“Không hiểu sao con lại vào học viện hiệp sĩ làm gì? Là anh hùng rồi thì cần gì phải thế.”
“Chẳng phải sư phụ thích hiệp sĩ sao ạ?”
“Ta thích và chuyện con nhập học thì có liên quan gì đến nhau?”
“Đệ tử muốn lấy lòng sư phụ thì có gì sai ạ?”
“…Hả?”
Cora thoáng ngẩn ra.
“Thì… cũng không sai.”
Có lẽ vì thấy vui trước lời nịnh nọt của đệ tử, cô đã ngừng trách mắng.
“Những thành tựu này tích tụ lại sẽ trở thành danh tiếng, không phải sao? Như lời sư phụ từng nói, sư phụ và đệ tử là một.”
Trước những lời tâng bốc tiếp nối, khóe mắt của nàng High Elf vui vẻ cong lên.
Bởi vì khoảng thời gian ở bên người con trai nuôi luôn nói những lời dễ nghe này thực sự rất thú vị.
Từ khi đệ tử mới chín tuổi, Cora vẫn thường dạy rằng trong các nghề, hiệp sĩ là nghề cao quý nhất.
Gò má của quỷ trắng ửng đỏ vì ngượng ngùng. Chỉ đơn giản là vì người đàn ông cô thích là một hiệp sĩ nên cô mới thuyết giảng dưới một góc nhìn phiến diện, thế mà đệ tử lại lắng nghe một cách nghiêm túc. Thật là ngượng chết đi được.
‘Không, thực lòng mà nói, mình có cần phải cảm thấy có lỗi không?’
Cô đã can ngăn khi Siegwald nói rằng cậu muốn nhập học vào học viện hiệp sĩ. Việc bướng bỉnh nhập học là sự cố chấp của Siegwald.
‘Phải rồi, nó muốn làm thì cứ để nó làm. Mình không cần phải cảm thấy có lỗi, cũng không cần phải ngăn cản.’
Vậy nên Cora quyết định không nghĩ sâu thêm về vấn đề này nữa. Dẫu vậy, có vẻ đệ tử quá mực xem trọng từng lời sư phụ nói, nên từ giờ cô phải hạn chế những phát ngôn thiếu suy nghĩ.
Sau khi sắp xếp lại dòng suy nghĩ, Cora quyết định thả lỏng. Cô mỉm cười, đi dạo quanh trường song hành cùng đệ tử.
Ngay sau đó, những người ở Rasbanka phát hiện ra Cora đều cúi đầu hành lễ. Nếu địa vị có chút ngang bằng, người ta có thể đã đề nghị bắt tay, nhưng không một ai dám đến gần hơn một khoảng cách nhất định.
Dù là trường hiệp sĩ danh giá đến đâu, cũng chẳng có ai thân phận cao hơn cô. Rốt cuộc, người có thể ngẩng đầu trước một siêu việt giả chỉ có thể là một siêu việt giả khác.
Đây là một khung cảnh hoàn toàn trái ngược so với khi tham dự lễ tốt nghiệp của Kasta, người yêu của Cora. Trường hiệp sĩ mà Halfling theo học có khái niệm giống như một học viện ở vùng quê.
Vì là một nơi hẻo lánh nằm xa chiến trường nên chẳng có ai nhận ra cô. Họ chỉ không dám đối xử tùy tiện vì cô là một High Elf, thế thôi.
Tuy nhiên, Rasbanka là một cơ sở giáo dục thuộc đế quốc. Không có ai không nhận ra cô, một nữ anh hùng chiến tranh. Uy thế của Cora thật sự rất lớn, đến nỗi một vài người trong số họ còn coi cô như một tín ngưỡng.
Cora cảm thấy trong ngày vui này, vì bản thân mà bầu không khí lại trở nên quá mức trang nghiêm. Cô hạ tay ra hiệu cho mọi người thư giãn, lúc đó đám đông mới tự do tản ra.
Trong số đó có những người đàn ông không rời đi mà nhìn Cora với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng họ cũng không dám đến gần. Họ biết rằng. Người phụ nữ ấy là một tồn tại mà những người như họ không thể bắt chuyện được.
