Wn (0-179)

Chương 150 - Toán mầm non (2)

Chương 150 - Toán mầm non (2)

Chẳng mấy chốc, Cretas đã mang chăn đến.

“Ôi, hình như Racine cũng ngủ rồi. Biết vậy con đã mang thêm một cái chăn nữa.”

Đứa con thứ ba có vẻ nghĩ rằng thằng em bị mẹ cốc đầu nằm úp sấp là đang ngủ.

Nhưng sự thật có lẽ là nó đã bất tỉnh vì không chịu nổi cú sốc quá lớn.

“Racine vốn thích ngủ trên sàn nhà lạnh lẽo và cứng ngắc.”

“Nhưng mới hôm qua thôi con còn thấy em ấy cuộn tròn trong chăn ngủ mà.”

“Có vẻ như từ hôm nay sở thích đã thay đổi rồi.”

“…Thế ạ?”

“Ừ, thế đấy.”

–Phạch.

Cora trải tấm chăn con trai mang đến xuống sàn. Ngủ trên chiếc giường êm ái trong phòng ngủ chính vẫn là tuyệt nhất, nhưng thỉnh thoảng nằm trên sàn nhà cứng như thế này cũng không tệ.

Đã ăn tối được một lúc rồi, hay là cứ thế mà chợp mắt luôn nhỉ? Đang lúc Cora mơ màng nhìn lên trần nhà, cô cảm nhận được có người ở bên.

“Cretas, sao con không vào phòng đi? Chẳng có gì để làm cả mà?”

“Con sẽ ở bên cạnh canh chừng cho đến khi mẹ ngủ say ạ.”

“Khì khì…”

Cora bật cười thành tiếng. Màu mắt và dáng mắt của thằng bé giống hệt cô, nhưng ý chí và niềm tin chứa đựng bên trong lại giống hệt vị hiệp sĩ đã từng phụng sự cô.

Nàng High Elf thường cảm thấy mãn nguyện khi tìm thấy những điểm giống chồng ở con cái hơn là những điểm giống mình.

Trước khi trải nghiệm việc sinh nở, cô đã từng nghĩ nhất định phải sinh một cô con gái đáng yêu, nhưng nhìn thế này thì có vẻ con trai cũng không tệ.

Mái tóc giống ai thì… à, đã cạo trọc từ lâu vì nói là cản trở việc học rồi. Nhưng xét đến trí thông minh trì trệ hơn một trăm năm nay thì cứ để tóc dài cũng chẳng sao nhỉ?

–Sượt.

Cora nhìn đứa con hiếu thảo đang lấp lánh đôi mắt đỏ. Dạo này cô cảm thấy hơi áy náy vì đã bắt con học quá nhiều.

“Cretas, con biết mẹ không phải vô cớ cáu gắt với con đúng không?”

“Tất nhiên rồi ạ.”

“Vậy thì, con nghĩ tại sao mẹ lại làm thế?”

“Không phải là vì chuyện nhập học Khoa Khuân Vác của Học viện Hàn lâm (Đại học) sao ạ?”

Cora lắc đầu trước câu hỏi của con trai. Cô không hề mong Cretas sẽ vào đại học. Khuân vác thì đằng nào cũng có thể làm ngay được, còn con đường học vấn mà thằng nhóc kia mong muốn, cô chỉ định để nó theo đuổi như một sở thích thôi.

“Rồi một ngày nào đó con cũng sẽ trở thành chồng của ai đó, thành cha của một đứa trẻ, đúng không?”

“Ơ? Ai mà lại chịu cưới một kẻ ngốc như con chứ ạ?”

“…?”

‘Thằng ôn này thật sự không biết nên mới hỏi sao?’

Tất nhiên, khả năng tự nhận thức mình là đồ đầu đất thì thật đáng khen. Nhưng giá như nó có thể thấu hiểu được tấm lòng của cô gái đã yêu nó hơn một trăm năm qua…

“Dù sao đi nữa, cứ giả sử con sẽ làm cha đi.”

