Wn (0-179)

Chương 126 - Tạm biệt Cora (3)

Chương 126 - Tạm biệt Cora (3)

Cora đồng tình với ý kiến của Siegwald.

Rõ ràng chỉ định bảo cậu ta đối xử tốt với các thành viên hậu cung một chút thôi, cớ sao lại thành ra bàn về đàn ông có giá trị và phụ nữ lăng loàn thế này...

“Thôi được rồi, là ta đã hiểu lầm ngay từ đầu. Có vẻ như con thậm chí còn chẳng coi bọn họ là hậu cung nữa...”

“Đúng vậy ạ.”

“Nhưng dẫu con chỉ coi đó là tình một đêm, thì bọn con gái chắc chắn không cảm thấy như vậy đâu.”

“Con không hiểu. Xin người hãy giải thích dễ hiểu hơn.”

“Ý ta là, dù cho họ có thích con vì những lý do lộ liễu như con nói, thì để qua đêm với con, bọn họ chắc hẳn đã phải đắn đo suy nghĩ nhiều lắm.”

“Đắn đo? Người đang nói đến việc tính toán xem liệu gã đàn ông này có đủ tầm để mình dâng hiến thân xác hay không sao?”

“Không, mẹ kiếp! Sao cái thằng nhóc này lại có suy nghĩ tiêu cực về phụ nữ đến thế hả? Trong lúc ta vắng mặt, con đã gặp phải cú sốc tâm lý gì à?”

Lý do Siegwald có thái độ tiêu cực nghiêm trọng về nội tâm phụ nữ là vì cậu vốn có bản tính hoài nghi, nhưng cũng một phần là vì nàng High Elf kia, người đã hành động như thể sẽ luôn ở bên cậu rồi lại đột ngột bỏ đi không một lời từ biệt.

Nhưng nếu khơi ra chuyện này thì chỉ làm hỏng thêm bầu không khí, và sư phụ sẽ càng giữ khoảng cách với cậu hơn. Vì vậy, Siegwald chỉ đáp lại câu hỏi của Cora bằng một lời phủ nhận.

Cậu hoàn toàn không có chút quyến luyến nào với những cô gái đã cùng mình qua đêm. Thường thì đàn ông dù chỉ quan hệ thể xác chóng vánh cũng sẽ nảy sinh chút tình cảm.

Cora phát ngán trước thái độ và lời nói nhất quán của đệ tử.

Nếu gã đó không có ý định thay đổi suy nghĩ, thì cuộc đối thoại này chẳng mang lại ý nghĩa gì nữa. Tốt nhất là nên dừng cuộc nói chuyện vô bổ này tại đây.

‘Mình cũng từng có một thời như vậy...’

Cora nhớ lại những khoảnh khắc cô phớt lờ lời khuyên của cha mình, Ferdan, khi còn trẻ. Trong số đó, lời khuyên ngắn gọn mà cô nhớ nhất là hãy luôn trân trọng những người xung quanh, vì không ai biết được mai này duyên phận sẽ ra sao.

Hồi trẻ, Cora đã chẳng thèm để tâm, nghĩ bụng tại sao một vị Vua Elf lại có thể nói những lời ủy mị như con gái thế. Nhưng chính vì suy nghĩ nông cạn này mà sau đó cô đã phải hối hận rất nhiều.

Cho nên, nàng High Elf phán đoán rằng đệ tử của mình cũng giống như cô, thời gian sẽ giúp cậu nhận ra mọi thứ. Nhận ra cách quan tâm đến người khác, và nhận ra bản thân mình đã tiêu chuẩn kép đến mức nào.

Mà nếu không nhận ra thì cũng đành chịu.

Suy cho cùng, cuộc đời của Siegwald là của chính cậu chứ không phải của ai khác. Hoàn cảnh của cậu khác cô, người đã gắn chặt số phận của mình với một Halfling.

“Ta hiểu rồi. Chuyện này nói đến đây thôi. Nhưng dù sao thì bọn con gái có vẻ rất thích con, vậy nên con có thể đối xử với họ tử tế hơn một chút được không? Nói gì đi nữa, họ cũng là đồng đội cùng chung cuộc hành trình mà. Với tư cách là người lãnh đạo, tốt nhất con nên ngăn chặn sớm mọi khả năng xung đột giữa các thành viên.”

“...Con hiểu rồi.”

Vẻ mặt cậu ta trông có vẻ không mấy hài lòng. Nhưng đây là lời của sư phụ, đệ tử ít nhất đã đáp lại rằng mình sẽ làm vậy.

Sau đó, hai thầy trò im lặng nhấp từng ngụm bia. Cora là một siêu việt giả và Siegwald là Anh hùng, cả hai đều không thể say vì chút cồn này, nhưng đây lại là cách tốt nhất để xua tan bầu không khí ngượng ngùng.

