–Chát!
Bàn tay thô ráp giáng một đòn mạnh vào gò má mềm mại của nàng High Elf.
“…Ể?”
Cora đờ đẫn, một lúc lâu sau vẫn chưa nhận thức được chuyện gì vừa xảy ra với mình. Đây là trải nghiệm quá đỗi xa lạ mà trong suốt hơn 300 năm cuộc đời, cô chưa từng phải nếm trải dù chỉ một lần.
Kasta.
Đó là tên của chàng hiệp sĩ đã luôn kề cận bảo vệ cô hàng trăm năm.
Người đàn ông hiền hậu này, đừng nói là đánh cô, ngay cả một lần lạnh lùng hất tay cũng chưa từng. Anh là một vị Bồ Tát, luôn mỉm cười lắng nghe dù cô có kể những chuyện vặt vãnh đến đâu…
Một người chồng chu đáo nhường ấy lại vừa giơ tay đánh cô ư?
“……Anh yêu?”
Cora vẫn chưa hiểu nổi tình cảnh trước mắt, ngơ ngác gọi chồng. Cô không đau lắm. Mà dù có đau, Cora cũng không thể cảm nhận được. Bởi nỗi đau tinh thần cắm phập vào sâu trong tim như một lưỡi dao găm còn lớn hơn gấp vạn lần.
‘Mình vừa mới…?’
Chính bản thân Kasta, người vừa ra tay đánh vợ, cũng có vẻ kinh ngạc. Anh nhìn người bạn đời đang chịu tổn thương trong lòng, sự xót xa dâng lên…
‘Không, không được mềm lòng.’
Anh cắn chặt môi, nuốt xuống sự thương xót dành cho vợ. Dù lòng đau như cắt, nhưng lần này anh tuyệt đối không có ý định bỏ qua dễ dàng.
‘Dù thế nào đi nữa, chuyện này không phải là quá đáng sao?’
Đôi mắt nâu của người đàn ông hướng về phía đứa trẻ đang nằm trên giường. Đứa con trai duy nhất nằm rũ rượi như một cái xác không hồn, dáng vẻ ấy tàn khốc không sao tả xiết.
Điều an ủi duy nhất đối với gia đình lúc này là tính mạng con không bị đe dọa. Nhưng di chứng từ chấn thương nghiêm trọng chắc chắn sẽ giày vò con trai anh suốt cuộc đời.
Kẻ thống trị Đông Đại Lục mà vợ anh thường ca tụng ư? Chuyện viển vông. Bây giờ chỉ cần Daisy có thể mở được một tiệm hoa nhỏ như thằng bé mong muốn cũng đã là may mắn lắm rồi.
Nếu người bạn đời Cora tìm thấy con trai muộn hơn một chút thôi, thì thứ cô mang về sẽ không phải là một đứa trẻ tàn tật, mà là một thi thể lạnh ngắt.
Chỉ tưởng tượng ra cảnh đó, hiệp sĩ đã cảm thấy máu trong người như đông lại.
Vốn dĩ việc để con sinh ra mắc bệnh bạch tạng đã là một tội lỗi. Vậy mà giờ đây, vì sự sơ suất của cha mẹ mà con phải mang thương tật vĩnh viễn trước khi trưởng thành. Ngoài cơn giận bùng lên, trái tim anh như đang bị xé nát.
Dẫu thương yêu vợ đến nhường nào, Daisy cũng là bảo bối mang trong mình dòng máu của người phụ nữ ấy. Nhận thức được điều đó, khuôn mặt người đàn ông dần nhăn lại, cơn phẫn nộ bắt đầu bùng cháy trên gương mặt anh.
–Xoạt.
Người đàn ông lại nghiến chặt môi, giơ tay lên.
Anh tin chắc.
Và anh một lần nữa nhận ra bản thân là người như thế nào.
Anh là kẻ có thể xem nhẹ mọi sự ngược đãi đổ lên đầu mình, nhưng lại là kẻ không thể nhẫn nhịn khi có ai đó động đến người phụ nữ tên Cora và đứa con mang dòng máu của cô ấy.
Nhưng nếu chính người mẹ là kẻ đã đẩy con mình vào hiểm cảnh thì phải làm sao?
Người đàn ông quyết định sẽ trút hết cơn thịnh nộ này rồi mới phán xét.
–Chát!
Tiếng xé gió sắc lẹm lại vang vọng trong căn nhà gỗ, thân hình mảnh mai của nàng High Elf bất lực ngã vật xuống như tờ giấy.
Ban đầu Cora cũng kinh ngạc, nhưng cô nhận thức rõ mình đã phạm phải tội tày đình gì nên không hề phản kháng. Hơn nữa, người đang trách phạt cô chính là người chồng, là trời cao, là tín ngưỡng của cô.
“Tôi cho phép cô nằm rạp ra đó lúc nào?”
Kasta trừng mắt nhìn người bạn đời đang nằm dưới đất, lạnh lùng hất cằm.
“Quỳ dậy.”