Đệ tử Siegwald nhìn uy thế của sư phụ với ánh mắt có phần kinh ngạc. Siegwald biết sư phụ mình rất tài giỏi, nhưng vì luôn chỉ thấy cô ở trong căn nhà nhỏ đơn sơ thêu thùa, nên đây là lần đầu tiên cậu được chứng kiến một cảnh tượng hoành tráng như vậy.
“...Sư phụ thật sự rất tuyệt vời.”
“Nhức đầu lắm, cả con cũng đừng làm quá lên nữa.”
“Nhưng người đã tiêu diệt Ma Thần mà không cần anh hùng mà, phải không ạ? Với thành tựu đó, mọi người quanh đây đều gọi sư phụ là anh hùng, nên con nghĩ người có thể tự hào một chút cũng được mà…”
Lời Siegwald nói là đúng. Dù không sở hữu thần lực, cô vẫn là một anh hùng bất thế đã xé nát Ma Thần bằng quyền năng của máu. Với tính cách kiêu ngạo của mình, cô hoàn toàn có thể tự hào về điều đó.
“Tự hào thì cũng chỉ được đôi ba năm thôi. Con cứ thử được đối xử như thế này gần 100 năm xem, bây giờ ta chỉ thấy chán ngấy.”
Nhưng có lẽ giờ cũng chỉ còn là chuyện cũ. Mỗi khi nghe nhắc đến, trên gương mặt cô chỉ còn lại nét mỏi mệt.
“Vậy tại sao người vẫn cố chấp tiếp tục chinh phạt trong khi không có anh hùng ạ?”
“Là để lấy tinh hoa siêu việt chứ sao. Con nghĩ sư phụ của con sinh ra đã là siêu việt giả chắc?”
“À ha.”
Siegwald gật đầu như đã hiểu. Để trở thành siêu việt giả, đỉnh cao của phàm nhân, việc tiêu diệt các thực thể siêu việt để hấp thụ tinh hoa là điều bắt buộc.
Ma Thần là một trong những thực thể siêu việt trồi lên từ Huyết Dịch. Ma Vương mà Siegwald phải tiêu diệt với tư cách là Anh hùng chỉ là một mảnh vỡ của Ma Thần đó.
Ánh mắt của Siegwald hướng về lưng sư phụ. Đó là một sự kính trọng dâng lên trong vô thức. Nhìn bề ngoài, cô trông như một người phụ nữ mảnh mai, nhưng khi cô thực sự nổi giận, số người có thể chịu đựng được chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
Người đệ tử không biết về thời kỳ sư phụ từng là một con quỷ hung bạo. Cậu chỉ nghĩ rằng cô là một thiên thần có tính cách hơi không giống phụ nữ mà thôi.
Bởi vậy, trong mắt Siegwald, sư phụ là tồn tại cao quý và hoàn mỹ nhất thế gian.
Một High Elf, hoàng tộc của các hoàng tộc.
Một femme fatale được đánh giá là mỹ nhân đẹp nhất lục địa.
Một chiến binh đã cứu rỗi Nam Đại Lục.
Một anh hùng chiến tranh đã bảo vệ quê hương của High Elf.
Và cả danh tiếng Huyết Nữ Đế.
Trước danh vọng chói ngời của sư phụ, đến cả Siegwald, người được đánh giá là tài năng mạnh nhất lịch sử, cũng bất giác rụt vai lại.
Cậu nhận ra rằng bản thân còn quá nhiều thiếu sót so với người mình thầm yêu.
‘Mối tình này xem ra sẽ còn kéo dài đây.’
Siegwald cảm thấy tiếc nuối. Dù cậu yêu cô, nhưng dù nhìn thế nào đi nữa, cậu dường như vẫn còn thiếu sót rất nhiều để có thể trở thành bạn đời của người phụ nữ tên Cora.
Muốn trở thành người đàn ông của sư phụ, cậu phải là kẻ xứng tầm. Do đó, dù đã nhiều lần thể hiện tình cảm với sư phụ, Siegwald vẫn chưa từng thực sự tỏ tình.
Trong lúc Siegwald đang cảm nhận được khoảng cách về nhiều mặt. Cora chỉ cảm thấy không hài lòng vì đệ tử cứ đi cách xa mình.
“Sieg.”
“…Vâng?”