“Vâng.”

“Nhưng nếu đứa con bé bỏng hỏi một câu đơn giản mà cha mẹ không trả lời được, rồi hàng xóm lại đồn rằng cha nó là đồ ngốc. Khi ấy, con gái con sẽ cảm thấy thế nào?”

“Ừm, có tin đồn không phải là tốt sao ạ? Vì danh tiếng sẽ tăng lên mà.”

“Aish, bị gọi là ngốc thì đâu phải danh tiếng, chỉ là bị người ta chê cười thôi, phải thông minh hay gì đó thì danh tiếng mới tăng chứ.”

“Thế ạ? Vậy thì con bé sẽ cảm thấy không vui.”

“Đúng không?”

Thấy cuộc nói chuyện có vẻ thông suốt hơn một chút, Cora gật đầu. Điều cô muốn con trai mình hiểu không phải là điều gì quá khó khăn.

Nếu thằng con của cô cứ sống một mình sau này, thì Cora cũng chẳng thèm bận tâm việc nó là đồ ngốc. Dù gì thì với sức mạnh kinh người đó, nó sẽ không bao giờ phải lo đói khát, cũng không sợ bị ai làm hại.

Nhưng đứa con gái nuôi Dodo của cô lại có một tấm lòng quả quyết đến vậy cơ mà? Cora mong cả hai đứa trẻ đều được hạnh phúc. Nhìn những bước tiến tích cực của Dodo, có khi chẳng bao lâu nữa cô sẽ được bế cháu cũng nên.

Vì vậy, Cretas cũng cần phải trang bị cho mình những phẩm chất cơ bản của một người đàn ông trụ cột gia đình.

Người ta chẳng phải hay nói cha mẹ là tấm gương của con cái sao?

Nếu đứa trẻ lớn lên chỉ nhìn vào những điểm tốt của Cretas thì hay rồi, nhưng chúng cũng có thể học theo những điểm xấu.

Ví dụ như, giả sử sinh con trai, thằng bé có thể nghĩ rằng đàn ông thì sức mạnh là tất cả rồi chểnh mảng học hành, hoặc đối xử tùy tiện với người khác… Không nhất thiết phải xảy ra như thế, nhưng khả năng thì luôn có đấy.

Hơn nữa, Dodo là cô gái độc thân sáng giá nhất ở thị trấn nhỏ Prache.

Kiếm tiền giỏi, tính tình tuyệt vời, mặt mũi xinh xắn, lại còn trẻ trung. Phải nói là có sự khác biệt về bản chất rất lớn so với Stella, người chỉ được mỗi cái mặt?

‘Gả một đứa đầu đất cho một cô gái tài giỏi như vậy mà không chuẩn bị gì cả cũng thấy cắn rứt lương tâm.’

Cho tiền làm của hồi môn cũng vô nghĩa. Dodo đã là một bác sĩ thành đạt, nên còn nhiều tiền hơn cả mẹ nuôi Cora.

Chính vì vậy, điều tốt nhất Cora có thể làm cho Dodo chính là nâng cấp(?) Cretas lên dù chỉ một chút.

“Cretas, con không nhất thiết phải thông minh.”

“Vâng.”

“Nhưng nếu con biết làm các phép tính cơ giản thì sẽ giúp ích rất nhiều trong cuộc sống đó? Mẹ hay Dodo đâu thể lúc nào cũng kè kè bên con được, nên ít nhất cũng đừng để bị lừa.”

Cretas nhẩm lại lời giải thích nhỏ nhẹ của mẹ rồi gật đầu đồng ý. Ngay cả một kẻ ngốc như cậu cũng hiểu rằng biết toán sẽ có nhiều lợi ích.

“Con hiểu rồi ạ. Vậy từ giờ con sẽ phải cố gắng hơn nữa.”

“Hiểu là tốt rồi.”

Không cãi lời mẹ như những đứa con khác là một ưu điểm lớn của Cretas. Cora xoa đầu con trai. Vì đầu nó nhẵn nhụi quá nên sờ mãi chắc thành thói quen mất.

