Đã tròn một tháng kể từ ngày Stella, trưởng nữ của gia tộc Cora, phải vào tù.
Cora vô tư lự thậm chí đã quên mất việc con gái mình đang ở trong tù và vẫn đang tận hưởng cuộc sống bình yên.
Tuy nhiên, sự bình yên này không kéo dài được lâu.
Bởi vì một ngày nọ, lính canh đến và đưa cho cô một mảnh giấy, nói rằng đó là thư gửi từ nhà tù.
< Mẹ ơi, sao mẹ không đến thăm con? Con sẽ méc cha là mẹ bỏ bê con đấy nhé? >
Khuôn mặt của quỷ trắng méo mó dữ tợn.
Không ghi rõ người gửi là ai, nhưng quá rõ ràng kẻ gửi bức thư này là ai. Cora nghiến răng ken két, lòng ngập tràn thù hận với chính huyết nhục của mình.
“Con tiện nhân này không có mẹ à…?”
Người phụ nữ này đang nói cái quái gì vậy?
Hay là cô ta quên mất mẹ của con tiện nhân này chính là mình?
Hoặc cũng có thể cô ta muốn phủ nhận hiện thực rằng tai họa này chính là con gái mình.
Có lẽ khả năng là vế sau cao hơn.
‘Con điên này dám cả gan uy hiếp mẹ ruột của nó sao?’
Thực ra, khó có thể coi Cora đang ở trong tình thế oan uổng.
Cora là người có công lớn nhất trong việc chứng minh tội vu khống của con gái, nên từ góc độ của Stella, việc cô oán hận mẹ mình chỉ sau đứa em là điều hoàn toàn hợp lý.
Cora đã tận lực nhiều lần chứng minh Racine vô tội chỉ để tăng thêm bản án của con gái mình.
Đương nhiên, vì Cora đã nộp đơn xin bảo vệ danh tính và làm chứng ẩn danh, nên sự oán giận của Stella chỉ hướng về Racine.
‘Sao án phạt lại ngắn vậy? Và từ bao giờ tù nhân lại được tự do gửi thư tùy thích thế hả? Cái vùng quê này đúng là có lắm vấn đề mà.’
Người mẹ cầu nguyện cả ngày rằng án phạt của con gái mình sẽ thật nặng để giảm bớt chi phí ăn uống và chi tiêu xa xỉ.
Vì với tình cảnh kinh tế túng thiếu hiện tại, bớt đi một miệng ăn đồng nghĩa với cuộc sống trở nên dư dả hơn.
Tuy nhiên, mức án mà Stella nhận được chỉ vỏn vẹn 6 tháng.
Cora không khỏi cảm thấy vô cùng tiếc nuối về mức án ngắn ngủi của con gái.
Do đó, cuộc chiến pháp lý này vẫn đang tiếp diễn.
Phải cố gắng bám víu thêm một chút thì khả năng án phạt kéo dài mới tăng lên.
Có phải vì Racine được lòng nên cô mới đứng về phía cậu ta không?
Như mọi người đều biết, tuyệt đối không phải vậy.
Chẳng qua là vì Racine ít gây phiền phức hơn Stella mà thôi.
Cora chỉ đơn giản là áp dụng phương pháp loại trừ.
‘Haizz, thật sự không muốn đến đây chút nào.’
Vì vậy, trong thâm tâm cô cũng muốn bơ đẹp lời đe dọa của Stella.
Nhưng giả vờ không biết cũng có giới hạn.
Bởi vì Cora muốn trở thành một người vợ, một người bạn đời tốt hơn dù chỉ một chút trong mắt Kasta.
‘Nếu chồng mình biết Stella đang ở trong tù…’
Anh ấy chắc chắn sẽ nghi ngờ liệu người phụ nữ này có đang nuôi dạy con cái đàng hoàng hay không. Dù là người đàn ông có tính cách điềm tĩnh đến mấy, anh ấy cũng sẽ ghé thăm làng ít nhất một lần để xem con gái mình có chuyện gì.
‘Kaka, con gái anh là một con quái vật, thà cứ phong ấn nó trong tù còn có lợi hơn cho cộng đồng…’
Dẫu vậy, Cora không thể thẳng thắn bày tỏ những suy nghĩ này với chồng.
Nếu phải thừa nhận điều đó, thì chẳng khác nào cô đang công khai tuyên bố từ bỏ việc nuôi dạy con của anh.
