Trong căn nhà gỗ nhỏ chìm trong tĩnh mịch, một High Elf ngồi trên ghế ngắm mình trong gương. Cô đang trang điểm, bởi biết đâu hôm nay những người thân yêu sẽ ghé thăm.
Dù là một kẻ kỳ quặc đến nỗi không coi mình là phụ nữ, nhưng cô không hề thấy phiền hà. Bởi lẽ đó là việc cô đã làm như một thói quen, không bỏ sót một ngày nào kể từ khi chỉ còn lại một mình.
Cora thoa son xong, cố gắng vẽ nên một đường cong trên đôi môi méo mó vì đau khổ.
“Hehe.”
Rồi cô gắng gượng cười.
Không, cô buộc phải cười.
Bởi ngay cả nỗi đau này cũng là do chính cô chuốc lấy.
Đã tròn một năm kể từ ngày Cora không được gặp gia đình.
Một ngày nọ, khi cô lơ đễnh, người chồng đã dẫn Daisy rời đi đâu đó.
Trong lá thư anh để lại, tất cả chỉ vỏn vẹn dòng chữ nói rằng sẽ đưa con đi du lịch để ổn định tâm lý.
Từ góc nhìn của Cora, điều cô mong mỏi được nhìn thấy trong thư là ngày họ quay về, nhưng đáng tiếc thay, không có lấy một chữ nào đề cập đến ngày tái ngộ.
Cora hiểu quá rõ vì sao phu quân lại không viết những nội dung đó.
Ý nghĩa là cô phải đối mặt với nỗi đau của sự chờ đợi vô định.
Hãy thử đặt mình vào vị trí của người thân ruột thịt mà cô đã hành hạ.
Giống như Daisy đã vô vọng theo đuổi tình yêu của mẹ suốt mười ba năm trời.
“Kaka…”
Đối mặt với khoảng thời gian này, Cora đang dần thấm thía rằng bản thân là một người phụ nữ yếu đuối đến nhường nào.
“Daisy…”
Cảm giác tội lỗi hướng về người thân ruột thịt của mình.
Nỗi nhớ nhung dành cho người chồng.
Chúng nhấn chìm người phụ nữ hư đốn vào vực sâu của nỗi buồn.
Có lẽ trong một khoảng thời gian rất ngắn sau khi gia đình biến mất, cô vẫn còn ổn. Bởi cô đã có thời gian để nhìn lại lỗi lầm của mình và sám hối.
Nhưng rồi, một tuần trôi qua thành hai tuần, hai tuần thành một tháng, người phụ nữ mắc chứng hoang tưởng ghen tuông ấy dần dần trở nên điên loạn.
High Elf kiêu ngạo nhất thế gian, kẻ mà lòng tự tôn bị đánh sụp mỗi khi đứng trước một Halfling. Nỗi bất an của người phụ nữ này bắt nguồn từ việc không hiểu lý do tại sao chồng lại tha thứ cho mình.
Biết đâu đấy, lỡ như lý do người chồng sinh con với cô là vì ‘lòng thương hại’, Cora dù rất tò mò nhưng không dám hỏi. Bởi lẽ câu trả lời có thể là chiếc hộp Pandora chứa đầy những biến số tuyệt vọng.
Cora nghĩ về lập trường của con trai, rồi lại suy xét cả lập trường của người chồng đã rời bỏ mình. Dù cố gắng không nghĩ đến, nhưng những ý nghĩ ấy cứ tự nhiên trồi lên trong đầu, không cách nào ngăn lại được.
Đã cất công tha thứ và chấp nhận một mụ đàn bà đáng chết như vậy, thế mà ả ta thậm chí còn không nuôi dạy nổi đứa con do chính máu thịt mình sinh ra, lại còn biến nó thành một đứa trẻ tàn tật. Đây chẳng khác nào kẻ thù đội lốt người vợ.
Liệu anh ấy có còn muốn xây dựng lại gia đình với một con mụ như cô không? Cora nghĩ mãi, và không một lần tìm thấy câu trả lời "có". Cô chỉ còn biết cầu mong Kasta, với sự dịu dàng kỳ lạ và rộng lượng ấy, sẽ một ngày quay trở lại.
Mỗi khi nhớ đến tội lỗi mình từng gây ra, Cora lại cảm thấy buồn nôn và ghê tởm bản thân. Ngay sau đó, hiện lên trong đầu cô là hình ảnh người chồng bỏ rơi cô, xây dựng tổ ấm hạnh phúc mới bên một người phụ nữ mà cô không hề biết mặt.