–RẦM!

“Khààà~! Sảng khoái thật!”

Khi nàng High Elf đặt mạnh cốc bia xuống bàn, phản lực khiến bộ ngực trắng ngần của cô rung lên dữ dội. Dù lớp vải không hề mỏng, vẻ đồ sộ của chúng vẫn không thể che giấu.

“...”

Siegwald liếc nhìn, cố gắng không để lộ ra ngoài. Việc cho rằng họ đã trở về với mối quan hệ thầy trò chỉ là suy nghĩ của riêng Cora. Siegwald vẫn đang ấp ủ một kế hoạch dài hạn để chinh phục sư phụ của mình.

‘Hôm nay mình có hơi mất điểm không nhỉ? Chẳng rõ nữa...’

Cô ấy không coi đàn ông là đối tượng khác giới, cũng chẳng hành xử như một người phụ nữ. Chủ đề cậu vừa khơi ra đã chạm đến phần nhạy cảm của phụ nữ, nhưng thấy sư phụ thản nhiên cho qua, cậu lại càng không thể đoán được lòng cô.

Thực ra, Siegwald đang cố gắng thể hiện sức hấp dẫn của mình như một người đàn ông, đồng thời thăm dò ý tứ của Cora.

Rằng ‘Tôi là một người đàn ông có năng lực, có sức hút để ôm trọn nhiều phụ nữ vào lòng, nhưng tình yêu đích thực thì tôi vẫn chưa trao cho ai cả’.

Đây là một chủ đề khá hấp dẫn đối với phụ nữ, nhưng sư phụ của cậu không hề lay động. Siegwald vừa cảm thấy tiếc nuối, vừa cho rằng đó là điều không thể tránh khỏi. Có lẽ trong mắt cô, cậu vẫn còn là một người có quá nhiều thiếu sót.

Siegwald nhìn người phụ nữ đang uống bia thỏa thích rồi chậm rãi mở lời. Mục đích là để tìm hiểu thêm dù chỉ một chút về sư phụ của mình với tư cách là một ‘người phụ nữ’.

“Trong mắt sư phụ, con với tư cách là một người đàn ông trông tệ lắm sao?”

“Gì? Đâu phải thế? Cả đế quốc này có ai mà không biết con tài giỏi chứ?”

Cora thản nhiên đáp rồi nốc thêm một vại bia nữa. Một khi đã thả phanh, tửu lượng hay thực lượng của cô đều bùng nổ.

“Khàà-! Chỉ là, trên tư cách là một người sư phụ, ta không muốn thấy đệ tử của mình hành động vô trách nhiệm mà thôi.”

“...Sư phụ ghét kiểu đàn ông như vậy sao?”

“...? Đàn ông hay gì đi nữa, một gã đối xử tệ bạc với người con gái yêu mến mình thì ai nhìn vào mà chẳng thấy ghét?”

“...”

Siegwald chìm vào một thoáng suy tư.

Lý do cậu không đẩy những thành viên trong nhóm đang tiếp cận mình ra xa, một phần là vì ham muốn thể hiện sức hấp dẫn giới tính với sư phụ...

“Phù, đã thật!”

...nhưng cũng là để đề nén dục vọng dâng trào mỗi khi đối diện với thân thể ngọc ngà của nàng High Elf ẩn hiện sau lớp áo.

Nếu không làm vậy, cậu sẽ không thể cư xử điềm đạm trước mặt cô như thế này. Cậu sẽ không thể kìm hãm được phần dưới đang căng cứng và chắc chắn sẽ phạm lỗi lần nữa.

Đàn bà thật dễ dãi. Cậu thậm chí còn chưa bắt chuyện được vài câu mà họ đã dễ dàng dạng chân ra. Và chỉ cần một đêm bắn cho cả chục phát đến mức không còn biết trời đất gì, thì ngày hôm sau họ sẽ trở thành tù nhân hoàn hảo của cậu.

Siegwald đã định coi những ả đàn bà tự nhận là thành viên hậu cung của mình như những bồn chứa tiện dụng[note82491]. Không có công cụ nào tiện lợi hơn thế để giữ cho cậu tỉnh táo trước mặt sư phụ. Dù sư phụ có khiển trách, cậu cũng không có ý định thay đổi suy nghĩ này.

Nhưng…

Nếu cô ấy đã ghét kiểu đàn ông đó đến vậy, thì cậu cần phải xem xét lại quyết định của mình.

“Con hiểu rồi.”

“Hử? ...Hiểu gì cơ?”

“Từ ngày mai, con sẽ cố gắng đối xử tử tế với các thành viên khác trong nhóm.”