“Với cả, sao lại không có ai cưới? Con đang hẹn hò rồi còn gì.”

“Hả? Mẹ nói gì vậy ạ?”

“Dodo là bạn gái con mà? Yêu nhau rồi thì tự nhiên sẽ kết hôn thôi chứ sao.”

Việc Cora coi Dodo là bạn gái của con trai mình không phải là đoán mò.

‘Chúng nó đã hôn nhau, tuy chưa quan hệ nhưng cũng đã ôm ấp rồi đúng không? Giờ thì cuối tuần nào cũng hẹn hò đều đặn…’

Từ sau hôm ấy, Cora đã gặp Dodo vài lần để nghe kể về tình hình yêu đương của hai đứa. Dodo cũng đã bóng gió hỏi cô thế này…

< Cô Cora, đây có được coi là đang hẹn hò không ạ…? >

Cora đương nhiên đã khẳng định chắc nịch trước câu hỏi của con gái nuôi.

Nghe kể thì những lúc Cretas ngủ lại nhà Dodo, hai đứa còn ôm nhau lăn qua lăn lại nữa. Thành thật mà nói, xét về mức độ thân mật trong tâm hồn, hai đứa trẻ ấy còn gần gũi hơn cả nhiều cặp đôi đã từng lên giường với nhau.

Lý do cho đến giờ chúng vẫn chưa lên giường có lẽ là vì Dodo còn ngần ngại trao lần đầu tiên cho một người đàn ông không biết gì về tình dục. Điều đó sẽ không tốt cho cả cô gái lẫn chàng trai.

Đến mức này thì dù có là một kẻ đần độn ngu ngốc đến mấy cũng phải nhận ra cô gái này là bạn gái mình rồi chứ.

“Ể?”

Tuy nhiên, phản ứng của cậu con trai lại khác xa so với dự đoán của người mẹ. Thay vì chấp nhận, cậu chỉ trưng ra vẻ mặt ngơ ngác như thể đang hỏi mẹ mình đang nói cái quái gì vậy.

“Tại sao Dodo lại là bạn gái của con ạ?”

“Cái gì cơ?”

Đây rốt cuộc là kiểu phản ứng gì vậy? Cora sững sờ đến nỗi há hốc mồm.

Trong khi đó, đương sự là Cretas thì vẫn giữ thái độ thản nhiên.

“Con chưa từng nghe chuyện này bao giờ.”

“Th-Thế nếu không phải là người yêu thì rốt cuộc là quan hệ gì?”

“…? Đương nhiên là bạn thuở nhỏ thân thiết rồi ạ?”

“Không, đồ đầu đất này! Bạn bè với nhau mà lại h-hôn nhau á?”

“Hồi nhỏ con với Dodo cũng hay chơi trò này mà ạ?”

“Hồi nhỏ khác, bây giờ khác! Giờ chúng mày là người lớn cả rồi!? Người lớn với nhau, nếu không phải người yêu thì tuyệt đối không hôn nhau đâu!”

Đây là một chuyện quá hiển nhiên. Thực ra không cần đến người lớn, ngay cả thanh thiếu niên đang tuổi dậy thì nếu hôn nhau cũng thường được xem là đang hẹn hò.

“Ố, thật ạ? Nhưng tại sao Dodo lại hôn con nhỉ? Lạ thật.”

“Trời đất ơi, thằng điên…”

Phịch, Cora không chịu nổi chỉ số ngu của con trai, lại một lần nữa ngã vật ra sàn.

“A, suýt quên! Con có chuyện muốn hỏi mẹ.”

Thế nhưng, mặc kệ mẹ mình đang choáng váng như sắp ngất, Cretas vẫn thản nhiên quay đi lo việc của mình. Và không lâu sau, Cretas mang đến một đôi giày hoa được trang trí rất đẹp.