Trong những ảo tưởng tiêu cực của Cora, không chỉ người chồng mà cả con trai Daisy cũng trông hạnh phúc. Người mẹ kế không rõ mặt mũi ấy là một phụ nữ ân cần và chu đáo, khác xa một trời một vực với người mẹ ruột từng ngày trút lên con mình những cơn bạo hành.
Trên khuôn mặt Daisy đang chạy nhảy trên cánh đồng cùng người mẹ kế không cùng huyết thống, nụ cười rạng rỡ như mùa xuân đang nở rộ. Cora không tài nào nhớ nổi lần cuối cùng Daisy cười như vậy trước mặt cô là khi nào.
Tại sao Daisy không còn cười nữa?
Tại sao cứ hễ một chút là lại bật khóc?
Người mẹ đáng nguyền rủa chắc chắn biết rõ lý do hơn ai hết.
‘Aa…’
Người mẹ mất con không thể thốt nên lời, chỉ biết gào thét trong tâm khảm.
“…Hức!”
Nước mắt chực trào ra như một thói quen. Cora lắc đầu, cố gắng kìm nén nỗi u sầu đang ập tới. Khóc bây giờ chỉ khiến lớp trang điểm mà cô vừa tỉ mẩn tô vẽ trôi đi mất.
Đắm chìm trong bi thương cũng chỉ khiến bản thân thêm đau khổ, nàng High Elf cắn chặt môi nhiều lần, cố gắng chịu đựng nỗi buồn.
“…Hức.”
Nhưng cuối cùng thì, cơn mưa rào quen thuộc lại tìm đến.
Vừa mới trang điểm xong vì muốn trông thật đẹp trước mặt chồng và con trai, những người không biết khi nào sẽ ghé thăm, thậm chí có thể sẽ không trở về, vậy mà những giọt nước mắt vô ý tứ giống hệt chủ nhân cứ tiếp tục trào ra.
–Bốp!
Nàng High Elf ghê tởm bản thân đang khóc, đã tát mạnh vào má mình.
‘A, làm vậy thì sẽ xấu đi mất…’
Nỗi hối hận nhanh chóng ập đến. Bởi cú tát này khác hẳn với cái tát nhẹ nhàng của chồng khi trừng phạt cô, trên làn da trắng mịn đã loang ra một vệt bầm xanh tím.
Cora vội vàng dặm lại phấn. Vì là kiểu trang điểm cô đã luyện đi luyện lại chỉ để trông thật đẹp trong mắt Kasta, nên việc che đi vết bầm cũng không phải là không thể.
‘Là con nào, rốt cuộc là con khốn nào-!’
Trái tim của nàng High Elf đã sống hàng trăm năm nương tựa nơi một Halfling đang dần rạn vỡ. Rồi từ những vết nứt ấy, ngọn lửa căm hận bùng lên hướng về người phụ nữ vô danh đã cướp đi chồng con mình.
Vô số người phụ nữ đã bám theo chồng cô, hoặc ôm ấp ý đồ bất chính, lần lượt lướt qua trong tâm trí. Từ cô gái Halfling có phẩm hạnh tốt, nàng công chúa của một vương quốc đã diệt vong, nữ hiệp sĩ tự xưng là tùy tùng của chồng, cho đến Succubus quyến rũ nhất trong đám Ma Tộc, và thậm chí cả những người phụ nữ đã hết tuổi thọ và chết đều hiện lên.
“Ta sẽ giết, ta sẽ giết hết…!”
Nàng High Elf lặp đi lặp lại trong tuyệt vọng vì những chuyện chưa từng xảy ra, thiêu đốt bản thân trong nỗi buồn và lòng thù hận.
“Hahaha…”
Rồi cô lại cười gằn như một con điên. Dù đã đến nông nỗi này, dù đã đánh mất lý do để níu giữ, cô vẫn tuyệt đối không thể nhường chồng và con trai mình cho người phụ nữ khác.
Sợ rằng cứ thế này mình sẽ phát điên mất, à không, chắc là đã điên rồi. Nhân lúc ý thức còn tỉnh táo, cô quyết định đi dạo. Chắc hẳn phải làm đầu óc thông thoáng một chút mới có thể bình tĩnh lại.
Cộp cộp. Mang đôi giày gỗ chồng làm, bước ra khỏi căn nhà gỗ chồng dựng, cô chậm rãi dạo bước trong rừng. Hương thơm của những cụm hoa rực rỡ làm ngứa mũi nàng High Elf.
