Wn (0-179)

Chương 147 - Không có trinh nữ (2)

Chương 147 - Không có trinh nữ (2)

Cora nghe con trai nói xong thì ngớ người ra.

Nếu chồng cô không phải trai tân, liệu cô có chấp nhận được không ư?

Đầu óc cô rối bời, không thể trả lời ngay lập tức.

‘Nếu Kasta thật sự như vậy thì…’

Cora thử đặt giả định.

Giả sử Kasta đã từng ôm ấp, cười đùa, rên rỉ "hah hah hộc hộc" và thỏa thích lăn lộn trên giường với những người phụ nữ khác trước khi kết hôn với cô.

Mà Cora, do đặc tính của mình, cả đời này chỉ có thể yêu duy nhất một người đàn ông tên Kasta. Nên đương nhiên, cô chắc chắn phải là một trinh nữ.

Nhưng nếu Kasta không phải trai tân thì sao?

Đêm tân hôn mà đối với cô là một đêm tim đập rộn ràng như muốn vỡ tung, thì đối với Kasta, nó chỉ là một trong số rất nhiều lần giao hợp mà anh đã trải qua.

Dù là hẹn hò hay trò chuyện tâm tình. Tất cả những điều ấy, Kasta đều đã từng làm qua với những người phụ nữ khác trước cô. Vậy thì Kasta chắc chắn sẽ so sánh cô với những người phụ nữ anh từng gặp.

‘Mẹ kiếp, thấy tởm lợm vãi…?’

Thực ra, đứng ở vị trí của cô, vế sau mới đáng lẽ phải là vấn đề lớn hơn.

Bởi lẽ trong quá khứ, cô đã từng hành hạ Kasta rất nhiều.

Nhưng không biết có phải do dòng máu High Elf coi trọng sự thuần khiết, hay do bản tính của Cora vốn dĩ đã là như vậy. Cora cảm thấy vế đầu tiên tồi tệ hơn nhiều so với vế thứ hai.

‘Cái XX của Kasta đã ra vào hạ bộ của một con đĩ tạp nham nào đó mà mình còn không biết mặt hàng ngàn lần, có khi là hàng chục vạn lần, và mình phải cho thứ đó vào trong mình ư…?’

Chính Cora cũng biết.

Nếu xét đến những tội lỗi mà cô đã gây ra cho Kasta, thì cô không có tư cách để chất vấn anh đã từng qua lại với bao nhiêu người phụ nữ. Thậm chí, chỉ riêng việc anh vẫn chọn ở lại bên cô thôi cũng đã là một ân huệ rồi.

‘Mình biết mình đã sai nhưng…’

Nhưng trái tim con người đâu phải là một cỗ máy có thể khớp vào nhau một cách hoàn hảo.

‘Dù vậy, riêng chuyện đó thì tuyệt đối không.’

Cora gần như không thể thản nhiên chấp nhận điều đó.

Tất nhiên, nói vậy không có nghĩa là tình yêu cô dành cho Kasta bị lung lay. Dù sao thì đối với Cora, ngoài chàng Halfling là người bạn đời của mình ra, cô vốn dĩ không có lựa chọn nào khác.

Quan điểm về tình yêu của cô khác với người thường. Ngay cả việc rời bỏ người này để tìm một người tốt hơn cũng là điều bất khả thi. Vì không thể rời đi, nên những giả định ấy càng khiến cô đau lòng hơn.

Thực chất, Cora có lẽ còn là một kẻ nghiện trinh tiết cực đoan hơn cả con trai mình.

Đã yêu thì phải bao dung với quá khứ, phải xem nhẹ những chuyện đã qua ư.

Từ góc độ của những kẻ buông thả bản thân, đây đúng là một lý lẽ thật tiện lợi.

Ngược lại, có những trường hợp vì yêu quá sâu đậm, nên người ta mới không thể không vướng mắc vào quá khứ.

“…Có lẽ, không, chắc chắn rồi.”

Tuy nhiên, sự ám ảnh và cơn điên loạn của Cora không nằm trong phạm trù bình thường.

“Tao sẽ giết sạch.”

“G-Gì cơ ạ!? Mẹ nói cha á?”

Cứ tưởng mẹ sẽ chỉ viện vài lời biện minh để lảng tránh, nhưng một câu trả lời bất ngờ lại bật ra từ miệng bà. Cậu con trai đặt câu hỏi cũng khá sốc.

“Không, là toàn bộ lũ đàn bà đã ngủ với cha mày.”