“Mẹ ơi, dưới góc nhìn của một người phụ nữ thì mẹ thấy đôi này thế nào ạ? Mắt con không nhìn ra được là nó có đẹp hay không nữa…”

Đôi giày hoa bằng gỗ lọt vào tầm mắt cô được trang trí bằng dây leo trông khá tinh xảo. Với một kẻ đang làm cạn kiệt ngân sách ăn uống của gia đình như Cretas thì làm gì có tiền tiêu vặt, nên đôi giày hoa này rõ ràng là hàng thủ công 100% do chính tay Cretas làm ra.

“Làm khá khéo đấy, vậy đây là gì?”

“Gần đây giày của Dodo bị rách rồi ạ. Em ấy thích hoa nên con nghĩ nếu tặng đôi giày này thì em ấy sẽ vui lắm…”

“…Thằng khốn nạn.”

“Ơ? Mẹ ơi, chửi thề là không tốt!”

Cora chẳng thấy hành động của con trai mình đáng khen ở đâu mà chỉ thấy giận sôi lên. Thà rằng nó là một kẻ vô lại, nhân cách thối nát thì Dodo đã không phải khổ tâm đến mức này.

< Cô Cora, con vui quá. Cuối cùng con cũng thành người yêu của anh Cretas… >

Trong đầu Cora hiện lên khoảnh khắc con gái nuôi của cô rơi những giọt nước mắt xúc động. Vì đã được cha mẹ của người đàn ông mình yêu xác nhận rằng hai đứa đang hẹn hò, nên Dodo vui mừng đến thế cũng phải thôi.

‘Dù là con mình thật, nhưng thế này thì quá lắm rồi đấy!’

Thảo nào mà gân xanh trên trán Cora lại nổi hết cả lên.

“Chính là cái điểm đó ấy.”

“Vâng?”

“Chính cái điểm đó mới càng khốn nạn hơn, thằng ôn con này!”

“…?”

Nhưng Cretas chỉ ngây người ra, nhìn mẹ bằng khuôn mặt ngờ nghệch. Một thằng nhóc hoàn toàn không có chút cảm thụ nào về quan hệ nam nữ thì chắc là cũng chẳng hiểu mẹ nó đang nói gì.

“Mẹ ơi, bây giờ con phải ra ngoài ngay ạ.”

Rồi đột nhiên, Cretas làm vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ, sau đó bất thình lình đứng bật dậy?

“Con định đi đâu?”

“Con vừa nghĩ ra có điều phải nói với Dodo.”

“Đột nhiên thế?”

Trái với vẻ bàng hoàng của người mẹ, dáng điệu của thằng con lại vô cùng nghiêm nghị. Dáng vẻ ấy, thoạt nhìn, còn gợi lên hình ảnh của một thánh kỵ sĩ trang nghiêm.

“Nghe mẹ nói, con nhận ra chắc chắn Dodo cũng không biết. Em ấy đã là người lớn rồi mà lại hôn con sao? Thọc lưỡi vào miệng một người đàn ông không phải là người yêu! Dù con có ngốc đến đâu thì con cũng là anh trai của em ấy. Con phải đến mắng Dodo, bảo em ấy phải biết quý trọng thân thể mình!”

–Grắc.

Ngay khi gã to con vừa dứt lời, hai bàn tay trắng nõn đã vòng qua cổ cậu.

–Quắp.

Và một đôi chân dài đã quấn quanh eo cậu.

Đòn khóa cổ siết (Naked Choke).

Đây là kỹ thuật siết động mạch cảnh, ngăn máu lưu thông lên não.

Nếu đòn này được thực hiện bởi một siêu việt giả như Cora, thì đây không còn là đòn gây ngất nữa, mà là một đòn hủy diệt.

Ngay cả Cretas, với cơ thể cường tráng bẩm sinh, cũng không thể cầm cự quá vài giây.

Dẫu thế, người mẹ đang nổi điên sẽ không đời nào nương tay.

“Chết điiii!!!”

“M-Mẹ ơi. Sao lại! Ackkkk!!!”

Vì cổ nhân đã dạy, giáo dục con cái là phải dốc hết sức mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!