“Sao con cứ đi theo sau mãi thế? Trông không giống như chúng ta là người cùng nhóm gì cả.”
“À, con xin lỗi.”
Người đệ tử đáp lại lời quở trách của sư phụ bằng cách nhanh chóng tiến lại gần. Cậu là một nhân tài đã tốt nghiệp học viện hiệp sĩ trong thời gian ngắn nhất, nhưng trước mặt nàng High Elf, cậu vẫn chỉ là đứa học trò vụng về. Cora thấy dáng vẻ đó của đệ tử thật buồn cười nên đã nói đùa.
“Ta luôn nói rồi, phải không? Không được dẫm lên bóng của sư phụ.”
“Dĩ nhiên, con thuộc nằm lòng rồi ạ.”
"Lúc đến hình như con giẫm lên bóng rồi thì phải?"
“Tuyệt đối không có chuyện đó đâu ạ. Con luôn tránh bóng của sư phụ mà.”
Nghe vậy, vẻ mặt Cora hơi nhăn lại.
‘Thằng điên này, nó thật sự sống mà tránh từng cái bóng một sao? Mình nói câu đó chắc phải 5 năm trước rồi còn gì…’
Càng lớn tuổi càng trở nên nghiêm túc trong mọi việc, nên ngay cả lời nói đùa cũng không còn tác dụng nữa. Cô đã hy vọng cậu sẽ hoảng hốt, không biết mình có vô tình giẫm lên bóng của sư phụ không.
‘Nhưng giữ lễ nghi là thế, mà cái ánh mắt bất kính kia rốt cuộc là sao chứ?’
Ánh mắt của đệ tử nhìn cô quá dính nhớp. Hôm nay là ngày tốt nghiệp của cậu nên cô đã ăn mặc chỉnh tề, nhưng dù sao cũng là ngày tham gia sự kiện nên cô không mặc những bộ đồ gợi cảm như khi gặp Kasta. Vậy mà không hiểu có gì đáng xem đến thế mà đôi mắt nâu kia cứ đảo quanh.
‘Nó định như vậy đến bao giờ đây...’
Ánh mắt đệ tử nhìn sư phụ chứa đầy dục vọng. Hiện tại vì tình nghĩa nuôi nấng nên cậu vẫn đối xử với cô như sư phụ, nhưng rõ ràng có ý định một ngày nào đó sẽ biến cô thành người phụ nữ của mình.
‘Mình chịu thua.’
Dù nói lý, dùng roi hay van xin, cậu ta đều không nghe. Có lẽ cách tốt nhất là cứ coi nhẹ chuyện này, rồi sau khi kết thúc cuộc hành trình thì tiễn cậu ta đi.
‘Dẫu sao cũng chẳng còn bao lâu nữa…’
Suy cho cùng, lý do Siegwald nảy sinh tình cảm với sư phụ chỉ là một sự cố đáng tiếc do xung quanh cậu không có người phụ nữ nào khác. Khi tiêu diệt Ma Vương và thành danh với tư cách là Anh hùng, Siegwald sẽ có vô vàn cô gái vây quanh. Cậu ta chắc hẳn sẽ phải lòng một ai đó biết nũng nịu dễ thương hơn là một người phụ nữ không mấy thân thiện như cô.
Hơn nữa, những loài đoản mệnh có ham muốn sinh sản mạnh thường thay đổi người yêu nhanh chóng và dễ dàng hơn so với những loài trường thọ. Đây cũng là lý do khiến Cora cảm thấy bất an dù thật lòng yêu Kasta.
Vì vậy, Cora tự nhủ.
‘Trừ khi là một thằng điên, chứ làm sao nó có thể thích mình đến tận lúc đó được?’
Cora tự suy diễn theo ý mình và lờ đi ánh mắt của đệ tử. Không biết từ lúc nào, hai người đã đến một hành lang rộng lớn, Cora tạm thời tách khỏi Siegwald rồi tìm một chỗ ngồi thích hợp. Vì sinh viên tốt nghiệp phải lên trên khán đài, còn phụ huynh phải ngồi ở những chiếc ghế bên dưới.
‘Hửm? Sao mãi chưa thấy học sinh ra?’
