Wn (0-179)

Chương 158 - Đoàn kỵ sĩ súp dồi (2)

Chương 158 - Đoàn kỵ sĩ súp dồi (2)

Hàng trăm gã khổng lồ không rõ từ đâu kéo đến. Trong mắt Cora, họ trông giống những kỵ sĩ. Ai nhìn vào bộ giáp toàn thân đắt tiền kia mà chẳng suy luận như vậy.

–Lách cách, lách cách.

Quân số áng chừng hơn 100 người một chút, nhưng lượng thức ăn nạp vào miệng họ lại vượt xa khẩu phần của 1000 người. So với ngày thường chỉ có ruồi bay vèo vèo, lượng khách này đúng là một trời một vực, nhưng Cora đang chạy đôn chạy đáo trông không có vẻ gì là mệt mỏi.

Dù sao thì cô là siêu việt giả kia mà? Nếu vận dụng cả ma pháp và thể chất, chút chuyện này cô hoàn toàn có thể xử lý gọn gàng. Vấn đề là cô hiếm khi có cơ hội phô diễn năng lực, vì bình thường có mấy ai đến quán đâu.

‘Ăn khỏe gớm.’

Cảnh tượng những gã đàn ông to như gấu tụm năm tụm ba, hì hục ăn món canh súp dồi trông thật ngoạn mục. Nhìn kỹ thì hầu hết thành viên đều thuộc tộc đoản mệnh, nhưng vóc dáng lại chẳng đùa được. Tuy không nhiều nhưng cũng có vài người cao ngang ngửa Racine.

‘Chắc là một kỵ sĩ đoàn rất có tiếng tăm đây?’

Tuy chưa từng trực tiếp điều hành kỵ sĩ đoàn trong Huyết Quân đoàn, nhưng Cora biết để đào tạo được một nhóm tinh nhuệ đến mức này cần đổ vào bao nhiêu tiền của. Hồi còn là công chúa, cô cũng từng được những binh lính tinh nhuệ như vậy hộ tống.

Trên những bộ giáp họ khoác không hề có cầu vai tượng trưng cho đơn vị, và những hoa văn được thêu cũng thiên về sự trang nhã hơn là lộng lẫy xa hoa. Nếu vậy thì họ không phải là kỵ sĩ hoàng gia thuộc biên chế quốc gia, mà có thể là biệt đội của một đại phú hào, hoặc nếu không thì là một biệt động đội đang thực hiện nhiệm vụ bí mật.

‘Mình biết làm quái gì.’

Dù sao thì Cora đã cắt đứt duyên nợ với những kẻ sặc mùi sắt thép đó từ lâu rồi. Hiện tại, điều tốt nhất cô nên làm là cảm thấy hạnh phúc vì doanh thu tăng vọt và chăm chỉ múc canh phục vụ.

“Mẹ ơi, mua cho con cây cung- Khự!?”

Thấy thời tới cản không kịp, Racine tranh thủ xin tiền tiêu vặt. Cora không nói không rằng, cốc một cú vào đỉnh đầu thằng con máu mủ của mình, khiến nó bất tỉnh ngay tắp lự.

‘Đã bao lâu rồi mình mới kiếm được ngần này tiền chứ.’

Chắc hẳn cô không muốn bỏ lỡ cơ hội không biết bao giờ mới đến lại này. Và cũng không muốn để vuột mất thời cơ vàng son này vì thằng con trời đánh.

“Xin thứ lỗi, nhưng chúng tôi có thể gọi thêm năm mươi cây dồi được không ạ?”

Đây hẳn là một tập thể giàu có, gọi món phụ mà cũng mạnh tay ghê. Cứ đà này, cô sẽ kiếm được doanh thu của ba tháng chỉ trong một ngày.

“Được chứ~ Tôi mang ra ngay đây?”

Cô nàng High Elf thường ngày hay cáu kỉnh nay lại xởi lởi hết mức. Đây có phải là liệu pháp của chủ nghĩa tư bản không? Hiệu quả thật kinh người.

–Cạch, cạch.

Có lẽ do quân số quá đông chăng? Vài kỵ sĩ đang ăn bỗng đứng dậy và bắt đầu phụ giúp Cora. Cô thực sự rất biết ơn những vị khách tốt bụng hết mực này, nhưng mà…

“Việc bưng bê cứ để chúng tôi làm ạ. Chỉ riêng việc bà chủ nấu canh cho chúng tôi đã là một ân huệ rồi, chúng tôi sao có thể làm phiền bà chủ thêm nữa?”

“Ơ? Ờ ờm…”

Sự quan tâm thái quá này khiến Cora dần cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Dù vậy, cô vẫn quay vào bếp để tiếp tục nấu canh, nhưng khi quay ra... 

“Xin thất lễ.”

Họ đang tự mình rửa bát, y như cảnh phát cơm trong quân đội.

‘Gì vậy trời, mấy người này?’