Đó là một lời đe dọa giết người được thốt ra một cách bình thản. Trong lời nói của Cora không hề có chút do dự nào. Dù nhìn nhận một cách khách quan hay chủ quan, rõ ràng cô là một người phụ nữ điên rồ.

Mà cũng phải thôi, cô đã sớm hóa dại vì một Halfling nào đó từ 500 năm trước. Vốn dĩ cô đã là một kẻ điên tình đúng nghĩa.

“Đã không thể động đến người đàn ông của mình, thì chí ít cũng phải xóa sạch cái quá khứ ấy đi.”

Người mẹ nghiến răng, đôi mắt đỏ rực sáng lên thật đáng sợ. Racine vô thức nuốt nước bọt vì căng thẳng.

‘Mẹ mình không chỉ là người phụ nữ lập dị.’

Nói không chừng, một thằng cuồng trinh như Racine còn tốt đẹp hơn mẹ của mình. Cậu con trai cùng lắm cũng chỉ chửi bới vài câu rồi quay lưng đi tìm một trinh nữ khác nếu phát hiện người bạn đời tương lai của mình không còn trinh tiết.

Đứng ở lập trường của một người con luôn nhận được sự chăm sóc ấm áp từ mẹ, thì sự thay đổi ấy quả là khó tin. Chứ nếu là những người biết Cora trước khi cô lấy chồng, có khi họ còn thấy lạ lẫm vì cô đã không hành động như vậy.

Công chúa High Elf về bản chất không phải là một người phụ nữ thiện lương. Chẳng qua là cô nhớ rằng những người phụ nữ từng có mối quan hệ tốt đẹp với Kasta đều có phẩm hạnh tốt, nên mới cố gắng kiềm chế tính khí của mình hết mức có thể mà thôi.

Tất nhiên, vì vợ chồng thường có xu hướng giống nhau, nên tính cách của Cora cũng đã trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.

Nhưng nếu có kẻ nào làm ô uế chồng cô thì lại là chuyện khác, không có khoan nhượng gì cả.

“Racine.”

“Vâng ạ?”

Racine vô thức bật ra lời đáp lễ phép.

Nói đơn giản là cậu sợ vãi ra rồi.

“Giờ nghĩ lại thì, mày hỏi mấy câu mất dạy thật đấy, biết không?”

Cora dừng việc giặt giũ đang làm và trừng mắt nhìn con trai.

“Cha không phải trinh nam? Đó là lời mà một thằng con như mày được phép thốt ra từ miệng đó à?”

Trong giọng nói lạnh lẽo của cô, cơn thịnh nộ hiện rõ mồn một.

“M-Mẹ bình tĩnh ạ, con xin lỗi. Con sai rồi.”

Thằng mù lỡ mồm lanh chanh, giờ đến vốn liếng cũng không giữ được. Racine vội vàng cúi đầu tạ tội với mẹ mình.

“……”

Nàng High Elf không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn con trai khoảng vài phút. Vì mẹ không chấp nhận lời xin lỗi mà cứ im lặng, sự căng thẳng của cậu con trai càng tăng lên gấp bội. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.

Thoạt nhìn, cũng có vẻ như cô đang cố nén giận. Bởi lẽ, nếu một siêu việt giả như cô thực sự dùng hết sức để dạy dỗ con cái, thì e rằng sẽ chẳng còn là giáo huấn nữa mà hóa thành bạo lực mất.

Đôi mắt đỏ rực của quỷ dữ lướt qua khuôn mặt thằng mù. Vẻ mặt căng thẳng lại giống hệt cha nó, nên cơn giận cũng không dâng lên quá mức cần thiết.

“…Phù, được rồi.”

Cora có vẻ đã bình tĩnh lại một chút, cô vuốt tóc và thở hắt ra. Dẫu vẫn còn tức vì những lời Racine vừa nói.

Nhưng cũng chính vì thế, cô đã phần nào hiểu được tâm lý của thằng con trai cuồng trinh nữ này.

“Mẹ hiểu con muốn nói gì rồi.”

Nhưng nói vậy không có nghĩa là cô hiểu được toàn bộ.

Racine ưu tiên trinh tiết khi nhìn nhận người khác giới, còn cô, thì chỉ yêu duy nhất người đàn ông tên Kasta.

Những thứ như ám ảnh hay cuồng si chẳng qua chỉ là yếu tố phụ đi kèm với tình yêu của cô.

“Nhưng nếu lý do để yêu một người chỉ vì họ còn trong trắng… thì nghe có hơi buồn đấy.”