Căn nhà gỗ nhỏ bị bao quanh bởi một lượng hoa cúc nhiều đến kỳ lạ. Người gây nên cảnh tượng này thì còn ai vào đây nữa.
Bữa tiệc của những đóa cúc dại nở rộ san sát nhau chính là tác phẩm của Cora.
Cô muốn cho Daisy xem khi cậu bé trở về.
Cô muốn dùng hoa để bày tỏ lòng mình.
Rằng người mẹ này nhớ thương và cảm thấy có lỗi với con đến nhường nào.
Nàng High Elf không nói lời nào, lang thang trong khu vườn đầy hoa cúc dại cho đến khi mặt trời lặn. Dù trải qua từng ngày với trái tim bệnh hoạn, nhưng vẻ ngoài của cô gái vẫn đẹp đến mê hồn.
Nếu Kasta là vị anh hùng bước ra từ thần thoại hay cổ tích.
Thì Cora chính là nàng công chúa được ví như femme fatale trong câu chuyện đó.
Halfling hèn mọn và High Elf cao quý là cặp tình nhân da diết nhất thế gian. Daisy là báu vật quý giá được kết tinh từ mối tình của hai người họ, bất kể cậu bé có sinh ra là bạch tạng hay không.
“Daisy, Daisy…”
Trong sự giác ngộ đến quá muộn, người mẹ hóa thành kẻ điên lang thang trong vườn hoa. Nhưng hôm nay cũng vậy, người trở về căn nhà gỗ sẽ chỉ có mình cô. Cora sợ hãi sự thật tàn khốc ấy đến thấu xương.
Sự cô lập chỉ trong vòng một năm đã đau khổ đến mức này.
Nhưng con trai cô đã bơ vơ trong mê cung trống rỗng ấy suốt mười ba năm.
Và người cha của cậu bé, Halfling đã lăn lộn trong bùn đất hàng trăm năm.
Mỗi khi nhớ đến điều này, Cora lại thấm thía rằng mong gia đình trở về là sự ích kỷ của mình.
Mặc dù vậy, Cora sẽ mãi mãi ở nơi này chờ đợi những gì đã mất. Nếu họ không trở về, cô sẽ lang thang khắp lục địa tìm kiếm. Bởi lẽ, cô chỉ là một đứa trẻ to xác không thể tự mình tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.
Tuy nhiên, hoa tàn rồi cũng sẽ đến lúc nở rộ.
‘……’
Tựa như sự chuộc tội của người mẹ bao quanh căn nhà gỗ.
Đang lúc cô quay người, nghĩ rằng có lẽ nên về nhà. Tầm nhìn của nàng High Elf vượt qua những cụm hoa…
“…?”
Đôi mắt đỏ của Cora rung lên dữ dội. Đó là vì một bóng người với vóc dáng vừa phải, không có gì quá nổi bật, đang bước tới từ phía hoàng hôn.
“……Ơ?”
Và khi bóng hình ấy đến gần hơn, chân tướng của người đó trở nên hiển hiện.
“…!”
Anh ta là một người đàn ông trung niên đầy sẹo với mái tóc màu nâu sẫm.
“Hựp!”
Cora không nói nên lời, dùng hai tay bụm chặt miệng. Suýt chút nữa cô đã hét lên vì quá xúc động.
“Hức, hức…!”
Dẫu vậy, cô không thể ngăn được dòng thác lệ đang làm ướt đẫm đôi mắt. Con quỷ máu lạnh vô tình ấy ghét người đàn ông đã biến cô thành kẻ mít ướt.
Nhưng cảm xúc đó chỉ là một phần rất nhỏ. Cô gái tóc trắng đã trở thành nô lệ cho tình yêu và sự say đắm mãnh liệt dành cho anh từ lâu rồi.
Lúc này, cô chỉ biết cảm tạ người chồng dịu dàng đã quay trở về bên mình.
Tuy nhiên, người trở về vòng tay cô không chỉ có hiệp sĩ.
“Ch-Cha nhỏ.”
Khi giọng nói trong trẻo quen thuộc vang lên bên tai, khóe miệng nàng High Elf từ từ cong lên. Trên đời này chỉ có duy nhất một người gọi kẻ mang ngoại hình nữ nhi là cô bằng danh xưng ‘Cha nhỏ’.