Mắt Cora mở to. Mới lúc nãy còn cố chấp như vậy, sao đột nhiên lại thay đổi? Chẳng lẽ trong lúc cô không biết, cậu ta đã có sự thay đổi về mặt cảm xúc sao? Nhưng làm gì có lý do nào đâu...

“Gì thế? Con bị rối loạn lưỡng cực à?”

“Rối loạn lưỡng cực là gì ạ?”

“Thôi kệ đi. Chuyện tốt thì cứ coi là tốt thôi.”

Nhưng Cora không đào sâu thêm. Cô chỉ đơn giản cho rằng đệ tử đã ngẫm lại lời sư phụ và nhận ra lỗi lầm của mình.

Siegwald nhìn chăm chú vào đôi mắt hồng ngọc xinh đẹp của sư phụ và tiếp tục cuộc trò chuyện một cách nghiêm túc. Dáng vẻ đó trông tựa như một người đàn ông đang tỏ tình.

“Nhưng nếu con gặp được người mình thực sự yêu, con sẽ dốc hết tấm chân tình.”

“Vậy sao? Cô gái đó chắc sẽ hạnh phúc lắm nhỉ.”

“Người thực sự nghĩ vậy ạ?”

“Ừa, đứng trên lập trường của phụ nữ, được một người đàn ông như con trân trọng chắc sẽ hạnh phúc lắm.”

Ánh mắt của đệ tử nhìn sư phụ đang trả lời một cách vô tư bỗng trở nên sắc lẹm. Đôi mắt của Siegwald như đang muốn nói: Vậy tại sao người lại đẩy con ra và bỏ trốn?

‘Cô là của ta.’

Ánh mắt của con thú dữ chứa đầy uất hận quét một lượt từ đầu đến chân người sư phụ đang không chút phòng bị như muốn ăn tươi nuốt sống. Tư thái quyến rũ mà không một người phụ nữ nào có thể sánh bằng đó, khiến cho những đêm đã trải qua với đám đàn bà kia bỗng trở nên vô nghĩa.

Vòng tay của người phụ nữ ấy sẽ ấm áp đến nhường nào.

Và hương thơm tỏa ra sẽ tuyệt vời ra sao.

Tiếng rên rỉ dưới ánh trăng sẽ mê hoặc đến đâu.

Càng tìm hiểu về cơ thể phụ nữ, dục vọng của con dã thú trong cậu càng phình to.

“Được sư phụ đánh giá cao thế này, con rất vui.”

Siegwald gắng gượng dằn nén nó xuống, bề ngoài vẫn tỏ ra bình thản. Đêm nay, cậu lại định dập cho đám đàn bà kia nát bét để dập tắt dục vọng của mình.

“Chứ sao, người nuôi nấng con là ai cơ chứ?”

Về phần sư phụ, cô chỉ nhìn cậu đệ tử đang mỉm cười, cảm thấy vui vẻ vì bầu không khí đã tự nhiên trở nên thoải mái hơn.

Nàng High Elf cứ nghĩ theo ý mình và nở một nụ cười rạng rỡ. Nhìn cậu đệ tử dù có cãi lại nhưng cuối cùng vẫn nghe lời sư phụ, cô vừa thấy đáng yêu, vừa thấy đáng khen.

“Chủ quán! Mang thêm mười thùng gỗ sồi ra đây!”

Tâm trạng phấn khởi, Cora nở nụ cười tươi rói, lấp đầy bàn ăn bằng đủ loại đồ nhắm và bia. Là một người sống theo cảm tính, cô quyết định khao đệ tử một chầu.

“Này, thằng nhóc thối! Nghĩ lại mới thấy tức á? Dám cãi lời sư phụ hả!?”

“Á!? C-Con xin lỗi!”

Sư phụ vừa khóa cổ đệ tử vừa mắng yêu. Sau đó, cô lại bá vai bá cổ thể hiện sự thân thiết, rồi lại mỉm cười nghêu ngao hát dù chẳng hề say. 

Hôm nay cũng vậy, những biểu hiện tình cảm thân thiết của sư phụ dành cho đệ tử chỉ càng thúc đẩy thêm dục vọng của Siegwald. Không thể có một mối quan hệ nào khác với đàn ông ngoài quan hệ nam nữ chính là lời nguyền của Cora, kẻ được sinh ra là một người phụ nữ đẹp tuyệt trần.

Nàng High Elf ôm chặt người đệ tử quý giá, cả hai cùng nhau thưởng thức những món ăn thịnh soạn và rượu ngon. Giá như họ có thể cùng nhau chia sẻ những ký ức về căn nhà gỗ nữa thì...

Phải rồi, mối quan hệ thầy trò như thế này chẳng phải là đã quá tuyệt vời rồi sao?

Cho đến tận hôm nay, Cora vẫn không thể buông bỏ sự luyến tiếc ấy và chỉ biết tự lừa dối bản thân.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
싸제끼다
싸제끼다