Giọng người mẹ đã lắng xuống, bình tĩnh và dịu dàng hơn. Lúc này, đôi vai của thằng mù đang co rụt mới giãn ra.

“Con nghĩ kết hôn với một người không còn trong trắng còn buồn hơn nhiều, với lại, vừa nãy chẳng phải mẹ đã nói về bản năng đó sao?”

“…Mẹ có nói à?”

“Vậy mẹ có cho rằng việc đàn ông thích phụ nữ trẻ đẹp, hay phụ nữ thích đàn ông cao ráo và giàu có cũng là bản năng không?”

Nghe con trai nói, Cora khẽ trầm ngâm. Thích phụ nữ xinh đẹp, trẻ trung, và thích đàn ông cao ráo, giàu có. Đây là chuyện quá hiển nhiên, chẳng có gì để mà phủ nhận cả.

“Ừm, có vẻ là vậy?”

“Thế tại sao chỉ riêng việc thích trinh nữ thì mẹ lại quy chụp nó là bản năng rồi hạ thấp nó?”

“…Ơ?”

“Dù thế này hay thế khác, ưu tiên trinh tiết là một trong những yếu tố khiến đàn ông có thiện cảm với phụ nữ. Có người khác con, coi trọng gương mặt nhất, cũng có người coi trọng tính cách nhất. Nhưng đó chỉ là sự khác biệt về thứ tự ưu tiên thôi.”

Thằng mù không ngần ngại bày tỏ quan điểm của mình. Vốn dĩ, ăn nói lưu loát cũng là sở trường của cậu.

“Trinh tiết tuyệt đối không phải là yếu tố bị trừ điểm.”

“……”

“Ý con là, mẹ không cần phải nhìn nhận việc con trai thích trinh nữ quá tiêu cực.”

‘Có phải vậy không…? Quả thật, việc thích trinh nữ có lẽ không cần phải nhìn nhận tiêu cực đến thế.’

Cora làm vẻ mặt đăm chiêu trong giây lát. Cô cảm thấy bối rối vì dường như mình lại vô tình bị thằng con thuyết phục.

Dẫu sao thì cô cũng đã hiểu rõ quan điểm của con. Tuy nhiên…

“Nhưng mà dạo này, số phụ nữ không còn trinh nhiều hơn số phụ nữ còn trinh, đúng không? Muốn có mối quan hệ tốt với phụ nữ thì chẳng phải con nên tôn trọng ý kiến của số đông sao?”

“Con đâu có ý định hẹn hò với người không còn trinh, cớ gì phải làm vừa lòng họ chứ? Với lại, mẹ quên rồi sao? Những người phụ nữ không còn trinh thích con trai mẹ đây nhiều không đếm xuể đó.”

Lời Racine nói không phải là khoác lác. Nhưng nói chính xác hơn, trong số những người phụ nữ không còn trinh, đặc biệt là những người phóng đãng lại rất thích Racine. Cậu cao ráo, điển trai, và việc bị mù không phải là một bất lợi lớn khi quan hệ tình dục.

Cora chợt nghĩ.

Chẳng lẽ lý do con trai mình có sở thích bệnh hoạn với trinh nữ là do lỗi của những ả đàn bà đó? Ngay cả một người đàn ông thích yêu đương bình thường có khi cũng sẽ không thích những người phụ nữ cứ sấn sổ như vậy.

“Dù sao đi nữa, một trinh nữ nết na thì trong thời buổi này càng khó tìm hơn, nên mẹ nghĩ con cũng nên thỏa hiệp ở mức độ nào đó…”

Nhớ lại điều này, Cora quyết định phần nào hiểu cho Racine. Mặc dù vậy, vì con trai đã trưởng thành, cô vẫn đưa ra lời khuyên thực tế, nhưng…

“Mẹ nói vậy là sao?”

Thằng mù xem ra không thể chấp nhận nổi lời khuyên này.

“Dù phụ nữ đẹp nhiều hay ít, đàn ông vẫn sẽ thích phụ nữ đẹp. Dù đàn ông giàu nhiều hay ít, phụ nữ vẫn sẽ thích đàn ông giàu. Chuyện họ thuộc về số đông hay thiểu số chẳng quan trọng gì cả. Vì đó vốn là những yếu tố tự nhiên khiến hai giới hấp dẫn nhau.”

“Không, trinh tiết lại quan trọng đến mức đó sao?”

“Đối với một số người, bao gồm cả con trai của mẹ, thì nó còn hơn thế nữa.”