Cảm giác như mối quan hệ giữa khách hàng và chủ quán đang bị đảo ngược.

‘Gần đây mình có làm từ thiện không nhỉ? Giúp đỡ nhiều người đến mức này ư…?’

Cô còn đang bận lo cho thân mình, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà làm chuyện đó.

‘Rốt cuộc là sao?’

Cora cố gắng suy luận theo nhiều hướng xem tại sao những người này lại cư xử như vậy, nhưng càng nghĩ càng thấy vô nghĩa.

Thôi thì cứ hỏi thẳng cho nhanh.

Cốc cốc, nàng High Elf dùng ngón tay thanh mảnh của mình khều một kỵ sĩ và hỏi.

“Này, các anh thuộc kỵ sĩ đoàn nào vậy?”

“Thành thật xin lỗi, chúng tôi đang thực hiện nhiệm vụ mật nên không thể tiết lộ được ạ.”

Thấy kỵ sĩ nọ ngậm miệng, Cora chỉ đành gật đầu. Một đơn vị đặc nhiệm đang thi hành nhiệm vụ sao… Vậy thì đương nhiên cô không thể hỏi thêm gì nữa. Vốn dĩ cô chỉ hỏi vì tò mò chứ không có lý do đặc biệt gì, nên cũng không mấy để tâm.

“Vậy à? Thế thì chịu thôi.”

“Xin lỗi bà chủ.”

“Hả? Không, sao lại xin lỗi? Là người bán hàng tôi cảm ơn còn không hết ấy, mau quay lại ăn tiếp đi.”

“Cảm ơn bà chủ.”

‘Mấy cha này rốt cuộc là ai thế?’

Dẫu vậy, thái độ khiêm nhường quá lố này vẫn thật đáng ngờ. Cho dù cô có là High Elf đi chăng nữa, người bình thường mà chẳng có dây mơ rễ má gì với cô thì cùng lắm chỉ nói chuyện lịch sự là hết, thế mà họ lại đối đãi tử tế đến mức này…?

Cora nghĩ.

Lẽ nào chủ nhân của họ là một High Elf, nên họ cũng đối xử kính cẩn với cô?

‘Nói vậy thì tỷ lệ Elf trong đội hình của họ quá thấp đi?’

High Elf thường chỉ chọn Elf làm kỵ sĩ hộ vệ. Họ chê chủng tộc đoản mệnh không đủ thanh cao hay sao ấy? Dù là một tư tưởng trịch thượng vớ vẩn, nhưng đó lại là hiện thực của họ.

‘Còn ân cần hơn cả mấy gã từng tán tỉnh mình nữa?’

Hồi Cora mới định cư ở thị trấn nhỏ miền quê này, có khối gã chưa biết tính cô nên cứ lao vào tán tỉnh. Bọn người đó thậm chí còn lấn cả vào tận bếp để buông lời ong bướm. Dĩ nhiên, tất cả đều bị Cora cho ăn một đấm rồi chuồn mất dạng.

Không có tư tình, cũng không mang ơn nghĩa gì với cô. Đang lúc suy nghĩ của Cora dần đi vào ngõ cụt, khoảnh khắc đẩy sự nghi hoặc lên đỉnh điểm đã tới.

“Cảm ơn vì bữa ăn ngon ạ.”

“…?”

Đó là thời điểm thanh toán. Người đàn ông chỉ huy bọn họ đột nhiên quỳ một gối xuống, thực hiện nghi thức tương tự như ‘Lời thề hiệp sĩ’?

–Rầm rầm rầm rầm.

Cùng lúc đó, những người còn lại cũng đồng loạt quỳ xuống, tạo nên những tiếng va chạm kim loại vang rền. Hơn nữa, lại còn hướng về phía cô, bà chủ quán canh dồi.

“Cảm ơn vì bữa ăn!”

“…???”

Cora không thốt nên lời, chỉ biết đứng ngẩn tò te.

‘Gì thế này, một lũ ngốc à?’

Nhưng rồi cô nhận ra. Không, trừ khi là kẻ ngốc, còn không thì ai cũng sẽ nhận ra.

‘Lẽ nào, đám người này…?’

Trong những mảnh ký ức rời rạc của quá khứ, hình ảnh người con trai cả dẫn theo hàng trăm tráng sĩ đến căn nhà gỗ để lập lời thề hiệp sĩ chợt hiện về. Đó là khi nào nhỉ? Có lẽ là ngay trước khi Đế chế Kasta được thành lập, vậy cũng đã hơn 100 năm rồi.

‘Daisy?’

Cô có nên kéo một người trong số họ lại để hỏi xem họ từ đâu đến không? Cora cũng có vô vàn điều muốn hỏi. Con trai cô có đang ăn sung mặc sướng không, có phiền muộn gì không.