Như đã nói ban nãy, Cora muốn trở thành một người vợ tốt. Liệu việc công khai tuyên bố từ bỏ việc nuôi dạy con cái trước mặt người đàn ông mình yêu có phải là hành động chứng minh mình là một người vợ tốt không? Đương nhiên là không rồi.
Nhìn kỹ thì cô ta đúng là một người phụ nữ kỳ lạ. Đã thấy hết những thứ không nên thấy giữa hai người rồi mà vẫn còn giả tạo, nếu đã muốn giả tạo thì đáng lẽ ra phải làm tốt từ cái thời còn ngược đãi chồng chứ.
–Két.
Dù sao đi nữa, Cora đã đến ngay trước phòng thăm gặp và nhẹ nhàng đẩy cửa.
“Huhu~! Mẹ ơi-!”
Người đầu tiên cô gặp trong phòng thăm đương nhiên là một thiếu nữ tóc bạch kim xinh đẹp. Con bé thừa hưởng nhan sắc từ bà nội mình, quả thực rất xinh đẹp. Chắc hẳn chưa từng trang điểm mà đã có vẻ đẹp thanh tao đến vậy, chỉ tiếc là cái đầu óc ngổ ngáo và lối hành xử chẳng ra gì của nó đã phá hỏng hoàn toàn ảo tưởng này.
“Con gái mẹ oan ức quá~ Hức!”
Dù sao thì Stella có vẻ khá an tâm khi được gặp mẹ sau một thời gian dài. Mặc dù không rõ những giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt là nước mắt xúc động hay thứ gì khác.
“Con bị tống vào tù vì con là ‘phụ nữ’! Chuyện này có lý không!?”
“Ôi, chết tiệt. Nước mũi bẩn quá.”
Cora khẽ cúi gằm mặt xuống. Đẹp hay không thì kệ, cô không muốn để lộ rằng đây là con gái mình.
Dù ở thị trấn nhỏ này không ai là không biết sự thật đó, nhưng cô vẫn muốn che giấu bằng cách này.
“Racine thì vô tội vì là 'đàn ông'! Còn con thì bị kết tội vì là 'phụ nữ'! Stella phát điên lên vì sự bất công của bọn đàn ông trong vương quốc mất thôi! -Hức!”
“Đừng có làm trò nữa. Và cũng đừng nói chuyện bằng ngôi thứ ba nữa.”
“Mẹ cũng biết mà đúng không? Cùng là phụ nữ với nhau sao mẹ không thông cảm cho con?”
“Phù, Stella.”
“Sao ạ…?”
Cora nhìn con gái mình với vẻ mặt thương hại khoảng 1 giây, rồi lại nhìn với vẻ mặt chán nản trong khoảng 10 giây trước khi tiếp tục cuộc trò chuyện.
“Con không vào tù vì con là phụ nữ. Con vào đây vì tội bốc phét.”
“Ế-Ếch nhái[note83534]? Ộp ộp?”
“…Con bịa chuyện, cố tình chơi xỏ em trai mình còn gì.”
“Í! Làm sao mẹ biết đó có phải là nói dối hay không? Nhỡ đâu con quá xinh đẹp nên Racine thật sự cưỡng hiếp con bằng ánh mắt thì sao?”
“Thôi nói nhảm đi. Cái gì mà ‘cưỡng hiếp bằng ánh mắt’ chị ruột? Con ranh này mồm mép không biết mệt à.”
“Thế còn Lily thì sao? Ngày nào nó cũng rình rập mẹ mà.”
Nàng High Elf nhất thời cứng họng. Nếu lấy Lily làm ví dụ thì cô không còn gì để nói. Có lẽ, nếu tố cáo tất cả những hành vi quấy rối và trêu ghẹo mà Lily đã làm với mẹ, thì án phạt sẽ khá nặng đây?
‘Khoan đã, biết đâu đây lại là một cơ hội? Nếu có thể tống cả Lily vào tù thì…’
Cora, người đang nghiêm túc suy nghĩ vì một cuộc sống an nhàn, không lâu sau đã lắc đầu.
‘Không được. Lily là vật chủ duy nhất của mình.’
Giờ đây khi Racine đã bỏ nghề thợ săn. Lily là đứa con duy nhất kiếm ra tiền. Nếu đứa trẻ đó bị tống giam, thì gia cảnh nhà Cora sẽ ra sao?
May mắn thay, căn nhà gỗ là do chồng cô xây nên không phải trả tiền thuê nhà, nhưng việc phải chật vật kiếm ăn là một sự thật hiển nhiên.
Khoản tiền tiêu vặt(?) mà Lily đưa hàng tháng để dụ dỗ mẹ cũng khá rủng rỉnh.