Bộ dạng của người mẹ vừa khóc vừa cười thật kỳ dị. Nhưng rõ ràng là cô ấy đang thực sự tận hưởng khoảnh khắc bình yên.
Bởi vì trong đôi đồng tử vừa nãy còn mất tiêu cự giờ đã bắt đầu tràn đầy sức sống.
Nhưng Cora, dù cảm nhận được những cảm xúc dâng trào này, vẫn không vội vàng lao ra.
Mới chỉ một năm.
Vóc dáng của đứa con trai duy nhất vừa tròn mười bốn tuổi đã trở nên cao ráo, khôi ngô hơn.
Nhưng tại sao cậu bé lại co rúm người như một đứa trẻ sơ sinh? Nấp sau lưng cha, lén lút nhìn mẹ như vậy…
Lý do chẳng ở đâu xa.
“Anh yêu, Daisy…”
Vì vậy, cô buộc phải chờ đợi.
Không được đường đột bước tới.
Không được hồ đồ mở lời.
Bởi kẻ quyết định việc gia đình thân yêu có trở về tổ ấm hay không, không phải là người mẹ đã gây ra tội lỗi như cô.
Tuy nhiên, cô quả là một người phụ nữ may mắn đến điên rồ.
–Thịch, thịch.
Vừa nghe thấy giọng nói run rẩy của mẹ, cậu con trai quý hóa đã đích thân bước tới.
“Aaa…!”
Đúng là một con mụ điên thực sự.
“Hư hức-!”
Vừa khóc vừa cười, giờ lại đột nhiên ôm chặt hai bắp tay mà hét lên.
Dù vậy, từ góc nhìn của người mẹ đã tự ý thức được tội mình gây ra, thì đó là điều không thể tránh khỏi.
Vẻ ngoài của con trai khuất sau ánh nắng mặt trời thật thê thảm. Vì đã kết thúc một năm tĩnh dưỡng nên biểu cảm của cậu bé tươi sáng, nhưng ống tay áo phất phơ không chút sức lực và con mắt phải bị nghiền nát đã tàn nhẫn băm vằm trái tim Cora.
Thứ rác rưởi là cô đây đã lặp lại tội ác đã từng gây ra cho người đàn ông mình yêu lên chính máu mủ của mình.
Nhìn cảnh đó, Cora nghĩ.
Mất một cánh tay và một con mắt, trông thằng bé giống hệt cha nó.
Tại sao chồng mình lại cụt tay chột mắt nhỉ?
Tại sao con trai mình lại cụt tay chột mắt nhỉ?
Nàng High Elf đáng nguyền rủa từ rất lâu trước đây đã mong muốn sinh được đứa con giống hệt chồng.
Nhưng kỳ lạ thay, chỉ riêng lúc này, sự thật đó lại khiến cô đau đớn muốn chết.
Bởi cô không hề mong điều đó trở thành hiện thực theo cách này.
“Ch-Cha nhỏ!”
Đứa con trai bắt đầu chạy thục mạng về phía người mẹ đang quỳ sụp vì tội lỗi. Càng chạy, ống tay áo rỗng của Daisy càng bay phấp phới. Và cũng theo từng nhịp chuyển động ấy, trái tim Cora càng tan nát.
“S-Sao người lại khóc!? Á!”
Kít một tiếng, Cora ôm chầm đứa con trai vừa lao đến bên mình. Cánh tay trắng muốt quấn trọn lấy eo con, như một lời thề kiên quyết sẽ không bao giờ để vuột mất báu vật quý giá nữa.
“Cha nhỏ…?”
Trước giọng nói đầy vẻ thắc mắc của con trai, Cora lắc đầu không nói gì. Lâu ngày mới gặp lại, người làm mẹ không những không thể hiện được hình ảnh tốt đẹp mà còn cư xử như một kẻ ngốc.
Bề ngoài cố diễn vẻ nhẹ nhõm, nhưng trong cảm nhận của đứa trẻ, cô hẳn sẽ trông như một người mẹ đã suy sụp cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng Cora vẫn gắng giữ nụ cười, nồng nhiệt chào đón báu vật duy nhất của mình.
–Chụt chụt.
Con trai đã cao bằng mẹ, dù có thể hơi kỳ cục, nhưng Cora vẫn hôn tới tấp lên má con. Đó là những nụ hôn chứa chan tình yêu thương tha thiết dành cho máu mủ.