“Haizz… được rồi, mẹ biết rồi.”

Cora từ bỏ việc tiếp tục cuộc đối thoại và tuyên bố đầu hàng. Ngay từ đầu, trong cái nhà này, người duy nhất có thể thắng được cuộc tranh luận tay đôi với thằng con Racine chỉ có chồng cô, Kasta, mà thôi.

“Mẹ công nhận. Việc thích trinh nữ không phải là điều kỳ lạ.”

“Cảm tạ mẫu thân đã thấu hiểu tấm lòng của con.”

“Nhưng mà quá chấp niệm với nó thì cũng không hay đâu.”

“Tại sao ạ?”

“Đơn giản là từ góc độ của một người mẹ, mẹ thấy chướng mắt thôi.”

“Hừm, có vẻ mẹ vẫn chưa giác ngộ được.”

“……”

Giác ngộ? Giác ngộ cái gì? Ý cô chỉ là quá ham tiền hay quá mê gái đẹp thì nhìn đều chướng mắt cả thôi mà.

‘Mình không muốn tiếp tục cuộc tranh luận vô nghĩa này nữa.’

Cô cũng muốn nói thêm câu "mày nên biết thân biết phận đi", nhưng Cora chọn cách im lặng. Việc nhà vẫn còn dang dở, mà sức lực thì đã cạn từ lâu.

“Nhân tiện, mẹ ơi…”

Lại định nói điều vớ vẩn gì nữa đây? Cora mệt mỏi quay đầu lại.

“Lại chuyện gì nữa?”

“Tại sao mẹ lại kết hôn với cha?”

“Ý con là sao?”

“Con không có ý chọc giận mẹ đâu.”

Đó là một câu hỏi xuất phát từ sự tò mò thuần khiết của Racine. Trong mắt cậu con trai với cái nhìn thế tục, mẹ cậu, ngoại trừ tính cách ra, thì quả thực là một người mẹ hoàn hảo.

“Chẳng phải mẹ vẫn thường bảo với các anh em con sao? Rằng đàn ông cao ráo, vững chãi, giàu có là tốt nhất. Nếu có thêm danh vọng nữa thì đúng là trọn vẹn như gấm thêu hoa.”

“…Mẹ đã nói vậy sao?”

Ấy là lời mà một người phụ nữ tham vọng thường nói với các con trai khi chúng còn bé. Bản thân cô đã từng nếm trải đỉnh cao quyền lực, và đã phải cạnh tranh với vô số cường giả để đạt được vị trí đó. Vì vậy, cô mong muốn các con mình cũng phải ưu việt.

Người phụ nữ độc ác này thích con trai mình trở thành những người đàn ông mạnh mẽ hơn là những chàng trai ngây ngô và tốt bụng. Đây cũng là cái nhìn phiến diện của một quân nhân, một High Elf mang tư tưởng thượng đẳng.

“Đó chẳng phải là hình mẫu nam tính ưu việt mà mẹ nhìn nhận sao?”

“Phải.”

“Hừm, vậy thì càng kỳ lạ hơn chứ?”

“…Cái gì kỳ lạ?”

“……”

Racine để ý sắc mặt mẹ, rồi dè dặt tiếp lời.

–Cha không cao ráo và vững chãi.

–Không giàu có, cũng chẳng kiếm được nhiều tiền.

–Tước vị cũng chỉ là một hiệp sĩ quèn…

–Thậm chí, còn không cùng chủng tộc với mẹ?

“Vậy mà tại sao mẹ lại kết duyên với cha?”

“…Phụt.”

Phì, nàng High Elf khẽ bật cười. Câu hỏi này quá ư là ngớ ngẩn khiến cô chẳng buồn tức giận. Cứ tưởng con trai sẽ nói điều gì to tát, hóa ra lại chỉ là một thắc mắc đáng yêu.

“Bởi vì mẹ thích cha con hơn những người đàn ông đó.”

Người mẹ mà cậu nghĩ sẽ nổi giận, lại trả lời một cách bình thản đến không ngờ.

Câu trả lời quá đỗi đường hoàng và dứt khoát khiến cho chính cậu con trai đặt câu hỏi phải đờ mặt ra.

Racine lắng nghe giọng nói của người phụ nữ, một giọng nói còn kiên định hơn cả lời thề của hiệp sĩ trung thành…

‘Quả nhiên.’

Cậu lại một lần nữa quyết tâm.

‘Mình nhất định phải tìm một trinh nữ.’

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!