‘Đúng vậy, Lily thì không được.’
Cora thầm trao giấy miễn tội cho đứa con út.
Còn việc Racine ‘cưỡng hiếp chị ruột bằng ánh mắt’ thì…
Cora nhớ lại lần cô hỏi Racine rằng ‘Chị con là trinh nữ, sao con không đối xử tử tế với chị?’.
< Bởi vì chị ta là một con thú còn tệ hơn cả hạng không còn trinh. >
Racine đáp, giọng chắc nịch và quả quyết hơn bao giờ hết.
Và Racine, ít nhất trong quan điểm về tình yêu, có xu hướng bài xích loạn luân rõ rệt.
Ngay cả khi Cora, đệ nhất mỹ nhân của đại lục có ăn mặc đẹp đến mấy thì cậu ta vẫn thường xuyên nhăn mặt.
Mà nghĩ cũng phải, đó mới là phản ứng bình thường.
“Stella này, nói thật đi. Con không nghĩ là mình đang quá đáng sao? Ngay từ đầu, cô gái duy nhất mà Racine từng có chút hứng thú là Dodo.”
“Con đẹp hơn Dodo mà?”
“Aiss, vấn đề không phải là cái đó, ý tao cũng không phải thế?”
“Không biết~! Đưa Racine đến đây! Con có bằng chứng.”
“Bằng chứng? Bằng chứng gì?”
“Nước mắt và trái tim tổn thương của con! Và giọng nói yếu ớt, đáng thương này?”
“Vớ vẩn, chẳng qua là mày cay vì bị em trai mình coi như phô mai thối thôi.”
“Kh-Không phải thế!”
“Ôi, đừng có há miệng ra đồ con nhỏ hẹp hòi, mùi phô mai thối bay ra kìa.”
“C-Cái gì!? Mẹ cũng nói vậy sao?”
Như bị nói trúng tim đen, mặt Stella nóng bừng lên. Vốn dĩ Stella không thích sự thật cho lắm. Vì xuyên tạc và bịa đặt mới là sở trường và cũng là bản chất của nó.
“Mẹ không phải đến vì nhớ con gái sao? Vậy tại sao mẹ chỉ mắng mỏ con thôi vậy?”
“Nhớ nhung gì chứ, mày đe dọa nên tao mới phải đến.”
“Hả? Sao mẹ lại gọi đó là đe dọa? Ngay từ đầu là mẹ sai cơ mà!”
“Sai? Sai cái gì?”
“Là mẹ mà lại bỏ mặc con gái thế này có đúng không?”
Bỏ mặc à… Lời đó không hẳn là sai. Nhưng con gái cũng có đứa này đứa nọ, và bỏ bê cũng có kiểu bỏ bê này kiểu bỏ bê nọ chứ? Với một đứa vô lễ như Stella, sự vô tâm này có khi lại giúp nó tỉnh ngộ thì sao?
“Bỏ mặc gì chứ, Stella. Mày hãy nghĩ đến tuổi của mình đi. Một bán Elf 180 tuổi là đủ lớn để tự lo liệu mọi thứ rồi.”
“Không biết! Stella là em bé~! Mẹ chăm sóc con đi oe oe~”
Cora cảm thấy chóng mặt, lảo đảo trong giây lát. Đã từng này tuổi rồi mà còn mắc chứng thoái hóa ấu thơ à? Mới nói được vài câu mà cô đã thấy hối hận vì lỡ bước chân tới đây.
“Ôi trời, cái giọng kinh tởm thật.”
“Mẹ bảo con gái mẹ kinh tởm á!!?”
“Làm cái trò đần độn đó thì ai mà chả thấy kinh tởm?”
“Ha! Lâu rồi mới gặp mà mẹ nói chuyện kiểu gì vậy? Khiến con cảm thấy sinh ra làm con gái mẹ chẳng bõ công gì cả?”
Cora gật đầu. Đó là sự đồng cảm xuất phát từ cảm xúc ‘mày cũng như tao thôi’. Rằng mẹ đây cũng thấy chẳng bõ công sinh ra mày.
“Với lại, so với mẹ thì chẳng phải con vẫn là em bé sao?”
Lại nói nhảm. Chỉ là khi lấy số liệu ra làm ví dụ thì tuổi tác chênh lệch lớn thôi. Nếu xét đến tuổi thọ trung bình của High Elf, Cora cùng tuổi hoặc thậm chí trẻ hơn con gái Stella.
“Haizz, rồi, rồi.”