“……”

Nhưng nàng High Elf chỉ đứng chết trân tại chỗ, không nhúc nhích nổi một bước. Một người mẹ tồi tệ như cô lấy tư cách gì mà nhận quen với bầy tôi của con mình chứ? Hơn nữa, nếu cô nhận người quen, có lẽ Daisy sẽ không vui, và kỵ sĩ đoàn kia có khi sẽ bị chủ nhân của mình khiển trách.

–Kéttttt.

Hơn 100 kỵ sĩ vội vã rời đi. Quán súp dồi mà họ vừa ghé qua sạch sẽ như thể vừa mới khai trương. Nếu người ngoài nhìn vào, chắc sẽ không ai nghĩ là đã có khách đến ăn.

Xoạt xoạt, lách cách, đôi tay nàng High Elf đang đếm tiền giấy và tiền xu chất nặng nỗi ngổn ngang. Theo trí nhớ của cô, đã rất lâu rồi cô mới được chạm vào một khoản tiền lớn đến vậy. Ngay cả vào thời kỳ hoàng kim của quán súp dồi và trang trại hươu, cô cũng chưa từng kiếm được nhiều thế này trong một ngày.

“Haizz…”

Nghĩ đến việc mình có được số tiền này là nhờ công của Daisy, cô cảm thấy buồn bã hơn là vui mừng.

Gương mặt người phụ nữ vừa nãy còn cười tươi vì buôn may bán đắt giờ đã trở nên rầu rĩ.

Không thể trách được.

Chính cô cũng hiểu rõ.

Mình đã chất đầy bao nhiêu lỗi lầm lên đứa con của mình.

_____________________

Hàng trăm kỵ sĩ di chuyển với tiếng kim loại va chạm, leo lên ngọn đồi hẻo lánh. Họ đến để diện kiến vị chủ nhân mà mình phụng sự.

Đế chế Kasta, binh đoàn tinh nhuệ bậc nhất, Bạch Dạ Kỵ sĩ đoàn.

Cũng như bao thần dân khác, đối với họ, Hoàng đế chính là đức tin, là tín ngưỡng tối cao.

Chúa thượng bảo chết thì họ sẽ chết, bảo sống thì họ sẽ sống. Và bà chủ của quán ăn mà họ vừa ghé thăm chính là mẫu thân của đấng tối cao ấy. Ở cương vị của một bề tôi, họ không thể không giữ lễ nghĩa.

Khi họ lên đến đỉnh đồi, một bán Elf cụt tay mỉm cười chào đón.

“Các khanh, bữa ăn có ngon miệng không?”

“Vâng!”

Hàng trăm tráng sĩ đồng thanh hô vang và gật đầu. Vốn dĩ mùi vị của món ăn không quan trọng. Những kỵ sĩ trung thành không bao giờ phủ nhận câu hỏi của chủ nhân.

“Chắc chắn là đã ăn trong im lặng và không để lộ tung tích chứ?”

“…Vâng!”

Các kỵ sĩ trả lời muộn một nhịp vì lương tâm cắn rứt.

“Haha!”

Nhìn cảnh đó, vị quân vương bật cười khúc khích. Cũng phải, đòi hỏi khả năng diễn xuất ở những gã cục mịch chỉ biết vung kiếm có lẽ hơi tham lam.

Mà cho dù có bị phát hiện thì đã sao? Lần sau phái Thiết Huyết sưu tác đội đến là được. Bọn họ sáng suốt và biết xét đoán tình hình hơn những kẻ chỉ biết đánh đấm này.

–Vút.

Khi Hoàng đế phất tay từ dưới lên, những vũ khí sinh học lập tức chỉnh đốn đội hình, hàng ngũ ngay ngắn, thực hiện nghi thức quân đội. Một người đàn ông tóc đỏ không biết đã xuất hiện từ lúc nào, kiểm tra kỹ lưỡng trang bị của họ rồi quay sang nhìn Hoàng đế và gật đầu.

Ấy là dấu hiệu cho biết mọi công tác chuẩn bị để vượt quân sang Nam Đại Lục đã hoàn tất.

“Xuất phát.”

Giọng nói phát ra từ miệng người đàn ông cụt tay nhẹ nhàng vô cùng.

Trong thanh âm êm dịu đó không hề cảm nhận được bất kỳ sự cưỡng chế hay áp bức nào.

Nhưng những chiến binh đi theo sau ngài chắc chắn sẽ cháy hết mình với lòng trung nghĩa dành cho chủ nhân cho đến khi đôi mắt khép lại.

Hoàng đế cùng các thuộc hạ sẽ sớm vượt biển.

Dẫu có đặt chân lên Nam Đại Lục, con thú đen mà họ tìm kiếm cũng sẽ chẳng tồn tại ở đó. Nhưng thế thì đã sao?

Chỉ cần tận hưởng kỳ nghỉ bất ngờ mà vị hiệp sĩ mạnh nhất đại lục đã sắp đặt là được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!