìn, A Thanh hít sâu một hơi, vận hết chân khí từ đan điền lên.
Bàn tay A Thanh tỏa ánh sáng vàng kim rực rỡ.
Bất chợt, ảo ảnh những cánh tay tuyệt đẹp xòe ra sau lưng cô như cánh quạt khổng lồ.
Đeo đầy vòng vàng, san hô, ngọc bích, xà cừ lấp lánh che kín cả da thịt – trang sức xa hoa chỉ dành cho người phụ nữ tôn quý nhất Tam Thiên Thế Giới.
Cánh tay của bậc tôn quý nhất từ từ vươn lên trên đầu A Thanh, để lại vô vàn tàn ảnh, cuối cùng chập lại làm một.
Số lượng tàn ảnh là một nghìn. Một nghìn cánh tay tạo thành hào quang rực rỡ tỏa sáng.
Ngàn cánh tay vỗ về an ủi chúng sinh, ngàn con mắt trong lòng bàn tay không bỏ sót bất cứ nỗi khổ nào của chúng sinh trong Tam Thiên Thế Giới.
Đức Phật quan sát hiện thế, Chánh Pháp Minh Vương Như Lai, Quan Thế Âm Bồ Tát.
Như Lai Thần Chưởng, Thức thứ tám: Thiên Thủ Thiên Nhãn Như Lai.
A Thanh phóng chưởng.
Boong.........!
Tiếng ngàn chiếc chuông chùa đồng loạt ngân vang.
Nhưng không hề ồn ào chói tai, tiếng chuông sâu lắng gấp ngàn lần, ôm trọn cả cõi Ta Bà, giai điệu bình yên nhất thế gian vang vọng xa xăm.
Tuy nhiên.
Tiếng gầm giận dữ của ác thần phá tan âm thanh thanh tịnh của cõi trời.
OMMMMM...!!!
Huyết Thủ Ấn khổng lồ, bàn tay máu đỏ lòm lao tới A Thanh.
Chưởng lực vàng kim rực rỡ hào quang của A Thanh phóng ra, và rồi hai nguồn sức mạnh va chạm.
!!!!!!!!!!
Tiếng nổ kinh hoàng chưa từng có rung chuyển đất trời!
Ánh sáng vàng và đỏ bùng lên, chói lòa cả thế giới. Trong luồng sáng đó, A Thanh hộc máu.
Đan điền đau nhói, kinh mạch và huyệt đạo dẫn tới lòng bàn tay trái đau như bị xé toạc.
Chết tiệt, chói quá.
A Thanh che mắt, nheo mắt nhìn xuyên qua màn ánh sáng.
...Diệt được chưa? Hả, mình vừa nghĩ cái gì thế?
A Thanh nhận ra mình vừa vô thức niệm "câu thần chú hồi sinh" . Đồng thời nhận ra đây là suy nghĩ tự động bật ra.
Nhưng không phải tự nhiên mà có "câu thần chú" đó.
Phía bên kia, La Phổ Chích Thân cũng đang nhăn nhó với tư thế y hệt A Thanh, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm.
Cả hai cùng méo mặt.
Lão già trâu bò, thế mà vẫn chịu được?
Con ranh điên khùng, thế mà vẫn sống?
Thậm chí suy nghĩ cũng giống nhau.
Ngay khi A Thanh dùng Nhân Sơn Tĩnh Hư để che mắt, La Phổ Chích Thân cũng không chần chừ mà tung ra tuyệt kỹ mạnh nhất của mình.
Vạt áo trước ngực lão già đỏ thẫm và ướt đẫm, có vẻ lão cũng bị nội thương nghiêm trọng do va chạm thần công.
Lão già dai như đỉa.
Con ranh lì lợm.
Hai người nhìn nhau với ánh mắt chán ngán.
Đúng lúc đó.
Mắt A Thanh mở to hết cỡ, đột nhiên hét lớn:
「 A Mặc Cáp Lạp! Ngay bây giờ! Chính lúc này! 」
1 Bình luận