Nhưng cứ bắt bẻ từng li từng tí thì cũng phiền phức. Hôm nay không phải là ngày nghỉ của Cora nên cô còn nhiều việc phải làm.
“Thế, con gọi mẹ đến làm gì?”
“Làm gì là sao? Con gái nhớ mẹ thì gọi thôi.”
“Vậy cứ gọi bình thường đi. Sao lại lôi cha con vào làm gì?”
“Vì con chắc chắn nếu không làm vậy thì mẹ sẽ không đến.”
“…Cũng đúng nhỉ?”
Tự dưng Stella lại có cái nhìn sáng suốt lạ thường. Cora không thể không thừa nhận. Nếu Stella chỉ nhờ vả ‘đến thăm con đi’, cô chắc chắn đã ‘seen’ rồi lơ luôn.
“Nghĩ lại thì mẹ chỉ nghe lời cha thôi? Con thấy cách mẹ đối xử với người nhà có sự khác biệt quá lớn.”
“Con đang nói gì vậy?”
“Cha xét cho cùng cũng là người dưng không có chút máu mủ nào mà? Mẹ phải dành nhiều tình cảm hơn cho con gái ruột của mình chứ!”
Cora nghe con gái nói, thầm cười khẩy trong lòng.
Người dưng không có chút máu mủ nào ư?
Ngược lại, chính vì không chung máu mủ nên mối quan hệ càng đặc biệt hơn. Dù không có điểm nào chung, họ vẫn ở bên nhau hơn 500 năm rồi.
“Trong mắt mẹ, không có ai có thể đặt ngang hàng với cha con cả.”
“Hứ! Các bà mẹ khác ít nhất cũng nói rằng họ yêu con cái mình hơn.”
Thật trớ trêu, đến cả lần này Stella cũng nói đúng. Quả thật, phần lớn phụ nữ thường yêu thương con cái hơn chồng. Mặc dù đối với Cora, điều đó thật vô lý.
“Thế thì đi làm con nuôi mấy bà đó đi. Mẹ mày cắt hộ khẩu cho nhé?”
“Mẹ! Mẹ có thật là mẹ ruột của con không vậy!?”
“Tiếc là đúng thế đấy.”
Đúng vậy. Đó là một thực tế đáng buồn không thể thay đổi dù trời đất có sụp đổ.
“Vậy còn anh Daisy thì sao? Mẹ đối xử với ảnh tốt chẳng kém gì cha hết? Con cũng là con mẹ cơ mà!”
“Stella, đối tượng so sánh có vẻ không phù hợp.”
“Sao lại không phù hợp?”
“Đặt tay lên ngực mà nghĩ xem.”
Theo lời mẹ, tay Stella đặt lên ngực. Với vẻ mặt ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa. Nghĩ lại thì con ranh này cũng thuộc dạng khá ngốc.
“Thấy sao?”
“Ừm, không tệ. Nhưng con ước gì nó to bằng của mẹ?”
“……”
‘Hết thuốc chữa rồi?’
Cora của chúng ta thở dài thườn thượt nhìn đứa con gái đang mè nheo.
Mà nhân tiện, không biết con gái mình đang sống thế nào trong tù nhỉ?
Tuy là tội phạm, nhưng xét về mặt pháp lý vẫn là quan hệ mẹ con, nên cũng phải hỏi thăm cho phải phép.
“Này Stella, cuộc sống trong tù thế nào? Và thay vì gọi cha mẹ, sao con không kết bạn ở trong này đi?”
“Bạn? Con không kết bạn được?”
Biết ngay mà. Rõ ràng là do tính cách khó ưa của nó nên không ai muốn đến gần.
Một cô gái có tính cách đến cả tù nhân cũng phải tránh xa…
Quả là một đứa con gái đáng tự hào.
“Haizz, con cũng không biết tại sao luôn đúng không?”
“Ha! Đương nhiên là con biết chứ, mẹ tưởng con gái mẹ là đồ ngốc à?”
Stella vẫn nở nụ cười tự tin nhìn mẹ dù đang bị khiển trách. Mặc dù hầu hết thời gian ở trong tù đều cô độc vì không ai nói chuyện, nhưng không hề thấy một chút u uất nào.
“Chẳng qua là vì con quá đẹp nên mọi người ngại bắt chuyện á~? Khi đối diện với vẻ đẹp cao quý khó tiếp cận, người ta tự khắc phải né tránh ánh mắt thôi!”
Bởi vì đầu óc của cô con gái lớn đã bị phủ đầy hoa từ lâu rồi.
1 Bình luận