“Hức, bé con…”
Mười bốn tuổi, cái tuổi gọi là ‘bé con’ chẳng còn hợp nữa. Thế nhưng Cora vẫn muốn gọi Daisy như vậy. Bởi khi con trai cô còn rất nhỏ, cô chưa từng một lần ôm ấp hay vỗ về con bằng sự dịu dàng đúng nghĩa.
“Mẹ xin lỗi. Mẹ thực sự xin lỗi.”
Khóe mắt cô đẫm nước, nhưng nơi môi lại rạng lên một nụ cười khiến những giọt lệ trở nên vô nghĩa. Đó là vì nàng High Elf không còn lý do để buồn nữa.
“Và, cảm ơn con đã trở về.”
Bởi lẽ, điều cô cần làm bây giờ, chính là dốc toàn bộ tình yêu thương cho đứa con trai đã quay trở lại căn nhà gỗ.
“Hehehe, Daisy…”
Người phụ nữ ấy, dù để nước mắt ngu ngốc làm ướt má, vẫn không buông Daisy ra. Cô nhìn thẳng vào con trai và thổ lộ lòng mình.
“Mẹ sẽ không ép buộc con bất cứ điều gì nữa.”
Đồng thời, Cora nhận ra.
“Từ bây giờ, hãy sống và làm những gì con muốn nhé?”
Rằng phải đến tận ngày hôm nay, cô mới thực sự trở thành người mẹ đích thực của đứa trẻ.
___________________________
–Lạch cạch, lạch cạch.
Cảnh tượng hàng trăm kỵ sĩ trang bị giáp trụ dày cộp đồng loạt hành quân thật sự hùng tráng như một bức họa.
Họ là những thành viên của Bạch Dạ Kỵ sĩ đoàn, những người bảo vệ Đế chế Kasta, và đối tượng mà những vũ khí sinh học này phụng sự chỉ có một trên đời.
Tâm điểm được các kỵ sĩ vây hộ thành vòng tròn là một mỹ nam bạch tạng tóc trắng. Không thể coi đây là một người bệnh tật đơn thuần, bởi những thớ cơ săn chắc và ánh mắt sắc như lưỡi dao của anh ta thật đáng sợ. Cũng là điều hiển nhiên thôi. Vì ngài là cường giả tuyệt đối của Đông Đại Lục, và là đại quân chủ cai trị 500 triệu thần dân đế quốc.
“Bệ hạ.”
“…Ừm?”
Trong số đó, người đàn ông hộ tống Hoàng đế ở cự ly gần nhất lên tiếng. Tên hắn là Dankins, một trong bốn Đại Kỵ sĩ duy nhất của đế quốc.
“Th-Thần thất lễ khi hỏi điều này, nhưng… bệ hạ thật sự không ghé thăm thái hậu trước khi xuất hành ạ?”
Trong giọng nói của thần hạ đầy vẻ thắc mắc. Cũng phải thôi. Từ góc nhìn của chúa thượng, dù sao cũng tiện đường đi qua, vậy mà ngài lại không vào chào mẫu thân lấy một lần.
Tất cả những gì ngài làm chỉ là tăng doanh thu cho quán ăn do Hoàng thái hậu điều hành, chẳng hiểu người con hiếu thảo yêu mẹ ấy đang e ngại điều gì nữa?
“Haha.”
Daisy cũng hiểu ý nghĩa câu hỏi của thuộc hạ nên bật cười khẽ.
“Sao khanh lại hỏi điều hiển nhiên thế?”
Dù vậy, nụ cười dịu dàng ấy vẫn rất đỗi bình thản. Hoàng đế vỗ nhẹ vai thần hạ, chân thành bày tỏ ý kiến của mình.
“Đứa con bất tài chưa đạt được thành tựu nào thì không có tư cách nhìn mặt mẹ.”
Dankins nghe câu trả lời của chúa thượng rồi gật đầu.
Hắn hiểu quân chủ nói những lời đó với ý nghĩa gì.
Cơ mà, ‘đứa con bất tài’ ư? Riêng điều ấy thì hắn không thể đồng cảm nổi, nhưng hắn không dám nói ra.
“Thời tiết hôm nay đẹp thật nhỉ.”
Vị hậu duệ vĩ đại, được nuôi dưỡng trong tình yêu thương dạt dào của Thần chủ và Hoàng thái hậu.
“Những đóa hoa nâu mà con hái tặng mẹ chắc đã nở rộ rồi.”
Ngài đang mỉm cười rạng rỡ khi hồi tưởng về đấng sinh thành.
2 Bình luận