Lần này hiệp sĩ không có ý định bao che cho vợ mình. Bởi vì bạo lực mà con trai anh phải chịu đựng so với cái tát này chẳng thấm vào đâu.
“Hức hức…”
Thiếu nữ cảm thấy tủi thân dâng ngập trước vẻ lạnh lùng chưa từng thấy của phu quân. Cô òa khóc nức nở như một đứa trẻ.
“M... Mình ơi-”
Tuy nhiên, ngay cả trong lúc này, cô vẫn cố gắng quỳ xuống, cam chịu nhận hình phạt từ chồng. Tội ác mà cô gây ra là tai ương lẽ ra không bao giờ được phép xảy đến với núm ruột của mình, và cô hy vọng người chồng đang thực sự nổi giận sẽ nguôi ngoai phần nào.
–Chát!
“Cô có cảm thấy không? Nơi thực sự đau đớn không phải là má.”
“Vâng, vâng vâng…”
Cora vừa xoa xoa gò má ửng đỏ vừa gật đầu lia lịa. Lời Kasta nói ám chỉ vết thương lòng mà Daisy phải gánh chịu.
Lý do đứa trẻ bị đẩy đến bờ vực không chỉ vì bạo lực thể xác. Mà chính sự vô tâm và những lời lăng mạ của cha mẹ đã khiến tinh thần con sụp đổ, giống như Cora đang quằn quại vì vết thương lòng lúc này.
Kasta không phải là người đánh đập vô cớ như vợ mình. Ngay cả khi đang chìm trong cơn giận như bây giờ.
Và Cora cũng biết chồng quá yêu mình nên không nỡ đánh thật mạnh. Gò má cô không đau rát mà chỉ hơi tê tê.
Nhưng mặc cho tất cả, lời trách mắng của người chồng dành cho người vợ mất trí vẫn tiếp tục.
–Chát!
“Tôi đã dặn cô đừng sử dụng bạo lực quá mức khi dạy dỗ con. Chứ tôi chưa bao giờ muốn cô bỏ mặc con.”
–Chát!
“Và lý do cô nhìn tôi kinh ngạc là gì? Là vì thấy có lỗi với Daisy? Hay là vì sợ bị chồng trách phạt?”
–Chát!
“Một nửa dòng máu chảy trong người Daisy là của cô đấy. Cô không biết rằng ngược đãi con cái cũng chẳng khác nào tự ngược đãi chính mình sao?”
–Chát!
“Hồi nhỏ cô chẳng đã từng thật tâm xin lỗi tôi sao? Tôi vốn là nô lệ nên chẳng sao cả, nhưng rốt cuộc có lý do gì để cô phải đánh đập con trai mình như thế!”
–Chát!
“Người phụ nữ ngu xuẩn này!”
Thình! Giọng nói quẫy đạp trong cơn thịnh nộ của Kasta dìm trái tim Cora xuống tận vực thẳm không đáy.
Không phải Cora không có gì để nói.
Cô sợ lời trách mắng của chồng, nhưng khi nhìn Daisy đang hấp hối, cô thực sự cảm thấy có lỗi. Cô hối hận vì đã áp dụng cách nuôi dạy sai lầm do chấn thương tâm lý trong quá khứ khi nuôi dưỡng Anh Hùng.
“Hức, x-xin lỗi, em xin lỗi…”
Nhưng cô biết, mình không có tư cách để mở miệng biện hộ.
Cô là một người phụ nữ không có liêm sỉ để bào chữa và cũng chẳng đủ tư cách để làm vậy.
“Em xin lỗi, em xin lỗi, mình ơi. Xin anh đừng nhìn em bằng ánh mắt đó.”
Vì vậy, thiếu nữ chỉ biết van xin. Em sai rồi, xin anh hãy tha thứ cho em. Nếu tha thứ là điều khó nhọc, thì chí ít xin hãy cho em được chạm môi. Nghĩ về quá khứ của mình, cô có thể chịu đựng được cơn giận của chồng, nhưng thái độ lạnh lùng coi cô như người dưng nước lã của chàng hiệp sĩ thì cô không sao chịu nổi.
“Buông ra, Coco.”
Tuy nhiên, Kasta không có ý định chiều theo mong muốn của vợ. Người đàn ông dứt khoát hất bàn tay trắng nõn đang níu lấy cổ chân mình ra.
“Bây giờ cô đang cầu xin ai tha thứ vậy?”
Anh không hài lòng khi thấy người phụ nữ mù quáng vì tình yêu đến nước này rồi vẫn đưa ra những phán đoán ngu ngốc như vậy.
Đối tượng mà cô thực sự cần phải xin lỗi không phải là phu quân, mà là đứa con trai đã bị thương tích đầy mình kia.
Mâu thuẫn vợ chồng càng lúc càng leo thang theo thời gian. Sau vài lần trách mắng, Kasta lại định giơ tay lên…
–Kétttt.
Cánh cửa phòng ngủ của con trai vốn đang khép hờ từ từ mở ra. Daisy, người lẽ ra phải đang nghỉ ngơi để ổn định sức khỏe, đã xuất hiện.