Đã một lúc trôi qua mà vẫn không có sinh viên tốt nghiệp nào đi lên khán đài, điều này thật kỳ lạ. Cora ngơ ngác nhìn khán đài trống trơn rồi quyết định túm lấy ai đó để hỏi cho ra nhẽ.
Cora chặn một người đàn ông đi ngang qua và đặt câu hỏi. Người đàn ông lúc đầu bối rối khi được một High Elf bắt chuyện, nhưng ngay sau khi định thần lại và chuẩn bị trả lời thì...
“Sư phụ!”
Đó là một âm giọng trầm gắt như cắt vào tai. Không rõ vì tức giận hay đang vội vã, Siegwald mặc áo choàng tốt nghiệp, vội vàng chạy đến kéo sư phụ lại.
‘Ơ…?’
Đệ tử của mình không phải là người sẽ tùy tiện chạm vào ngọc thể của sư phụ? Cora hơi giật mình vì Siegwald đột nhiên tiến đến khác với mọi khi.
Cora quay đầu lại nhìn Siegwald. Khoảnh khắc ấy, cô bắt gặp đôi mắt của người đàn ông đang sôi sục như dung nham. Lẽ nào ngay cả khi rời đi, cậu ta vẫn luôn dõi theo sư phụ ư?
Ánh mắt của Siegwald lại lia sang người qua đường đang nói chuyện với sư phụ. Bị người đàn ông to lớn lườm dữ tợn, đối phương không còn cách nào khác ngoài việc lùi lại.
“Sieg?”
Khi chỉ còn lại hai người, Siegwald lại cong mắt lên như chưa có chuyện gì xảy ra. Cậu thản nhiên đưa cho sư phụ một chiếc trâm cài và mỉm cười.
“Sư phụ, có điều con quên chưa nói.”
“…Là gì thế?”
Cora làm vẻ mặt miễn cưỡng, mắt nhìn xuống dưới. Trong tay Siegwald là trâm cài tượng trưng cho sinh viên tốt nghiệp, nhưng Cora không hiểu sao cậu lại đưa nó cho mình nên chỉ biết ngơ ngác nhìn.
“Con mong người sẽ cài trâm cho con.”
“Hử? Con bao nhiêu tuổi rồi mà còn để người khác cài trâm cho?”
“Đây là lễ tốt nghiệp mà, phải không ạ? Người đừng lạnh nhạt như vậy, con xin người đấy.”
“…Được rồi.”
Cora gật đầu trước lời thỉnh cầu khẩn khoản của đệ tử. Như Siegwald đã nói, không cần phải khắt khe trong một ngày vui.
“...Lại đây.”
Sư phụ nhìn người đệ tử trong bộ lễ phục bảnh bao đang sải những bước chân dài tiến lại gần. Thật khôi ngô tuấn tú. Nghĩ rằng chính mình đã nuôi dạy đứa trẻ đến chừng này, tâm trạng cô cũng trở nên tốt hơn.
Bàn tay hơi run, Cora cài trâm lên cổ áo đệ tử. Cơ thể không tránh khỏi việc áp sát vào nhau, khiến cô có chút rùng mình.
“Cảm ơn sư phụ.”
Nhìn khuôn mặt của người đệ tử đang nhẹ nhàng cảm ơn, Cora toát mồ hôi lạnh. Không hiểu sao cô lại cảm thấy Siegwald lúc nãy như đang trách mắng mình.
‘Rốt cuộc là vì sao chứ?’
Đó là một cơn giận ngấm ngầm của Siegwald khó có thể diễn tả bằng lời. Cora định đề cập đến vấn đề này nhưng rồi lại ngậm miệng. Cô cảm thấy dù có biết cũng chỉ làm tâm trạng thêm tồi tệ.
Siegwald vuốt ve chiếc trâm mà sư phụ đã cài cho mình, rồi cùng các sinh viên tốt nghiệp khác đi lên khán đài.
Cậu là thủ khoa nên phải có một bài phát biểu ngắn. Vị Anh hùng dự bị đứng giữa khán đài, nở một nụ cười rạng rỡ và đọc bài phát biểu tốt nghiệp.
Cora nhìn cảnh đó mà lòng dấy lên một cảm giác bất an không rõ nguyên do.
2 Bình luận