“Daisy!”
Người cha thốt lên một tiếng than, gọi tên con trai. Dù đã được chữa trị bằng ma pháp, nhưng vết thương mới chỉ xảy ra chưa đầy nửa ngày.
Nỗi đau chắc chắn là quá sức chịu đựng đối với một đứa trẻ, tại sao con lại rời khỏi giường? Phải ngủ thêm chút nữa mới hồi phục được chứ.
Hơn nữa, Daisy lúc này thậm chí còn không thể đi lại.
“Ưaa…”
Vì thế, cậu bé bán Elf phải lê lết trên sàn nhà, kéo theo vệt máu dài phía sau. Quả nhiên cơn đau không phải chuyện đùa, hai mắt cậu đã đẫm huyết lệ từ lúc nào.
“C-Che ưi.”
Nhưng những giọt máu và nước mắt ấy không chỉ đến từ vết thương.
“Xin che…”
Có lẽ vì toàn bộ khuôn mặt, bao gồm cả đôi môi, đã bị móng vuốt của quái thú xé nát? Ngay cả việc mở miệng nói cũng là một cực hình.
“Đừn đ-đánh mẹ.”
Thế nhưng, cậu bé vẫn phủ phục trước mặt cha trong tư thế còn hèn mọn hơn cả người mẹ đang nằm rạp dưới đất.
Daisy rất sợ.
Sợ hãi cái tình cảnh khi hai người vốn luôn hòa thuận vì cậu mà nảy sinh mâu thuẫn.
Và mỗi lần thấy má mẹ đỏ lên, tim cậu lại đau nhói dữ dội. Đứa con trai ngốc nghếch thà mong cha đánh mình còn hơn.
“Lè do con tự ý bỏ đi.”
Daisy cố nuốt ngược dòng máu đang trào lên để giả vờ rằng mình ổn. Cảm giác như mỗi lần cậu tỏ ra đau đớn, cha lại càng tức giận hơn.
“Khục, hụ hụ-!”
Tiêu rồi, cậu không kìm được dòng máu đang trào ngược và đã nôn ra. Không được, không được thế này, cha sẽ lại đánh mẹ mất.
“Ưm!”
Daisy trợn tròn mắt, cố gắng nín nhịn cơn buồn nôn đang dâng lên.
Rồi cậu nở nụ cười bình thản, nhìn người cha hiền từ.
“Mẹ không có lỗi gì cả.”
Đứa con trai hiểu chuyện sớm hơn cả người mẹ Cora, không muốn gây thêm phiền phức cho cha mẹ.
“……”
Người cha nhìn con trai đang vật vã trong đau đớn nhưng vẫn cố gắng can ngăn mâu thuẫn của cha mẹ. Rõ ràng trong tình huống này, thằng bé vẫn nghĩ lỗi là do nó chứ không phải do cha mẹ. Thần thái thiên thần của người con khiến người khác vừa cảm phục vừa xót xa.
Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm căn nhà gỗ ngập tràn nước mắt.
“Được rồi, cha hiểu rồi.”
Nhận ra mình đã để con chứng kiến cảnh tượng không hay, người chủ gia đình đành phải hạ bàn tay vừa tát vợ xuống.
Không thể làm khác được.
Đó là mệnh lệnh của đứa con trai vô giá. Một kẻ tội đồ như anh sao có thể làm trái lời.
Ngay sau đó, Kasta cũng vô thức rơi lệ theo con. Người cha cảm thấy mình thật ngu ngốc. Nghĩ lại thì nguyên nhân Daisy rơi vào tình cảnh này hoàn toàn lỗi của người chủ gia đình là anh.
Nếu ngay từ đầu anh kiên quyết răn đe, thì đã không có chuyện anh phải đánh người vợ High Elf quý giá, và con trai anh cũng sẽ không bị mất một cánh tay...
“Cha xin lỗi, Daisy.”
Hiệp sĩ không nói thêm lời nào sau lời xin lỗi gửi đến con trai. Anh chỉ ôm đứa con trai duy nhất đã trở thành độc thủ và đưa con về phòng.
Khi hai cha con rời đi, một khoảng lặng trống rỗng bao trùm căn nhà gỗ.
“Hức…”
Không lâu sau, từ đôi mắt đỏ của nàng High Elf bị bỏ lại một mình, những giọt lệ bắt đầu tuôn rơi như mưa.
Cora không ngừng lau nước mắt, cuối cùng cũng nhận ra.
Ai bảo con trai cô không có điểm nào giống cha mẹ chứ?
Daisy, đứa trẻ đã tha thứ cho người mẹ khốn nạn đã đánh mất tư cách làm mẹ này, rõ ràng là con trai của vị hiệp sĩ nhân hậu ấy.
Người phụ nữ đáng nguyền rủa phải không ngừng làm ướt sàn gỗ bằng những giọt nước mắt hối lỗi.
Dù có ai nhìn thấy hay không, đó là sự sám hối tối thiểu mà cô phải chịu.
1 Bình luận